Đã từ lâu, trong tổ chức bộ máy của ta, từ cơ quan đảng đến chính quyền, đều có đầy đủ: văn phòng, phòng, ban, vụ chuyên trách - rất đầy đủ, hầu như không thiếu một... góc nào. Điều đáng nói là bộ máy không tinh gọn, thường cồng kềnh, chồng chéo, có khi “dẫm chân lên nhau”, hiệu quả thấp. Không ít cơ quan được coi là “ngon ăn”, là nơi gửi gắm con, cháu, họ hàng thân quen của các có chức có quyền, con cái dân thường dễ gì chen vào được.
Có biết bao chức danh nhưng không cần chức trách, dẫn tới ngày càng phình to biến chế như vết dầu loang. Thế mới sinh ra công thức tuyển nhân sự 20 C: "Con cháu các cụ cả / Cần chăm chút / Coi cơ cấu / Chọn chỗ cho chúng có cái chức chủ chốt"; rồi khi sử dụng phải quán triệt công thức 20 Đ: "Đã được đảng định đoạt / Đặt đâu đúng đó / Đừng điều động / Đừng để đói / Đếch đuổi đi đâu được". Đó là bàn cờ Domino cha truyền con nối. Con em người lao động chân chính, không tiền và không biết cửa chạy chọt, dù học giỏi, tài năng, bằng cấp đàng hoàng vẫn thất nghiệp.