Câu Chuyện Cuộc Sống

Đoàn Khắc Xuyên - Khóc theo

Thời bao cấp – tem phiếu – xếp hàng cả ngày, có một từ thông dụng để chỉ những người chưa đến tuổi lao động, ngoài tuổi lao động hay mất sức lao động nhưng được hưởng tiêu chuẩn phân phối nhu yếu phẩm theo lao động chính trong gia đình. Đó là từ “ăn theo”, nghe khá là hạ thấp phẩm giá với những người được hưởng thứ phụ cấp gia đình từ người lao động chính ấy. Nhưng thời tem phiếu xếp hàng, người ta thường cứ nói huỵch toẹt ra vậy, mấy ai quan tâm đến cái phẩm giá chi xa xôi. Có “tiêu chuẩn” là vui rồi.

Và mới nhất là quanh sự kiện đại tướng Võ Nguyên Giáp qua đời. Bên cạnh đông đảo người dân lặng lẽ xếp hàng đến viếng đại tướng tại tư gia, tại nhà tang lễ quốc gia hoặc đứng dọc hai bên đường tiễn đưa ông về nơi an nghỉ cuối cùng tại quê nhà, thì vài người khá nổi tiếng, không biết có nhỏ giọt nước mắt nào tiếc thương ông thật tình không, nhưng đã “ăn theo”, khóc theo khá phô trương.

Phan Châu Thành - Toàn bộ Lãnh thổ Việt Nam đã an bài trong tay TQ

Cách đây mấy tháng, chúng tôi tổ chức một đoàn “du lịch- thám hiểm” ra điểm Cực Đông trên đất liền của đất nước với mục đích: sống 1 ngày gần với Hoàng Sa Trường sa nhất (về kinh tuyến). Trên đường ra đó rất khó khăn, chúng tôi không ngờ cả một khu bán đảo rộng lớn bờ biển dài mấy chục cây số không có dân cư (đã bị đuổi đi hết) và chỉ có một đồn biên phòng gần ra đến Cực Đông đã bị bỏ hoang do chuyển vào gần quốc lộ 1 hơn, trong khi đường lớn do các “dự án lớn” của Vinalines làm đến nới cũng bỏ hoang không bóng người. Hỏi ra mới biết đó là tình trạng của hàng loạt đồn biên phòng ven biển và trên các đảo khu vực bắc và nam Vân Phong (thuộc Khánh Hòa và Tuy hòa): họ đã rút hết vào sống trong dân và để quản dân, không quản bở biển nữa. Hàng trăm cây số ven biển không có ai canh giữ, nhưng đã có sẵn đường lớn nhập vào quốc lộ 1… Ngày xưa họ ở đó là để bắt người vượt biên thôi… Biên phòng VN không quay súng ra biển mà quay súng vào dân!

Gò Cỏ May - Đã thấy quan tài, mà chưa đổ lệ?

Theo tính toán của vị thầy thuốc có máu lạnh Nguyễn Mạnh Tường, sau khi đã tiêu hủy mọi chứng cứ của nạn nhân, kể cả việc đưa chiếc xe máy nạn nhân để lại sang bên kia sông dựng hiện trường giả, sự việc sẽ êm xuôi. Không ngờ, một tờ hóa còn sót lại trong quần áo nạn nhân đã khiến vụ việc đổ bể hoàn toàn. Nếu không, ai dám chắc những kẻ thủ ác như Tường và Khánh lâm nạn? Các vị “thầy thuốc như mẹ hiền” và các nhân viên phục vụ đắc lực cho hệ thống y tế trên khắp đất nước này đã, đang và sẽ còn bao nhiêu kẻ mang máu lạnh như thế nữa? Ai sẽ trả nhời cho câu hỏi này, nếu không phải chính những người trong cuộc?

