Văn Học Nghệ Thuật

Người Buôn Gió - Đại vệ chí dị

Mùa thu năm ấy khai quốc công thần đại lão tướng quân họ Vũ lìa đời. Nhà Sản tổ chức quốc tang, nhưng ngắt mất phần bắn thần công tiễn biệt. Dân chúng đổ xô nhau đi đưa tang đại tướng quân. Hàng nghìn người nhỏ lệ.

Bấy giờ có cái cây gần nhà đại tướng, bỗng nhiên lá vàng úa. Ở hồ Lục Thủy giữa kinh thành, có con rùa già sống mấy trăm năm cũng ngoi đầu lên mặt nước. Ai cũng cho đấy là điềm trời thương xót tướng quân.

Lại nói bấy giờ cũng trong lúc quốc tang đại tướng, kho đạn quân nhu ở trấn Tây Bắc phát nổ long trởi, lở đất, chết mấy chục mạng người.

Ngay đó bão lớn gây lũ lụt khắp miền Trung quê hương đại tướng, cảnh tang thương chết chóc chồng lên nhau. Đau đớn không biết bao nhiêu mà kể.

Michael Lang - "Mein Kampf" vĩ đại

Cách ni vài tuần, tui được chú em thông báo: “Này, bác có biết báo mạng của các đồng chí lãnh đạo vừa đồng loạt đăng toàn văn hồi ký của A Đôn Hít Le không?”

“A Đôn Hít Le là ai? Một đồng chí lãnh đạo quốc tế cọng sản à?”

Chú em tui nhăn mặt: “Cái ông già này đếch biết chi.” Rồi chú ấy lấy bút viết vô lòng bàn tay.

Tui cố nhớ được những chữ thế này: ADOLF HITLER. Tui lẩm nhẩm đọc: a-đo-lờ-phờ-hít-lờ-…

Chú em tui cười: “Ông ơi, nếu chỉ đọc họ thì đó là Hít Le.” “Hít… Hít Le mô?”

“Hít Le đứng đầu nước Đức phát-xít trước tháng 5-1945 ấy.”

“Răng?! Các báo mạng của các đồng chí lãnh đạo ta đăng hồi ký của thằng …Hít Le? Toàn văn?”

Dạ Ngân - Khóc cho chính mình

Và chắc là trên hết, người ta khóc cho chính mình, cho sự bế tắc của chính mình, cho chung quanh và cho mỗi ngày sống tới.

Ông đã thoát ra, bằng cú về quê ngoạn mục, không nghĩa trang chung gì cả. Và Ông sẽ được người ta tìm về để hành hương, đển khấn khứa, để tìm quên, để xin một niềm an ủi. Phần Ông, một danh tướng còn lại, không gì xứng đáng hơn hai từ Danh Tướng ấy.

Nhưng rồi người ta sẽ lại về với nỗi niềm của mình, với mưu sinh của tha nhân, với những cuộc vật lộn triền miên với nền giáo dục với ngành y tế, với giao thông, với hỗn loạn, với sự tan rữa, mỗi ngày.

Dù muộn, vẫn xin có mấy dòng khóc cho chính mình, một người con của liệt sĩ nhà tù, giống như Ông. Khóc cho mất mát đã từng và đổ vỡ cũng đã từng. Và khóc cho bế tắc của một quốc gia thật ít hòa giải và thanh bình dù đã có hòa bình, đã lâu.

Paris chuẩn bị triển lãm « Một thế kỷ Pháp tại Đông Dương »

Cuộc triển lãm quy mô mang tên «Đông Dương, miền đất và con người 1856-1956 » sẽ được khai mạc vào thứ Tư 16/10/2013 và kéo dài đến 26/01/2014 tại Bảo tàng Quân đội ở Paris. Một trăm năm lịch sử hiện diện của Pháp tại Đông Dương được vẽ lại ở đây, từ những sĩ quan hải quân đầu tiên ngược dòng sông Mêkông vào giữa thế kỷ 19, cho đến sự kiện Điện Biên Phủ thất thủ.

Gần 400 hiện vật, từ trang phục, bản rập, tài liệu lưu trữ, phim, vũ khí…được đưa về từ Bảo tàng Quân đội, Bảo tàng Quai Branly và kho lưu trữ của lãnh thổ hải ngoại Pháp, trưng bày trên diện tích 600 m2, làm sống lại thời kỳ Pháp đô hộ Đông Dương.

