Nhìn Ra Thế Giới

Hạ Nghiệp Lương: Cải cách của Đại lục đã chết

Giáo sư Học viện Kinh tế Đại học Bắc Kinh, giáo sư phỏng vấn Học khu Los Angeles tiểu bang California nước Mỹ là Hạ Nghiệp Lương đã phát biểu bài diễn văn chuyên đề ở Học viện Khoa học Xã hội của Đại học Đài Loan. Ông Hạ cho rằng, gần đây rất nhiều phần tử trí thức đều đạt được một nhận thức chung, nhận thấy sự cải cách của Đại lục đã chết rồi, không còn cách gì để mà cầu mong chính phủ Trung cộng có sự thay đổi nhắm vào việc dân chủ hóa nữa, bởi vì những sự cải cách tương đối dễ như việc mở cửa kinh tế chẳng hạn, ‘Trong 30 năm qua, những gì có thể sửa đổi đều đã sửa đổi rồi,’ tiếp theo đó là sự cải cách về chính trị thì lại càng khó khăn hơn, Trung cộng sẽ không chủ động mà làm việc này. Đại lục nếu muốn đi đến dân chủ thì phải nhờ vào áp lực mà xã hội và dân chúng đã tạo ra cho chính quyền cộng sản.

Khi nào Trung Quốc có thể thực sự trở thành siêu cường? (tư liệu dịch)

Sự vươn lên mạnh mẽ của Trung Quốc dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản trong vài thập niên vừa qua để trở thành một nền kinh tế đứng thứ hai sau Hoa Kỳ đã làm cho cả thế giới kinh ngạc và thán phục. Tuy nhiên, những thành tựu trong phát triển kinh tế của Trung Quốc không phải là không có mặt trái của nó, trong đó có những tác hại ghê gớm về môi trường, về các chính sách xã hội, và đặc biệt là về mối quan hệ giữa chính phủ và dân chúng - tất cả đang đe dọa làm chậm lại sự phát triển của nền kinh tế lớn thứ hai thế giới này.

Xin giới thiệu với bạn đọc một bài phân tích về cái giá phải trả cho việc phát triển kinh tế tại Trung Quốc của một học giả người Anh gốc Trung Quốc vừa đăng trên tờ London Evening Standard của Anh ngày 14/10/2013. Những phân tích của tác giả không chỉ có tác dụng cảnh báo đối với Trung Quốc mà còn đúng cho cả Việt Nam trong giai đoạn phát triển hiện nay, vì nhiều vấn đề mà Trung Quốc đã và đang đối mặt gặp phải cũng là những vấn đề của chính chúng ta.

Alan Phan - Đóng hay mở ?

Cách đây vài tuần, ngồi long nhong ở Majestic Saigon, nghe một quan chức Việt sỉ vả chánh trị gia Mỹ vì lối vận hành ngu xuẩn đến độ làm cho chánh phủ phải đóng cửa. Tôi cười vì hơn 90 năm thí nghiệm của triết thuyết Mác Lê, không một chánh phủ nào của khối Xô Viết lại tự “đóng cửa” dù người dân có “nhắc khéo” nhiều lần. Tôi cũng nói đây chỉ là trò dằn mặt lối tiêu xài vô tội vạ của chánh quyền Obama (thể hiện qua Obamacare). Đến giờ chót, mọi sự sẽ phải quay lại bình thường vì dù đối lập, quyền lợi quốc gia vẫn là kim chỉ nam quyết định.

Khi tôi quay lại Mỹ ngày hôm qua thì tất cả đều ổn thỏa. Khỏang 80% công chức vẫn đi làm như thường lệ vì họ biết các thủ thuật chính trị chỉ là một phần kịch bản để tăng nồng độ “hôi thối” cho người xem tỉnh ngủ. Tuy nhiên, dân Mỹ rất sáng tạo, cho nên ai cũng có chút gì để lợi dụng về bất cứ sự cố gì.

