Thời Sự Trong Nước

Blogger Nguyễn Lân Thắng trả lời RFA ngay sau khi được thả

Blogger Nguyễn Lân Thắng đã về nhà sau khi bị công an phi trường Nội Bài tạm giữ nhiều tiếng đồng hồ để xét hỏi về những hoạt động mà anh đã tham dự tại ngoại quốc trong chuyến đi tham dự khóa huấn luyện về Xã hội Dân sự do tổ chức Asian Bridge tổ chức tại Philippines vừa qua. Mặc Lâm có cuộc trao đổi với anh về việc này, mời quý thính giả theo dõi.

Phạm Chí Dũng - Thấy gì từ án treo Đinh Nhật Uy?

Logic giản dị là nếu chính quyền sở tại và nhà nước trung ương đã “quyết tâm” cho Đinh Nhật Uy đi tù , thậm chí là tù lâu năm, họ đã không cần phải vào tận buồng tạm giam để bắt buộc Uy ký giấy nhận tội hoặc làm một thủ tục “khoan hồng” nào đó. Chẳng phải vào năm 2012, hai nhạc sĩ Việt Khang và Phạm Vũ Anh Bình, chỉ với một ca khúc chống Trung Quốc, chẳng cần “thủ tục” gì mà vẫn bị xử án đến 4 năm và 6 năm tù giam đó sao?

Chỉ có điều, bây giờ là năm 2013 chứ không còn là năm ngoái hay những năm “gian khổ” trước đây nữa. Năm nay lại le lói dấu chỉ phớt hồng bởi sự hồi sinh mối quan hệ giữa hai cựu thù Việt - Mỹ, cùng hàng loạt ấp ủ của nhà nước Việt Nam về đối tác chiến lược toàn diện với những quốc gia không còn man rợ về dân chủ, nhà nước pháp quyền và xã hội dân sự; về một cái ghế trong Hội đồng nhân quyền của Liên hiệp quốc, nhưng còn đang bị “chống đối” bởi nhiều “thế lực thù địch”; và cả về lối thoát cho nền kinh tế - chính trị có thể nảy ra từ điều được giới chuyên gia quốc doanh cho là “cơ hội chưa từng có từ Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương”,

Hạ đình Nguyên -TBT NGUYỄN PHÚ TRỌNG & NHÀ NGOẠI CẢM PHAN THỊ BÍCH HẰNG.

Khi đọc tin TBT Nguyễn Phú Trọng nói về tương lai CNXH trong buổi thảo luận tổ ở Quốc hội, bất giác tôi liên tưởng đến nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng vừa được đề cập trên truyền hình VTV, vì cảm nhận một sự tương đồng, cũng vừa có những khác biệt lý thú, và đều gây khó hiểu như nhau.

Nhà “Ngoại cảm Tâm linh” Phan thị Bích Hằng, đã từng vang danh nhiều năm về công việc “tìm mộ”, nay đang làm xôn xao trên truyền hình và mạng với nhiều xét nét của dư luận. Đồng thời nhà Duy vật biện chứng xhcn danh tiếng, GS,TS Nguyễn Phú Trọng, đứng đầu ĐCSVN, cũng là người đứng đầu đất nước nổi tiếng nầy, cũng đang làm cho nhiều giới xôn xao, ngơ ngác.

Tương thuật vụ án Đinh Nhật Uy - Đinh Nhật Uy trở về trong vòng tay người thân bè bạn

Theo Dân Làm Báo: "Đinh Nhật Uy đang được đưa trở lại trại giam để làm thủ tục về nhà. Tòa án Long An cũng đã tuyên trả lại Đinh Nhật Uy một số tài sản gồm 06 (sáu) áo thun có ghi dòng chữ: Hoàng Sa- Trường Sa- Việt Nam; 02 (hai) áo thun phía trước có ghi dòng chữ: No to U-Line! Yes to UNCLOS! Phía sau có ghi dòng chữ: "No_U FC; Xoá "Đường Lưỡi Bò" Bảo vệ biển đảo Việt Nam. Đây là những chiếc áo thun mà cáo trạng của Viện kiểm sát gọi là những 'vật chứng' phạm tội."

Theo ghi nhận từ hình ảnh, sáng nay những người đến tham dự ủng hộ Đinh Nguyên Kha tại phiên tòa đều mặc áo phông trắng, phía trước là biểu tượng vận động xóa bỏ điều 258 cùng với biểu tượng cho quyền con người, đằng sau là hình của Đinh Nhật Uy kèm theo dòng chữ Freedom for Dinh Nhat Uy.

