Quỳnh (phần II)
Bulldog
Một buổi sáng, cơ quan ít việc, ngồi nghĩ vẩn vơ, và không hiểu điều gì xui khiến tôi lấy xe mò vào Nhà hát Giao hưởng. Ở một quán nước trà, cổng nhà hát giao hưởng, tôi ngồi, chờ đợi Quỳnh, hay ai đó, hay cái gì đó, tôi không biết. Tôi đưa mắt nhìn sang khu trường múa, nhớ về kỷ niệm thời sinh viên.
Đang mơ màng chợt có tiếng gọi: “Anh Hùng!” Tôi giật mình nhìn lên, trước mặt tôi là Thoa, cô bé học cùng lớp và chơi thân với Quỳnh. Tôi luống cuống đứng lên:“Thoa vào uống nước”. Vẫn ngồi nguyên trên xe Thoa bảo: “Sang quán ca-fe bên đường ta nói chuyện đi anh, cho thoải mái”. Tôi trả tiền nước trà rồi cuống quít dắt xe đi theo Thoa.
- Quỳnh yêu anh lắm, hồi anh mới đi nó khóc suốt vì nhớ anh. Anh tệ thật, nó chỉ mong anh nói một lời, vậy mà…”. Thoa sổ ra một tràng
- Yêu tôi?… rồi lấy thằng Long… đấy là tình yêu … kiểu nghệ sĩ hả?”. Tôi chua chát
- Anh đừng nói thế, tội nghiệp nó. Lý do gì nó lấy Long, em không được biết, Quỳnh nó kín tiếng lắm. Nhưng em cam đoan là nó chỉ yêu có mình anh. Em gần nó, em biết
- Thế giờ vợ chồng họ thế nào?
- Quỳnh nghỉ nhà hát rồi anh ạ. Sau khi có đứa đầu lòng, Quỳnh nghỉ đẻ sáu tháng, định đi làm tiếp thì thằng Long không đồng ý. Nó bắt Quỳnh nghỉ luôn từ đấy, coi như bỏ nghề. Mà cái Quỳnh thì yêu nghề…, khổ thân nó
- Thằng chó chết, sao nó khệnh khạng, ông tướng thế? Tôi nghiến răng ken két
- Nó đi tù rồi anh ạ
- Sao? Sao lại đi tù? Vì tội gì? Đi bao lâu? Đi lâu chưa?”. Tôi hỏi dồn
- Tham ô tham iếc gì đó, em cũng không biết nó phải đi bao lâu. Thoa thở dài, rồi nói như bà cụ: Cái Quỳnh số khổ, đúng là hồng nhan bạc mệnh
Chúng tôi ngồi thêm một lúc, nhưng không nói thêm được chuyện gì. Khi ra về tôi hỏi Thoa địa chỉ nhà Quỳnh.
Hai hôm sau tôi tìm tới nhà Quỳnh. Nhà Quỳnh là một căn hộ chung cư xây cách đây 30 năm, loại nhà chuồng chim. Đi tù vì tội tham ô sao phải ở nhà như thế này nhỉ, tôi thầm nghĩ
Quỳnh ra mở của cho tôi. Vẫn đôi mắt to, đen láy ngày xưa, nhưng có phần kém sáng. Khuôn mặt hốc hác, xanh xao. Quỳnh run rẩy, tựa lưng vào cánh cửa nhìn tôi trân trối, đôi môi mím chặt. Hai đứa cùng lặng im, rồi tôi nói, cố làm ra vẻ thoải mái:
- Quỳnh không định mời tôi vào nhà à?
Quỳnh không nói gì mà chỉ đi giật lùi vào trong. Tôi đóng cửa rồi bước theo Quỳnh. Vào đến phòng khách, tôi đặt túi trái cây vừa mua trên đường đi lên bàn, rồi tự động kéo ghế ngồi. Quỳnh vẫn đứng nhìn tôi. Vẫn cố làm vẻ tự nhiên, tôi bảo Quỳnh:
- Sao Quỳnh không ngồi? Định đứng mãi à?
Quỳnh lúng túng, không trả lời, nhìn ra chỗ khác.Tôi hỏi tiếp, vẫn cố, nhưng vẻ tự nhiên chắc không còn bao nhiêu:
- Con Quỳnh đâu? Cháu trai hay gái?
