Giáo Dục Đào Tạo

Phạm Lê Vương Các - “Giã biệt sinh viên luật”

Cách đây khoảng hơn 1 tháng có một cô gái học ở một trường Trung cấp nhờ mình trợ giúp pháp lý để khởi kiện ra Tòa về việc cô ấy bị nhà trường cho thôi học. Mình thấy cái vụ này hay hay, chưa có tiền lệ nên tìm hiểu thử có thể giúp cho cô ấy khởi kiện ra tòa được không. Tuy nhiên sau khi đọc hồ sơ thì mình được biết cô ấy bị buộc thôi học vì lý do nhiều lần vô lễ với giáo viên. Và khi tiếp xúc với cô ấy thì mình đánh giá được phần nào về cô ấy nên mình cũng không theo đuổi vụ này, mà chỉ tư vấn cho cô ấy biết “’Quyết định buộc thôi học” do Hiệu trưởng ban hành không phải là Quyết định hành chính hay Hành vi hành chính, nên không thể khởi kiện theo Luật Tố Tụng Hành Chính được, mà chỉ có thể khiếu nại trực tiếp đến người ra Quyết định, rồi sau đó khiếu nại tiếp lên Cơ quan chủ quản của trường đó hoặc Bộ Giáo dục. Ấy vậy mà hôm nay đến lượt mình phải đối mặt với việc bị buộc thôi học. Vào sáng nay, ngày 3/10 trường Đại học Luật TP.HCM ra thông báo mình có tên trong Danh sách “sinh viên dự kiến bị buộc thôi học”.

Bật cười với những lời phê hài hước của thầy cô

Những ngày gần đây cư dân mạng xôn xao bởi một bài kiểm tra có phần lời phê khá ấn tượng và “lạ”. Với điểm số 7,5 điểm, giáo viên đã dành cho bài kiểm tra này một phần lời phê sáng tạo từ câu tục ngữ quen thuộc “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn. Dù sao em cũng tuyệt hơn vài người”.

Lời phê theo dạng thơ lục bát pha chút hóm hỉnh, hài hước là một lời khen thâm thúy dành cho bài kiểm tra này. Tuy chưa được chiêm ngưỡng toàn bộ bài viết nhưng qua lời phê này cũng đủ cho thấy chất lượng của bài viết cũng không kém phần “hấp dẫn”. Nó chắc chắn là một “món quà” tinh thần cực hữu hiệu với tác giả của bài kiểm tra này.

Niềm thất vọng cay đắng

Và trên các diễn đàn, sau khi đi thi về, họ bàn luận, bình phẩm nhiều lắm Bác ạ. Họ nói phòng này giám thị nhận tiền, phòng kia giám thị canh chừng thanh tra cho thí sinh quay bài, phòng này có COCC, con cháu của người này, người kia, có người dùng tai nghe Blutooth để chép bài, phòng có VIP, được chuyển chỗ, được giám thị “quan tâm”, được thu bài sau cùng, thí sinh được gửi gắm.

Cổng trường nơi cháu thi họ bán đầy phao của các môn; và môn tiếng Anh, cháu cũng thử mua một bộ xem qua, vào phòng thi khi giám thị phát đề thì quả là ngạc nhiên lắm, lúc đó cũng ước gì mình xem thật kỹ cái tập phao vừa mua thì chắc làm ngon lành, nhanh vèo vèo mà không cần phải đọc đi đọc lại như thế. Mấy quán photo ngoài cổng trường chắc làm ăn phát đạt vào 2 ngày thi này lắm. Và còn cả điều này nữa, cháu thấy lạ quá. Người thân của thí sinh chờ đợi ở cổng trường hỏi những người thi xong sớm và ra trước về đề thi của các môn có đúng như những câu hỏi được bôi đen trong tập câu hỏi mà họ đang cầm trong tay hay không. Mà điều ngạc nhiên ở chỗ tất cả đều đúng

Alan Phan - Khoảng cách trí tuệ

Khi bàn về sự ổn định cần thiết cho xã hội Việt Nam, nhiều chuyên gia cho rằng rủi ro nguy hiểm nhất đến từ khoảng cách giàu nghèo càng ngày càng sâu rộng. Một ước đoán là khoảng 2-3% dân số đang nắm ít nhất là 24% tài sản tư nhân. Thu nhập của 2 triệu người này trung bình khoảng 6,300 USD một năm một người; trong khi tổng số dân còn lại chỉ có thu nhập khoảng 1,010 USD. (Tất cả các con số này là một ước lượng năm 2011 từ luận án của một nghiên cứu sinh DBA nhờ tôi bảo trợ. Theo tôi, cách định lượng dựa trên vài số liệu thống kê không đạt chuẩn; nhưng tôi nêu lên đây để chúng ta có một khái niệm).

