Giáo Dục Đào Tạo

Trung Thanh - Cần xét lại việc dạy con lễ phép qua động thái "khoanh tay, cúi đầu chào"

Động tác khoanh tay cúi đầu, xin nhắc lại, thoạt nhìn thì thấy tự nhiên quá đơn giản nhưng hệ luỵ của nó quá lớn lao và tầm ảnh hưởng của nó tiềm tàng sâu thẳm lên toàn dân tộc Việt Nam ( và cả cho những dân tộc nào có văn hoá lễ phép theo lối cách này ). Nói rộng hơn trên bình diện quốc gia, những vị lãnh đạo quôc gia mà mang trong người chứng bệnh “Ẩn Ức tâm lý” này thì nguy hại cho xã tắc biết chừng nào, vì các vị đó nào biết nghe ý dân, ngược lạị, tính độc tôn khiến họ tìm đủ mọi cách để lọc lừa mà cai trị dân và những hệ luỵ này nảy sinh những hệ luỵ khác tiếp nối đến các cấp thấp hơn cũng làm như vậy, và thấp hơn nữa cũng làm y như vậy...

Học sinh ưu tú châu Á gian lận như điên để xin vào các trường đại học Hoa Kỳ

Với đúng giá, những công ty dịch vụ vào đại học vô lương tâm sẽ cung cấp những bài văn viết hộ bằng một thứ tiếng Anh nhuần nhuyễn, bằng khen giả, sửa học bạ và thậm chí những thần đồng chuyên thi mướn trong những kỳ sát hạch SAT. Trong xã hội thượng lưu ở châu Á, và đặc biệt tại Trung Quốc, việc cha mẹ đam mê gửi con cái theo học các trường đại học Mỹ đã giúp tăng cao dịch vụ giao dịch hồ sơ. Tuỳ theo mức độ trợ giúp, các gia đình phải trả từ 5 nghìn đến 15 nghìn Mỹ kim.

Đinh Yên Thảo : Giáo dục Việt Nam – Con đường ngã bảy

Câu chuyện giáo dục tại VN có lẽ đã quá cũ và là một bài toán đầy thách đố. Nhưng quả thật, nó luôn là một vấn đề quan trọng cho mỗi quốc gia muốn phát triển thật sự, nên vẫn mang những giá trị thời sự, một khi chưa có những giải pháp thoả đáng. Giáo dục VN không phải đứng trước ngã ba, ngã tư đường mà là một con đường ngã bảy. Không biết cải cách ra sao, chỗ nào hay phải về đâu.

5 năm nữa chúng ta sống bằng gì đây, các em?

TS Nguyễn Thành Nam kể lại: "Trong buổi nói chuyện với sinh viên ĐH đầu năm học vừa rồi, tôi chia sinh viên chia thành từng nhóm theo ngành yêu thích. Nhóm thì thích làm kinh doanh, nhóm thích quản trị, quảng cáo, marketing, bán hàng, ngân hàng…tuyệt nhiên không có ngành nào liên quan đến sản xuất vật chất..."

Tại sao giọng nói vi tính phần lớn là của phái nữ

Đối với phần lớn những ai đang có một cái iPhone mới, tính năng kích hoạt bằng giọng nói có tên là Siri của điện thoại này không chỉ là một “trợ lí” ảo để giúp làm lịch trình các cuộc hẹn, tìm một tiệm bánh mì ngon gần đó hoặc cho người ta biết trời có sẽ mưa hay không...

Bài nói chuyện của Steve Jobs ở lễ mãn khóa ở trường ĐH Stanford năm 2005

Vào thời điểm đó tôi không thấy được điều này, nhưng hóa ra việc tôi bị sa thải khỏi Apple là điều tốt nhất đã xảy ra đối với bản thân mình. Áp lực nặng nề của sự thành công đã được thay thế bởi cảm giác nhẹ nhàng của một người trở lại từ điểm khởi đầu, ít chắc chắn về bất cứ việc gì. Điều này đã giải phóng tôi để bước vào một trong những giai đoạn sáng tạo nhất của đời mình...

