Diễn văn của Tổng thống Ronald Regan tại cổng Brandenburg, Tây Berlin
Nguồn: American Rhetoric
Cog Let, X-Cafe chuyển ngữ
12.07.1987
Cảm ơn các bạn, cảm ơn rất nhiều!
Thưa Ngài Thủ tướng Kohl, Ngài thị trưởng Diepgen, các quí bà và quí ông: Hai mươi bốn năm trước, Tổng thống John F. Kennedy đã đến thăm Berlin, đã nói chuyện với nhân dân thành phố và với cả thế giới tại quảng trường thành phố này. Vâng, từ đó đến nay đã có hai tổng thống nữa đã lần lượt ghé thăm nơi đây. Và hôm nay, bản thân tôi thực hiện chuyến viếng thăm lần thứ hai của mình.
Là những tổng thống Mỹ, chúng tôi đến Berlin, và nói chuyện ở đây, bởi đó là trách nhiệm phải làm ở chốn tự do này. Nhưng tôi phải thú nhận rằng, chúng tôi bị cuốn đến nơi đây cũng vì những thứ khác nữa; vì cảm xúc lịch sử của thành phố này – 500 năm lâu đời hơn cả đất nước chúng tôi; vì nét tuyệt vời của cánh rừng Grunewald, công viên Tiergarten và của những cư dân ở nơi đây; và trên hết, là vì lòng dũng cảm và sự quyết đoán của tất cả các bạn. Có lẽ người thốt ra câu nói này, diễn viên Paul Linke, đã hiểu được chút gì về các tổng thống Mỹ; các bạn thấy đấy, cũng giống như bao vị Tổng thống trước, tôi đến nơi đây hôm nay bởi vì mọi nơi tôi đến, mỗi lúc tôi đi: “Ich hab noch einen Koffer in Berlin” (Tôi vẫn để hành lý của mình ở Berlin)
Cuộc gặp gỡ của chúng ta hôm nay đang được giới truyền thông loan báo khắp nơi tại Tây Âu và Bắc Mỹ. Tôi hiểu rằng chúng ta cũng đang được quan sát từ phía Đông. Với những ai đang lắng nghe từ khắp Đông Âu, cho tôi gởi tới các bạn những thiện ý và những lời đón chào nồng nhiệt nhất từ người dân nước Mỹ. Với riêng những ai đang dõi theo từ Đông Berlin: Dù rằng tôi không thể đứng bên cạnh các bạn hôm nay, nhưng tôi vẫn đang chuyển lời tới các bạn y như các bạn đang đứng ở nơi này vậy. Bởi lẽ tôi đang tham dự cùng các bạn, cũng là với anh em đồng hương của các bạn đang ở phía Tây trong một niềm tin vững chắc, một niềm tin không lay chuyển: “Es gibt nur ein Berlin” (Chỉ có một Berlin)
Đằng sau tôi đây tồn tại một bức tường đang giới hạn vùng tự do của thành phố này, là một phần của một hệ thống khổng lồ những rào cản đang chia rẽ lục địa Châu Âu rộng lớn.Từ phía nam Baltic, những rào cản này chia cắt nước Đức một các đớn đau bằng những hàng rào kẽm gai, bê tông cốt thép, chó săn và các tháp canh. Xa hơn về phía nam, dù rằng không có những bức tường hiện hữu, nhưng vẫn là những chốt gác vũ trang, trạm kiểm tra nghiêm ngặt y như vậy – vẫn là những giới hạn quyền di chuyển, vẫn là những công cụ áp đặt lên những con người bình dị ý chí của một nhà nước độc tài.
Vâng, ngay tại đây, ở Berlin, nơi mà bức tường kia hiện ra mồn một; ngay tại đây, nó cắt chia thành phố này, cũng tại nơi đây những hình ảnh được truyền đi xuất hiện trên những trang tin tức, màn ảnh vô tuyến hàng ngày đã in đậm vật chia rẽ tàn nhẫn lục địa này trong tâm trí nhân loại.
Đứng trước cánh cổng Brandenburg, mỗi người Đức đều bị tách khỏi chính mình.
Ai là người Berlin, hãy nhìn vào chính vết thương này.