Khoảng cách giàu nghèo này có thể tạo những bất ổn xã hội đáng kể qua nạn cướp giật, lừa đảo, tranh chấp lao động…nhưng cá nhân tôi cho rằng bàn tay sắt của hệ thống an ninh khá hữu hiệu trong việc đối phó.

Bí kíp học chữ cái tiếng Nga trong thời Sôviết

Để đấu tranh chống nạn mù chữ ở dân chúng tuổi thành niên trên khắp các lãnh thổ bao la của Liên bang Sôviết, Nghệ sĩ Nhân dân Sôviết Sergey Merkurov đã nhận sứ mệnh thiết kế một cuốn sách học 36 mẫu tự Kirin trong Tiếng Nga, được minh hoạ thành 36 kiểu hấp dẫn và thật dễ hấp thu, vỏn vẹn 36 trang. Điều đáng ngạc nhiên tới mức khó tin là cuốn sách này được phát hành năm 1931 dưới điều kiện của một xã hội tưởng như không có sex. Qua đó, nó cũng phản ánh những thái độ tự do “phóng túng” nào đó trong thời kì trước Stalinist. Vậy cuốn sách học chữ cái này có gì đáng tò mò?

Trong cuốn sách minh hoạ bằng màu nước có tên là Bảng chữ cái huê tình Sôviết (Советская эротическая азбука), Merkurov vẽ nên bố cục các mẫu tự thành những cảnh huê tình của nam nữ giao hoan, kết hợp những hình tượng thần thoại như Dương thần và thần Ái tình, v.v… Tất cả tràn ngập hành vi và các tư thế giao hợp đủ kiểu theo trí tưởng tượng, khiến ta có thể gọi đây là một cuốn “Kama Sutra bằng mẫu tự”.

Vietnamnet - Nên tôn trọng sự khác biệt của bà "Tưng"

Tôi sẽ không muốn con gái mình làm giống bà Tưng, nhưng tôi xét thấy không cần thiết phải bảo nó rằng, này con, đừng có xem rồi mà học theo đấy nhé. Nền tảng giáo dục của mỗi gia đình sẽ giúp bọn trẻ biết lựa chọn học theo cái gì và từ chối cái gì.

Mỗi người lựa chọn một cách để tìm vị trí của mình trong thế giới này, mỗi người lựa chọn một cách xuất hiện. Nếu điều đó không làm tổn thương ai, thì chúng ta có nên tìm cách “ném đá” người đó không? Cũng như mỗi người có cách để giải phóng nỗi buồn, sự thất vọng, tình trạng khủng hoảng tâm lý của mình. Chúng ta có nhìn thấy gì đằng sau những bức ảnh khoe thân, những phát ngôn gây sốc của một cô gái trẻ?.

Nếu chúng ta nhìn thế giới này bao dung độ lượng hơn, nếu chúng ta chấp nhận sự đa dạng và khác biệt, nếu chúng ta giảm đi những định kiến và hằn học, nếu chúng ta bớt hiếu chiến để tấn công và ném đá, tôi tin rằng, nguồn năng lượng tiết kiệm được từ đó sẽ giúp chúng ta sáng tạo ra những gì hữu ích cho xã hội hơn rất nhiều. Trước tiên, tôi tự dặn mình điều đó.

Wow, nhờ có "bà Tưng" mà VNN cũng kêu gọi "Tôn trọng sự khác biệt" như X-Cafevn

Hiệu Minh - Đôi lời gửi chị Doan

Mới đây, trong cuộc gặp tại Nhà Trắng, khi họp báo, Chủ tịch Trương Tấn Sang và Tổng thống Obama cũng dành đoạn khá dài cho người Việt bên Mỹ. Cả hai đều khẳng định, người Việt/gốc Việt đã đóng góp không nhỏ cho phát triển và tình thân giữa hai quốc gia. Chất xám đó chứ ở đâu xa, chỉ có điều sử dụng thế nào thôi.

Trong cương vị giáo sư-tiến sỹ, chắc chị Doan hiểu người trí thức cần vài ba thứ trong hành trang để giúp đất nước và cội nguồn: môi trường thông thoáng, độc lập trong tư duy và khả năng phản biện. Tiền nong và hưởng thụ chỉ là điểm sau cùng của họ khi xét nơi xin việc.

Tôi có viết rằng, tiếng thét của kẻ thất phu không đáng sợ, mà đáng sợ là sự im lặng của các nhà hiền triết. Sau mấy năm, tiếng nói phản biện ít dần đi, kinh tế đang đi về đâu, chẳng cần phải nói gì nhiều. Để họ im lặng là đất nước mất đi những giá trị khó tính bằng tiền.