Tcherfunith – một tác phẩm xã hội mang tính hiện thực

Biến cố Chernobyl trước đây tại Nga và Fukushima hồi gần đây của Nhật đã làm không ít người hiểu được sức tàn phá ghê rợn khi một nhà máy điện nguyên tử gặp sự cố kỹ thuật. Bất kể do sơ sót của con người hay thiên tai mang lại, viễn cảnh một vụ nổ của nhà máy hạt nhân Ninh Thuận đã khiến cuộc tranh luận dần đi vào góc tối nhất của thảm họa không thể nào tránh khỏi nếu cứ khăng khăng thực hiện nhà máy này.

Cuộc tranh luận ấy tuy vẫn diễn ra nhưng sức thuyết phục của nó đối với cơ quan có quyền quyết định xem ra vẫn chưa tiến tới một lắng nghe nào. Báo chí quốc doanh vẫn đăng bài xác định lập trường xây dựng nhà máy trong khi mạng lưới Internet toàn cầu lại cho thấy sự chống đối vẫn rất quyết liệt của giới làm khoa học..

Còn văn nghệ sĩ thì sao? Liệu đề tài đang gây tranh cãi này có trở thành niềm cảm hứng cho nhà văn muốn thử nghiệm một tác phẩm xã hội mang tính hiện thực rõ rệt như vậy đang xảy ra trần trụi trên đất nước Việt Nam hay không?.

Câu hỏi đã có lời giải khi mới đây, ông Inrasara, một nhà nghiên cứu văn hóa Chăm cũng là cây bút văn học phê bình lý luận đã hoàn thành tác phẩm viết về sự kiện này.

Người Buôn Gió - Lạy Mẹ Con Đi

Buổi trưa tôi mang cơm cho mẹ. Mẹ ra ghế vườn hoa Lý Thái Tổ bây giờ ngồi ăn. Thường thì buổi trưa công an không đi cho nên mẹ chủ quan để tôi trông. Tôi đang ngồi thấy bóng công an đến hét. - Mẹ ơi công an. Mẹ quăng cạp lồng cơm chạy đến xốc gánh hàng lên vai quảy bước chạy, nhưng không kip nữa. Hai chú công an đã nắm được đòn gánh quát. - Chạy đâu cái con mụ này, về đồn. Mẹ tôi chắp tay xin, mẹ nói. - Tôi lạy các anh làm phúc, tôi nghĩ buổi trưa vắng người không ai qua lại mới để ven đường. Mọi khi tôi toàn ngổi trong chỗ Trần Nguyễn Hãn. Các anh thương mẹ con tôi. Khổ quá tôi chưa ăn gì từ sáng, cháu nó mang cơm ra đói quá vội ăn. Không kịp gánh hàng vào trong. Tôi van các anh cho tôi nuôi cháu. Bố nó ốm nằm nhà mấy năm nay rồi. Mặc kệ mẹ rớm nước mẳt. Hai chú công anh mặt lạnh như tiền kéo lê hai thúng dép đi, để mẹ đứng trơ trơ với cái đòn gánh trên vai.Hai chú kéo được chừng mấy mét thì một chú dừng lại quát. - Mày mà không tự giác gánh về, để bọn tao phải lôi về đồn thì bọn tao thu sạch. Mẹ tôi lồng đòn gánh vào đôi quang, khóc nức nở gánh theo hai chú về đồn. Tôi thu dọn cái cạp lồng cơm mẹ vừa ăn mấy miếng vất tung toé. Bước thấp bước cao chạy theo. Về đồn gánh hàng bị nhốt trong kho. Mẹ tôi cứ ngồi ở ghế gặp công an nào ra vào cũng trình bày, xin xỏ. Nước mắt ngắn dài.

Phạm Xuân Nguyên - Nhạy cảm thành "trơ/vô cảm"

Trong tiếng Việt của nước ta hiện nay có một từ đang bị chính trị làm hỏng khi dùng trong đời sống xã hội. Đó là từ “nhạy cảm”. Một từ chỉ khả năng tinh nhạy của các giác quan cũng như cảm xúc, tinh thần của con người đã bị làm méo nghĩa, lạc nghĩa. Bị gom vào dưới từ này là các hiện tượng, vấn đề, con người, tác phẩm bị canh chừng, bị ngăn chặn, bị cấm đoán, không được nói, không được bàn, không được viết. Nào là “vấn đề nhạy cảm”, “khu vực nhạy cảm”, “vùng nhạy cảm”, “ý kiến nhạy cảm”, vân vân và vân vân.

