Triết học - tư tưởng - tôn giáo - Diễn đàn X-cafe
Diễn đàn X-Cafe


Triết học - tư tưởng - tôn giáo


Cậu bé viết thư trên cho tôi đã làm một việc tốt nhưng phải len lén, ở giữa nhiều người thì sợ không dám lên tiếng bảo vệ điều mình nghĩ là đúng. Cậu thanh niên tóc vàng mặc hàng hiệu thì bộc lộ đủ thứ cái xấu nhưng chẳng biết sợ gì trước bàn dân thiên hạ và cả luật pháp. Chẳng khó gì để thấy xung quanh ta hằng ngày hàng nghìn chuyện nghịch lý như thế. Đưa hối lộ là xấu và sai nhưng chẳng mấy ai sợ, nhưng phát hiện và tố giác tham nhũng thì giờ ai cũng sợ … đi tù. Xã hội sẽ đi về đâu khi người ta sợ làm cái tốt, cái đúng là điều quá dễ đoán trước.

Cụ Phan Chu Trinh
Luân lý gia đình như thế thì làm sao mà không càng ngày càng lụn bại cho được. Ta thử xem gia đình của ta bây giờ thì cha mẹ coi con như của, nói rằng của mình đã sinh ra, mình muốn thế nào thì phải thế. Đại khái cha mẹ không muốn lo việc đời, thì cũng không muốn cho con đi xa, cha mẹ muốn lòn cúi các cửa ông lớn này, ông lớn nọ để con làm các sở cho vẻ vang thì cũng bắt con như thế, thật không còn gì là cho con một chút tự do. Ấy là tôi nói mấy nhà giàu, còn như các nhà nghèo thì dạy con thì tát, thì chửi, thì đánh thì nói rằng thương con cho roi cho vọt, mà không biết rằng làm như thế là nuôi cho con một cái tính phục tùng nô lệ. Khi còn ở trong gia đình thì thở cái không khí chuyên chế của gia đình, khi đến trường học thì thở cái không khí trong trường học (tính người mình hay thích giao con cho một ông thầy dữ đòn) thì làm sao khi bước chân ra ngoài xã hội khỏi quen tính nô lệ, chịu lòn cúi người. Cái tính nô lệ của người mình ngày nay chính là mang từ lúc trong gia đình chuyên chế mà ra vậy.

Đừng trách vì sao người Việt Nam hèn, vì những Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Tiến Trung, Lê thị Công Nhân dũng cảm đứng lên thì có kết quả là Đảng bỏ vào tù hay đày đi xung quân

Đừng trách vì sao dân Việt Nam không còn những người yêu nước bởi vì những thanh niên đứng lên phản đối việc TQ xâm phạm lãnh thổ quốc gia thì bị Đảng chị thị Công An ngăn cản, theo dõi và đe dọa bản thân và gia đình của họ.

Dân tộc Việt Nam thật lạ kỳ. Đó là chỉ thích nghe khen, dù là những lời khen không xứng đáng. Ai nói lên sự thật thì đều bị xem như kẻ thù. Rất nhiều bạn dù may mắn đang được sống ở nước ngoài nhưng lại có tư tưởng rất hẹp hòi, vậy mà luôn tưởng tượng mình là “dân chủ”. Điều này lại một lần nữa chỉ rõ người Việt dù trong hay ngoài nước thì bản chất Việt Nam không hề thay đổi.

Thế thì ta rút ra được điều gì? Rằng cách đây nhiều năm, dân Châu Á xuất phát điểm là như nhau. Nghèo khổ như nhau, hay nói tục như nhau, ít học như nhau, ít hiểu biết về thế giới như nhau, ít chấp nhận thay đổi như nhau... Nhưng những người Nhật Bản, người Đài Loan, người Singapore, người Hàn Quốc đã vượt lên trước người Trung Quốc, người Việt Nam và các sắc dân khác để chứng tỏ với thế giới là họ đã vào cuộc. Đã chứng tỏ được đất nước họ có thể rũ bỏ được những cái cũ kỹ, thâu nạp được cái tiến bộ. Và thực sự họ đã làm được điều đó. Bây giờ, công dân Nhật, Singapore, Đài Loan, Hàn Quốc đã được coi trọng, kính nể.

Cụ Phan Chu Trinh
Thương hại thay trong hai nghìn năm các nhà vua chẳng ngó chi đến lợi hại dân tộc, chỉ lo tính toán để đè nén cái trí dân, để mà giữ chặt cái chìa khóa tủ sắt ngôi Thiên Tử cho con cháu mình. Nhưng mà có hay đâu, dân đã ngu thì nước phải yếu, vua quan lại nghênh ngang tham nhũng nữa, như thế tất loạn, loạn thì ngôi vua mất. Nếu dân ngu quá, yếu quá không đủ dấy loạn được, thì các nước khác nó tràn vào, ấy là cái lẽ tự nhiên, làm gì thế nào cũng không khỏi mất. Cho nên xưa nay cái ngôi vua thay đổi luôn, cũng như cái ghế hạng nhất ở rạp hát vậy.

