Trần Văn Tích - Một người thích đùa: tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ

Nguồn: talawas

03.09.2010

Ngày 30 tháng Tám vừa qua, từ Hà Nội, ông Cù Huy Hà Vũ gửi cho cơ cấu mệnh danh là Quốc hội Việt Nam một bản kiến nghị mang đầu đề: "Kiến nghị trả tự do cho tất cả tù nhân cựu quân nhân và viên chức chính quyền Việt Nam Cộng hoà, lấy 'Việt Nam’ làm quốc hiệu để hoà giải dân tộc".

Chỉ cần đọc cái nhan đề bản kiến nghị, một người có đầu óc bình thường đã muốn bể đầu và nát óc.

Tù nhân là người đang bị cầm tù, cho nên họ mới cần được trả tự do. Nhưng nếu thế thì hiện có bao nhiêu cựu quân nhân và viên chức chính quyền Việt Nam Cộng hoà đang bị câu thúc thân thể trên lãnh thổ nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam? Con số đó chắc phải lớn lắm nên trong thân bài bản kiến nghị, ông Hà Vũ mới dùng chữ “đại xá". Và nếu hiện đang có nhiều “cựu quân nhân và viên chức chính quyền Việt Nam Cộng hoà" còn lâm vòng lao lý thì tại sao các hội đoàn, các tổ chức, các cá nhân người Việt ở nước ngoài và cả các cơ cấu bảo vệ nhân quyền ở cấp quốc gia và/hoặc ở cấp quốc tế, chẳng hề thấy bất cứ thiết chế hay cá thể nào đòi hỏi như ông Hà Vũ kiến nghị?

Như vậy, phải hiểu là ông Hà Vũ viết thế nhưng chẳng phải thế. Phải hiểu rằng đối tượng ông Hà Vũ muốn đề cập trong bản kiến nghị là những cựu quân nhân và (cựu) viên chức chính quyền Việt Nam Cộng hoà. Vậy, điều đầu tiên cần làm là bỏ nhóm chữ “trả tự do cho tất cả tù nhân" trong đầu đề bản kiến nghị. Nhưng thế vẫn chưa xong! Bởi vì các “cựu quân nhân và (cựu) viên chức chính quyền Việt Nam Cộng hoà" hiện đang ở đâu? Một số ít còn ở lại Việt Nam; đa số, đại đa số đã rời nước trong khuôn khổ những chủ trương nhân đạo do phe đế quốc tư bản chủ trì và tiến hành như ODP, HO v.v… Phần lớn rời nước một cách hợp pháp, trong tư thế công dân. Khi ra đi, họ mang hộ chiếu do nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam cấp. Riêng những đồng bào vượt biên vượt biển thì đã dùng chính tính mạng mình để phủ nhận chế độ cộng sản với hoài bão trở thành công dân các quốc gia dân chủ tự do. Trong thực tế, đến thời điểm này, nhiều người, rất nhiều người Việt đã mang quốc tịch nước sở tại nơi họ đang trú ngụ. Có thể có người mang song tịch, nghĩa là còn giữ quốc tịch Việt Nam, trên danh nghĩa. Nhưng nhiều người đã từ bỏ quốc tịch cũ, chỉ mang quốc tịch mới. Như vậy, làm sao Quốc hội Việt Nam lại có thể ra quyết nghị, sắc lệnh v.v… “đại xá" cho công dân Hợp chúng quốc Manuel Pham, cho công dân Gia Nã Đại Toni Bui? Ngay đối với những cựu quân nhân viên chức thuộc chính quyền quốc gia còn ở lại Việt Nam thì họ cũng đâu có còn là tù nhân nữa? Họ đã trở thành cựu tù nhân. Chính vì thế mà ở quốc ngoại mới có một tổ chức mang danh “Hội Cựu Tù nhân Chính trị".

Điều trớ trêu là ông Cù Huy Hà Vũ, tuy là con trai một đại thần khai quốc – như chính ông tự xưng trong bản kiến nghị – lại không thông suốt chủ trương đường lối của Đảng nhà ông. Đảng có bao giờ gọi chúng tôi là “tù nhân" đâu! Đảng còn khuyến khích chúng tôi làm đơn tình nguyện tham gia học tập cải tạo cơ mà! Và chúng tôi đâu có ra khỏi nhà tù, chúng tôi chỉ nhận giấy ra trại thôi! Hoặc giả ông Hà Vũ muốn xỏ xiên, châm chọc Đảng nhà ông?

Ông Hà Vũ còn lôi dân chúng và lịch sử Hoa Kỳ ra làm bung xung cho luận cứ của ông. Nhưng sau cuộc nội chiến trên lãnh thổ Hợp chúng quốc, làm gì có chuyện “đại xá" như ông Hà Vũ kiến nghị! Ai cũng biết bên thắng trận đã đối xử đàng hoàng, cao thượng như thế nào đối với bên bại trận. Mặt khác, cơ quan quyền lực tối cao của một quốc gia chỉ “đại xá" qua chủ trương tha tội cho một loạt người phạm pháp đã hoặc chưa bị truy tố, xét xử. Ghép những thành phần tỵ nạn cộng sản và/hoặc những ai thuộc chế độ miền Nam trước đây còn ở lại Việt Nam vào hạng người vi phạm luật pháp đã từng bị truy tố hoặc hiện chưa được xét xử, để có thể được hưởng đặc ân “đại xá", ông Hà Vũ đã lăng mạ những thành phần dân tộc mà ông muốn cùng họ “hoà giải".Nước Đức thống nhất không hề ân xá, đặc xá, đại xá những công dân Đông Đức cũ từng bị cơ quan mật vụ giam giữ tra tấn. Trái lại Cộng hoà Liên bang Đức đã có và đang cố gắng ban hành những chủ trương hợp pháp luật và đúng đạo lý đối với các nạn nhân.

Đùa như vậy chưa đủ, ông Hà Vũ đề nghị lấy quốc hiệu là Việt Nam để hoà giải. Thật cười với ông không nổi. Đổi tên người bao nhiêu lần, đổi tên Đảng bao nhiêu dịp, có vẻ vẫn còn quá ít đối với ông Hà Vũ.

Văn lý chưa thông, nói gì đến pháp lý, công lý!