Hồ Lan Hương - Nhắn nhủ với mấy bạn đòi lật đổ chế độ sau cái còm piu tờ

Nguồn: blog Hồ Lan Hương, X-Cafe tải lại từ Dân Luận

19.06.2010

Tớ đây sinh ra ở Hà nội - nhà hộ sinh Cây Đa nhà Bò. Ở trong một môi trường khủng khiếp cho bất kỳ đứa trẻ nào - không hẳn phải do chế độ, mà do chính con người.

Cái thời bắt đầu hiểu chuyện của một con nhãi con - chỉ nghe được ông bà, cha mẹ thì thầm những điều mà trẻ con thường gọi đó là cảm giác sợ hãi ông Ba Bị, bà Mẹ mìn bắt đấy. Im lặng và cũng lớn lên trong một điều kiện sống quê mùa lạc hậu so với các bạn cùng tuổi sinh ở trong Nam. Chơi u, chơi ô ăn quan, chơi banh đũa, chơi đánh khăng, bắn súng cao su (Tiếng Nam gọi là cái giàn Ná).

Cho tới cái ngày năm 75 thống nhất Bắc Nam, tớ theo cha về Sài gòn- đi đến đâu cũng bị bà con miệt thị là con Bắc kỳ rau muống. Cho dù ba tớ dân rặt miền Tây Nam bộ, mẹ tớ Hà nội chính gốc. Đi học trường Marie Curie thời gian đầu còn bị cô giáo kêu là "nhỏ Bắc kỳ cận thị lên bảng" . Bằng chính lòng chân tình và sự trung thực cộng thêm học giỏi nhất lớp ban Toán - Lý, tớ đã rũ bỏ hết định kiến phân chia Nam bắc, Cộng sản - Ngụy quân của các bạn và thầy cô choàng lên tớ trong những tháng đầu. Ai cũng quý mến và thương yêu tớ- tiếc là hai cuốn lưu bút thủa đó đang bị lạc mất đâu đây trong nhà. Đó là quá khứ tớ ghi nhớ suốt đời.

Và bây giờ, có những bạn ở hải ngoại chống cộng rất cực đoan, cho dù mới đi khỏi Việt nam chưa bao năm. Và cũng chẳng dây dưa vào những mất mát của chiến tranh trong quá khứ. Các bạn cứ vọng về hô hào nhân dân trong nước lật đổ chế độ, phá tan chế độ trong khi các bạn đang sống ở một vùng trời rất tự do- có làm gì đi chăng nữa thì cùng lắm không vào được Việt Nam. Các bạn chả làm sao - cọng lông chả sứt.

Còn chúng tớ sống trên mảnh đất này, gắn bó với nó và yêu nó như máu thịt - không muốn chiến tranh - để dân tộc lại bị rơi vào loạn lạc như trước đây, bởi thế, chúng tớ chỉ muốn và đấu tranh cho sự thay đổi, thay đổi cho dù ít, dù chậm cũng là một sự thay đổi để đem lại từ từ cho dân một cuộc sống dễ thở hơn, hạnh phúc hơn và bớt mất mát hơn. Thời gian sẽ bắt buộc họ - nhà cầm quyền phải buông dần cái đai cương cai trị độc đoán của họ và tất cả người dân sẽ được hưởng dần dần khi xã hội biến chuyển.

Có những bạn bình luận rằng "Tại dân Việt Nam hèn, quen kiếp trâu ngựa nên chúng nó đè đầu cưỡi cổ..." vâng, bao năm bạn đã từng phải chịu hèn như thế để giữ lấy cái mạng sống mà vượt biên đi nước ngoài? Bây giờ các bạn quay đầu lại bảo rằng Việt Nam như một chuồng gia súc lớn. Chúng tớ dân ở tại Việt Nam - chúng tớ tự tìm ra cách sống - tự tìm lấy con đường đấu tranh xóa bỏ bất công xã hội dần dần- chúng tớ phải đối mặt với những sự nguy hiểm trực tiếp - đe dọa tới gia đình, tới bản thân nhưng chúng tớ không bao giờ coi dân tộc và con người đang sống trên đất nước này là súc vật cả. Chúng tớ là con người và chúng tớ có quyền định đoạt con đường của mình. Bởi thế cho nên, những anh, chị bạn ở hải ngoại đừng nghĩ rằng những câu chửi, hay những bài viết, vẽ đả phá cực đoan quá mức của các bạn làm cho các bạn trở nên anh hùng hơn trong mắt chúng tớ.

Con đường để đi đến một sự công bằng xã hội không chỉ vài năm hay vài bài viết mà chúng tớ phải đi hết cả cuộc đời chúng tớ, hay con cháu chúng tớ để đạt tới mục tiêu cuối cùng.

Bởi thế tớ mong rằng các bạn đừng bao giờ dùng những lời lẽ khích bác, chụp mũ để cho rằng chúng tớ hèn hạ hay ngu dốt để người khác nắm đầu, hay dạy dỗ chúng tớ vọng từ phía bên kia đại dương tự do của các bạn.

Nếu các bạn giỏi, hãy về VN và nắm tay chúng tớ cùng tìm những giải pháp giảm bớt hay triệt tiêu những cái sự bất công của xã hội này. Đừng có dùng cái quyền tự do của mình để chụp lên đầu những người dân trong nước những ngôn từ thô bỉ và nhục mạ.

(Những người hải ngoại tớ nói ở đây không có ý nói bao trùm tất cả, mà chỉ đề cập đến những người đang gào thét chửi rủa quá khích mà thôi.)