- Cả hai đứa cùng đi học rồi. Thằng anh và con bé em. Phải tới năm phút sau Quỳnh mới trả lời
Thì ra Quỳnh đã có hai đứa. Mà cũng tám năm rồi còn gì. Tôi lặng lẽ quan sát quanh nhà Quỳnh, một căn hộ đặc trưng của thành phần dân nghèo thành thị.
- Chuyện thằng Long thế nào?
Quỳnh nhìn tôi dò xét, như muốn hiểu rõ hơn câu hỏi của tôi
- Người ta bắt nó vì tội gì? Án bao lâu?
- Tham ô, án 24 tháng, đi được gần một năm rồi
- Quỳnh có hay đi thăm nó không?
- Cũng ít thôi, chừng hai tháng một lần. Hai đứa nhỏ đi học, em thì thất ngiệp, anh bảo đi nhiều sao được, tốn kém lắm. Mang tiếng tham ô, tham nhũng…, nhưng nó mang đi đâu hết, mẹ con em có được gì đâu”. Quỳnh nói, mắt rơm rớm
- Khi nào Quỳnh xuống thăm nó, cho tôi đi cùng với nhé. Tôi muốn thăm bạn cũ
- Tuần sau anh ạ, có điều em chưa biết sắp xếp vào ngày nào
- Ngày nào cũng được, Quỳnh cứ gọi trước cho tôi một ngày. Tôi ghi số điện thoại của mình vào mảnh giấy nhỏ và đưa Quỳnh
Sợ ngồi lâu bất tiện, tôi cáo từ ra về. Quỳnh tiễn tôi bằng ánh mắt gần giống buổi chia tay cách đây tám năm, buồn và trách móc, chỉ thiếu sự chờ đợi
Chiều thứ tư Quỳnh gọi cho tôi, Quỳnh bảo sẽ xuống trại giam V. bằng xe ôm và sẽ đợi tôi ở cổng trại. Tôi bảo sẽ qua đón Quỳnh, vì tôi không biết đường xuống trại.
Sáng sớm hôm sau tôi qua nhà Quỳnh. Quỳnh đã chuẩn bị xong, một túi to đồ ăn thức uống. Tôi cho xe chạy nhanh, khoảng 45 phút xuống tới trại giam V. Sau khi qua cổng đưa sổ thăm nuôi, tôi và Quỳnh vào ngồi chờ trong phòng thăm gặp của trại. Chừng nửa tiếng thì thằng Long xuất hiện. Tôi nhận ra nó ngay, mặc dù nó to béo phì nộn và già đi nhiều. Nó béo thật, không phải phù thũng “béo đểu”. Nó cũng nhận ra tôi sau một thoáng bất ngờ pha lẫn một chút nghi ngờ sợ sệt. Nó nhìn tôi rồi đưa mắt nhìn Quỳnh (tôi cố đoán nhưng không hiểu cái gì đang diễn ra trong đầu nó). Rồi nó há ngoác mồm nhe hàm răng toàn bựa nhăn nhở cầm tay tôi lắc mạnh, rồi vỗ mạnh vào vai tôi rất suồng sã. Quỳnh bày ra bàn bọc xôi và cái đùi gà, hai hộp sữa, loại hộp cắm ống hút. Nó nhồm nhoàm nhai ngấu ngiến, vừa ăn nó vừa hỏi tôi những câu đại loại như, ông về bao giờ, làm ở đâu, vợ con thế nào v.v... Nó hỏi tới đâu tôi trả lời tới đó. Giải quyết xong đống thực phẩm nó quay sang hỏi Quỳnh: “Thuốc lá, thuốc lào đâu? Mang thầy thợ bao nhiêu?” Quỳnh dúi cho nó một bọc, cỡ khoảng mười gói thuốc lào loại nhỏ, và ba bao thuốc lá Vinataba. Rất nhanh, nó tống hết số thuốc lào thuốc lá vào quần trong. Thế mà tôi nhìn cứ như không, không thấy quần nó phồng hay cộm lên gì cả. Nó nháy mắt với tôi: “Máu khô đấy”. Bác cảnh sát trông coi phòng thăm gặp, đập bàn đánh rầm, quát: “Thằng kia, găm cái gì?”. Quỳnh vội vàng đứng lên, tay cầm bao thuốc 555, phía dưói kẹp tờ năm chục, đi lại phía bác cảnh sát, đon đả: “Em mời bác xơi thuốc”. Bác cảnh sát lườm lườm, nhưng sau khi liếc bàn tay cầm bao thuốc của Quỳnh, bác liền thay đổi sắc mặt. Bác gật gù: “Ờ …, ờ..., được…, được”.