Tổng thống Von Weizsäcker đã nói: “Câu hỏi của nước Đức còn bỏ ngỏ chừng nào cánh cổng Brandenburg vẫn bị đóng lại”. Vâng, hôm nay, hôm nay tôi nói: Chừng nào cánh cổng này còn đóng, chừng nào vết thương- bức tường này còn được phép tồn tại, thì không chỉ là câu hỏi của riêng nước Đức còn bỏ ngỏ, mà còn là câu hỏi cho sự Tự do của toàn Nhân loại”
Tuy nhiên, tôi đến đây không phải để than vãn. Bởi lẽ tôi thấy được ở Berlin thông điệp của Hy vọng - ngay cả khi đang ở trong bóng tối của bức tường này - một thông điệp của Khải hoàn.
Cũng vào mùa này, mùa xuân năm 1945, nhân dân Berlin ra khỏi hầm trú ẩn chỉ để nhìn thấy những cảnh tượng hoang tàn. Từ cách xa ngàn dặm, nhân dân Mỹ đã vươn ra tương trợ. Vào năm 1947, Bộ trưởng Ngoại giao, như các bạn đã biết, George Marshall, đã công bố kế hoạch mà sau đó đã nổi tiếng với tên gọi “Kế hoạch Marshall”. Chính xác là vào tháng này 40 năm trước, ông đã nói: “Chính sách của chúng ta được xúc tiến không phải để chống lại bất cứ một quốc gia hay một học thuyết nào, mà là để chống lại đói kém, nghèo nàn, tuyệt vọng và hỗn loạn”
Ở Reichstag (nơi toạ lạc Quốc hội Đức) vài tháng trước, tôi đã trông thấy tấm biển kỷ niệm 40 năm Kế hoạch Marshall. Tôi ngạc nhiên vì nhìn thấy cái khung cũ mòn của tấm bảng đang được sửa mới lại. Tôi hiểu ra rằng, những người dân Berlin cùng thế hệ với tôi có thể nhớ được về những tấm bảng hiệu đã có mặt rải rác ở khắp phía Tây của thành phố này. Tấm bảng chỉ ghi đơn giản: “Kế hoạch Marshall nhằm giúp đỡ nơi này củng cố thế giới của Tự do”. Một thế giới tự do và mạnh mẽ ở phía Tây – giấc mơ đó đã trở thành sự thật. Nước Nhật đã đứng lên từ đống hoang tàn đổ nát mà trở thành một cường quốc kinh tế. Ý, Pháp, Bỉ - hầu như mọi quốc gia tại Tây Âu đều thấy được sự tái sinh về kinh tế và chính trị; Cộng đồng Âu châu đã ra đời.
Ở Tây Đức và ngay tại đây, Berlin, sự màu nhiệm về kinh tế đã xuất hiện, chính sách Wirtschaftswunder (“tái thiết kinh tế”). Adenauer, Erhard, Reuter (các nguyên thủ tướng Đức) và các nhà lãnh đạo khác đã thấu hiểu tầm quan trọng thực tiễn của Tự do – vì rằng sự thật chỉ có thể thăng hoa khi nào báo chí được quyền tự do phát biểu, cho nên sự thịnh vượng chỉ có thể đến khi nào nông gia và thương gia cùng chung hưởng sự tự do về kinh tế. Các nhà lãnh đạo Đức, chính các nhà lãnh đạo Đức đã giảm thuế, mở rộng tự do thương mại. Chỉ tính từ năm 1950 đến 1960, mức sống ở Tây Đức và Berlin đã tăng lên gấp hai lần.