Trung Quốc : Gần 2 tỉ euro mừng sinh nhật Mao Trạch Đông khiến người dân phẫn nộ

Theo báo chí Trung Quốc, gần 2 tỉ euro sẽ được dành cho các dự án kỷ niệm 120 năm ngày sinh Mao Trạch Đông, người sáng lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Thông tin này hôm nay 17/10/2013 đã gây phẫn nộ cho người dân Trung Quốc.

Trong số các lễ hội mừng 120 năm sinh nhật Mao Trạch Đông, còn có một chương trình sân khấu hóa quy mô, một cuộc đua xe đạp cấp quốc gia và một cuộc triển lãm ảnh. Cư dân Thiều Sơn thì vẫn có thói quen kỷ niệm ngày này bằng món mì truyền thống, hát bài Đông Phương Hồng – một bài hát được xem như quốc ca trong thời Cách mạng Văn hóa, thời kỳ hỗn loạn mà Mao Trạch Đông được tôn sùng như thánh sống. Một nhà sản xuất rượu Mao Đài đã có sáng kiến tung ra 12.000 chai rượu đặc biệt nhân dịp này.

“Lãnh tụ vĩ đại” tỷ lệ thuận với nghèo đói và lạc hậu.

Lời Bà Đầm xòe: Mình vào Ba sam thấy có cái tít bài ngồ ngồ“Có mối liên hệ tỉ lệ thuận giữa “lãnh tụ vĩ đại” với đói nghèo và lạc hậu?” liền vào xem, quả là đúng thật. Trộm nghĩ, những nước này mà có thêm “thiên tài quân sự” nữa thì không biết nó có còn tỷ lệ thuận với đói nghèo và lạc hậu nữa không hay nó như mũi tên vút lao xuống âm phủ?”.

Mình thấy những nước đang có hoặc đã từng có các “lãnh tụ vĩ đại” thường là những nước đói nghèo và lạc hậu so với những nước không có “lãnh tụ vĩ đại”. Những nước càng có nhiều “lãnh tụ vĩ đại” thì càng đói nghèo và lạc hậu.

Paris chuẩn bị triển lãm « Một thế kỷ Pháp tại Đông Dương »

Cuộc triển lãm quy mô mang tên «Đông Dương, miền đất và con người 1856-1956 » sẽ được khai mạc vào thứ Tư 16/10/2013 và kéo dài đến 26/01/2014 tại Bảo tàng Quân đội ở Paris. Một trăm năm lịch sử hiện diện của Pháp tại Đông Dương được vẽ lại ở đây, từ những sĩ quan hải quân đầu tiên ngược dòng sông Mêkông vào giữa thế kỷ 19, cho đến sự kiện Điện Biên Phủ thất thủ.

Gần 400 hiện vật, từ trang phục, bản rập, tài liệu lưu trữ, phim, vũ khí…được đưa về từ Bảo tàng Quân đội, Bảo tàng Quai Branly và kho lưu trữ của lãnh thổ hải ngoại Pháp, trưng bày trên diện tích 600 m2, làm sống lại thời kỳ Pháp đô hộ Đông Dương.

Khánh Hưng - Đâu là nơi duy nhất người Việt Nam không bị kinh bỉ ?

Năm 2006, một công ty của người gốc Việt ở Mỹ thuê tôi về Việt Nam làm một nghiên cứu cho một dự án đầu tư kinh tế. Vài người quen đưa tôi đi làm việc với chính quyền một vài tỉnh để tìm hiểu các kế hoạch kinh tế của địa phương. Đi đến đâu, tôi cũng nhận được một lời khuyên tương tự là, tôi nên đưa theo một người Mỹ trắng, dù người đó là một nhân viên bảo vệ hay là một lao công cho công ty tôi ở Mỹ, miễn sao người đó nói “xí bô xí ba” gì đó, rồi tôi dịch ra tiếng Việt, thì tôi mới được tiếp đón nồng hậu và nhiệt tình!

