Người Việt Xấu Xí

“Ngoại cảm” dự đoán Việt Nam vượt Nhật – Hàn!

“Việt Nam sẽ không thua kém Nhật Bản, Hàn Quốc”. Câu nói của bộ trưởng Kế hoạch đầu tư tại diễn đàn Quốc hội sáng 1.11 làm nhiều người giật mình.

Ông Bùi Quang Vinh đã tin tưởng và tự hào trí tuệ dân tộc Việt Nam và có một cảm hứng như thế. Dĩ nhiên, tin vào trí tuệ dân tộc là điều tốt, nhưng vin vào đó để thổi phồng lên một điều chưa bao giờ có thật trong vòng mấy chục năm qua của nền kinh tế đất nước so với các nước khu vực và Nhật, Hàn thì quả là… hơn cả tự tin......

Nếu tiếp tục ru ngủ nhau, chắc chắn sẽ còn thua cả Lào và Campuchia. Có ý kiến cho rằng, Campuchia đã hơn Việt Nam ở một số lĩnh vực và thời gian tới, họ sẽ trở thành đất nước tiến xa hơn nhiều với những cảm hứng mới mẻ hơn.

Hạ đình Nguyên -TBT NGUYỄN PHÚ TRỌNG & NHÀ NGOẠI CẢM PHAN THỊ BÍCH HẰNG.

Khi đọc tin TBT Nguyễn Phú Trọng nói về tương lai CNXH trong buổi thảo luận tổ ở Quốc hội, bất giác tôi liên tưởng đến nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng vừa được đề cập trên truyền hình VTV, vì cảm nhận một sự tương đồng, cũng vừa có những khác biệt lý thú, và đều gây khó hiểu như nhau.

Nhà “Ngoại cảm Tâm linh” Phan thị Bích Hằng, đã từng vang danh nhiều năm về công việc “tìm mộ”, nay đang làm xôn xao trên truyền hình và mạng với nhiều xét nét của dư luận. Đồng thời nhà Duy vật biện chứng xhcn danh tiếng, GS,TS Nguyễn Phú Trọng, đứng đầu ĐCSVN, cũng là người đứng đầu đất nước nổi tiếng nầy, cũng đang làm cho nhiều giới xôn xao, ngơ ngác.

Đoàn Khắc Xuyên - Khóc theo

Thời bao cấp – tem phiếu – xếp hàng cả ngày, có một từ thông dụng để chỉ những người chưa đến tuổi lao động, ngoài tuổi lao động hay mất sức lao động nhưng được hưởng tiêu chuẩn phân phối nhu yếu phẩm theo lao động chính trong gia đình. Đó là từ “ăn theo”, nghe khá là hạ thấp phẩm giá với những người được hưởng thứ phụ cấp gia đình từ người lao động chính ấy. Nhưng thời tem phiếu xếp hàng, người ta thường cứ nói huỵch toẹt ra vậy, mấy ai quan tâm đến cái phẩm giá chi xa xôi. Có “tiêu chuẩn” là vui rồi.

Và mới nhất là quanh sự kiện đại tướng Võ Nguyên Giáp qua đời. Bên cạnh đông đảo người dân lặng lẽ xếp hàng đến viếng đại tướng tại tư gia, tại nhà tang lễ quốc gia hoặc đứng dọc hai bên đường tiễn đưa ông về nơi an nghỉ cuối cùng tại quê nhà, thì vài người khá nổi tiếng, không biết có nhỏ giọt nước mắt nào tiếc thương ông thật tình không, nhưng đã “ăn theo”, khóc theo khá phô trương.

Gò Cỏ May - Đã thấy quan tài, mà chưa đổ lệ?

Theo tính toán của vị thầy thuốc có máu lạnh Nguyễn Mạnh Tường, sau khi đã tiêu hủy mọi chứng cứ của nạn nhân, kể cả việc đưa chiếc xe máy nạn nhân để lại sang bên kia sông dựng hiện trường giả, sự việc sẽ êm xuôi. Không ngờ, một tờ hóa còn sót lại trong quần áo nạn nhân đã khiến vụ việc đổ bể hoàn toàn. Nếu không, ai dám chắc những kẻ thủ ác như Tường và Khánh lâm nạn? Các vị “thầy thuốc như mẹ hiền” và các nhân viên phục vụ đắc lực cho hệ thống y tế trên khắp đất nước này đã, đang và sẽ còn bao nhiêu kẻ mang máu lạnh như thế nữa? Ai sẽ trả nhời cho câu hỏi này, nếu không phải chính những người trong cuộc?