Tranh thủ lúc chỉ còn hai thằng với nhau, tôi hỏi:
- Ở trong đó cậu sống thế nào?
- Cũng thoải mái, tớ làm chíp bẫu, cho nên cũng chẳng thiếu thốn gì. Cũng may, chứ không thì phải làm dân toét mắt, khổ lắm, chết mất
- Chíp bẫu là cái gì?
- À chíp bẫu là làm vợ đại ca trưởng buồng. Chỉ ăn chơi rồi tối ngủ với đại ca, hì hì hì. Nó nói, rồi cười khá thoải mái.
Tôi nổi hết da gà. Không ngờ sau tám năm gặp lại, nó thoái hoá đến thế. Thằng Long vẫn thao thao: “Nhà tớ ông bà bô thì già quá chẳng giúp gì được, có thằng anh, con chị cũng thuộc loại có của nhưng nó tuyên bố từ tớ. Mẹ cha đời chó má. Vợ tớ thì cậu biết đấy, thất nghiệp, ăn bám tớ nên cũng chả có đâu mà tắc tế, thầy thợ như người ta. Cũng may tớ trắng trẻo lại không ghẻ lở gì …”
Tôi không muốn nghe nó nói tiếp. Cũng may, vừa lúc Quỳnh quay lại. Quỳnh nói với thằng Long:
- Tôi gửi lưu ký cho ông hai trăm. Nói rồi Quỳnh đưa nó túi quà, và dúi vào tay nó ba tờ bạc một trăm. Rất nhanh, thằng Long vo viên ba tờ tiền rồi cho tọt vào mồm.
Trên đường về tôi hỏi Quỳnh:
- Tiền lưu ký là gì và Quỳnh đưa ba trăm cho nó là tiền gì? Sao nó lại nhét vào mồm?
- Lưu ký là tiền gửi vào căn-tin của trại, Long sẽ tiêu số tiền đó bằng một phiếu của trại, gọi là phiếu lưu ký. Còn số tiền ba trăm kia, là nó mang vào buồng để thầy thợ và trà thuốc. Nó nhét mồm là nuốt vào lưng chừng, vào tới buồng giam sẽ oẹ ra, nếu không làm thế qua cổng sẽ bị lột hết. Quỳnh giải thích.
- Thế Quỳnh cứ hay nói thầy thợ nghĩa là gì?
- Thầy thợ nghĩa là biếu xén quản giáo.
- Quỳnh giỏi thật đấy.
- Có người nhà đi tù thì ai cũng sẽ biết ngay thôi. Quỳnh cười nhạt
Về tới nhà Quỳnh mới mười giờ sáng, Quỳnh pha ấm trà mời tôi.
- Cám ơn anh đã cho đi nhờ xe, mọi khi em đi xe ôm cả đi lẫn về hết năm chục.
- Mỗi lần đi thăm thế này tốn kém lắm hả?
- Khoảng bẩy, tám trăm.
- Ba mẹ con sống thế nào?
- Hồi nó mới bị bắt nhà còn hai cái xe máy, em bán tiêu dần. Dè sẻn cũng đủ, chủ yếu là tiền ăn học hai đứa nhỏ và tiền tiếp tế cho nó. Còn em không có nhu cầu gì.
Ngồi thêm một lát tôi xin phép ra về, Quỳnh đi theo sau tiễn tôi. Ra gần tới cửa tôi quay lại hỏi:
- Em định gắn bó cả cuộc đời với thằng đó sao?
Quỳnh mở to mắt ngơ ngác nhìn tôi, cái ánh mắt đã hớp hồn tôi kể từ khi mới gặp và theo đuổi tôi tám năm nay. Không đợi Quỳnh trả lời, bất chợt tôi ôm choàng lấy Quỳnh hôn ngấu nghiến. Môi tôi gắn chặt vào môi Quỳnh mê đắm, điên dại. Quỳnh cũng đáp lại nụ hôn, nhưng gần như ngay lập tức, Quỳnh đẩy tôi ra
- Thôi, anh về đi, tất cả đã muộn rồi. Nói rồi Quỳnh đẩy tôi ra ngoài, đóng cửa.
