Người Việt Xấu Xí

Ngày vui nhớn, chuyện buồn nhỏ: Chửi Ta Giúp Tây

...Thằng lái xe trợn mắt chửi ngay rất du côn. Nó chửi đ.mẹ thằng già, đây không phải là việc của mày. Cái thằng oắt đáng tuổi con cháu mình mà nó chửi láo quá! Mình hầu như chẳng bao giờ văng tục mà lúc ấy điên tiết chửi luôn địt mẹ mày thằng ranh con, mày có muốn mất nghề không?  Mình chửi rất to cốt để tất cả mọi người đứng gần đó đều nghe thấy. Cô nàng người Tây sợ quá núp sau lưng mình rồi dúi tiền cho mình bảo trả đi trả đi, trả cho nó bao nhiêu cũng được. Nhưng thằng lái xe thì bớt hung hăng hẳn vì có lẽ nó không ngờ ông khách com lê cà vạt trịnh trọng như mình lúc ấy mà cũng…  biết chửi, và có vẻ cũng sẵn sàng đánh nhau với cung cách cũng chợ búa chẳng kém gì nó. Mình rút  tờ 50 ngàn từ tay cô gái rồi đưa cho nó bảo mày có cầm không? Không cầm thì biến! Thế là nó cầm vội tờ 50 ngàn rồi lên xe nổ máy chuồn nhanh. Nàng Tây ôm lấy mình cám ơn rối rít.

Nguyễn Văn Tuấn - Chuyện kì thị Bắc-Nam

Hôm nọ, ngồi nói chuyện đời với một doanh nhân ở Sài Gòn có vài chuyện thú vị. Anh này thật ra là gốc Bắc 75, nhưng làm ăn ở Sài Gòn. Anh K cho biết rằng thật ra, tất cả các tập đoàn lớn của Nhà nước đều do người “ngoài đó” nắm hết. Tôi nói thế số bộ trưởng cũng có phân bố Bắc Nam cân bằng đó chứ, thì anh mỉm cười nói “hoa lá cành ông ơi, vì ở dưới điều hành thì vẫn là người ngoài đó”. Thử nhìn qua nhân sự của những hải quan, hàng không, dầu khí, và mấy cái "VINAs" thì anh K cũng có lí. Trước đây, có một con số lưu hành cho thấy phần lớn ngân sách Nhà nước là do các tỉnh miền Nam đóng góp (đặc biệt là Sài Gòn, Bình Dương và Vũng Tàu), nhưng đầu tư cho miền Nam thì rất kém. Hình như là từng có đại biểu QH đặt vấn đề này (?). Trong cái nhìn của anh K, người miền Nam vẫn là người bị thiệt thòi và bị thống trị.

Nguyễn Thông - Rõ nhố nhăng

1DoNhatNamBlogger Phạm Nguyên Trường viết trên Facebook hôm nay: Nghe Minh Vượng nói: "Mọi người và anh chị em nghệ sĩ cùng kí tên gửi Chủ Tịch nước phong tặng danh hiệu NSƯT cho trưởng thôn Văn Hiệp." sao thấy nó hèn thế. Nghệ sĩ, nhà văn, ca sĩ là những người sống trong lòng bạn đọc, trong lòng khán, thính giả chứ đâu phải là bằng tờ giấy do một quan chức nào đó kí. Thôi cái trò đó đi các ông bà ơi, hãy để cho hương hồn ông Văn Hiệp được an nghỉ, ở trên kia ông ấy đang mỉm cười đấy!

Đào Tuấn - Cán bộ cấp cao nhà nước cũng phàn nàn về “Sorry Airline”

Thứ trưởng Bộ Giao thông Vận tải Phạm Quý Tiêu hôm 4.4 bất ngờ ký một công văn gửi Vietnam Airlines và một số hãng hàng không khác yêu cầu “chấn chỉnh thái độ và chất lượng phục vụ hành khách trên các chuyến bay và tại các cảng hàng không”. Công văn này có nhức tới “chất lượng dịch vụ, thái độ phục vụ của nhân viên hàng không trên một số chuyến bay và tình trạng hủy chuyến bay..” dù là trong phòng khách VIP. Có lẽ là không vô tình, công văn không nêu đích danh, nhưng nhắc tới “kể cả một số hành khách là khách ưu tiên và cán bộ cấp cao Nhà nước”. Nhắc đến VietNam Airline, hẳn nhiều người sẽ mỉm cười nghĩ đến diễn viên hài Công Lý với “Bài ca Sorry Airline” nổi tiếng. Người khác sẽ thở dài trước những chướng tai gai mắt. Hoặc tệ hơn, sẽ chửi thề.

Nguyễn Quang Lập - Hãy nói dối tốt hơn nữa! Diễn văn nhân ngày cá tháng tư

Thưa các đồng chí và các bạn Trải qua một chặng đường đấu tranh gian khổ với bè lũ nói thật chúng ta đã thu được nhiều thắng lợi to lớn. Nhờ có nói dối mà vợ không làm gì được chồng, cấp trên không làm gì được cấp dưới, phụ huynh không làm gì được cô thầy, bố mẹ không làm gì đựơc con cái.