Mới đây nhất từ “nhạy cảm” lại xuất hiện trong công văn số 2896 / CXB – QLXB ngày 31.7.2013 do ông Chu Văn Hòa, Cục trưởng cục Xuất bản ký, gửi đến NXB Lao Động và công ty Alpha Books, đề nghị hai đơn vị này “đình chỉ phát hành để tổ chức thẩm định nội dung bộ tiểu thuyết Đại gia”. Nhưng trước khi bàn vào chuyện đó, ta hãy xem các định nghĩa về từ “nhạy cảm” trong từ điển.

Đặng Huy Văn - Ông Lê Hiếu Đằng là ai?

Tôi chưa bao giờ vào đảng và cũng sẽ không bao giờ vào đảng dù có đảng đối lập sắp ra đời. Tôi chỉ là một công dân Việt Nam bình thường yêu nước và yêu dân tộc mình. Nhưng vài tuần qua, sau khi có lời kêu gọi thành lập đảng đối lập mang tên đảng Dân chủ Xã hội VN của ông Lê Hiếu Đằng, tôi thấy đứa cháu ngoại của tôi thư về nói “Báo lề đảng đã lên án, chửi bới và bôi nhọ ông Đằng hết lời!”. Vì vậy, tôi phải viết bài này gửi cho đứa cháu ngoại đang du học tự túc tại Mỹ để nó có thể hiểu được phần nào sự thật. Theo tôi biết, những năm gần đây, ông Đằng là một cựu đảng viên CS tích cực chống Trung Quốc vì đã cưỡng chiếm Hoàng-Trường Sa, xâm phạm trắng trợn Biển Đông của Việt Nam. Ông cũng là người tích cực bảo vệ những người dân đang bị tù đày oan trái. Nhưng đảng đối lập của ông Đằng có ra đời được hay không? Và nếu ra đời được thì trong tương lai, liệu nó có tác dụng tích cực cho Quốc Gia, Dân Tộc không? Hai vấn đề đó còn phải đợi trải qua một thời gian thử thách thì may ra mới có lời giải đáp.

Truyện ngắn cuối tuần - NỖI BUỒN ĐAU HẬU VẬN

Hôm nay như thường lệ ngồi trước máy thu hình ông thấy truyền hình đưa tin Tòa án nhân dân mở phiên sơ thẩm xét xử công khai vụ án tham nhũng đất đai. 23 bị cáo phải ra hầu tòa có cả Phó chủ tịch UBND Thành phố, P. Giám đốc sở Tài nguyên môi trường. Trong đó có nhiều người đã nghỉ hưu cũng bị lôi ra xét sử. Ông rùng mình, cảm thấy ghê sợ, không biết lúc nào đến lượt ông?.

Ông điên tiết chửi đổng ,,,Mẹ cha chúng mày đúng là một lũ ngu lâu dốt dai, lại tham lam ăn bẩn, làm mất uy tín cán bộ, làm mất danh dự của đảng. Sao không bắt chước ông mà làm, không bố trí cho mấy tay giám đốc & phó giám đốc Công an, Tòa án ...mỗi người một xuất có phải êm không? Cứ làm như ông đấy, thu hồi đất đai giải phóng mặt bằng xong chia lô bán rẻ cho CB thuộc đối tượng cần ngoại giao, còn lại ai có tiền lót tay “lại quả” duyệt bán, thì mọi việc có phải êm đẹp hơn không?

Quán Bia PR cho lãnh tụ

Xúc phạm lãnh tụ vô sản thế giới bằng cách lấy “Lenin Toàn tập” làm menu, “xuyên tạc” lời của chủ tịch Hồ Chí Minh…, đó là những lời kết tội của một tờ báo (báo này đã gỡ bài nhưng blogger tranhung09 vẫn còn kịp lưu ở ĐÂY) đối với một quán bia ở Hà Nội có tên là “Cộng”. Nhưng  mình lại có một góc nhìn khác khi xem những hình ảnh này – xem các lời bình của chủ blog đối với các hình ảnh được đăng lại dưới đây:

Nhìn hình ảnh các lãnh tụ của cách mạng vô sản trên khắp thế giới hân hoan uống bia chúc tụng nhau vui vẻ thế này thì ai dám bảo các cụ tàn bạo, sắt máu như “các thế lực thù địch” vẫn rêu rao? Đây chính là hình ảnh “thế giới đại đồng” trong tương lai, không có cảnh “người bóc lột người” mà chỉ có cảnh “người uống bia với người” mà các lãnh tụ là những người làm gương. Còn hình ảnh nào PR cho các cụ nhân bản hơn hình ảnh này?

Syndicate content