Sinh lão bệnh tử là lẽ thường “sinh diệt” của tạo hóa. Nhưng sẽ chẳng “lẽ thường” chút nào khi con bệnh vào viện muốn làm “thượng đế” phải kính cẩn lễ phép từ anh bảo vệ cho tới chị hộ lý. Muốn mỗi mũi tiêm khỏi đau, phải “bôi trơn” bằng những chiếc phong bì. Việc to phong bì to, việc nhỏ phong bì nhỏ. Thiếu (hay chậm) phong bì tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Trường hợp tử vong cả hai mẹ con của sản phụ ở Thanh Hóa rất có thể nạn nhân chết oan do chưa (hay chậm) được bôi trơn (?).

Viettusaigon' s Blog - Báo chí la làng cháy chợ, cứu trợ bợ bánh tráng…

Gần đây, chuyện cứu trợ đểu, cứu trợ không đúng địa chỉ, cứu trợ chiếu lệ, ăn gian quà cứu trợ nghe ra bùng phát dữ đội, và báo chí trong nước đưa tin phản ảnh cũng hết lời gay gắt. Mới đọc, mới nghe, cứ nghĩ báo chí trong nước đã tiến bộ, đã công tâm, dám đưa tin sự thật… Nhưng, ngẫm lại, thật ra, đây là trò vừa đánh trống vừa la làng của báo nhà nước không hơn không kém. Cố tình đưa tin cho vấn đề trở nên bi thảm, kịch tính và sau đó lại quay sang xét nét, vạch lá tìm sâu, đó là kiểu làm việc của báo nhà nước chăng?

Đương nhiên, khi đưa ra vấn đề này, người viết có đủ cơ sở, bằng chứng để khẳng định đây là trò chơi vừa đánh trống vừa la làng, a dua hốt bạc của báo chí nhà nước nhân dịp bà con miền Trung bị thiên tai, đau khổ. Nếu không tin, bạn đọc vui lòng đọc lại báo Tuổi trẻ, phần tin tức về lũ lụt miền Trung sau bão Wutip, đặc biệt là tin Hội An ngập lụt. Những tấm ảnh trên báo đều là ảnh trận lụt năm 2010 trên đường Nguyễn Thái Học, Hội An. Vì cho đến thời điểm bây giờ, sau hai trận bão lớn ở miền Trung, đường Nguyễn Thái Học, Hội An chưa bị ngập lụt sâu đến mức độ của tấm ảnh 2010 chụp. Thậm chí, con đường này chỉ bị nước thủy triều dâng mỗi chiều, ngập đến mắt cá chân. Rõ ràng, đây là tấm ảnh láo!

Ụ nổi ụ chìm

Khi người bán chỉ mong được giá 5 triệu USD cho một cái ụ nổi dùng vào việc sửa chữa tàu biển mà người mua sẵn lòng trả tới 9 triệu USD, những thương vụ ngược đời ấy chỉ có ở loại doanh nghiệp cha chung không ai khóc.

Nhận “lại quả” hàng triệu USD từ thương vụ ấy, nguyên giám đốc Dương Chí Dũng của Vinalines được cho là đã vung tiền tỉ mua nhà cho bạn gái. Tham ô, cố ý làm trái là những ngôn từ khô khốc của luật pháp. Trong khi dân nghèo tần ngần lựa những mớ rau ngày càng nhiều.

Chính việc thiếu giám sát đã tạo cơ hội cho người quản trị doanh nghiệp nhà nước lạm dụng quyền lực được ủy nhiệm, làm giàu bất chính. Bất công ấy nếu dai dẳng kéo dài sẽ gieo mầm mống bất an rất lớn cho xã hội.

Trần Đăng Tuấn - Đừng nghĩ mình là đài Truyền Hình thì muốn làm gì cũng được *

Lâu nay, chúng ta- dân truyền hình- có phần tự hào là làm nghề mà không”bám “ vào ngân sách. Rằng truyền hình tự lo bằng quảng cáo, lấy tiền nuôi quân và làm chương trình cho dân xem. Giỏi thế còn gì !

Nhưng nghĩ lại, quảng cáo là gì ? Quảng cáo sữa trẻ em, ta có tiền, tức là từ cái bụm sữa ít đi trong mỗi hộp sữa của trẻ con. Tiền thu từ Quảng cáo thuốc chữa bệnh già cả (loãng xương, đại tràng mãn tính…) thì cũng là tiền khi vỉ thuốc mua bằng lương hưu đắt thêm lên (và quảng cáo có thể làm hàng hoá rẻ hơn-nhưng đó là chuyện khác).