Chúng ta không thể tồn tại nếu chúng ta không được nói dối, không biết nói dối. Nhân ngày lễ trọng đại này, tôi kêu gọi các đồng chí hãy phát huy tinh thần tiến công, chủ động sáng tạo, đánh bại mọi âm mưu thâm độc của bè lũ nói thật, đánh bại từng bước, đánh đổ từng bộ phận, tiến lên dành thắng lợi hoàn toàn.

Láu hơn nữa, trơ hơn nữa, lì lợm hơn nữa đó là khẩu hiệu nói dối của chúng ta.

Đào Tuấn - Quan chức của chúng ta thật là… vui tính

Đổng lý văn phòng thì trát quân đi xem “cuộc thi đá bóng”. “Sổ đỏ” vườn quốc gia Phong nha kẻ bàng được mang đi “cắm” để chạy dự án. TGĐ Vinalines thì “đi công tác nước ngoài”, vắng mặt trong cuộc họp sống còn. Và ở ngay chân tháp rùa, quan chức thủ đô được “bôi cũng không trơn”.

Quả là một tuần có lắm chuyện khôi hài. Thưa các bạn, các bạn có nhận thấy điểm gì chung giữa những câu chuyện không ít thú vị trong tuần? Chẳng cần phải suy nghĩ nhiều đâu. Chỉ cần hiểu giản dị là quan chức của chúng ta thật là vui tính.

Ban Thường vụ Quốc Hội có Ủy viên đầu bò

Trong hội nghị khoa học, một giáo sư thuyết trình:

- Độ 20 năm nữa sẽ có những máy tự động hoàn hảo. Chỉ cần nhét con bò vào một đầu, thì đầu kia sẽ có xúc xích chạy ra.

- Thế liệu có cái máy ngược lại, nhét xúc xích vào một đầu, đầu kia ra con bò không ạ? - một Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng hỏi.

Giáo sư: Anh bao nhiêu tuổi?

- Tôi 53 tuổi.

Giáo sư: 52 năm trước có một cái máy như vậy, con bò ấy đang ở ngay trước mặt tôi.

Xem dinh cơ ông Nguyễn Trường Tô

Sau 3 năm kể từ ngày bị miễn nhiệm hết chức vụ vì những lùm xùm xung quanh vụ án Sầm Đức Xương (năm 2010), nguyên Chủ tịch tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô trở về cuộc sống của người dân thường với thú vui điền viên. Đó là khu trang trại sinh thái ở ngay mảnh đất cực bắc Hà Giang.

Báo Việt Nam 24h.com.vn giới thiệu cơ ngơi của ông "lãnh chúa" này sau khi đã hạ cánh an toàn.

Rõ ràng không thể có bất kỳ lý do gì để bỏ điều 4 khỏi HP!

Giáp Văn Dương - Sự tùy tiện đã thành bản sắc?

.... Đó là sự tùy tiện. Nếu với trẻ nhỏ thì đó chỉ là tùy tiện một cách hồn nhiên, vô ý thức, thì với người lớn, đó lại là tùy tiện một cách có ý thức và vô trách nhiệm.

Những sự việc cụ thể trên kia chỉ là những cung bậc khác nhau của sự tùy tiện mà thôi. Dân thường thì tùy tiện ở góc phố. Quan chức thì tùy tiện trên bàn làm việc. Nhỏ thì tùy tiện ở góc sân. Lớn thì tùy tiện ở chính sách quốc gia. Hiện tượng thì khác nhau mà bản chất lại rất giống nhau.

Trong sự thất vọng, tôi lần đọc lại bản dự thảo hiến pháp đang được đưa ra lấy góp ý với hy vọng tìm thấy ánh sáng của một sự đổi mới. Nhưng không, vẫn ngổn ngang trong đó những tùy tiện rối bời. Những tùy tiện lớn hơn bất cứ tùy tiện nào mà tôi đã gặp.

Tôi rùng mình: Lẽ nào sự tùy tiện đã trở thành bản sắc?

Bùi Văn Bồng - Họ sống bằng cái đầu người khác

Đã từ lâu, trong tổ chức bộ máy của ta, từ cơ quan đảng đến chính quyền, đều có đầy đủ: văn phòng, phòng, ban, vụ chuyên trách - rất đầy đủ, hầu như không thiếu một... góc nào. Điều đáng nói là bộ máy không tinh gọn, thường cồng kềnh, chồng chéo, có khi “dẫm chân lên nhau”, hiệu quả thấp. Không ít cơ quan được coi là “ngon ăn”, là nơi gửi gắm con, cháu, họ hàng thân quen của các có chức có quyền, con cái dân thường dễ gì chen vào được.

Có biết bao chức danh nhưng không cần chức trách, dẫn tới ngày càng phình to biến chế như vết dầu loang. Thế mới sinh ra công thức tuyển nhân sự 20 C: "Con cháu các cụ cả / Cần chăm chút / Coi cơ cấu / Chọn chỗ cho chúng có cái chức chủ chốt"; rồi khi sử dụng phải quán triệt công thức 20 Đ: "Đã được đảng định đoạt / Đặt đâu đúng đó / Đừng điều động / Đừng để đói / Đếch đuổi đi đâu được". Đó là bàn cờ Domino cha truyền con nối. Con em người lao động chân chính, không tiền và không biết cửa chạy chọt, dù học giỏi, tài năng, bằng cấp đàng hoàng vẫn thất nghiệp.

Syndicate content