Ngược dòng lịch sử

Tưởng Năng Tiến - Đầu xuân nói chuyện thánh thần

Thánh nhân hay tạo ra những thánh địa. Nhỏ nhất cũng cỡ thành phố rực rỡ tên vàng. Lớn hơn chút xíu là cấp thủ đô của lương tâm nhân loại. Còn lớn nữa thì cả một đất nước của niềm tin và hy vọng. Ngoài ra, thánh nhân cũng thường là nguyên do cho những Thời Đại Của Thánh Thần, như Thời Đại Hồ Chí Minh Quang Vinh – chả hạn. Các thánh (tất) không nhiều nhưng cũng không hiếm lắm. Họ vẫn xuất hiện lai rai ở khắp mọi nơi. Chỉ riêng tại Châu Á, đã có nhiều nhân vật hóa thánh và được sùng kính hết cỡ: bác Mao, bác Pol Pot, bác Kim Đại Thành, bác Kim Chính Nhật…

Giới thiệu sách: Henry A. Kissinger - On China (2)

Vì không còn sự cần thiết phải giả vờ đoàn kết Cộng sản trước mối đe dọa "đế quốc" Hoa Kỳ, những kẻ thù của quốc gia này chuyển sang hằn học ra mặt với nhau sau khi Sài Gòn thất thủ vào tháng 4 năm 1975. Trong sáu tháng kể từ khi tất cả Đông Dương sụp đổ, 150.000 dân gốc Việt đã buộc phải rời khỏi Cam Bốt. Một con số tương đương dân Việt gốc TQ bị đuổi khỏi Việt Nam. Tháng 2 năm 1976, TQ chấm dứt chương trình viện trợ cho Việt Nam, và một năm sau đó, họ ngưng tất cả tiếp tế dựa trên các chương trình hiện có. Đồng thời, Hà Nội ngả hẳn về phía Liên Xô.

Giới thiệu sách: Henry A. Kissinger - On China

Vào tháng 4 năm 1979, sáu tuần sau khi Trung Quốc (TQ) rút quân về từ Việt Nam, Hoa Quốc Phong, lúc ấy còn làm Thủ tướng, tổng hợp kết quả của chiến tranh Việt Nam thứ ba bằng một câu với mục đích châm chọc một cách khinh bỉ vai trò của Liên Xô : "Họ đã không dám động đậy. Rốt cuộc, chúng ta vẫn có thể sờ mông cọp."

Khi tiếng khóc chính là lời tố cáo

Người dân Bắc Hàn khóc vì sợ hãi, giả dối, bắt buộc hay bị tẩy não, đều đáng thương, đáng được cảm thông hơn là đáng trách hay đáng bị cười khinh dễ. Những giọt nước mắt đó trước lương tâm nhân loại chính là những lời tố cáo hùng hồn về một chế đô phi nhân đang tồn tại ở Á Châu.

Trung Quốc đóng vai trò gì trong chính quyền Khmer Đỏ?

Sân bay này đã có thể cho phép Trung Quốc sắp xếp những phi vụ đánh bom tầm ngắn vào miền nam Việt Nam và một số nhà phân tích quân sự cho rằng tình trạng sắp hoàn tất của nó chắc chắn đã nằm trong suy nghĩ của Hà Nội và là một phần nguyên nhân của việc đánh chiếm Cambodia. Các học giả cho rằng có ít nhất 5 nghìn người Trung Quốc dưới danh nghĩa kỹ thuật viên và đã làm việc cho chính quyền Kampuchea Dân chủ như những cố vấn cho Pol Pot và Ban Chấp hành của ông.

Bị cáo Noun Chea nói rằng mục đích của Khmer Đỏ là bảo vệ Cambodia khỏi Việt Nam

Ông nói rằng việc Mỹ thả bom Cambodia năm 1969 đã cực đoan hoá nhiều người Cambodia và kích thích sự phát triển của Khmer Đỏ, nhưng ông đã đổ cho Việt Nam tất cả những sai lầm sau khi tổ chức này nắm chính quyền. Nhưng trong đoạn băng ghi hình do công tố chiếu trước khi ông trình bày, người ta nghe thấy ông thừa nhận việc giết người, nói rằng “nếu chúng ta nhân đạo với những người này thì chúng ta đã mất nước.”

Hồ Anh Hải - Xin đừng sửa lịch sử nữa

Hậu quả sửa lịch sử vô cùng tai hại. Điều tệ hại nhất là làm người dân hiểu sai lịch sử, trở thành ngu dân. Tệ thứ hai là làm dân mất lòng tin : họ có cảm giác mình bị đánh lừa! Vì trước sau thì sự thật sẽ vẫn được trả lại cho nhân dân. Chỉ có điều người ta phải chờ, có khi chờ hàng nghìn năm ! Chuyện Lê Văn Tám phải chờ khoảng 60 năm (1946- 2005). Nếu sử gia Phan Huy Lê không dũng cảm tiết lộ: “Nhân vật lịch sử ‘anh hùng Lê Văn Tám’ hoàn toàn không có thật!” thì chẳng biết còn phải chờ bao lâu, có lẽ là muôn thủa ?

Trần Kỳ Trung - "Lê máy chém đi khắp miền nam..."

Lòng dân chỉ hòa hợp, đoàn kết khi mọi hiểu lầm qua đi, mọi khúc mắc của lịch sử được giải đáp, những điều không đúng được sửa sai. “ …Lê máy chém đi khắp miền nam…” phải khẳng định, điều này trước năm 1975 ở miền nam là không có! Đã không có thì không nên nhắc lại.Nhắc lại là sự xuyên tạc, cố chấp, không thật lòng.

Người miền Nam hay khóc?

Người miền Nam hay khóc liên quan đến lịch sử Nam tiến của dân tộc, hành trình này kéo dài khoảng 700 năm nâng diện tích lên 3 lần từ lúc độc lập cho đến giữa thế kỷ 18 cơ bản hoàn thành lãnh thổ như hiện nay...

Sau Đặng: Trung Quốc chuyển mình (P. 2)

Nhiều quan chức Trung Quốc chưa quên đi lời cảnh báo của Đặng rằng “nếu một ngày nào đấy Trung Quốc tìm cách bá quyền thế giới, thì người dân trên toàn thế giới cần... chiến đấu chống lại nó,” dường như bị sốc trước việc Bắc Kinh đảo lộn mối quan hệ của mình với các quốc gia khác trong hai năm qua. Họ cũng nhận ra rằng Trung Quốc vẫn còn cách xa như thế nào trước vị trí lãnh đạo thế giới.

Syndicate content