Thân thế sự nghiêp

Giáo dân ở VN viếng ông Ngô Đình Diệm

Ngày 1/11, hàng chục người đã công khai đến viếng mộ cố Tổng thống Việt Nam Cộng hòa Ngô Đình Diệm nhân 50 năm ngày mất của ông tại nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi, Lái Thiêu, Bình Dương.

Thông tin từ trang chuacuuthe.com cho biết buổi lễ có sự góp mặt của các giáo dân ở miền Nam và do cha Antôn Lê Ngọc Thanh chủ trì.

Blogger Nguyễn Hoàng Vi, người đi dự buổi lễ, nói với BBC trước đó đã nhận được thông báo về thời gian và địa điểm tổ chức lễ viếng từ linh mục Thanh. Lực lượng an ninh đã có mặt để theo dõi và giám sát, nhưng không gây khó dễ gì cho khoảng 50-60 người đến dự, blogger này cho biết thêm. Hình ảnh được đăng tải trên tài khoản Youtube của Dòng chúa Cứu thế Việt Nam cho thấy nhiều giáo dân và các cha xứ đứng chắp tay và mang theo hoa, vây quanh phần mộ của ông Ngô Đình Diệm và em trai ông, Ngô Đình Nhu.

Phạm Đình Trọng - Về với Dân

Trong mười một ủy viên Bộ Chính trị, tướng Giáp là người duy nhất lên tiếng không đồng tình với ý tưởng Tổng công kích, Tổng khởi nghĩa Xuân 1968. Theo ông sức mạnh chiến tranh của quân Mĩ, quân đồng minh ở Nam Việt Nam và quân đội Sài Gòn đang trên đỉnh cao với hơn nửa triệu quân Mĩ và quân đồng minh, gần một triệu quân Sài Gòn. Chưa đủ thời gian thấm đòn chiến tranh nhân dân của ta, hơn nửa triệu quân Mĩ với máy bay chuyển quân bay rợp trời, xe tăng dàn trận bò kín đất đang chủ động mở những cuộc hành quân lớn đánh vào vùng đất quân giải phóng kiểm soát. Lúc đối phương lực đang còn mạnh và thế đang lên mà dốc vốn vào tổng công kích trận cuối cùng chỉ cháy túi, kiệt vốn, tự sát. Căn cứ quân nước ngoài không đặt trong thành phố, thị xã. Đánh vào tất cả thành phố, thị xã, trung tâm hành chính đông dân là nhằm vào người dân. Đẩy mức độ ác liệt của chiến tranh lên cao ngay trong thành phố là mang chết chóc đến cho dân lành và dàn mỏng lực lượng ta ra phơi mình trên địa hình trống trải, lạc lõng trong đường phố bàn cờ nhằng nhịt sẽ bị tiêu diệt đến người lính cuối cùng, chỉ tự chuốc lấy thương vong lớn, không thể có chiến thắng quyết định.

Thư Mẹ Kim Liên viết cho con Đinh Nhật Uy

Uy con à!

Tuần sau họ sẽ đưa con ra tòa (29-10-2013). Mẹ biết sẽ có ngày này, vì Mẹ biết rằng con không bao giờ khuất phục trước bạo quyền! Mẹ cũng biết con luôn nhớ lời Mẹ dạy: "Làm trai cho đáng nên trai". Nhưng Mẹ vẫn buồn con à, Mẹ buồn vì họ không cho gia đình mình vào phòng xử án, Mẹ buồn vì qua bao nhiêu phiên tòa xét xử những người yêu nước mà tư duy của họ vẫn chỉ có vậy.

Uy con à!

Tuy nói vậy, nhưng con đừng lo cho Mẹ, Mẹ ở ngoài nầy còn có mọi người, mọi người đều ủng hộ con, bạn bè con đều ủng hộ con.

Phùng Khang - Hãy đợi đấy

Nhân loại tiến đến Cộng Sản Chủ Nghĩa đã là lên đến tuyệt đỉnh chưa?

Tuyệt đỉnh là thế nào? Phải vượt qua chứ! Nghĩa là… bay ra ngoài, không dính dáng gì đến thế giới vật chất này nữa. Sau đó thì thế nào? Các nhà Cộng Sản Lý Thuyết (CSLT) chưa công bố, còn các nhà Cộng Sản Thực Hành (CSTH) thì từ xưa đến nay vẫn chỉ biết nhắm mắt tiến lên, có gì để nói. Liên Xô, lực lượng tiên phong, sau 7 thập kỷ tiến lên theo chủ nghĩa Mác, vẫn chưa đưa được nhân dân lên đến đỉnh đã tuột dốc, ngọn đuốc soi đường văng đi đâu không biết?