Sau Tang Lễ, trên mạng có những bất bình về các phóng viên truyền hình ( Đài nào hay chẳng phải là Đài thì chưa rõ đâu, nhưng làm truyền hình là rõ rồi) chen dân ra đằng sau, để “tác nghiệp” phía trước. Rồi khi người dân bực bội, thì cho rằng người ta không hiểu cái nghề truyền hình nó phải chiếm lĩnh điểm, góc để quay như thế.

Khánh Hưng - Đâu là nơi duy nhất người Việt Nam không bị kinh bỉ ?

Năm 2006, một công ty của người gốc Việt ở Mỹ thuê tôi về Việt Nam làm một nghiên cứu cho một dự án đầu tư kinh tế. Vài người quen đưa tôi đi làm việc với chính quyền một vài tỉnh để tìm hiểu các kế hoạch kinh tế của địa phương. Đi đến đâu, tôi cũng nhận được một lời khuyên tương tự là, tôi nên đưa theo một người Mỹ trắng, dù người đó là một nhân viên bảo vệ hay là một lao công cho công ty tôi ở Mỹ, miễn sao người đó nói “xí bô xí ba” gì đó, rồi tôi dịch ra tiếng Việt, thì tôi mới được tiếp đón nồng hậu và nhiệt tình!

Bản thân tôi, trong một lần trú tại một khách sạn của công ty Du lịch Tp Hồ Chí Minh, có hôm tôi gọi tiếp tân yêu cầu cử người giúp sửa đường dây internet, gọi đến lần thư ba vẫn chỉ hứa hẹn. Sau đó, khi tôi gọi và nói chuyện bằng tiếng Anh, thì cô tiếp tân rối rít “Yes, sir” và vài phút sau, một nhân viên xuất hiện! Tương tự, vài lần đi máy bay Vietnam Airlines từ Đài Loan về Việt Nam, tôi đã rút được kinh nghiệm là phải sử dụng tiếng Anh nếu muốn được phục vụ tốt và lịch sự!

Dịch vụ "Chim Phóng Sanh"

Những con chim tự do trên bầu trời, bỗng dưng một ngày nào đó, chúng bị sa vào bẫy, bị nhốt vào lồng, thỉnh thoảng người ta tưới nước lên chúng, gọi là tắm cho mát, rồi sau đó mang đến trước cổng chùa để chờ một ai đó phát tâm từ bi mà mua đi phóng sanh. Những con chim nhỏ tội nghiệp này trở nên nhút nhát, khờ khạo và ngơ ngác khi được phóng sanh. Chúng không biết mình phải bay đi đâu và cũng không biết rằng để bị bắt và để được thả, đôi cánh nhỏ của chúng, sinh mạng của chúng phải chở cả giấc mộng áo cơm của nhân quần.

...tất cả những bầy chim phóng sanh ở chùa đều rất khờ khạo và bị nghiện một số chất, trong đó có cả thuốc phiện loại nhẹ. Bầy chim đã được cho ăn thức ăn khác thường, cho uống nước đường và bả thuốc phiện, chúng đâm ra nghiện loại thức uống này nên khi được thả ra khỏi lồng, cách gì chúng cũng tìm mùi của chiếc lồng để chui vào lại. Chính vì thế, mỗi bầy chim có thể được thả cả vài trăm lần trong một năm. Chuyện con người phóng sanh đối với chúng chỉ là chuyện thả ra khỏi lồng để đi tắm nắng gì đó rồi chúng lại quay vào lồng để được uống thức uống đã nghiện.

Phạm Thị Hoài - Lời thề

Thủ tướng Việt Nam – và những người viết cho ông bài diễn văn vừa đọc ngày 27-9 trước Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc – có lẽ đã rất đắc ý với câu trích dẫn “Một người vì tất cả, tất cả vì một người”.

Mang lời thề sống chết vì nhau của ba chàng ngự lâm trong một cuốn tiểu thuyết kiếm hiệp Pháp lấy bối cảnh là thế kỉ 17 để rọi sáng phương châm cộng tác phát triển của thế giới hôm nay, xin lỗi, là chệch hơi nhiều nốt. Tất nhiên trong thế giới hôm nay câu đó vẫn dùng tốt – và dùng nhàm – đặc biệt trong phim mafia rẻ tiền, trên sân cỏ và bên bàn nhậu, nhưng tưởng rằng nó sẽ đóng đinh ấn tượng cho một cử tọa chính trị quốc tế thì trong trường hợp đáng thông cảm nhất, đó là bệnh tưởng bở ở văn chương.

Syndicate content