Ở ngay nơi mà bốn thập kỷ trước đây chỉ là đống đổ nát, ngày nay Tây Berlin là nơi có sản lượng công nghiệp cao hơn bất kỳ thành phố nào trên nước Đức: những cao ốc bận rộn, những căn hộ, khu nhà khang trang, những đại lộ kiêu hãnh, những thảm công viên trải rộng. Ở nơi mà nét văn hoá của thành phố tưởng chừng như đã bị hủy diệt, ngày nay có hai viện đại học đồ sộ, những dàn nhạc và dàn giao hưởng khổng lồ, vô số các nhà hát và viện bảo tàng. Nơi trước đây luôn thiếu thốn, ngày nay là sự dư dả – thực phẩm, áo quần, ô-tô – những hàng hóa tuyệt vời của khu Kudamn. Từ chỗ tàn phá, đổ nát tận cùng, các bạn, những người Berlin, trong tự do, đã xây dựng lại thành phố, nơi mà thêm một lần nữa được xếp hạng một trong những nơi tốt nhất trên thế giới. Giờ đây, bên Sô viết có lẽ đã có những kế hoạch khác. Nhưng mà các bạn của tôi ơi, có một vài điều mà họ đã không tính tới: “Berliner Herz, Berliner Humor, ja, und Berliner Schnauze” (Trái tim Berlin, sự hài hước vui tươi Berlin, vâng, “phong cách” Berlin)
Trong thập niên 1950, trong thập niên 1950 Krushchev đã dự đoán: “Chúng tôi sẽ đào mồ chôn các ông”
Nhưng ở phương Tây ngày nay, chúng ta đã nhìn thấy một thế giới Tự do đã đạt được mức độ thịnh vượng và hạnh phúc chưa có tiền lệ trong lịch sử loài người. Trong thế giới Cộng sản, ta thấy được những sự thất bại, những lạc hậu về công nghệ, sự giảm dần về tiêu chuẩn y tế, thậm chí là sự thiếu thốn của thứ cơ bản nhất – quá ít thực phẩm. Ngay cả giờ đây, Cộng đồng Sô Viết còn không thể nuôi sống được chính mình. Cuối cùng thì, sau bốn thập kỷ vừa qua, một kết luận lớn lao và không thể lẩn tránh đã được đặt trước toàn thế giới: Tự do dẫn đến Thịnh vượng. Tự do thay thế những hằn thù truyền thống giữa các quốc gia bằng sự hài hoà và bình an cho xã hội. Tự do là người chiến thắng.
Và giờ đây, giờ đây chính những người Sô viết có lẽ, bằng một cách hạn hữu nào đó, đang tìm hiểu về tầm quan trọng của Tự do. Chúng ta nghe rất nhiều từ Moscow về chính sách cải tổ và mở cửa. Một số tù nhân chính trị đã được thả. Một vài đài tin tức nước ngoài đã không còn bị khoá nữa. Một số công ty thương mại đã được cho phép hoạt động tự do hơn dưới sự kiểm soát của nhà nước.
Đây có phải là sự bắt đầu cho những thay đổi sâu sắc ở quốc gia Sô viết? Hay đó là động tác được định hướng để tiếp tục nuôi dưỡng những niềm hy vọng lệch lạc từ phía Tây, hay chỉ là để củng cố hệ thống Sô viết mà không thay đổi nó? Chúng ta chào đón những đổi thay và mở cửa; vì chúng ta tin rằng Tự do và Ổn định luôn đi đôi với nhau, rằng việc tăng cường Tự do cho con người, chỉ bằng việc tăng cường Tự do cho con người mới có thể củng cố mục tiêu hoà bình cho Thế giới.
Chỉ có một dấu hiệu mà những người Sô viết có thể làm mà không sai lầm, điều này là sự thúc đẩy to lớn đối với sự nghiệp Hoà bình và Tự do.
Tổng bí thư Gorbachev, nếu ông tìm kiếm Hòa bình, nếu ông tìm kiếm Thịnh vượng cho Cộng đồng Sô viết và Đông Âu, nếu ông tìm kiếm sự Giải phóng: Hãy lại đây nơi cánh cổng này.
Ngài Gorbachev, hãy mở cánh cổng này ra.
Ngài Gorbachev, Ngài Gorbachev, hãy đập bỏ bức tường này.
Tôi hiểu nỗi sợ hãi chiến tranh và những vết thương chia cắt đã làm đau đớn lục địa này, và tôi cam đoan với các bạn về những nỗ lực hỗ trợ vượt qua những gánh nặng này từ đất nước chúng tôi. Để đảm bảo điều đó, chúng ta từ phía Tây phải chống chọi lại sự bành trướng của Sô viết. Vì thế, chúng ta phải duy trì những sự phòng thủ với một lực lượng thiết yếu. Bởi chúng ta tìm kiếm hoà bình, nên chúng ta phải nỗ lực giải trừ quân bị ở cả hai bên.