Do vậy những việc làm của các bạn nhằm khai sáng tư tưởng dân chủ, tự do, tiến bộ của nhân loại cho dân tộc Việt Nam sẽ không bao giờ thành công được. Vì dân tộc này bệnh hoạn từ trong bản chất, nên sẽ không bao giờ chịu tiếp thu những tư tưởng tiến bộ đó đâu. Việt Nam đã, đang và sẽ mãi là mảnh đất màu mỡ của Chủ nghĩa Cộng Sản. Những việc các bạn làm là viển vông và chỉ là tự phí sức lực và thời gian của chính mình.

Việt Nam đã, đang, và vẫn sẽ mãi mãi là nước nghèo, hèn, lạc hậu nhất thế giới nhưng luôn tự huyễn hoặc rằng mình là tiến bộ nhất, ưu tú nhất, phát triển nhất của nhân loại (kết quả của lối tư duy thủ dâm tư tưởng kiểu đỉnh cao trí tuệ xã hội chủ nghĩa).

Cháu từng có dịp nói chuyện với một cô làm trong Bộ lao động, thương binh và xã hội. Cô than phiền rất nhiều về tình hình Việt Nam, đặc biệt tình trạng dân oan mất đất, mất nhà, tình trạng tham nhũng. Nhưng sau khi than phiền một cách hăng say, cô dừng lại, thở dài: "Nhưng mà thôi, nếu mình không nặng lòng quá với mấy chuyện đó, thì mình vẫn sống tốt được." Cháu chỉ mỉm cười mà không nói gì cả. Cháu trót nặng lòng rồi. Yêu nước đâu phải là cái tội, phải không bác?

Sở dĩ ông có cái nhìn khác người như thế là vì ông đánh giá nguyên nhân mất nước bằng một cái nhìn tỉnh táo, sáng suốt hơn nhiều người khác. Thông thường, đối với một người yêu nước, nhìn thấy đất nước mình bị mất chủ quyền, bị người nước khác đến đè đầu cưỡi cổ, thì phản ứng tự nhiên là quy nguyên nhân cho bên ngoài: ta mất nước là vì dã tâm của kẻ xâm lược. Vào cuối thế kỷ 19 - đầu thế kỷ 20, kẻ xâm lược đó chính là nước Pháp, do đó ghét Pháp là tình cảm tự nhiên, không cần phải lý luận dông dài. Quan điểm đó bắt nguồn từ một cách nhìn nặng phần cảm tính, không phải là cái nhìn khách quan, khoa học. Nhưng nó lại là một phản ứng tự nhiên, bột phát của những người dân trong một đất nước bị lệ thuộc, kể cả giới trí thức.

Lịch sử khoa học cho thấy, những bi kịch trong mối quan hệ giữa khoa học và chính trị đâu chỉ có rơi vào số phận các nhà khoa học xã hội. Vụ án Lưxenkô ở Liên Xô diễn ra từ cuối thập niên 1930 đến đầu thập niên 1940 là một vụ án mà giới chính trị đánh vào giới khoa học tự nhiên, khi các nhà di truyền học hiện đại truyền bá thuyết Mendel - Morgan vào Liên Xô. Họ đã bị lên án là truyền bá một học thuyết duy tâm tư sản phản động. Chỉ sau vài tháng phát động phong trào phê phán di truyền học hiện đại, trên ba ngàn nhà sinh học Xô Viết bị kết án, bị khai trừ đảng, bị bỏ tù và xử bắn.


Suy ngẫm
Khai sáng là sự thoát ly của con người ra khỏi tình trạng vị thành niên do chính con người gây ra. Vị thành niên là sự bất lực không thể vận dụng trí tuệ của mình một cách độc lập mà không cần sự chỉ đạo của người khác. Tình trạng vị thành niên này là do TỰ MÌNH GÂY RA, một khi nguyên nhân của nó không phải do sự thiếu sót trí tuệ, mà do sự thiếu sót tính cương quyết và lòng can đảm, dám tự mình dùng trí tuệ phục vụ cho mình mà không cần đến sự chỉ đạo của người khác.

Sapere aude! Hãy có can đảm tự sử dụng trí tuệ của chính mình! Đó là câu phương châm của Khai Sáng.
Immanuel Kant
Túm tụm tán dóc
Đang lấy dữ liệu...
Ủng hộ X-cafe
Nhập vào số tiền bạn muốn ủng hộ và nhấn nút Paypal Donate:
$