Lời bộc bạch của một trí thức "hèn nhát"

Đối với trí thức như tôi, được lao động, được cống hiến, được khám phá và bảo vệ chân lý là niềm hạnh phúc. Bỏ qua những nỗi lo toan về cơm áo gạo tiền, tôi chỉ muốn làm nghiên cứu khoa học một cách nghiêm túc bởi vì tất cả những giả dối, lừa gạt và cẩu thả sẽ bị phanh phui và bị lên án không sớm thì muộn. Hãy nhìn những sự giả mạo, đạo văn của những người làm khoa học không nghiêm túc ở các nước tư bản mà xem, họ bị trừng phạt rất khủng khiếp, nếu không có những khoản tích lũy trước đó, cuộc sống gần như đóng sầm cửa lại khi họ bị gỡ bỏ các công bố trên tạp chí khoa học, bị tước chức danh khoa học, bị thôi việc. Tôi ngạc nhiên đến tròn mắt khi một người có “tiếng tăm” trong làng học thuật nói với tôi rằng “muốn được xét duyệt đề tài thì phải ngoại giao, phương pháp, hiệu quả chẳng là cái mốc xì gì đâu” khi họ rỉ tai tôi trong lúc chén chú chén anh. Thử hỏi, có đất nước nào, xã hội nào có thể phát triển được khi những kết quả nghiên cứu khoa học lại được xây dựng dựa vào sự quen biết, dựa vào sự xào nấu chế biến thậm chí bịa đặt?

Thư "Người Buôn Gió" gửi con trai mới hai tháng tuổi

Đây là bức thư của Blogger Người Buôn Gió gửi cho con trai cách đây 8 năm. Tuy vậy bức thư này vẫn mang tính thời sự, với một chút khác biệt: Sự tốn kém và nỗi đau khổ của con người đã tăng lên gấp nhiều lần:

"Đến 3 giờ sáng thì mẹ con vỡ ối, mẹ con quằn quại, nhăn nhó nhìn bố cầu cứu. Bên ngoài bác sĩ Hưng thúc bố nói chuyện với bác sĩ Hà. Nhưng bố thiếu nước quỳ xuống van xin, hai tay cung kính dâng tiền mà bác sĩ Hà kiên quyết không đồng ý. Bác ấy cứ khăng khăng là để đẻ thường. Đến 6 giờ sáng hết ca của bác sĩ Hưng, thì bác sĩ Hà đồng ý cho mổ. Con trai của bố 3,2 kg, đủ tháng. Siêu âm hàng kỳ đều khoẻ mạnh. Lúc sinh ra người tím ngắt, thở không nổi. Bác sĩ điều trị Trách nói rằng con có thể bị bệnh tim. Cứ thấy bóng dáng áo blu là bố muốn quỳ lạy vì sợ hãi, bố dúi tiền cho bất cứ ai để van xin.

Bố dựa vào tường khóc, bố nhìn con nằm trong lồng kính thở ô-xy mà bố đứng không nổi. Bố chỉ muốn moi tim mình ra cho con trai bố mạnh khoẻ. Bố ngã quỵ xuống sàn bệnh viện ôm mặt khóc từng cơn. Mọi người đỡ bố dậy, khuyên bố bình tĩnh. Cuối cùng nhờ ơn Đảng, bác Hồ và tổ tiên phù hộ. Con của bố đã khoẻ mạnh.

“Sự trăn trở của một kẻ lười biếng” khiến ta phải trăn trở

Clip “Sự trăn trở của một kẻ lười biếng” đã gây chấn động trong cộng đồng mạng. Một học sinh lớp 12 tự cho mình trăn trở với nền giáo dục của đất nước và nói lên sự trăn trở đó suốt một giờ đồng hồ. Người viết bài này đã nghe đi nghe lại nhiều lần những đoạn em nói sâu về các căn bệnh của giáo dục Việt Nam. Những điều em nói, xét cho cùng không mới, như bệnh thành tích, học vẹt, dối trá trong thi cử, nhồi sọ, áp đặt một chiều, thủ tiêu tư duy độc lập và năng lực sáng tạo. Nhưng cái độc đáo của em là ở chỗ, đó là dám nói thẳng và mạnh dạn đưa ra giải pháp như hãy bỏ ngay kỳ thi tốt nghiệp THPT, hãy cho học sinh học tới lớp 9 là đủ, sau đó đi học nghề để chuyên sâu về thực hành. Đặc biệt hơn, độc đáo hơn, đó là những suy tư, thao thức đó lại là của một cậu học trò lớp 12

Syndicate content