Bản thân tôi, trong một lần trú tại một khách sạn của công ty Du lịch Tp Hồ Chí Minh, có hôm tôi gọi tiếp tân yêu cầu cử người giúp sửa đường dây internet, gọi đến lần thư ba vẫn chỉ hứa hẹn. Sau đó, khi tôi gọi và nói chuyện bằng tiếng Anh, thì cô tiếp tân rối rít “Yes, sir” và vài phút sau, một nhân viên xuất hiện! Tương tự, vài lần đi máy bay Vietnam Airlines từ Đài Loan về Việt Nam, tôi đã rút được kinh nghiệm là phải sử dụng tiếng Anh nếu muốn được phục vụ tốt và lịch sự!

Đảng Cộng sản Trung Quốc đã rệu nát từ bên trong

Chế độ Trung Quốc không tránh được sụp đổ hay bị lật đổ. Trên đây là phân tích của hai nhà trí thức có uy tín tại Bắc Kinh nhân 64 năm thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa: một người là thư ký riêng của cố Tổng bí thư Triệu Tử Dương, một người là giáo sư đại học Bắc Kinh.

Trung Quốc dường như đang chiếm thế thượng phong trong mọi lãnh vực ngoại giao đến quân sự nhờ vào nền kinh tế được xếp vào hạng thứ hai trên thế giới. Tại thượng đỉnh APEC và ASEAN trong hai ngày 07 và 08 tháng 10, chủ tịch Trung quốc Tập Cận Bình nổi bật như ngôi sao sáng trong khi lãnh đạo siêu cường Hoa Kỳ, Barack Obama phải vắng mặt vì khủng hoảng chính trị và ngân sách. Các nhà phân tích quốc tế không ngần ngại kết luận là chính sách « chuyển trục » sang Châu Á Thái Bình Dương của Mỹ gặp vấn đề và Trung Quốc với sức mạnh kinh tế, quân sự đang lên sẽ « lấp khoảng trống ».

Tuy nhiên đây không phải là nhận định của những nhà phân tích dám suy nghĩ độc lập tại Hoa lục : xem vậy mà không phải như vậy.

Lý Quang Diệu - VIỆT NAM – Bị nhốt trong ý thức hệ xã hội chủ nghĩa

Việt Nam có điểm chung với Trung Quốc trong quá trình khai phóng cải cách là các quan chức tham nhũng. Các cán bộ đảng , người coi mình sẽ được hệ thống chăm sóc, đột nhiên chứng kiến những người ngoài đảng giàu có lên nhanh chóng. Họ vỡ mộng và trở nên tham lam , ví như cán bộ hải quan nhập lậu xe hơi để họ có thể được chia phần. Cái mà họ khác với Trung Quốc là không có lãnh tụ dạng Đặng Tiểu Bình, người có địa vị tuyệt đối trong hệ thống Đảng và có niềm tin kiên định rằng chỉ có cải cách mới là cứu cánh. Nguyên nhân lại chính là do cuộc chiến Việt Nam. Trong khi những đồng chí Trung Cộng xoay sở hàng thập kỷ để thử nghiệm các kinh nghiệm quản trị trong thời bình, rút ra luận điểm xem cách nào thì tốt cách nào không tốt và điều chỉnh niềm tin và ý thức hệ khi thực hành, Việt Cộng lại bị tắc trong cuộc chiến tranh du kích đẫm máu với Hoa Kỳ, nên họ chẳng biết gì về trị quốc. Ngoài ra, hầu hết các thương gia thành đạt ở Nam Việt Nam, những người rất thông thạo vận hành chủ nghĩa tư bản, đều rời bỏ Việt Nam những năm 70s.

Phạm Thị Hoài - Goodbye, Philipp Roesler

Philipp Rösler từng ví mình như cây tre uốn mình trong gió mà không gãy, để rồi bị một lãnh đạo cao cấp trong đảng của mình kháy lại rằng “muốn gây dựng niềm tin thì không thể đung đưa như cọng tre mà phải đứng sừng sững như cây sồi. Chính vì thế mà nước Đức là quê hương của sồi chứ không phải của tre“. Cả sồi lẫn tre, sau một ngày Chủ nhật toàn dân đầu phiếu, đều phải dọn sạch chỗ của mình tại Quốc hội và Nội các. Sai lầm của FDP có lẽ là dùng quá nhiều ẩn dụ [ii]. Goodbye, Philipp Rösler!

Syndicate content