Lê Thị Công Nhân - thư kêu gọi giúp đỡ anh Trương Văn Dũng

Sự việc anh Trương Văn Dũng bị công an đánh gãy 3 xương sườn tại đồn công an phường Thụy Khuê sau khi bị bắt vào đây vì giúp đỡ dân oan H’mong tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng, là sự việc rất nghiêm trọng.

Gia đình CN quen biết anh Dũng hơn 3 năm qua. Chúng tôi ngày càng quý mến và khâm phục anh Dũng vì sự dũng cảm, mưu trí và đặc biệt là sự nhiệt tình hết mình và tinh thần dân chủ triệt để của anh. Sự tiến bộ vượt trội của anh Dũng trong nhận thức, tinh thần và hành động là điều mà CN mong ước mỗi người dân Việt Nam có được.

Có thể nói một cách nôm na: những người đấu tranh dân chủ có danh tiếng như những ngọn đuốc, những viên gạch lát soi sáng và xây nên con đường dân chủ cho người dân Việt Nam, thì, những người như anh Dũng mới chính là những người tạo nên nhiệt và sự sôi động cho con đường ấy, cũng chính là điều mà chúng ta cần - vẫn được gọi với cái tên tuyệt vời là “sức mạnh quần chúng”.

Nguyễn Tường Thụy - Thăm Trương Văn Dũng

Ra khỏi nhà mới thấy lành lạnh, tôi quay vào lấy thêm chiếc áo khoác. Trời u ám nhưng may không có mưa. Tới nhà Trương Văn Dũng, len lỏi qua hai nhịp cầu thang hẹp, hai bên lổn ngổn những bao và đồ vặt vì không biết để vào đâu, bước vào căn phòng cũng rất hẹp, thấy anh đang nằm ngủ, chăn kéo lên tận cổ. Có vẻ như anh đang ngủ mệt. Tôi gọi nhẹ tới lần thứ ba, anh mới từ từ mở mắt ra ngơ ngác mấy giây như chưa hiểu điều gì. Nhận ra tôi, anh mừng rỡ, bảo vợ lấy nước cho tôi, kéo ghế cho tôi ngồi.

Anh chống tay định ngồi dậy nhưng vẻ rất khó nhọc. Tôi bảo anh cứ nằm, đừng cử động nhiều. Tôi nhìn kỹ, thấy mồm miệng anh vêu vao, còn sưng húp mà lòng đầy thương cảm. Lật áo lên, nơi ba chiếc xương sườn bị gãy, thấy bầm tím. Tôi hỏi sao không chịu đi bệnh viện, anh nói bác sĩ bảo cứ nằm ở nhà vài tuần cho những xương gãy ổn định đã, bây giờ đi lại vận động nhiều e đầu xương gãy chọc qua niêm mạc đâm vào phổi.

Tô Vân Trường - Hiến pháp , thế là xong, miễn bàn

Nhiều người thúc giục, hỏi tôi, Quốc hội sắp đến hồi bấm nút sửa Hiến pháp và luật đất đai sao anh không viết mạnh như loạt bài hồi thảo luận về dự án đường sắt cao tốc Bắc Nam? Cách đây khá lâu, sau khi viết bài “Hiến pháp của ai” với 4 câu hỏi còn bỏ ngỏ, tôi tự nhủ coi như mọi việc đã an bài!

Hầu hết các quốc gia trên thế giới có Quốc hội, các ông bà nghị sỹ đều biết lắng nghe, suy ngẫm hành động theo nguyện vọng chính đáng của cử tri để tranh thủ lá phiếu. Ở nước ta, trớ trêu là “Đảng cử - Dân bầu” nên phần lớn, người ta theo Đảng chỉ đạo hơn là lắng nghe, thấu hiểu lòng dân.

Tuy nhiên, tại diễn đàn Quốc hội kỳ này, có một số vị đại biểu Quốc hội đã thẳng thắn đề cập đến lòng dân đang bất an, cần đánh giá lòng tin của người dân, sự chia sẻ của dân với các chủ trương, chính sách của Nhà nước. Nhưng nhìn vào bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp và Luật đất đai và phát biểu của nhiều vị “chóp bu” có trách nhiệm thì mấy vấn đề cốt lõi về Đảng, Quân đội, về doanh nghiệp nhà nước, về quyền sử dụng và quyền sở hữu đất đai thế là xong. Miễn bàn!