Sinh lão bệnh tử là lẽ thường “sinh diệt” của tạo hóa. Nhưng sẽ chẳng “lẽ thường” chút nào khi con bệnh vào viện muốn làm “thượng đế” phải kính cẩn lễ phép từ anh bảo vệ cho tới chị hộ lý. Muốn mỗi mũi tiêm khỏi đau, phải “bôi trơn” bằng những chiếc phong bì. Việc to phong bì to, việc nhỏ phong bì nhỏ. Thiếu (hay chậm) phong bì tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Trường hợp tử vong cả hai mẹ con của sản phụ ở Thanh Hóa rất có thể nạn nhân chết oan do chưa (hay chậm) được bôi trơn (?).

Châu Văn Thi - Trò chuyện với cô Nguyễn Thị Kim Liên

Sáng ngày 22-10-2013, tôi có công việc ở dưới quê phải chạy xuống miền Tây. Đi ngang qua tỉnh Long An bất chợt nhớ tới cô Liên, mẹ của anh Đinh Nhật Uy, tôi cho xe rẽ vào lối cũ để vào thăm cô. Mùa này miền Tây lũ lớn nên đi đến đâu cũng trắng xóa một màu của nước... Cô đón tôi ngoài đầu ngõ, bảo tôi gởi xe lại rồi cô dẫn tôi về nhà. Hôm nay cô Liên vận một chiếc áo bà ba xanh cũ kỹ, trên trán hằn sâu những nếp nhăn nhọc nhằn. Cô bảo:

- Nhà cô nước ngập hết rồi, đi đâu cũng phải đợi nước rút; về cũng vậy, không thôi sẽ lọt xuống ao. Hên là hôm nay con tới nhằm lúc nước đang xuống. Con xem này, đấy! Không thấy bờ, thấy cõi gì cả con à. Có ngày cô chỉ ăn rau và hột gà vì không đi chợ được. Cá mùa này thì bao la mà không có anh Uy ở nhà để bắt. Nhà mới gãy hai cây đu đủ, trái nhiều lắm, tiếc muốn khóc luôn con ơi!

Lê Thu Hà - HÀNH TRÌNH TÔI TRỞ THÀNH "PHẢN ĐỘNG"

Tôi, con nhà nòi cộng sản, ông bà nội ngoại, cô dì chú bác, và cả ba tôi đều cống hiến hết mình cho sự nghiệp đánh giặc cứu nước vĩ đại. Ba tôi từng là Trợ lý Cục chính trị Quân khu 4, từng tập kích vào chiến trường B, tham gia chỉ huy những trận đấu ở Quảng Trị, và gặp mẹ tôi. Năm 1982, khi mẹ hạ sinh 2 anh em sinh đôi là tôi và anh trai, ba quyết định xuất ngũ với chế độ về hưu mất sức lao động. Tôi lớn lên với một niềm tin mãnh liệt và một niềm tự hào lớn lao về quê hương, xứ sở, về những chiến tích lẫy lừng của cha ông. Điều kỳ lạ là, từ khi tôi biết nhận thức cho đến ngày ba tôi mất, ông chưa hề một lần kể cho chúng tôi nghe về những chiến công hay những khó khăn gian khổ trong chiến tranh mà ông đã trải qua, cũng chưa một lần định hướng cho anh em tôi gia nhập vào đội ngũ của Đảng. Ông là người khá kín tiếng, mực thước, tinh anh, với vốn kiến thức uyên bác, có tầm nhìn rộng và những nhận định sắc bén về mọi vấn đề trong cuộc sống. Hàng xóm và người dân trong khu phố đều kính trọng ông. Những năm tháng còn học phổ thông, tôi để ý thấy ba hay theo dõi thời sự, và đặc biệt là ban đêm, ba tôi hay mở đài BBC, VOA và RFA để nghe, những đài mà với hiểu biết của tôi là phản động. Tôi thường thấy ba ngồi lặng lẽ ưu tư, trầm mặc. Nhưng hồi đó, với tuổi ăn tuổi lớn, tôi quên bẵng những ưu tư đó của ba và cứ thế hồn nhiên va vào cuộc sống.

