Háo danh, tham lợi, bất mãn... có nên trở thành chính trị gia?
Chính trị gia cần phải được nhìn nhận như một nghề nghiệp, giống anh bán phở hay bác bơm xe đạp ở đầu đường. Tôi đồng ý để họ phục vụ cộng đồng, với mục đích nào thì tôi không quan tâm, miễn là họ phục vụ tốt mục đích của tôi. Tôi ăn phở hay bơm xe ở tiệm của họ vì rẻ, vì ngon, vì họ biết chiều khách hàng... chứ không phải vì đạo đức rực sáng như gương của họ. Xét cho cùng, đố bạn tìm ra một chính trị gia làm việc "vì đất nước, vì dân tộc, vì lý tưởng vĩ đại", mà không vì... bản thân mình! Nếu bạn nghe nói tới một người như thế, hãy xem lại cẩn thận, khéo kẻo bị... nó lừa!
Tuy không quan tâm tới mục đích anh trở thành chính trị gia, nhưng tôi lại đặc biệt quan tâm tới hoạt động của anh trong vai trò chính trị gia. Anh có thực hiện được những hứa hẹn của mình không? Anh có dấu hiệu bán rẻ quyền lợi của tôi để đạt quyền lợi của cá nhân anh không? Anh có lạm dụng hay ăn cắp tiền thuế của tôi không? Chỉ cần anh có dấu hiệu để tôi bất tín nhiệm là anh biến, tôi kiếm người khác ngay.
Dân chủ chính là thể chế cho phép chúng ta theo dõi sát sao hoạt động của các chính trị gia, nếu cần thì tước bỏ quyền lực của họ và chọn người phù hợp hơn lên thay thế với ít biến động nhất.