Phạm Chí Dũng - Nâng trần bội chi và tồn kho thể chế

Lần đầu tiên “trong suốt quá trình hoạt động cách mạng”, người đứng đầu Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam phải thừa nhận bội chi ngân sách đã vượt trần. Vụ việc hy hữu này xảy ra vào tháng 10/2013, trùng với thời gian Quốc hội đang tổ chức kỳ họp cuối cùng của năm, với nhiều nội dung liên đới tính hiếm muộn của nền kinh tế quốc gia.

Trong khi tiêu chí của Ngân hàng thế giới xác định độ nguy hiểm sẽ tăng lên đáng kể nếu mức bội chi vượt quá 5% GDP, bội chi ngân sách của chính phủ Việt Nam được thống kê là 4,8% vào năm 2012.

Nhưng giờ đây, giới lãnh đạo chính phủ đang sẵn lòng đổi lấy tương lai nguy hiểm vượt trần khi đề xuất Quốc hội nâng trần bội chi ngân sách lên 5,3% vào năm 2013.

TƯỚNG NGUYỄN TRỌNG VĨNH - CHẢ LẼ MẤT NƯỚC TỪNG PHẦN VÀ TIẾP TỤC BỞI NHỮNG MƯU ĐỒ ĐEN TỐI CỦA HỌ “BÀNH” PHƯƠNG BẮC?

Tôi giật mình khi đọc một đoạn tin ngày 23/10/2013, dưới dòng tít Một Hà Tĩnh đầy ắp người Trung Quốc, nội dung như sau:

Một người dân Kỳ Anh, yêu cầu dấu tên, buồn bã nói rằng dân Kỳ Anh đã thật sự đánh mất mình, họ không còn là chủ của mảnh đất cũng như cảm giác là người dân bản xứ, mà thay vào đó là cảm giác lép vế, thua thiệt trước sự giầu có và hách dịch của người TQ. Đặc biệt tuy mới đến Kỳ Anh sống chưa bao lâu, nhưng các nhóm người TQ ở đây đã tổ chức thành đội ngũ, băng nhóm và các ông trùm khá dữ dằn. Họ sẵn sàng xử bất kỳ người Việt Nam nào đụng đến phe nhóm của họ. Hầu như họ đã nắm hoàn toàn quyền lực và thế lực ở Kỳ Anh. Cho dù các ban ngành an ninh, công an ở Kỳ Anh vẫn hoạt động, nhưng hình như họ chẳng xem ra gì, bởi thế lực và tiền bạc của họ quá mạnh. Ông này nói thêm rằng hiện tại huyện Kỳ Anh trong con mắt ông cũng giống như một tiểu khu đặc biệt của người TQ, ở đó mọi thứ quyền lợi và quyền lực đều về tay họ, thậm chí có nhiều cán bộ, công chức ở Kỳ Anh tỏ ra lép vế với người TQ. Với đà này chẳng bao lâu nữa người TQ nghiễm nhiên trở thành ông chủ đích thực của người Kỳ Anh.

Phan Châu Thành - Toàn bộ Lãnh thổ Việt Nam đã an bài trong tay TQ

Cách đây mấy tháng, chúng tôi tổ chức một đoàn “du lịch- thám hiểm” ra điểm Cực Đông trên đất liền của đất nước với mục đích: sống 1 ngày gần với Hoàng Sa Trường sa nhất (về kinh tuyến). Trên đường ra đó rất khó khăn, chúng tôi không ngờ cả một khu bán đảo rộng lớn bờ biển dài mấy chục cây số không có dân cư (đã bị đuổi đi hết) và chỉ có một đồn biên phòng gần ra đến Cực Đông đã bị bỏ hoang do chuyển vào gần quốc lộ 1 hơn, trong khi đường lớn do các “dự án lớn” của Vinalines làm đến nới cũng bỏ hoang không bóng người. Hỏi ra mới biết đó là tình trạng của hàng loạt đồn biên phòng ven biển và trên các đảo khu vực bắc và nam Vân Phong (thuộc Khánh Hòa và Tuy hòa): họ đã rút hết vào sống trong dân và để quản dân, không quản bở biển nữa. Hàng trăm cây số ven biển không có ai canh giữ, nhưng đã có sẵn đường lớn nhập vào quốc lộ 1… Ngày xưa họ ở đó là để bắt người vượt biên thôi… Biên phòng VN không quay súng ra biển mà quay súng vào dân!

Syndicate content