Bắt đầu từ 10 năm trước, bên Sô viết đã đưa ra một thách thức liên minh phương Tây bằng sự đe doạ chết choc, hàng trăm tên lửa mới mang đầu đạn hạt nhân SS-20 có khả năng tấn công mọi thủ đô trên khắp châu Âu. Liên minh phương Tây trả lời bằng việc hiệp đồng đối đầu tương xứng (trừ phi Soviet đồng ý thương lượng một giải pháp tốt hơn) – chính là việc giảm trừ cùng loại vũ khí ở cả hai bên. Trong nhiều tháng, Soviet chối từ việc thương lượng trong sự lạnh lùng. Còn Liên minh, theo đó, sẵn sang đi tới cùng với việc đối đầu tương xứng của mình, đó là những ngày tháng khó khăn, những tháng ngày của sự khước từ giống như hồi tôi viếng thăm thành phố này năm 1982; và bên Soviet sau đó đã quay đi khỏi bàn đàm phán.
Dù như thế, nhưng Liên minh đã rất vững vàng. Và tôi xin mời những ai khước từ khi đó – tôi xin mời những ai vẫn còn phản đối hôm nay – để ghi nhận một sự thật: Bởi vì chúng ta vững mạnh, Soviet đã quay lại bàn hội nghị. Bởi vì chúng ta vững mạnh, hôm nay chúng ta đã có được khả năng, không chỉ là việc hạn chế sự tăng cường vũ trang, mà còn loại trừ, lần đầu tiên, toàn bộ một trong những thế hệ vũ khí hạt nhân ra khỏi bề mặt Trái đất.
Trong khi tôi đang trình bày tại đây, các lãnh đạo NATO đang họp tại Iceland để xem lại tiến trình về những đề nghị của chúng ta trong việc tiêu hủy các loại vũ khí này. Tại bàn hội nghị ở Geneva, chúng ta đã đề nghị cắt giảm mạnh các vũ khí phòng thủ chiến lược. Hơn nữa, các đồng minh phương Tây còn đề nghị xa hơn là giảm nguy cơ chiến tranh qui ước và cấm hoàn toàn vũ khí hoá học.
Khi chúng ta theo đuổi việc giải trừ quân bị, tôi xin cam đoan với các bạn rằng chúng ta sẽ duy trì khả năng để ngăn ngừa sự gây hấn của Soviet ở bất kỳ cấp độ nào có thể xảy ra. Và cùng với sự hợp tác của các đồng minh, Hiệp chúng Quốc đang theo đuổi “Kế hoạch phòng thủ chiến lược” – nghiên cứu để sự ngăn chặn không dựa trên cơ sở tấn công đáp trả, mà dựa trên sự phòng thủ thật sự là phòng thủ; dựa trên những hệ thống, nói một cách ngắn gọn, không hướng hoả lực vào dân chúng mà là để bảo vệ họ. Bằng cách này chúng ta theo đuổi việc tăng cường an toàn cho châu Âu và cả thế giới. Nhưng chúng ta phải ghi nhớ một sự thật tối quan trọng: phương Tây và phương Đông không ngờ vực lẫn nhau bởi vì chúng ta đều vũ trang; mà chúng ta vũ trang bởi vì chúng ta ngờ vực nhau. Và sự khác biệt của chúng ta không phải là ở vũ khí mà là ở Tự do. Khi tổng thống Kennedy nói chuyện tại Hội trường Thành phố này cách đây 24 năm, tự do bị trói buộc; Berlin lúc đó bị kềm tỏa. Và hôm nay, dù cho mọi áp lực dồn lên thành phố, Berlin vẫn đứng vững trong chính sự tự do của mình. Và chính Tự do đó đang biến đổi địa cầu này.
Ở Philipine, ở Nam và Trung Mỹ, nền Dân chủ đã được tái sinh. Trên khắp Thái Bình dương, những thị trường tự do đang vận hành một cách nhiệm màu trong những bước tiến triển về kinh tế. Ở những quốc gia công nghiệp hoá, một cuộc cách mạng công nghệ đã bắt đầu, cuộc cách mạng được đánh dấu bằng những phát triển nhanh chóng và sâu sắc trong lĩnh vực vi tính và viễn thông.
Ở châu Âu, chỉ có một quốc gia và những vùng phụ thuộc của nó từ chối gia nhập cộng đồng của tự do. Tuy nhiên ở thời đại mà kinh tế phát triển gấp đôi trong thông tin và sáng tạo, cộng đồng Soviet đối mặt với sự lựa chọn: Nó phải tạo ra những thay đổi cơ bản, hay là nó sẽ trở thành lạc hậu mà thôi.
