Xã hội dân sự

Cánh Cò Blog -Những đám đông tháng 10

Từ câu hỏi này có thể dễ dàng suy ra một đám đông khác sẽ lớn hơn một ngàn lần tại Ninh Thuận nếu so với đám đông của Phú Thọ vừa qua. Năm ngày sau khi vụ nổ tại Phú Thọ xảy ra.

Ngày 17 tháng Mười một đám đông nữa xuất hiện tại Thanh Hóa. Lần này chỉ hai mẹ con bị chết nhưng kéo theo đám đông hơn ngàn người. Họ là thân nhân, là láng giềng và sau đó thì người đi đường nhập cuộc

Lương tri và miếng ăn thách thức người dân Hà Nội với hai vụ tiếp liền sau đó. Vụ thứ nhất là việc đàn áp, đánh đập và bắt giữ hơn một trăm bà con H'Mông từ 4 tỉnh phía Bắc kéo về vườn Hoa Mai Xuân Thưởng đòi được quyền thực hành niềm tin tôn giáo của họ. Hơn một trăm con người ấy là đám đông thầm lặng. Tiếng Kinh không đủ để diễn tả nỗi bất bình lẫn oan ức của họ khi địa phương trói buộc họ vào những quy định khó hiểu bởi nỗi ám ảnh ly khai.

Ngày 24 tháng Mười tại phố Đoàn Trần Nghiệp, hàng ngàn thanh niên nam nữ chen lấn, dẫm đạp lên nhau để được ăn một bữa shusi miễn phí. Bức tranh "hoành tráng" này không biết có làm cho người Hà Nội thấy xấu hỗ không hay lại tránh đi không nhận rằng một số lớn thanh niên hôm nay đang định hướng mình vào miếng ăn thay vì vào việc xây dựng Xã hội chủ nghĩa như nhà nước vẫn hàng ngày kêu gào.

Phạm Chí Dũng- Những đám đông VIệt Nam

Đến lúc lúc này, đám đông đã mang một sắc thái mới: kết hợp giữa nạn nhân chịu bất công, những người hoạt động xã hội với những người muốn giương cao ngọn cờ về tư tưởng chính trị. Ngay cả báo chí trong nước cũng hết sức nhiệt tình tham gia và trở thành một đám đông rất đặc biệt: 2.000 bài viết về vụ Đoàn Văn Vươn đã ghi dấu như một kỷ lục về sự bất mãn đối với thái độ vô cảm và đặc lợi của chính quyền địa phương nói riêng và sâu xa hơn là với chính quyền trung ương.

Tháng 10/2013. Một đám đông khác của dân chúng, lên đến hàng chục ngàn ở Hà Nội và hàng trăm ngàn người ở các địa phương, đã làm nên sự vĩ đại bên sự ra đi vĩnh hằng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Cho tới nay, nhiều ý kiến trong giới quan sát và bình luận vẫn ngạc nhiên tự hỏi là tại sao lại có cả một rừng người thành kính đến như thế đối với người được xem là có uy tín xã hội chỉ sau Chủ tịch Hồ Chí Minh? Họ thành kính thật sự hay còn vì nguyên do nào khác? Xã hội Việt Nam đang xảy ra một hiện tượng tâm lý chưa từng có: trong quá nhiều thất vọng về đảng và nhà nước, người dân tự tìm đến với nhau để nương tựa vào một niềm tin còn sót lại, dù rằng niềm tin ấy đã chết.

Canhco's Blog -Viết cho con ngày tốt nghiệp

Bài đọc cũng nhắc tới hiến pháp và pháp luật một cách nghiêm túc khiến mẹ chạnh nghĩ tới mẩu chuyện đang được báo chí làm rầm lên từ hai ngày nay tại Thanh Hóa, khi một sản phụ do bị chậm trễ trong chữa trị đã thiệt mạng với thai nhi còn trong bụng. Cái chết đã làm hàng ngàn người dân tức giận kéo tới nhà giám đốc bệnh viện tìm câu trả lời.

Một bác sĩ chân chính cần tới y đức hơn là pháp luật, mặc dù luật lệ kềm hãm rất hiệu quả những sai lầm vô tình hay cố ý của một bác sĩ. Pháp luật chế tài căn cứ trên luật lệ, mà thế gian này đâu phải điều bất minh nào cũng được phát hiện và đưa vào luật, đó là chưa kể hiện trạng bao che để qua mặt và ngồi xổm trên pháp luật khi người ta muốn. Y đức không trừng phạt thân thể, tiếng tăm hay đời sống của một bác sĩ mà nó có tính cách hướng dẫn, làm cho lương tâm của người thầy thuốc vượt qua cám dỗ và sự lười biếng. Y đức ngăn bàn tay người bác sĩ không cầm dao mổ bệnh nhân khi chưa cần thiết. Y đức buộc bác sĩ phải thức nhiều hơn, nghiềm ngẫm nhiều hơn về căn nguyên gây ra bệnh án để có cách chữa trị hiệu quả nhất. Y đức đánh thức lòng tự trọng của một bác sĩ khi nhận phần quà của bệnh nhân để chữa trị người này khác người kia. Y đức cũng ngăn cản một bác sĩ có thói quen xem bệnh nhân là người phải mang ơn mình trong khi không một ngôi trường y khoa nào lại dạy sinh viên như thế.