Phùng Khang - Hãy đợi đấy

Nhân loại tiến đến Cộng Sản Chủ Nghĩa đã là lên đến tuyệt đỉnh chưa?

Tuyệt đỉnh là thế nào? Phải vượt qua chứ! Nghĩa là… bay ra ngoài, không dính dáng gì đến thế giới vật chất này nữa. Sau đó thì thế nào? Các nhà Cộng Sản Lý Thuyết (CSLT) chưa công bố, còn các nhà Cộng Sản Thực Hành (CSTH) thì từ xưa đến nay vẫn chỉ biết nhắm mắt tiến lên, có gì để nói. Liên Xô, lực lượng tiên phong, sau 7 thập kỷ tiến lên theo chủ nghĩa Mác, vẫn chưa đưa được nhân dân lên đến đỉnh đã tuột dốc, ngọn đuốc soi đường văng đi đâu không biết?

Việt Nam chúng ta được các nhà CSLT dẫn đường cho đến nay vẫn chưa sờ tới được cái đích nào. Phấn đấu không còn chế độ người bóc lột người (?) thì bây giờ “địa chủ đỏ” “tư sản đỏ” nó còn bóc lột gấp 5 gấp 10 lần ngày xưa. Bị bóc lột mà không được kêu, kêu lên là phản động. Ruộng đất về tay dân cầy (?) thì khắp trong nam ngoài bắc dân chúng lũ lượt kéo nhau đi đòi đất. Bị áp bức tới mức phải nổ súng chống lại chính quyền, bước đường cùng là nổ súng ngay vào đầu mình để tự giải thoát. Tự do ngôn luận (?) thì bị khoác cái tội nói xấu chế độ thậm chí câu kết với nước ngoài âm mưu lật đổ chế độ. Biểu tình chống lũ bành trướng khủng bố ngư dân Việt Nam, lấn chiếm biển đảo của tổ quốc thì bị hốt lên xe, đạp vào mặt nện vào đầu rồi tống vào tù, nhốt chung với bệnh nhân HIV để khủng bố tinh thần v.v…

Canhco's Blog -Viết cho con ngày tốt nghiệp

Bài đọc cũng nhắc tới hiến pháp và pháp luật một cách nghiêm túc khiến mẹ chạnh nghĩ tới mẩu chuyện đang được báo chí làm rầm lên từ hai ngày nay tại Thanh Hóa, khi một sản phụ do bị chậm trễ trong chữa trị đã thiệt mạng với thai nhi còn trong bụng. Cái chết đã làm hàng ngàn người dân tức giận kéo tới nhà giám đốc bệnh viện tìm câu trả lời.

Một bác sĩ chân chính cần tới y đức hơn là pháp luật, mặc dù luật lệ kềm hãm rất hiệu quả những sai lầm vô tình hay cố ý của một bác sĩ. Pháp luật chế tài căn cứ trên luật lệ, mà thế gian này đâu phải điều bất minh nào cũng được phát hiện và đưa vào luật, đó là chưa kể hiện trạng bao che để qua mặt và ngồi xổm trên pháp luật khi người ta muốn. Y đức không trừng phạt thân thể, tiếng tăm hay đời sống của một bác sĩ mà nó có tính cách hướng dẫn, làm cho lương tâm của người thầy thuốc vượt qua cám dỗ và sự lười biếng. Y đức ngăn bàn tay người bác sĩ không cầm dao mổ bệnh nhân khi chưa cần thiết. Y đức buộc bác sĩ phải thức nhiều hơn, nghiềm ngẫm nhiều hơn về căn nguyên gây ra bệnh án để có cách chữa trị hiệu quả nhất. Y đức đánh thức lòng tự trọng của một bác sĩ khi nhận phần quà của bệnh nhân để chữa trị người này khác người kia. Y đức cũng ngăn cản một bác sĩ có thói quen xem bệnh nhân là người phải mang ơn mình trong khi không một ngôi trường y khoa nào lại dạy sinh viên như thế.

