Chính trị - xã hội
Từ khi Trung Quốc chính thức bắt đầu đòi hỏi chủ quyền đối với Hoàng Sa vào năm 1909 (sau Việt Nam hơn 200 năm), họ đã không ngừng tuyên truyền cho dân Trung Quốc và thế giới về chủ quyền của họ đối với các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông. Việc xâm lược Hoàng Sa năm 1974 được họ ngụy biện là “đánh đuổi” Việt Nam ra khỏi Hoàng Sa. Họ đi xâm lược nhưng lại muốn cho thế giới nghĩ rằng Việt Nam chúng ta đã làm điều đó. Và điều này đã phát huy hiệu quả với một mức độ nhất định trong cộng đồng quốc tế.
Việt Nam đã mất những phần đất có giá trị lịch sử, kinh tế và chiến lược cho TQ, mặc dầu phía Việt Nam có đầy đủ bằng chứng chứng minh chủ quyền của mình ở những vùng đất này mà phía TQ không thể phản biện được. Các khu vực như Nam Quan, thác Bản Giốc, bãi Tục Lãm… là những nơi mà phía VN có đầy đủ dữ kiện, bản đồ, bằng chứng lịch sử cụ thể ; các bằng chứng này đã được các học giả trong, ngoài nước công bố từ lâu, lặp đi lặp lại nhiều lần, một cách đầy đủ trên các mạng internet
Công tác chống tiêu cực không thể lơ là một giây phút nào!" - Đó là phát biểu hùng hồn của "quan tham" Trần Lương Vũ, quan chức cấp cao nhất của Trung Quốc bị xét xử kể từ hơn một thập kỷ nay vì tội nhận hối lộ và lợi dụng chức quyền để trục lợi. Người "hai mặt" này "trên bục kêu gọi chống tiêu cực, dưới bục tham gia tiêu cực".
Trong một động thái chưa từng có tiền lệ, Đại sứ quán Việt Nam tại Ba Lan đã gửi một công hàm đặc biệt, thông báo về quyết định từ chối cấp, đổi hộ chiếu. Dưới đây là văn bản Đại sứ quán gửi cho tôi qua đường bưu điện. Mời các bạn chiêm ngưỡng.
Một vấn đề nổi cộm ở Việt Nam là vệ sinh. Ghé qua bất cứ khu du lịch nào, dù là những khu nổi tiếng “danh lam thắng cảnh”, cái nỗi kinh hoàng nhất với du khách là nhà vệ sinh. Hình sau đây cho thấy giữa một khu bảo tàng Quang Trung được xây khá hoành tráng mà nhà vệ sinh thì kinh khủng và tôi dám chắc rằng chẳng có du khách nào dám vào đó. Thật ra, chẳng cần đi đâu xa, du khách chỉ cần ghé qua cái toilet của nhà ga sân bay Phú Bài (Huế) hay sân bay Cam Ranh (Nha Trang), thậm chí nhà ga sân bay nội địa Tân Sơn Nhất thì sẽ thấy ngay người Việt Nam nói chung không quan tâm đến vệ sinh cá nhân.
Trong khi báo chí nhắc khá nhiều đến thuế thu nhập cá nhân, tin tức về bảo hiểm thất nghiệp không thấy nhiều. Có lẽ bảo hiểm thất nghiệp là điều gì đó quá xa vời đối với đa số người lao động và cả các doanh nghiệp nhỏ nên họ ít quan tâm tới. Chưa kể luật bảo hiểm này qui định phải ít nhất 12 tháng sau khi đóng phí bảo hiểm thì người lao động mới được xét chi trả bảo hiểm. Nghĩa là nhanh nhất phải đến tháng 1/2010 mới có người được nhận tiền bảo hiểm thất nghiệp
Có phải tình trạng “công tác cán bộ vẫn do một người hoặc một nhóm người quyết định” chính là tình trạng cố hữu từ thời trưởng ban Lê Đức Thọ chưa bao giờ được kiểm điểm làm rõ nên kéo dài suốt cho đến nay? Với một tình hình như thế, lấy gì đảm bảo kẻ địch bành trướng không cài cấy ngày càng sâu và ngày càng cao lực lượng của chúng trong nội bộ ta? Những vụ việc nghiêm trọng về gian lận đảng tịch và nhiều vấn đề nghiêm trọng khác của các đảng viên cao cấp Lê Đức Anh, Nguyễn Khoa Điềm, rồi vụ T4, vụ Tổng cục 2 hoạt động phá hoại có hệ thống kéo dài v.v… bị các lão thành cách mạng tố cáo
Các nhà lãnh đạo Việt Nam đã phê chuẩn một bộ luật chống tham nhũng chung trong năm 2005, thế nhưng việc thi hành nó không đồng đều. Đất nước này vẫn được xếp vào loại yếu kém trong các cuộc khảo sát về nạn tham nhũng toàn cầu, và đối với những người Việt Nam bình thường, vốn trân trọng việc học hành, thì tệ nạn tham nhũng trong nhà trường là điều đáng căm giận nhất cho tất cả mọi người. Ít ai dám chống lại hành động tham nhũng, do họ lo sợ hành động trả thù
Đối với nhân viên của Vietnam Airlines, chúng tôi không tin họ là những người bị đẩy vào thế bần cùng nên phải đi ăn trộm để đủ tiền nuôi vợ, nuôi con, bao bồ. Hay họ đang phải trả một khoản thuế ngầm nào đó nên họ phải có cách “lấy của ăn cắp trả cho những kẻ ăn cắp”... Rồi đây theo chúng tôi Hãng hàng không quốc gia Việt Nam cũng cần công khai với cơ quan cấp trên về chính quyền cũng như về Đảng để xem chế độ đãi ngộ, các biện pháp quản lý nhân viên của Hãng như thế nào mà thấy các tệ nạn trong ngành hàng không cứ liên tục phát triển trong những năm gần đây
Công việc phân giới vẫn chưa hoàn tất nhưng báo chí loan tin rầm rộ với cái tít thật lớn “Hoàn thành phân giới và cắm mốc biên giới trên đất liền Việt Nam”, việc này không hề đúng với thực tế. Buổi lễ được tổ chức long trọng nhưng rất gượng ép, không khác một đám cưới chạy tang. Nó cũng trở thành buổi lễ khánh thành việc : “nối tuyến đường cao tốc Nam Ninh – Bằng Tường – Lạng Sơn – Hà Nội”. Người ta có cảm tưởng nhà nước CSVN treo đầu heo bán thịt chó, công tác rao bán được giao cho tập đoàn báo chí !