Nam Hà - Ông Đại Tướng với những hệ lụy từ chữ “Nhẫn”

Ông tướng Giáp nhận thấy sự nguy hiểm khi bị các đồng chí đẩy về “phía bên kia”, nhưng ông không chọn con đường chống lại mà chọn chữ nhẫn. Cũng vì thế mà ông đã có thể thọ đến trên trăm tuổi. Trước những chèn ép, bôi nhọ, chơi xấu ngấm ngầm hay cả công khai, ông cũng đều áp dụng khẩu hiệu “ba không” (không nghe, không thấy, không biết), mặc dù cả ông và gia đình ông đều không lạ những thủ đoạn này. …“Những thủ đoạn quen thuộc áp dụng để ngăn chặn ông ấy vào Trung Ương, chúng tôi đều biết quá rõ. Sắp đến Hội Nghị là thế nào cũng có một vài nghi vấn nêu ra đối với ông, sự việc điều tra đến hết hội nghị, thế là qua một nhiệm kỳ. Lần trước đánh ông ấy là một tay “bực thày” (Lê Đức Thọ), lần này thì chỉ là một tay học trò (Nguyễn Đức Tâm)…”

Tôi đã suy nghĩ rất nhiều nhưng không vội nói gì vì không muốn làm vẩn đục không khí thiêng liêng của mọi người thương tiếc ông. Chỉ có một chút phân vân: Giá như Anh Văn bớt Nhẫn đi một chút thì tình hình bây giờ đã có thể khác.

Tễu Blog -CHÍNH QUYỀN CHỈ LO ĐẾN SỰ SỐNG CHẾT CỦA CHÍNH MÌNH MÀ THÔI!

Hơn 2 ngày qua, theo ghi nhận của phóng viên VTC News ở Hà Tĩnh, nhiều nơi người dân đang phải chịu cảnh đói khát, chìm trong nước lũ, đói khổ thấu trời. Điều đáng nói, lương thực tiếp tế vẫn chưa thể tới tay người dân do không có các phương tiện vận chuyển hiện đại như trực thăng cứu hộ. -

Trong khi đó ngày 17/10/2013 tại Nghệ An, một trong những địa phương chịu ảnh hưởng nặng nề của bão lụt lại diễn tập chống khủng bố trong mưa, huy động một lực lượng hùng hậu gồm cả máy bay trực thăng. Trong khi mà cũng tại dải đất miền trung này, có những vùng bị cô lập hai ngày trong nước lũ, không có đồ ăn, nước uống dân kêu thấu trời, các phương tiện cứu hộ thông thường không tiếp cận được nhưng không thấy trực thăng cứu hộ. Vì sao vậy?

Nguyễn Đình Ấm -Nỗi đau sân bay

Những năm gần đây nhiều sân bay ở VN đã và nằm trong kế hoạch di dời ra chỗ khác ngốn những khoản tiền khổng lồ: Sân bay Nha Trang chuyển qua Cam Ranh, sân bay Phú Quốc cũ (SB Dương Đông) chuyển qua Dương Tơ, sân bay Tân Sơn Nhất sẽ chuyển qua Long Thành (Đồng Nai), sân bay Cát Bi (Hải Phòng) sẽ thay bằng sân bay Tiên Lãng, sân bay Cà Mâu cũng có đề nghị chuyển ra chỗ khác…Lý do di chuyển tất cả là “sân bay cũ chật hẹp không phát triển được, bị dân cư bao quanh, ô nhiễm…”…

Một câu hỏi đặt ra: Sân bay là những công trình lớn, vĩnh cửu được các quốc gia chọn địa điểm, quy hoạch rất cẩn thận, kỹ càng cho cả hiện tại và tương lai, trên thế giới rất ít bị thay đổi địa điểm nhưng tại sao ở VN lại diễn ra “cấp tập” như thế? Những sự di dời hối hả ấy có hoàn toàn theo nhu cầu khách quan hay bị cái gì nữa chi phối?

Trần Đăng Tuấn - Đừng nghĩ mình là đài Truyền Hình thì muốn làm gì cũng được *

Lâu nay, chúng ta- dân truyền hình- có phần tự hào là làm nghề mà không”bám “ vào ngân sách. Rằng truyền hình tự lo bằng quảng cáo, lấy tiền nuôi quân và làm chương trình cho dân xem. Giỏi thế còn gì !