Việt Nam chúng ta được các nhà CSLT dẫn đường cho đến nay vẫn chưa sờ tới được cái đích nào. Phấn đấu không còn chế độ người bóc lột người (?) thì bây giờ “địa chủ đỏ” “tư sản đỏ” nó còn bóc lột gấp 5 gấp 10 lần ngày xưa. Bị bóc lột mà không được kêu, kêu lên là phản động. Ruộng đất về tay dân cầy (?) thì khắp trong nam ngoài bắc dân chúng lũ lượt kéo nhau đi đòi đất. Bị áp bức tới mức phải nổ súng chống lại chính quyền, bước đường cùng là nổ súng ngay vào đầu mình để tự giải thoát. Tự do ngôn luận (?) thì bị khoác cái tội nói xấu chế độ thậm chí câu kết với nước ngoài âm mưu lật đổ chế độ. Biểu tình chống lũ bành trướng khủng bố ngư dân Việt Nam, lấn chiếm biển đảo của tổ quốc thì bị hốt lên xe, đạp vào mặt nện vào đầu rồi tống vào tù, nhốt chung với bệnh nhân HIV để khủng bố tinh thần v.v…

Nam Hà - Ông Đại Tướng với những hệ lụy từ chữ “Nhẫn”

Ông tướng Giáp nhận thấy sự nguy hiểm khi bị các đồng chí đẩy về “phía bên kia”, nhưng ông không chọn con đường chống lại mà chọn chữ nhẫn. Cũng vì thế mà ông đã có thể thọ đến trên trăm tuổi. Trước những chèn ép, bôi nhọ, chơi xấu ngấm ngầm hay cả công khai, ông cũng đều áp dụng khẩu hiệu “ba không” (không nghe, không thấy, không biết), mặc dù cả ông và gia đình ông đều không lạ những thủ đoạn này. …“Những thủ đoạn quen thuộc áp dụng để ngăn chặn ông ấy vào Trung Ương, chúng tôi đều biết quá rõ. Sắp đến Hội Nghị là thế nào cũng có một vài nghi vấn nêu ra đối với ông, sự việc điều tra đến hết hội nghị, thế là qua một nhiệm kỳ. Lần trước đánh ông ấy là một tay “bực thày” (Lê Đức Thọ), lần này thì chỉ là một tay học trò (Nguyễn Đức Tâm)…”

Tôi đã suy nghĩ rất nhiều nhưng không vội nói gì vì không muốn làm vẩn đục không khí thiêng liêng của mọi người thương tiếc ông. Chỉ có một chút phân vân: Giá như Anh Văn bớt Nhẫn đi một chút thì tình hình bây giờ đã có thể khác.

Đào Hiếu - Nước mắt có màu gì ?

Chúc mừng tướng Giáp đã chết khi đang đứng ngoài cuộc đỏ đen. Cho dù tướng Giáp có là một đảng viên cộng sản, có từng là phó thủ tướng, có từng là bộ trưởng quốc phòng… thì ông vẫn là một kẻ xa lạ của chế độ, một cái gai trong mắt chế độ. Khi sống, ông đã sống ngoài chế độ, và khi chết – cho dù nhà nước có tổ chức quốc tang – ông cũng đã chết ngoài chế độ. Chính vì thế mà quần chúng thương tiếc ông. Tình cảm ấy quá rõ ràng, không thể đánh tráo được, không ai có thể ăn theo ông được.

Khóc thương tướng Giáp là sự bày tỏ tình cảm với một thiên tài quân sự đã “may mắn” đứng ngoài cái guồng máy tham nhũng, thối nát, và giữ được mình trong sạch.

Thục Quyên - Trận đánh tối thượng bị bỏ lỡ của Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp danh tiếng lẫy lừng năm châu bốn bể đúng theo câu "Thời thế tạo anh hùng", vì rõ ràng ông đã chỉ được phong đại tướng theo sự nhận xét và theo cảm tính của một người duy nhất, vì ông đã 8 năm làm đảng viên cộng sản, và cũng chỉ trong điều kiện đặc biệt lúc đó của lịch sử. Được làm vua thua làm giặc, mọi hiển hách, hào quang sau trận Điện Biên Phủ nghiễm nhiên vào tay vị đại tướng . Có những cố gắng của vài cá nhân lý luận đó không phải là công của một đại tướng mà là của nhiều tướng khác và nhất là của toàn dân quyết tâm dành độc lập, trong đó có cả những người yêu nước bị đảng cộng sản thủ tiêu. Nhưng đây cũng là lý luận chật hẹp. Nếu lý luận như vậy thì chẳng có Napoleon, không có Hitler. Nhưng cũng như Napoleon hay Hitler ,lên voi hay xuống chó là hai mặt của một chiếc mề đai. Không thể chọn mặt này và bỏ mặt kia.

