Nhìn ra thế giới
Doom Day - Ngày đó đang từ từ tới vùng Silicon Valley sau kết quả của khủng hoảng về tài chính, kéo theo sự tụt dốc về kinh tế làm cho mọi sản xuất đều trở nên trì trệ. Cảnh lay-off hàng loạt của 5 - 6 năm trước đang trở lại với "những công nhân high-tech" của vùng thung lũng điện tử này. Theo ước đoán cá nhân của tôi, mức độ thất nghiệp của "công nhân high-tech" vùng này có thể lên tới con số kỷ lục 10 - 12% trong năm 2009 sắp tới.
Trong 60 năm, nhiệm vụ của những cái cần cẩu sẽ chấm dứt, cơ sở 400 boong ke này sẽ đầy chất thải, và toàn bộ cơ sở sẽ được phủ bằng một nắp bê tông. Sau đó thì sao?
Khu vực Soulaines-Dhuys sẽ đi vào một giai đoạn giám sát dài 300 năm. Sau đó nữa, kế hoạch là giám sát khu vực này cho tới khi chất thải mất tính phóng xạ của nó.
Tôi luôn được nhắc nhở mỗi ngày rằng tôi không phải là một người hoàn hảo, tôi sẽ không là một vị tổng thống hoàn hảo. Nhưng tôi có thể hứa với bạn rằng: Tôi sẽ luôn nói với bạn điều tôi nghĩ và quan điểm của mình. Tôi sẽ luôn trung thực với bạn về những thử thách của chúng ta. Tôi sẽ lắng nghe bạn khi chúng ta bất đồng. Và quan trọng hơn tất cả, tôi sẽ mở những cánh cửa của chính phủ và thỉnh cầu sự tham gia trở lại của bạn vào nền dân chủ của chúng ta
Đất nước và nhân dân Hoa Kỳ hoặc sẽ vươn lên, hoặc sẽ sụp đổ đề với tư cách một quốc gia, tất cả cùng nhau... Như Lincoln nói với một dân tộc chia rẽ còn hơn bây giờ: "Chúng ta không phải là kẻ thù mà là bè bạn, người ta dù có thể ngăn cản tình cảm nhưng không thể cắt đứt sợi dây yêu thương". Với những người Mỹ mà tôi còn cần phải giành sự ủng hộ, tôi có thể đã không có được lá phiếu, nhưng tôi nghe thấy tiếng nói của các bạn và tôi cần các bạn giúp, và tôi sẽ là Tổng thống của cả các bạn.
Việc chính quyền sử dụng tới những kẻ ác ôn mặc thường phục của mình để “thi hành kỷ luật” những nhà báo trong nước đã nhanh chóng tăng thêm những mối đe doạ đối với họ. Ít nhất đã có 26 nhà báo hiện đang bị phạt tù bởi hoạt động nghề nghiệp của họ, nhiều người đang bị quy kết những tội danh mơ hồ trong đó có tội “làm lộ bí mật nhà nước” và “kích động lật đổ.” Trong số họ có nhà báo tự do Lu Gengsong, người đã bị kết án bốn năm tù giam vào tháng Hai năm 2008 với tội danh “kích động lật đổ” bởi những bài báo mà ông đã viết cho các trang Web hải ngoại về tệ nạn tham nhũng và về phiên tòa xử một nhà hoạt động nhân quyền Trung Quốc.
Lại có những “người học cao hiểu rộng” săn cho được những tấm bằng cấp treo đầy nhà, hỏi lại mới biết cái đầu trống rỗng. Anh ta muốn vươn tầm quốc tế nhưng tiếc thay sự ảo tưởng về bằng cấp đã không giúp anh ta vươn xa như sự mong đợi. Bây giờ đi ngoài đường, ngồi quán café, trên xe buýt vẫn nghe thấy việc học Thạc sĩ, Tiến sĩ như ăn cơm hàng ngày. Hàng ngàn giáo sư tiến sĩ Việt Nam đang có đó, đến khi nào sẽ nhận được đề cử giải Nobel? Nói chi đến việc nhận được giải thưởng
Căn cứ vào lịch sử, từ khi mới thành lập, Đảng Cộng Hoà là “đội ngũ tiên phong” giải phóng chế độ nô lệ nên đã thu hút được đa số người da đen. Nhưng qua thời gian, không hiểu tại sao, hiện nay người ta nói rằng Đảng Cộng Hoà là đảng của người da trắng, của những người, những thế lực giàu có, không còn mấy người da đen ủng hộ. Đảng Dân Chủ lúc đầu lập trường chao đảo, khi ủng hộ chủ trương giải phóng nô nệ, khi muốn duy trì nó (như tinh thần hai đạo luật “Fugitive Slave Law” và “Kansas-Nebraska Act” nêu trên), nhưng hiện nay họ được coi là đảng của người thiểu số, được đa số người da đen và các nhóm dân thiểu số ủng hộ
Ý kiến đầu tiên là dân bầu quốc hội liên bang, rồi sau đó quốc hội sẽ bầu tổng thống. Nhưng người ta lại sợ làm như vậy thì không còn phân quyền được nữa, mọi quyền hành sẽ tập trung vào một số người nắm cả hai ngành hành pháp và lập pháp thay vì lập được sự cân bằng và kiểm soát lẫn nhau. Ngoài ra, việc để cho một nhóm người họp nhau bầu tổng thống có thể gây nên nạn mua chuộc, mặc cả, tham nhũng, khiến đời sống chính trị thêm thối nát.
Ăn vào chất melamine, thứ được sử dụng trong quy trình sản xuất chất dẻo và phân bón, có thể gây ra suy dinh dưỡng và tổn hại đến thận. Những vụ bê bối về kiểm định chất lượng hàng hóa của Trung Quốc trước đây bao gồm kem đánh răng, hải sản, vỏ xe, dược phẩm và đồ chơi trẻ em. Các nhà phân tích cho biết họ đã nhấn mạnh tới mặt tiêu cực của hệ thống chính trị mà trong đó trách nhiệm bị hạn chế và những xung đột quyền lợi xảy ra tràn lan.
Vấn đề Hoàng Sa không thể « giữ nguyên trạng ». Chỉ cần một hai thập niên nữa, với sự phát triển nhanh chóng về mọi mặt, Trung Quốc không những chiếm thêm Trường Sa mà còn làm chủ cả biển Đông. Để giữ được một tư thế pháp nhân sau này sau này, một mặt phía Việt Nam phải thường xuyên khiếu nại chủ quyền của mình và phản đối mọi hành động của Trung Quốc tại Hoàng Sa. Đây là những yêu cầu tối thiểu nhất đến nhà cầm quyền Việt Nam hôm nay. Mặt khác, bằng mọi cách, vận động chính trị, ngoại giao, kinh tế… làm thế nào để các nước công nhận chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam tại Hoàng Sa, hoặc ít ra ủng hộ Việt Nam đưa vấn đề tranh chấp chủ quyền Hoàng Sa ra trước một tòa án quốc tế. Nếu nhà nước Việt Nam hiện tại muốn chuộc bớt lỗi lầm của đảng CSVN trong quá khứ, muốn lập công trước quốc dân, thì phải làm cho bằng được những việc đó.