Nhưng nghĩ lại, quảng cáo là gì ? Quảng cáo sữa trẻ em, ta có tiền, tức là từ cái bụm sữa ít đi trong mỗi hộp sữa của trẻ con. Tiền thu từ Quảng cáo thuốc chữa bệnh già cả (loãng xương, đại tràng mãn tính…) thì cũng là tiền khi vỉ thuốc mua bằng lương hưu đắt thêm lên (và quảng cáo có thể làm hàng hoá rẻ hơn-nhưng đó là chuyện khác).

Sau Tang Lễ, trên mạng có những bất bình về các phóng viên truyền hình ( Đài nào hay chẳng phải là Đài thì chưa rõ đâu, nhưng làm truyền hình là rõ rồi) chen dân ra đằng sau, để “tác nghiệp” phía trước. Rồi khi người dân bực bội, thì cho rằng người ta không hiểu cái nghề truyền hình nó phải chiếm lĩnh điểm, góc để quay như thế.

Mẹ Nấm - Thái độ chính trị

Ở Việt Nam, nhiều người né tránh khi bàn đến chủ để này vì muốn yên thân, và để khỏi phải bị "vạ lây". Những người tham gia đòi quyền tự do, bình đẳng, những người đấu tranh vì công bằng và lẽ phải trong xã hội ở đất nước mình đang sống không ít thì nhiều đều bị gán ghép vì "động cơ chính trị", và kết quả là nhiều người đón nhận sự hy sinh đầy ý nghĩa của họ với ánh nhìn ngờ vực và thương hại.

Không nói đến những điều cao siêu, chỉ bày tỏ lòng tự hào dân tộc, khẳng định chủ quyền đất nước, kêu gọi giữ lấy màu xanh cho môi trường và an ninh cho quốc gia, bày tỏ sự phẫn nộ trước sự bành trướng xâm lược của Bắc Kinh, cũng bị xem là dại dột và ngông cuồng, là lợi dụng quyền tự do (vốn dĩ không có).. Buồn không? Đau không?

Hạnh phúc - không đơn giản chỉ là cơm no và áo mặc, nó còn là sự tự do trong suy nghĩ, tự do được bày tỏ cảm xúc yêu - ghét, nóng - lạnh của mỗi con người. Sự nồng nhiệt hay ơ hờ trong lòng mỗi người dân đều phải được chính phủ xem xét, bởi khi người dân quay lưng với chính đất nước mình thì thực sự quốc gia đó đã bị diệt vong.

Đỗ Kim Thêm - Việt Nam sẽ đi về đâu với kinh tế Trọng Thương, tư bản nhà nước và xã hội thị Trường

Việt Nam sẽ đi về đâu? Đó là câu hỏi chung của những người ưu tư thời cuộc khi đất nước đang đối diện với đủ loại thách thức nghiêm trọng và những thành tựu đầy ấn tượng của Đổi Mới không còn nữa.

Kinh tế Trọng Thương, tư bản thân tộc và xã hội thị trường là ba đặc thù quen thuộc trong định hướng XHCN làm cho con đường đưa tới thịnh vượng thêm xa, nhưng sẽ tác động đến nhiều chuyển biến mới lạ khó lường cho tương lai bất hạnh của đất nước.

Phạm Chí Dũng - Có hay không đối lập ở Việt Nam?

Giới quan chức đảng và nhà nước vẫn có thể tạm ung dung thêm một thời gian nữa, bằng vào thực tồn gần như chưa hình thành một lực lượng đối lập nào ở Việt Nam.

Ngược lại, giới hoạt động dân chủ trong nước và cả hải ngoại lại có vẻ đang bỏ lỡ một cơ hội chưa từng có để làm nên một cái gì đó có tính “đối trọng chính trị”, đặc biệt sau khi tín hiệu “xoay trục” sang phương Tây đã phát ra bởi chuyến đi Hoa Kỳ của người đứng đầu nhà nước là ông Trương Tấn Sang vào tháng 7/2013, sau đó là đợt công du Paris của người điều hành chính phủ Nguyễn Tấn Dũng.

Cần nhắc lại, văn bản có tên “Kiến nghị 72” của một nhóm nhân sĩ, trí thức bất đồng tại Việt Nam vào đầu năm 2013 đã cùng lúc dẫn tới hai chủ đề nóng bỏng mà hệ thống truyền thông của Đảng bắt buộc phải tương tác: có cần bỏ điều 4 hiến pháp về độc đảng hay không; và liệu đã hình thành một lực lượng đối lập ở Việt Nam hay chưa.

Syndicate content