Người Việt Xấu Xí

STTD Tưởng Năng Tiến - Thái Độ & Chế Độ

“Xây dựng lại một đất nước bị tàn phá về kinh tế đã khó, nhưng xây dựng lại một xã hội trong đó con người bị méo mó, lệch lạc,tàn phá về mặt nhân cách, tâm hồn, sẽ khó hơn rất nhiều."
Xem như thế, ngó bộ, còn rất lâu chúng ta mới có thể tìm lại được nụ cười. Và điều cần để “khôi phục” lại con người bình thường nơi dân tộc Việt không chỉ là sự thay đổi thái độ mà còn là chế độ. Cứ tiếp tục mô hình XHCN hiện nay thì sẽ Xuống Hố Cả Nút, về mọi mặt chứ không riêng gì nhân cách.

DÂN VIỆT: “THIÊN HẠ ĐỆ NHẤT THẦN KINH THÉP”

Ở các nước “đỉnh thấp trí tuệ” như Mỹ và châu Âu, việc nhà cầm quyền xâm phạm đời tư cá nhân (dù hết sức kín đáo và từ xa) cũng bị coi là chà đạp quyền conngười không thể chấp nhận được. Vì vậy, văn hào Hemingway mới có cảm giác (hay trực giác) mơ hồ là mình bị nghe lén, bị xâm phạm thư từ (một cách bí mật đến bạn bè, người thân cũng không nhận ra) mà đã cảm thấy bị “khủng bố thô bạo” không chịu nỗi, đến mức phải tự sát vào năm 61 tuổi.
Nếu ông Hemingway được sinh ra và “rèn luyện bản lãnh” ở Việt Nam thì ông đã không phải chết sớm như vậy, và còn có thể cống hiến cho xã hội thêm nhiều tác phẩm để đời hơn nữa.

Văn hóa tranh luận, nỗi xấu hổ của văn hóa Việt

Đấy là lý do để người ta không chịu tranh luận mà ngụy biện, tháu cáy lí lẽ, bẻ quẹo các khái niệm và đổ vấy đối phương bằng sự chụp mũ trắng trợn và thô bạo. Một nhà văn hóa đã nói: “Việc cá thể hóa một tranh luận là điểm khởi đầu hoàn hảo để biến nó thành chiến tranh.” Hoàn toàn chính xác. Một khi đánh đồng sự đúng sai với phẩm hạnh hay trình độ của người tranh luận thì kết cục tất yếu của mọi cuộc tranh luận sẽ là khinh rẻ và thù hằn nhau, không thể khác.

Nhật và Việt sao khác nhau đến thế?

Có người đặt câu hỏi, nếu Việt Nam động đất thì sao nhỉ? Ừ nhỉ, thì sao?
Thì:
- Động đất có khi chết 200 nhưng giẫm đạp lên nhau mà chạy, chết thêm nghìn nữa.
- Các ban ngành sẽ họp bàn cách cứu hộ từ ngày này qua ngày kia.
......
- Sẽ xuất hiện đủ loại cò: Cò mua, cò bán, cò di tản, cò cứu trợ, cò bệnh viện, cò nghĩa địa… tha hồ chặt chém đồng bào.

Nguyễn Chính Kết - Hãy sống tinh thần dân chủ đa nguyên trước đã!

Nhưng điều đáng buồn là trước sự khác biệt nhau vốn mang tính tất yếu ấy, nhiều người lại nặng lời với nhau, kết án nhau. Người nói “Rồi” thì kết án người nói “Chưa” là hèn, là “bàn lui”, là cản trở làn sóng đi tới của người dân. Người nói “Chưa” thì cho người nói “Rồi” là chẳng hiểu gì về tình trạng trong nước, là an toàn đứng ngoài cuộc rồi “xúi trẻ ăn cứt gà”, hoặc lên tiếng thách thức: “có giỏi thì cứ về nước mà tổ chức biểu tình đi!” Người muốn tránh cả hai lằn đạn trên thì nói nước đôi: “Rồi, nhưng còn nhiều trở ngại”, và người này cũng bị phê bình là “lừng chừng”, “ba phải”, “tự mâu thuẫn”… Nói chung, lập trường nào cũng bị một số những người có lập trường khác chê trách, kết án. May ra, im lặng thì mới hy vọng khỏi bị “ăn đạn”. Ôi! “Ở sao cho vừa lòng người? Ở hẹp người cười, ở rộng người chê!”

Nguyễn Hiếu - Từ một hạt sạn trong phim “Bí thư tỉnh uỷ “nghĩ về một căn bệnh

Trong bầu không khí vẩn đục, hỗn tạp của không khí thị trường bao phủ xã hội, và Intenet đã luồn sâu vào từng gia đình ở mọi miền đất nước thì sự ăn cắp, sự đạo, hay nói nhẹ nhàng hơn là sự bắt chước nước ngoài trong mọi lĩnh vực nghệ thuật nước ta đang trở thành một trào lưu công khai, hoặc ngấm ngầm từng bước chẳng những làm mất uy tín mà còn gây đại hoạ cho nền văn nghệ nước ta. Làn sóng này ngày càng lan nhanh, phủ rộng ở mọi tầng lớp, mọi ngành nghệ thuật.

Nguyễn Văn Tuấn - Lượm và bài học truyền thông thực chứng

Nếu nói rằng Thùy Dương gian dối, vậy xin hỏi các vị phương phi, bụng phệ trán hói; các vị ăn mặc áo veston loại business, mặt hoa da phấn, tóc nhuộm màu nâu màu vàng đó; các vị tiến sĩ giáo sư khệnh khạng xuất hiện trên truyền hình hàng ngày có nói thật không? Họ cũng đóng kịch và nói láo (phần lớn) cả thôi. Vậy thì trước khi cầm viên đá ném vào Thùy Dương, những người đó nên nhìn lại mình. Vấn đề không phải là đóng kịch hay không đóng kịch, mà mục đích của kịch bản là gì.

Hà Hiển - "Mẹ Đặng Thái Sơn, 92 tuổi, kể chuyện đời” – VNN có nên xin lỗi tác giả?

Thiết nghĩ nếu cô Phương Thảo hay VietNamNet muốn thể hiện chính kiến của mình bằng cách sử dụng những cụm từ này thì nên thể hiện nó trong những bài viết của chính mình, còn khi đã dịch từ bài của người khác thì không được cố tình xuyên tạc bài viết của tác giả bằng cách thêm thắt những câu chữ để thể hiện chủ kiến của mình như vậy.

Trần Thành Nam - Người Việt gian tham?

Người Việt gian tham ư?! Đau xót lắm, nhưng tôi vẫn không phản bác được bạn mình, với những gì tôi và chúng ta vẫn thấy xung quanh trên đất nước chúng ta… Nó là cái văn hóa gì ?! Hôm nay, có lẽ tôi đã trả lời được câu hỏi đó cho mình. Dân tộc ta không phải thế! Có những hạt sạn đã được vô tình hay cố ý gieo vào đạo đức, lối sống dân ta mà có lẽ người gieo cũng không muốn và không biết mình đã làm gì?

Người Việt nhập cư: từ tấm gương đến vấn nạn

Những ai phải trải qua nhiều năm gian khổ để có được giấy phép định cư chính thức tại Đức, đã có được một nhà hàng và luôn luôn để ý một cách kỹ lưỡng đến việc học tập tốt của con mình họ đều không muốn dây dưa đến việc buôn lậu thuốc lá, đến "nhà thổ Việt Nam" hoặc đến chuyện bỏ học.

Syndicate content