Tôi thẫn thờ dắt xe ra về, tôi cũng không hiểu mình đang làm gì. Sau đó hai hôm tôi lại tới nhà Quỳnh. Quỳnh đi vắng, khoá cửa ngoài. Hôm sau, hôm sau nữa tôi đến ..., nhà vẫn khoá. Tôi nghĩ, chắc Quỳnh tránh mặt tôi. Vậy chiều hoặc tối tôi sẽ tới, Quỳnh không thể tránh tôi vào giờ đó, vì giờ đó bọn trẻ con nhà Quỳnh đã đi học về.
Quả đúng như tôi dự đoán, tối hôm đó tôi tới , Quỳnh có nhà. Hai đứa trẻ rất ngoan, rõ ràng chúng chịu sự giáo dục của Quỳnh. Quỳnh tiếp tôi vẫn ở phòng khách, hai đứa trẻ học bài ở phòng trong. Sau một hồi im lặng, tôi bảo Quỳnh:
- Anh xin lỗi vì chuyện hôm nọ, nhưng anh muốn hỏi em. Em bảo muộn rồi nghĩa là sao?
- Nghĩa là đã muộn.
- Anh nghĩ rằng, muộn còn hơn không có gì
- Trong trường hợp này, không có gì sẽ tốt hơn
Thấy tôi im lặng, Quỳnh nói tiếp:
- Anh nhìn bọn trẻ con không? Với chúng, một người cha tồi vẫn hơn người dượng bình thường
Có lẽ Quỳnh nói đúng, có thể, tôi không những bình thường mà là quá tầm thường, nếu làm cha.
Tôi được lệnh đi công tác biệt phái Sài Gòn một năm. Trước hôm đi, tôi tới gặp Quỳnh. Tôi bảo, tôi sẽ gọi điện thường xuyên cho Quỳnh. Tôi hỏi Quỳnh:
- Anh có thể giúp gì cho em? Anh sẽ giúp em với tư cách một người bạn cũ.
- Hiện tại , em không có nhu cầu gì, em chưa cần bất cứ sự giúp đỡ nào. Rất cám ơn anh
- Em lạnh lùng quá! Thôi, anh về, mai anh đi và sẽ thường xuyên gọi cho em
- Chúc anh đi may mắn.
Lần thứ hai, từ hôm gặp lại, tôi thấy mắt Quỳnh rơm rớm
Tôi vào Sài Gòn được một tuần. Cái thành phố đến lạ, cuối năm rồi mà cứ nắng chang chang. Nắng, nóng, và sôi động. Đó là những gì có thể nói về Sài Gòn.
Một buổi tối, tôi đang nằm khểnh trên giường thì cô tiếp tân nhà khách gọi điện lên báo, có người đang chờ tôi. Quái, tôi có quen ai ở thành phố này đâu? Vừa mặc quần áo tôi vừa ngẫm nghĩ. Xuống tới tiền sảnh, một người đàn ông đen như củ súng, cao bằng cỡ tôi nhưng to hơn nhiều, khoẻ mạnh, chắc nịch, đang ngồi trên sa-lông. Thấy tôi, anh ta đứng bật dậy, nhẩy bổ tới ôm choàng lấy tôi. Một thoáng ngỡ ngàng, rồi cả tôi và anh ta cùng hét lên, gần như cùng lúc:
- Quân “khỉ”
- Hùng “lỳ”
Hai đứa tôi ôm nhau cười sằng sặc như ma làm.
“Đi, đi nhậu. Rồi tao giới thiệu mày với bà xã tao, hôm nay tao dzới mày nhậu chết luôn”. Quân “khỉ” nói giọng Nam Định lơ lớ Sài Gòn.
Quân dẫn tôi tới một khu phố toàn quán nhậu đồ hải sản. Dắt tôi vào một quán khá lớn, nó bảo, vợ nó mở cái quán này. Tôi thấy biển đề tên quán là “Ba lính ngự lâm”. Quân kể, nó chuyển từ Kiên Giang về Sài Gòn năm năm nay rồi, bây giờ là giám đốc một công ty chế biến xuất khẩu hải sản. Nó giới thiệu vợ nó với tôi, vợ nó khá xinh, nhưng lùn và răng vổ. Nó bảo vợ nó dân Kiên Giang, hai đứa lấy nhau tám năm nay và đã có bốn đứa con.