Im lặng đáng sợ

...Dù là vô cảm, ngạo mạn, vô trách nhiệm, đá bóng, hay tiếng Anh (hay bất kể lí do gì) thì văn hóa im lặng đáng sợ là không thể chấp nhận được. Ngày nào cái văn hóa đó còn tồn tại thì ngày đó hệ thống hành chính chưa văn minh, người dân vẫn còn khổ, và chủ quyền quốc gia còn bị đe doạ. Người ta có thể cười đùa với quan chức im lặng, nhưng im lặng trước vấn đề chủ quyền tổ quốc bị xâm phạm là một sự phản bội (và người đó không xứng đáng làm người Việt) chứ không phải chuyện đùa được.

Lịch sử bị xuyên tạc triệt để

Không chỉ nhồi nhét cho học sinh cái suy nghĩ rằng lịch sử chỉ có các chiến thắng và “đồng bộ” lịch sử dân tộc với lịch sử của đảng Cộng sản VN. Nền giáo dục VN cứ liên tục “biên tập” và bóp méo sự thật lịch sử khách quan, nhất là lịch sử cận đại và hiện đại, nên khi có cơ hội đối chiếu, học sinh đã mất niềm tin. Cho nên, học một thứ mà về thực dụng cũng chẳng có ích gì, mà về tri kiến thì chỉ có biết bậy, biết sai… vậy học làm gì.
Nhìn cách mà VN dạy sử trong mấy chục năm qua, có nhiều cơ sở để nghĩ rằng họ đang muốn cho đa phần học sinh sợ sử; và dốt sử càng tốt. Vì lịch sử (vốn đã diễn ra) nên không thể thay đổi, nhưng vẫn có thể được viết lại, cho đúng hoặc khách quan hơn. Bộ Giáo dục VN muốn học sinh phải căm thù lịch sử đến mức xa lánh nó, đừng hiểu gì càng tốt, vì nếu quá gần gũi, biết đâu họ viết lại, hoặc lật lại lịch sử thì… than ôi.

Tại sao quan chức Trung Quốc thô lỗ, xấc láo ?

Tính thô lỗ của các quan chức Trung Quốc hình như thể hiện ở các cấp. Chẳng những thế, ngôn ngữ của họ rất thô và rất trực tiếp. Chẳng hạn như trong Hội nghị về An ninh Biển Đông diễn ra ở Washington vừa qua, một học giả Trung Quốc tên là Chu Hạo hỏi một diễn giả Việt Nam rằng có phải do có Mỹ mà đoàn Việt Nam ”mạnh miệng” hay không? Trước đó, một vài tướng lãnh và bình luận gia Trung Quốc xuất hiện trên đài truyền hình hăm dọa “tát Việt Nam”, ”dạy Việt Nam” một bài học. Điều đáng ngạc nhiên là ngôn ngữ họ dùng trên đài truyền hình cực kì thô lỗ, đến nổi chúng ta ngạc nhiên không hiểu mấy người này còn bao nhiêu tế bào trí tuệ nào trong đầu.

“Định hướng dư luận”: những từ ngữ nặng nề

Ở Úc hay các nước phương Tây, họ xem tuyên truyền hay propaganda là một cái gì xấu xa. Nói đến propaganda họ nghĩ ngay đến Nazi, đến Liên Xô. Còn ở Việt Nam ta hay Trung Quốc thì người ta vô tư dùng chữ tuyên truyền, như chẳng có vấn đề gì phải bàn. Mà, nói đúng lí ra, tuyên truyền chẳng có gì đáng nói là xấu xa, vì nói cho cùng nước nào và chính quyền nào mà không tuyên truyền? Nhưng cái khác là ở cách nói và cách làm. Một bên thì vô tư nói ra tôi tuyên truyền, tôi định hướng dư luận, còn một bên thì làm mà không nói!

Syndicate content