Báo chí nước ngoài không đáng tin?! - Diễn đàn X-cafe
Diễn đàn X-Cafe


Báo chí nước ngoài không đáng tin?!


VitDuc và Boysv_1982
Không biết tự bao giờ, một bộ phận không nhỏ thanh niên tại Việt Nam lại nghĩ rằng chỉ có báo chí tại Việt Nam mới đáng đọc. Chỉ khi nào báo Việt Nam đưa tin thì mới cho là "được kiểm chứng" và đáng để đem ra bàn. Còn những gì báo chí nước ngoài loan tải mà báo Việt Nam không hề đả động tới thì được coi như "tin vịt".

Cái cách suy nghĩ này không phải ngẫu nhiên mà có. Dĩ nhiên là các bạn nào còn chút tỉnh táo thì sẽ nhận ra ngay đây là sản phẩm của sự “nhồi sọ” qua nhiều thế hệ mà Đảng Cộng sản Việt Nam thực hiện.

Sự hy sinh cao cả và đóng góp vĩ đại của "Bác và Đảng" đã được "lập trình" sẵn trong từng câu hát ru, từng bài hát cho các em thiếu nhi. Ngay từ lứa tuổi mà đầu óc trẻ thơ chưa đủ khả năng nhận thức để hiểu Đảng là gì.

Bất kỳ quốc gia dân chủ nào trên thế giới này cũng đều có nhiều hãng tin độc lập. Các hãng tin này kiểm soát nguồn tin của mình bằng cách gửi phóng viên hay cộng tác viên đến tận nơi để xác minh, kiểm chứng nguồn tin. Họ còn mời các chuyên viên nổi tiếng để bình luận và trao đổi công khai, và nhất là trực tiếp phát sóng.

Chuyện các phóng viên Mỹ được gửi theo quân đội Mỹ trong chiến tranh Iraq là một chính sách rất thoáng chưa từng có của chính phủ Mỹ. Những phóng viên đó được bảo vệ vì là công dân Mỹ hay đồng minh của Mỹ, đồng thời được quyền phát đi những tin tức nóng hổi từ chiến trường là quyền lợi mà tất cả các hãng tin đều mong muốn. Dĩ nhiên họ cũng phải tuân thủ một số nguyên tắc bảo mật cơ bản của quân đội. Thử hỏi các bạn có cao kiến gì khác để giúp các phóng viên nước mình tác nghiệp trên chiến trường một cách độc lập và an toàn hơn không?

Hạn chế khách quan của giới truyền thông ở Việt Nam là chưa có điều kiện gửi người đi khắp lãnh thổ Việt Nam chớ chưa nói đến các nơi khác trên thế giới. Hơn thế nữa, các Tổng biên tập (hay nói đúng hơn là người chịu trách nhiệm về tư tưởng chính trị) của các tờ báo ở Việt Nam đều phải là Đảng viên, và như thế hệ thống "tự kiểm duyệt" của báo giới Việt Nam, nếu có, thì cũng không khác gì sự kiểm duyệt trực tiếp của Đảng.

Báo giới Tây phương chỉ phải chịu tự kiểm duyệt trước những thông tin nào có thể "đe dọa an ninh quốc gia" mà thôi. Còn những chuyện khác thì không bao giờ. (Dĩ nhiên là còn những lĩnh vực khác có liên quan đến thuần phong mỹ tục hay đạo đức đều cũng được giới truyền thông tự kiểm duyệt ở mức độ mà xã hội chấp nhận.)

Có không ít các bạn trẻ ở Việt Nam so sánh việc Mỹ bỏ tù một nhà báo vì bà ta tiết lộ danh tánh một nhân viên tình báo CIA với việc Đảng Cộng Sản Việt nam bỏ tù những người gửi bài viết ra nước ngoài để lên án sự áp bức và bất công tại Việt Nam.

Sự so sánh vô cùng ấu trĩ này, nhằm bào chữa cho Đảng CSVN, là hậu quả của việc đặt lòng tự ái dân tộc sai chỗ. Các bạn trẻ đó đã được “nhồi sọ” từ bé rằng Đảng là Tổ quốc, và tổ quốc phải đi đôi với cụm từ mà rất nhiều người trên thế giới không còn tin tưởng: "Xã hội chủ nghĩa". Vì vậy hễ chạm đến Đảng là xúc phạm đến "tổ quốc", đến "nhân dân".

Hai khái niệm thiêng liêng này đã bị Đảng cưỡng đoạt (hijack) làm của riêng từ khi Đảng lên nắm quyền lực tuyệt đối tại Việt Nam.

Có lẽ phải cần một thời gian để các bạn có thể "lập trình" lại tư duy và trả lại "Tổ Quốc" và "Nhân Dân" về với ý nghĩa muôn đời của những từ này.

