Tôi xin được trình bày về cái nguyên nhân khiến tôi đề nghị với các thành viên x-cà làm việc này [xây dựng "Cà Tuyển"]. Tôi, và các bạn, bỏ thời gian vào đây vì mong muốn Việt Nam sẽ giàu và mạnh! Đối với tôi, cái thôi thúc tôi tham gia ủng hộ quyền tự do cho người dân không phải là vì lý tưởng, mà là vì
con tôi. Tôi không muốn nó sẽ phải khúm núm khi gặp những vị công bộc tự nhận mình là "đầy tớ của nhân dân", tôi không muốn nó sẽ bị tát tai vô cớ của anh công an "nhân dân" (mà người ta cố tình bao biện rằng đó là cái tát của một người bạn), tôi không muốn nó sẽ bị bắt lên đồn khi đang ngồi trong ghế nhà trường, và bị tra khảo đến phát điên, tôi không muốn nó sẽ phải sống mà luôn nơm nớp nơi mình ở đang được mệnh danh là làng ung thư, và tôi cũng không muốn thằng con tôi sẽ phải chịu nhiều thứ bất công mà tôi và những người khác đang phải chịu.
Mặt khác như các bạn, tôi cũng muốn con tôi được sống trong một xã hội có tính nhân văn, để nó được tôn trọng và được đối xử như một con người khi giao tiếp với chính quyền (nếu bạn nào đã sống ở các nước phát triển, chắc là sẽ hiểu cái tôi nói về việc đối xử như một con người là thế nào, có lẽ tóm tắt lại, nó có nghĩa là
bạn luôn được ngẩng cao đầu). Tôi cũng muốn nó sống trong một xã hội với nền kinh tế phát triển, để nó không bị coi là
Công Dân hạng hai không được chính quyền bảo vệ của thế giới nữa (các bạn đã đi ra nước ngoài chắc hiểu, cái ánh mắt của bọn nhân viên sứ quan khi mình xin visa, cái ánh mắt của bọn hải quan khi mình nhập cảnh so với khi nó nhìn người dân nước phát triển khác nhau thế nào).
Khi tôi chưa có con, nói chung là tôi tặc lưỡi, nhưng khi tôi có con rồi, nếu tôi tiếp tục tặc lưỡi thì việc tôi có chăm sóc nó tốt đến bao nhiêu đi chăng nữa cũng sẽ không đảm bảo được tương lai tốt đẹp cho nó.