Trần Đăng Tuấn - Đừng nghĩ mình là đài Truyền Hình thì muốn làm gì cũng được *

Lâu nay, chúng ta- dân truyền hình- có phần tự hào là làm nghề mà không”bám “ vào ngân sách. Rằng truyền hình tự lo bằng quảng cáo, lấy tiền nuôi quân và làm chương trình cho dân xem. Giỏi thế còn gì !

Nhưng nghĩ lại, quảng cáo là gì ? Quảng cáo sữa trẻ em, ta có tiền, tức là từ cái bụm sữa ít đi trong mỗi hộp sữa của trẻ con. Tiền thu từ Quảng cáo thuốc chữa bệnh già cả (loãng xương, đại tràng mãn tính…) thì cũng là tiền khi vỉ thuốc mua bằng lương hưu đắt thêm lên (và quảng cáo có thể làm hàng hoá rẻ hơn-nhưng đó là chuyện khác).

Sau Tang Lễ, trên mạng có những bất bình về các phóng viên truyền hình ( Đài nào hay chẳng phải là Đài thì chưa rõ đâu, nhưng làm truyền hình là rõ rồi) chen dân ra đằng sau, để “tác nghiệp” phía trước. Rồi khi người dân bực bội, thì cho rằng người ta không hiểu cái nghề truyền hình nó phải chiếm lĩnh điểm, góc để quay như thế.

Mẹ Nấm - Thái độ chính trị

Ở Việt Nam, nhiều người né tránh khi bàn đến chủ để này vì muốn yên thân, và để khỏi phải bị "vạ lây". Những người tham gia đòi quyền tự do, bình đẳng, những người đấu tranh vì công bằng và lẽ phải trong xã hội ở đất nước mình đang sống không ít thì nhiều đều bị gán ghép vì "động cơ chính trị", và kết quả là nhiều người đón nhận sự hy sinh đầy ý nghĩa của họ với ánh nhìn ngờ vực và thương hại.

Không nói đến những điều cao siêu, chỉ bày tỏ lòng tự hào dân tộc, khẳng định chủ quyền đất nước, kêu gọi giữ lấy màu xanh cho môi trường và an ninh cho quốc gia, bày tỏ sự phẫn nộ trước sự bành trướng xâm lược của Bắc Kinh, cũng bị xem là dại dột và ngông cuồng, là lợi dụng quyền tự do (vốn dĩ không có).. Buồn không? Đau không?

Hạnh phúc - không đơn giản chỉ là cơm no và áo mặc, nó còn là sự tự do trong suy nghĩ, tự do được bày tỏ cảm xúc yêu - ghét, nóng - lạnh của mỗi con người. Sự nồng nhiệt hay ơ hờ trong lòng mỗi người dân đều phải được chính phủ xem xét, bởi khi người dân quay lưng với chính đất nước mình thì thực sự quốc gia đó đã bị diệt vong.

Đào Hiếu - Nước mắt có màu gì ?

Chúc mừng tướng Giáp đã chết khi đang đứng ngoài cuộc đỏ đen. Cho dù tướng Giáp có là một đảng viên cộng sản, có từng là phó thủ tướng, có từng là bộ trưởng quốc phòng… thì ông vẫn là một kẻ xa lạ của chế độ, một cái gai trong mắt chế độ. Khi sống, ông đã sống ngoài chế độ, và khi chết – cho dù nhà nước có tổ chức quốc tang – ông cũng đã chết ngoài chế độ. Chính vì thế mà quần chúng thương tiếc ông. Tình cảm ấy quá rõ ràng, không thể đánh tráo được, không ai có thể ăn theo ông được.

Khóc thương tướng Giáp là sự bày tỏ tình cảm với một thiên tài quân sự đã “may mắn” đứng ngoài cái guồng máy tham nhũng, thối nát, và giữ được mình trong sạch.

Syndicate content