Thế là trong thời gian tôi bất đắc chí trên cái huyện miền núi heo hút, thì thằng “khỉ” này đã làm khối việc ra trò.
Hết chai rượu thứ hai, Quân lè nhè: “Chục năm nay tao vẫn theo dõi sát bước chân cũa chúng mày. Quỳnh khổ như hôm nay, tội thằng Long “già” bốn phần, tội mày sáu phần”. Tôi im lặng tỏ ý không hiểu. Nó tiếp: “Quỳnh rất yêu mày, mày cứ bơ bơ giả điếc, thậm chí xách ba lô lên miền núi tỉnh bơ không thèm nói với con nhà người ta câu nào, không thèm hẹn ước gì. Mẹ kiếp, thằng Long khốn nạn mất dạy thật, nhưng chính mày đã tạo điều kiện cho nó. Người ta mất cắp, phần lớn là do hớ hênh”.
Ghê thật, cái thằng ngày xưa vô duyên đại cỡ mà bây giờ ăn nói ví von cứ như triết gia. Quân còn lảm nhảm nói rất nhiều, nhưng trong đó có một chuyện mà khi nghe xong tôi chết lặng người. Khi tôi lên miền núi được ba tháng, thằng Long tổ chức tiệc sinh nhật (khi đó Quân đã vào miền Nam) Nó mời Quỳnh, tất nhiên Quỳnh vui vẻ nhận lời. Bộ tứ ở lại Hà Nội còn có hai, chả vui vẻ thì sao? Nhưng hôm đó thằng Long rắp tâm hại Quỳnh, nó cho thuốc ngủ vào rượu sampanhe và ép Quỳnh uống. Chiếm đoạt Quỳnh xong, chờ Quỳnh tỉnh, nó vừa van xin, vừa đe doạ.
Tôi hiểu vì sao Quân trách móc tôi. Đúng, nếu ngày đó tôi ngỏ lời…, tôi và Quỳnh… mà tại sao... tôi… tôi… Đầu tôi muốn vỡ tung, tôi nốc liền hai ly Remy… Quân lầm bầm kể tiếp: “Cách đây ba năm, ra Hà nội công tác, tao có tới thăm Quỳnh. Thấy mấy mẹ con cô ấy sống có vẻ đạm bạc, trong khi thằng Long tiêu tiền như nước. Nó nghiện bia ôm mày ạ! Tao biết điều này vì mấy lần đi với tao, lần nào nó cũng chỉ đòi vào quán bia ôm. Trong một bữa nhậu, lúc sương sương rồi, tao bảo nó, Long này, mày liệu đối xử với Quỳnh cho tử tế, Quỳnh là vợ mày nhưng cũng là bạn của tao và thằng Hùng. Mày biết nó trả lời thế nào không? Nó bảo, đàn bà khi lấy chồng rồi thì chỉ làm cái máy đẻ thôi, đú đởn, bạn bè cái con c… Tao thoi một phát vào giữa mõm nó và bỏ về. Từ lúc đó tao biết rằng hai thằng bạn thân thiết thời sinh viên, nay chỉ còn một”.
Từ hôm đó cứ thứ bẩy thằng Quân lại tới đón tôi đi chơi, nhậu nhẹt. Có nó, thời gian tôi ở Sài Gòn trôi qua rất nhanh
Hôm tôi ra Hà nội, cả hai vợ chồng Quân ra tiễn. Quân đưa tôi một hộp to, bảo là quà của vợ nó gửi cho Quỳnh
Ra tới Hà nội, vì bận công việc nên nửa tháng sau tôi mới tới thăm Quỳnh. Mở cửa cho tôi là thằng Long, nó đã thụ án xong, bây giờ thất nghiệp ngồi nhà. Biết thế nhưng tôi vẫn cảm thấy hơi bất ngờ. Tôi hất hàm hỏi nó:
- Về lâu chưa? Quỳnh đâu?
Nó nhìn tôi, ánh mắt tức tối pha lẫn sợ hãi. Không giống với vẻ vồ vập giả tạo khi gặp nhau ở trại giam, nó trả lời cộc lốc:
- Nó đi chợ. Tao mới về hai tháng.