Ngày nay, vì thế, cho ta khoảnh khắc của hy vọng. Chúng ta từ phía Tây đứng lên sẵn sang hợp tác với phiá Đông nhằm thúc đẩy một sự cởi mở thật sự, để phá bỏ những rào cản chia cắt con người, để tạo ra một thế giới an toàn hơn, tự do hơn. Và chắc chắn rằng không có nơi nào tốt hơn Berlin sẽ là nơi khởi đầu cho cuộc gặp gỡ Đông-Tây.
Hỡi những người dân tự do của Berlin: Cũng ngày này năm trước, Hiệp chúng Quốc đã đứng ra theo dõi chặt chẽ và thực hiện đầy đủ mọi phần của “Hiệp ước Quân sự bốn bên 1971”. Chúng ta hãy nhân dịp này, kỷ niệm lần thứ 750 ra đời Thành phố, mà phục vụ cho một kỷ nguyên mới, mà theo đuổi việc gìn giữ một cuộc sống đầy đủ, sung túc cho Berlin trong tương lai. Cùng nhau, chúng ta hãy duy trì và phát triển mối quan hệ bền chặt giữa Liên Bang Cộng Hoà và các vùng phía Tây của Berlin đã được Hiệp ước 1971 cho phép.
Và tôi xin mời Ngài, Ngài Gorbachev: Chúng ta hãy làm việc để mang phía Đông và phía Tây của Thành phố lại gần với nhau, để rồi tất cả dân cư của mọi phần của Berlin có thể tận hưởng thành quả tươi đẹp của cuộc sống ở một trong những thành phố tuyệt vời nhất trên hành tinh.
Để Berlin được rộng mở với châu Âu, Đông và Tây, chúng ta hãy mở rộng các đường hàng không thiết yếu tiếp cận với Thành phố, hãy tìm cách làm cho dịch vụ hàng không thương mại thuận tiện hơn, thích hợp hơn và kinh tế hơn. Chúng ta trông chờ một ngày mai khi mà Đông Berlin trở thành một trong những cổng hàng không trọng yếu của toàn châu Âu.
Cùng với – cùng với Pháp, đối tác Pháp và Anh của chúng ta Hiệp chúng Quốc được chuẩn bị để hỗ trợ mang các cuộc hội thảo cấp Quốc tế đến Berlin. Berlin sẽ rất phù hợp để tổ chức các cuộc hội đàm của Liên Hợp Quốc, hoặc các cuộc gặp của thế giới về nhân quyền và kiểm soát vũ khí, hay các vấn đề khác đòi hỏi sự hợp tác Quốc tế.
Không có phương thức nào tốt hơn để tạo dựng hy vọng cho tương lai bằng việc khai sáng cho những tâm hồn tuổi trẻ, và chúng ta rất hân hạnh được bảo trợ cho những cuộc giao lưu của thanh niên vào mùa hè, những sự kiện văn hoá, và những chương trình khác cho những người Berlin trẻ tuổi từ phía Tây. Những người bạn Anh, Pháp của chúng ta, tôi chắc chắn, cũng đang làm điều đó. Và tôi hy vọng rằng chúng ta sẽ tìm thấy một sự bảo trợ từ phía Đông Berlin cho những cuộc viếng thăm của thanh niên ở các vùng phía Tây.
Một đề nghị cuối cùng, từ tận đáy lòng tôi: Thể thao mang lại niềm phấn khích cũng như tinh thần cao thượng, và các bạn nhớ chứ: Hàn Quốc – Nam Triều Tiên – đã đề nghị cho phép một số môn thi đấu trong Olympic 1988 được tổ chức ở Bắc Triều Tiên. Rồi những cuộc tranh tài Quốc tế sẽ có thể được diễn ra ở cả hai phía của Thành phố này. Và còn gì đẹp hơn khi ta cho cả thế giới thấy sự rộng mở của Thành phố bằng việc đề nghị được đăng cai tổ chức Thế vận hội Olympic trong vài năm tới tại đây, tại Berlin, ở cả hai phía Đông – Tây.