Người Việt Nam ở nước ngoài lên tiếng chống đối, thậm chí biểu tình chống Đảng và chính phủ CSVN bởi vì người Việt Nam không có quyền làm chuyện đó khi họ ở trong nước. Các bạn cứ tin đi, nếu nhân dân được phép biểu tình và phản đối chính phủ một cách công khai, bình đẳng mà không bị đe dọa đến tính mạng thì mấy cái đài và báo chống cộng ở nước ngoài sẽ phải dẹp tiệm sớm. Tại sao đài Tiếng Nói Việt Nam chả có ai thèm để ý hay tranh cãi gì. Trong khi BBC, RFA luôn được mọi người trích dẫn và bình luận?

Không ai có thể mơ có được một chính thể hoàn toàn trong sạch để thay thế cho CNCS tại Việt Nam, nhưng ít ra nó cũng sẽ đại diện cho cái gì đó có lợi do dân tộc (đã qua kiểm chứng), chớ không phải là cái vùng đất hứa XHCN mà Đảng đã đày đọa con ngựa "nhân dân" đi tìm suốt hơn nửa thế kỷ nay.

Con ngựa cũng như những loài động vật khác đều có khả năng định hướng riêng của chúng. Khi cả người và ngựa đều lạc đường thì chi bằng Đảng hãy cởi trói và trả lại tầm nhìn cho con ngựa khốn khổ của mình, để nó có thể tự đi tìm đến nơi mà bản năng sinh tồn của nó mách bảo. Còn hơn là cả hai cùng lao vào ngõ cụt để rồi sẽ tới lúc người phải ăn thịt ngựa mà sống.

Căn bệnh tham nhũng nan y ở Việt Nam hiện nay là hệ quả tất yếu của sự pha trộn tùy tiện giữa kinh tế thị trường và cái học thuyết "chuyên chính" mà Đảng CSVN theo đuổi. Vì vậy chừng nào chưa xóa được cái "chuyên chính" đó thì VN sẽ còn phải tiếp tục loay quay "định hướng" để tìm lối ra khỏi cái mê lộ XHCN.

Trước thềm đại hội X, nếu Đảng có thiện chí lắng nghe tâm tư nguyện vọng của nhân dân và "tôn trọng những ý kiến khác biệt" thì đây sẽ là cơ hội chưa từng có trong lịch sử nước nhà để người dân cả hai miền Nam Bắc có thể tự quyết định số phận chính trị của mình thay vì cứ mãi bó tay trước những kềm chế đến từ ngoại bang hay những học thuyết "đã hết niên hạn sử dụng".


Suy ngẫm
Tôi xin được trình bày về cái nguyên nhân khiến tôi đề nghị với các thành viên x-cà làm việc này [xây dựng "Cà Tuyển"]. Tôi, và các bạn, bỏ thời gian vào đây vì mong muốn Việt Nam sẽ giàu và mạnh! Đối với tôi, cái thôi thúc tôi tham gia ủng hộ quyền tự do cho người dân không phải là vì lý tưởng, mà là vì con tôi. Tôi không muốn nó sẽ phải khúm núm khi gặp những vị công bộc tự nhận mình là "đầy tớ của nhân dân", tôi không muốn nó sẽ bị tát tai vô cớ của anh công an "nhân dân" (mà người ta cố tình bao biện rằng đó là cái tát của một người bạn), tôi không muốn nó sẽ bị bắt lên đồn khi đang ngồi trong ghế nhà trường, và bị tra khảo đến phát điên, tôi không muốn nó sẽ phải sống mà luôn nơm nớp nơi mình ở đang được mệnh danh là làng ung thư, và tôi cũng không muốn thằng con tôi sẽ phải chịu nhiều thứ bất công mà tôi và những người khác đang phải chịu.

Mặt khác như các bạn, tôi cũng muốn con tôi được sống trong một xã hội có tính nhân văn, để nó được tôn trọng và được đối xử như một con người khi giao tiếp với chính quyền (nếu bạn nào đã sống ở các nước phát triển, chắc là sẽ hiểu cái tôi nói về việc đối xử như một con người là thế nào, có lẽ tóm tắt lại, nó có nghĩa là bạn luôn được ngẩng cao đầu). Tôi cũng muốn nó sống trong một xã hội với nền kinh tế phát triển, để nó không bị coi là Công Dân hạng hai không được chính quyền bảo vệ của thế giới nữa (các bạn đã đi ra nước ngoài chắc hiểu, cái ánh mắt của bọn nhân viên sứ quan khi mình xin visa, cái ánh mắt của bọn hải quan khi mình nhập cảnh so với khi nó nhìn người dân nước phát triển khác nhau thế nào).

Khi tôi chưa có con, nói chung là tôi tặc lưỡi, nhưng khi tôi có con rồi, nếu tôi tiếp tục tặc lưỡi thì việc tôi có chăm sóc nó tốt đến bao nhiêu đi chăng nữa cũng sẽ không đảm bảo được tương lai tốt đẹp cho nó.
Danh sách Top 10


Ủng hộ X-cafe
Nhập vào số tiền bạn muốn ủng hộ và nhấn nút Paypal Donate:
$