Thằng Long đứng giữ cánh cửa, không mời tôi vào nhà. Tôi gạt nó ra và tự động bước vào. Vào nhà, tôi đặt gói quà của tôi và của Quân lên bàn, rồi tự pha trà. Nó cứ trố mắt, đứng nhìn. Bản thân nó vốn dĩ đã là thằng hèn, hai năm tù làm đĩ đực, bây giờ độ hèn mạt của nó chắc tới mức thượng thừa
Tôi ngồi khoảng hai mươi phút sau thì Quỳnh về. Thấy tôi, Quỳnh không có vẻ ngạc nhiên, sau khi chào tôi, Quỳnh xách túi đồ xuống bếp. Lúc quay lên Quỳnh nói với thằng Long:
- Sao anh không ra ngồi tiếp nước anh Hùng?
- Không cần đâu, Quỳnh ngồi đây với tôi một lát rồi tôi có việc phải đi ngay.
Quỳnh ngồi xuống, rót nước cho tôi:
- Anh ra lâu chưa?
- Nửa tháng rồi. Vừa nói, tôi vừa đưa thùng quà của Quân và gói quà của tôi.
Tôi về, Quỳnh đi theo ra cửa tiễn tôi. Tôi bảo Quỳnh:
- Anh muốn gặp em, khi nào em cảm thấy tiện, gọi điện cho anh.
Ra khỏi nhà Quỳnh chừng hai chục mét, một ý nghĩ loé lên trong đầu khiến tôi rùng mình. Thái độ vừa rồi của tôi, rất có thể khiến cho thằng Long tức giận. Tôi sợ rằng nó sẽ trút giận lên Quỳnh. Tôi bèn vòng xe trở lại. Ra mở cửa cho tôi vẫn là thằng Long, thấy tôi, nó tỏ ý ngạc nhiên và khó chịu. Nó hất hàm hỏi:
- Ông muốn gì?
- Mày liệu cư xử sao cho phải với Quỳnh. Quỳnh là vợ mày, nhưng còn là bạn rất thân của tao. Đừng để chuyện không hay lọt tới tai tao…; tao hứa, sẽ đối xử với mày cẩn thận hơn là thằng Quân đối xử với mày.
Bẵng đi khoảng ba tuần sau, Quỳnh gọi điện cho tôi, chúng tôi hẹn nhau ở một quán cafe bên bờ hồ Tây. Vừa gặp nhau, tôi lo lắng hỏi ngay:
- Từ hôm anh tới, thằng Long đối xử với em thế nào?
- Bình thường, sao hả anh?
Tôi thở phào. Chúng tôi ngồi lặng im đến gần nửa tiếng. Cuối cùng tôi lên tiếng, một câu rất vô duyên:
- Nơi đây, cách đây chín năm…, Quỳnh nhớ không…? Giá như…
- Giá như? Phải! Giá như chúng ta không bao giờ phải nói giá như ...
Rồi Quỳnh cười, một nụ cười rất tươi. Lâu lắm rồi tôi mới thấy Quỳnh cười như thế. Chợt trở nên trang nghiêm, Quỳnh nói:
- Sao anh không lấy vợ đi, ba mấy rồi còn gì.
Tôi cười và hỏi bâng quơ xuống mặt hồ:
- Lấy ai? Ai lấy? Rồi quay sang Quỳnh, tôi bảo: Quỳnh tin không, chín năm qua anh chưa bao giờ thôi nhớ Quỳnh. Im lăng một lát, tôi hỏi: Tới đây Quỳnh định thế nào?
- Em đã không định được đời em từ lâu rồi. Suy cho cùng, có mấy ai định đoạt được đời mình?” Quỳnh lại trở nên buồn bã
- Em còn thương hại thằng Long?
- Em chỉ thương hai đứa nhỏ.
- Vậy chúng ta hãy trở lại với nhau. Anh cố gắng sẽ là dượng tốt của hai đứa bé.
Quỳnh lấy ngón tay đặt ngang lên môi tôi :
- Đừng bốc đồng chàng trai. Em không muốn lại thêm một lần …, anh phải nói giá như.
Quỳnh ra về, tôi cố nài Quỳnh ở thêm, dù chỉ một lát, Quỳnh bảo:
- Chúng ta đã mất nhiều thời gian cho nhau, mà không kết quả gì, vậy một lát để làm gì hả anh. Em nghĩ từ nay bọn mình không nên gặp nhau nữa. Hãy cố gắng để quên nhau
Tôi nhìn theo hút bóng Quỳnh. Và không biết mình có thể làm theo lời Quỳnh
ĐTD_ Rạng sáng 31/10/2003