Trong bốn thập kỷ vừa qua, như tôi đã nói, những người Berlin các bạn đã xây dựng được một Thành phố diệu kỳ. Các bạn đã thực hiện điều đó cho dù bị đe dọa – phía Soviet cố áp đặt chốt chặn phía Tây – chính sách cô lập. Ngày nay Thành phố đã vượt lên cho dù gặp phải thử thách ẩn chứa trong sự hiện hữu của bức tường này. Cái gì đã giữ các bạn ở lại đây? Điều chắc chắn có thể nói được đó là sự gan dạ tuyệt vời, sự đương đầu dũng cảm của các bạn. Nhưng tôi còn tin vào một lý do sâu thẳm hơn, một lý do bao trùm toàn bộ cách nhìn nhận và cảm thụ cuộc sống của Berlin – điều này không chỉ là cảm tính. Không ai có thể cư ngụ lâu năm ở Berlin mà không có sự độc lập khỏi các tư duy ảo vọng. Thay vào đó là dù sau khi đã thấy được những khó khăn ở Berlin mà vẫn chọn lựa chấp nhận nó, vẫn tiếp tục dựng xây thành phố tốt bụng và kiêu hãnh này theo một hướng trái ngược hẳn với chế độ độc tài vây quanh - chế độ khước từ sự giải phóng năng lực và khát vọng của con người; là dám vang lên tiếng nói khẳng định mạnh mẽ: nói “vâng” với Thành phố, nói “vâng” với Tương lai, nói “vâng” với Tự do. Nếu phải dùng một từ, tôi xin được nêu ra lý do giữ các bạn ở lại Berlin, đó là: “Tình Yêu”
Đó là một Tình Yêu vừa sâu sắc vừa vững bền.
Có lẽ đây chính là cội nguồn của vấn đề, đây là sự phân biệt cơ bản nhất trong mọi vấn đề giữa phương Đông và phương Tây. Thế giới độc tài sinh ra sự lạc hậu bởi vì nó sử dụng bạo lực đối với tinh thần, nó ngăn cản nhịp điệu rung cảm đa dạng của con người trong sự sáng tạo, tận hưởng và tôn thờ. Thậm chí thế giới đó còn đón nhận các biểu tượng khác biệt của Tình yêu và Tín ngưỡng bằng sự lăng mạ.
Vài năm trước đây, trước khi Đông Đức bắt đầu công cuộc tái thiết các Nhà Thờ của mình, họ đã xây dựng một công trình kiến trúc “vô thần”: Tháp truyền hình tại quảng trường Alexander. Hầu như từ khi đó, nhà cầm quyền luôn tìm cách chỉnh sửa cái mà họ nhìn nhận như là một vết nhơ của toà tháp: họ xử lý bề mặt kính bao quanh đỉnh tháp bằng đủ mọi loại sơn và hoá chất. Tuy nhiên, đến tận bây giờ, mỗi khi ánh mặt trời chiếu lên trên bề mặt kính đó, cái đỉnh cầu mà ta có thể nhìn thấy từ mọi nơi ở khắp Berlin, ánh sáng vẫn luôn tạo lên hình Thánh Giá. Nơi đó ở Berlin, cũng như chính Thành phố, những biểu tượng của Tình Yêu, của Tín ngưỡng, không thể bị dập vùi.
Vài phút trước, khi tôi đứng nhìn ra từ Reichstag, biểu tượng của sự thống nhất Đức, tôi để ý đến mấy chữ được sơn vội trên bức tường, có lẽ của một bạn trẻ Berlin:
“Bức tường này sẽ đổ xuống, những niềm tin sẽ thành sự thật”
Vâng, trên khắp châu Âu, bức tường này sẽ đổ xuống, bởi vì nó không thể chống lại niềm tin, bởi vì nó không thể chống lại sự thật, bởi vì nó không thể chống lại TỰ DO.
Và tôi muốn được nói, trước khi tạm biệt, một lời thôi. Tôi đã đọc, và tôi đã bị cật vấn từ khi tôi đến đây về một số cuộc biểu tình phản đối chuyến đi của tôi. Và tôi muốn nói một điều, nói luôn với những người biểu tình. Tôi tự hỏi là có bao giờ họ nhận ra rằng giả sử một khi họ có được kiểu hình thức chính quyền mà họ tìm kiếm, khi đó không có ai trong họ có thể thực hiện được điều mà họ đang làm lần nữa.
Cám ơn các bạn và cầu Trời phù hộ cho tất cả các bạn. Xin cám ơn.
- 1771 reads