Nhất là Đại tướng Giáp không chỉ là người của quân đội. Ông có mặt trong những chính phủ dân sự ở những chức vị quan trọng như Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, Phó Thủ tướng, và Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng (cho đến khi về hưu). Nghĩa là ông tham dự hoàn tòan trong vị thế cầm quyền vào những dối trá chính trị đưa đến những thanh tóan đẫm máu tại miền Bắc sau Điện Biên Phủ và miền Nam sau Tháng 4/1975, cả trong những khoảng thời gian không chiến tranh.Không thể không nhận phần trách nhiệm của mình trong cả qúa trình đưa dân tộc vào tình trạng suy sụp ngày hôm nay. Kẻ sĩ không tìm cách nhận công mà chối tội.

LM Nguyễn Văn Lý được giải thưởng ‘Truman-Reagan Medal of Freedom”

Sáng hội Tưởng Niệm Nạn Nhân Cộng Sản trên thế giới vinh danh và trao giải thưởng năm nay cho linh mục Nguyễn Văn Lý hiện đang bị tù tại Việt Nam.

Theo nguồn tin từ Hoa Thịnh Đốn, Sáng Hội Tưởng Niệm Nạn Nhân Cộng Sản (Victims of Communism Memorial Foundation) vừa quyết định vinh danh và trao huy chương “Truman-Reagan Medal of Freedom” năm nay cho linh mục Nguyễn Văn Lý vì đã đấu tranh không ngừng nghỉ cho nhân quyền, tự do tôn giáo, bất chấp tù tội, nguy hiểm bản thân nên đã bị nhà cầm quyền CSVN kết án tù.

Giải thưởng và huy chương “Truman-Reagan Medal of Freedom” dành cho linh mục Nguyễn Văn Lý sẽ được tổ chức trao tặng tại Hoa Thịnh Đốn vào ngày 1/11/2013 tới đây.

Phương Bích - Chữ Nhẫn gồm có chữ Tâm và chữ Đao

Hẳn là sau bài này, tôi sẽ mất đi nhiều người bạn. Nhưng quả là khó được lòng tất cả bạn bè trên facebook. Không hoàn toàn là muốn dĩ hòa vi quý, mà tôi vẫn bị dằn vặt giữa cái yêu và ghét, giữa thù hận và thứ tha.

“Chữ Nhẫn gồm có chữ Tâm và chữ Đao. Chữ Đao đâm xuống trái tim. Tức là phải chịu đau đớn một mình... để cuộc đời trôi qua ...êm ả”?.

Những ngày qua, tình cảm trong tôi diễn biến khá phức tạp. Chưa bao giờ, sự ra đi của một người, lại gây sóng gió trong lòng người Việt đến thế, bởi kẻ yêu người ghét có lẽ chẳng kém gì nhau. Dăm ngày qua, những hàng người xếp hàng vào nhà cụ Võ Nguyên Giáp, để viếng cụ vẫn kéo dài không dứt, cứ như thể thi hài cụ đang thực sự hiện diện ở đó. Ngày nào cũng thế, người ta xếp hàng từ sáng sớm, cho đến đêm khuya. Nếu lớp người có tuổi đến viếng đã đành, nhưng trong dòng người ấy có rất nhiều thanh thiếu niên, chỉ tầm tuổi cháu chắt của cụ, họ biết và hiểu gì về cụ?

Điếu văn của bà đầm xòe tiễn đưa ông đại tướng

Đại tướng ơi! Đại tướng tuổi đã cao. Sự ra đi của Đại tướng là sự ra đi thuận theo quy luật. Người sống muốn Đại tướng sống mãi mãi, nhưng người chết, đặc biệt là những thanh niên trai trẻ, sức sống của dân tộc, đã hy sinh ở Điên Biên, ở Trường Sơn, ở miềm Nam yêu dấu thì đã đợi Đại tướng từ lâu lắm rồi, có chiến sĩ đợi Đại tướng tới 70 năm rồi. Người lính năm xưa của Đại tướng chỉ lưu ý với Đại tướng một điều,

Đại tưởng chớ đem chữ “Nhẫn” ra dạy cho sĩ quan và binh lính để hưởng sự yên ổn, thái bình. Đại tướng mà dạy như thế chẳng ai chịu đi lính, chẳng ai chịu hy sinh cho Đại tướng nữa đâu. Như thế Đại tướng lấy đâu quân lính, lấy đâu ra “nhất tướng công thành vạn cốt khô” để Đại tướng làm Đại tướng, làm Tổng Tư lệnh? Như thế sự nghiệp chấn hưng Chủ nghĩa xã hội dưới âm phủ của Đại tướng sẽ không thành.

Syndicate content