Thư giãn
Công tác chống tiêu cực không thể lơ là một giây phút nào!" - Đó là phát biểu hùng hồn của "quan tham" Trần Lương Vũ, quan chức cấp cao nhất của Trung Quốc bị xét xử kể từ hơn một thập kỷ nay vì tội nhận hối lộ và lợi dụng chức quyền để trục lợi. Người "hai mặt" này "trên bục kêu gọi chống tiêu cực, dưới bục tham gia tiêu cực".
Đã lâu không hề có lũ lớn, nay có lũ lớn thì chúng ta bước vào cuộc tổng diễn tập chống lũ không hề tốn kém. Thử hỏi, nếu để nhân dân Hà Nội thực tập chống lũ xem nào, bỏ ra mấy tỷ đô la để đổ nước ngập lai láng Hà Nội như vừa rồi để bà con thực tập chạy lũ nào. Nghĩ gần thì phải nghĩ xa. Cơ hội ngàn vàng, thời cơ như vậy, trong 3 ngày ngập lũ, lãnh đạo cố tình không ra tay, cố tình lánh mặt quan sát xem nhân dân chống lũ như thế nào, cao kiến và sáng tạo như thế mà dám hỏi: Lãnh đạo thành phố đi đâu? Hỗn.
Chỗ ở của nhân vật quyền lực nhất hành tinh gì mà bé tẹo thế này, bé hơn cả dinh Độc Lập bên Sài Gòn nữa. Tớ thắc mắc chuyện này với Lisa, nàng giải thích rằng, do các tổng thống Mỹ khiêm tốn, họ không muốn cái Nhà Trắng phải to đùng để phô trương quyền lực. Nhà Trắng so với tòa Capitol, nơi các vị đại biểu nhân dân làm việc, thì chỉ như thằng Việt Nam đứng bên thằng Mỹ mà thôi. Thế mới thấy bọn Mẽo nó tinh tế trong việc thể hiện các biểu tượng như thế nào. Trụ sở hành pháp bé tẹo khi đem ra so với trụ sở lập pháp, đó chính là đề cao quyền lực của người dân vậy.
Xin thầy dạy cho cháu biết môn lịch sử hiện nay không đơn giản là môn học về những sự kiện đã xảy ra trong quá khứ, nhằm hun đúc tình yêu nước nồng nàn mà đôi khi chỉ là những bức bình phong để trên đó người ta tô hồng những giá trị của mình, xóa đi những tội ác của mình và đè bẹp đối phương nhằm một mục đích chính trị khác. Xin thầy dạy cho cháu biết thà rằng bị điểm kém vẫn còn hơn là gian lận trong thi cử, nhất là thi hoa hậu.
Sản mừng rỡ cảm ơn thần hồ và ôm cả 4 chiếc rìu quý về. Từ đó, công việc của chàng ngày càng trôi chảy khấm khá. Anh tích lũy được nhiều của cải, dư ăn dư để, còn biết giúp đỡ mọi người chung quanh. Tuy vẫn luôn sử dụng rìu Giàu mạnh nhưng thỉnh thoảng anh vẫn mang rìu Tự do, Dân chủ, Nhân quyền ra trui rèn, mài giũa để chúng luôn sáng bóng và bén ngọt. Anh nhận thấy, mỗi khi 03 chiếc rìu này càng bén ngọt thì rìu Giàu mạnh sẽ tăng độ chính xác, hiệu suất làm việc cũng được tăng lên.
Ngồi canh nhà xếp, thấy có đứa đi học mỗi buổi sáng với chiếc xe gắn máy Wave Alpha, bạn phải thật nhanh trí và cẩn thận “tung xe” vào quý tử cho quẹo bánh trước, nhưng cách này nguy hiểm đấy kẻo làm bị thương con xếp là nguy. Nếu không khéo tay thì thuê 1 anh chạy xe ôm làm cho gọn. Tạo ra tai nạn hư chiếc xe nhỏ, tìm gặp mặt sếp ngay lập tức và phải hết lòng xin lỗi. Nhưng trước khi gây “tai nạn” trên bạn cần thủ trước 1 con “SH 300i” sẵn đi, để bồi thường lại cho đứa con của sếp có chiếc xe mà đi học. Cứ yên tâm, chiếc xe gắn máy cỡ này không đắt lắm đâu, cỡ gần 300 triệu đồng thôi.
Trong một dịp ra Hà Nội gần đây, phóng viên (PV) rất may mắn diện kiến bác Lê Dũng (LD), và làm một cuộc phỏng vấn ngắn về cuộc sống sinh hoạt hàng ngày của bác í (không phải chuyện Trường Sa - Hoàng Sa đâu nhá!). Xin đăng lại đây cuộc trao đổi ngắn này để giúp vui cho các bác Xcafe nhân dịp năm mới:
PV: Chào bác Lê Dũng, rất vui được gặp bác nhất là giữa lúc thanh niên cả nước đang sục sôi phòng trào biểu tình phản đối Trung Cộng chiếm các đảo Trường Sa - Hoàng Sa. Tuy nhiên, đầu năm mình chỉ nên nói chuyện vui, nên cho phép được hỏi về cuộc sống và gia đình của bác. Được biết bác có một gia đình nhỏ rất đằm ấm và hạnh phúc. Đâu là bí quyết, liệu bác có thể bật mí cho bọn “rân chủ” X-cafe nó lé mắt chơi?
Một tấm hình bằng một ngàn lời nói: Đây là nguyên tắc vàng để bạn có thể trở thành một người Việt Nam yêu nước theo định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa hiện nay. Ý tưởng dùng ba con khỉ làm nguyên tắc sống ở Việt Nam được ông già tui truyền lại cho tui năm 1981 sau khi rời trại cải tạo. Chuyện đã 26 năm, nhưng tôi nghĩ vẫn còn giá trị để truyền lại cho các bác, các bạn và các em nhỏ để tiếp tục sống thành công trong xã hội Việt Nam.
Ngày đầu năm mới ai cũng phơi phới. Và những chuyện thần tiên cứ liên tiếp diễn ra…
Cha mẹ không còn phải đưa con em đến trường vì tất cả đã được tổ chức đưa đón. Ở các trường mầm non, các cháu hát véo von vì không còn bị dán băng keo vào miệng. Ông giám đốc sở học hành đã sụt sùi do hôm nay có bốn cháu ăn không hết bữa.
Chơ vơ một nhúm người cô quạnh
Giọt lệ nào lăn ngược vào tim
Đời nay bóng dáng Bao công vắng
Gọi Bác Hồ sống lại cứu dân
Phố xá người đi người lại lại
Giả dạng thờ ơ chẳng đoái hoài
Xốn xang trong ruột đành chôn đó
Nỗi nhục bao giờ rửa sạch đây ?