|
|
NGUYỄN THỊNH
Thưa các bạn: Bài báo thứ ba này, sau khi đặt dấu chấm cuối cùng tác giả nhận được lệnh: Không thể đăng được nữa. "Vụ bê bối lịch sử" của Minh Chuyên đành kết thúc trong sự bán tín bán nghi của công chúng; và bây giờ đang nằm tên tay bạn với tư cách một bản thảo. (Bài 1 và bài 2 đã đăng trên Báo Lao Động ngày 26 và 27/8*). Bài này tôi đã nhứ nhá cho mấy tờ báo, không tờ nào dám đăng... Cho đến hôm thấy trên báo Tuổi Trẻ bài của Thu Hà... tôi tưởng bên đó vẫn giữ được dũng khí của tờ báo trẻ trung và đầy tính chiến đấu này nên đã gửi ngay. Tiếc thay Tuổi Trẻ cũng chỉ lên trang một bài rồi... tắt tiếng cho đến nay. Tờ Dân Trí, tờ Tiền Phong thì bằng cách lách "chỉ đạo" của trên qua với lối viết bài lấp lửng hai bên... nhưng rồi cũng chỉ vài bài là "lịm" xuống. Riêng báo Lao Động, đang rất "quyết chiến, quyết thắng" vậy nhưng chỉ đến bài thứ 2, sang bài thứ 3 là "thu giáo, xếp cờ" (và bài thứ 3 nói trên tôi đã post lên trang blog này). Điều tệ hại, trong khi chuyên san Kiến thức gia đình của báo Nông Nghiệp VN lại đăng bài của kẻ vô luân nào đó bênh vực cho những việc làm trái đạo, vô liêm của nhóm làm phim cuội Minh Chuyên. Và mới đây, VTV sau khi "nín" không được, đã lại phải "xì" ra màn biện minh trơ trẽn và vô liêm sỉ của Minh Chuyên...
Sau liên tiếp hai bài báo phản ánh những "khuất tất nhãn tiền" và nổi cộm từ bộ phim tài liệu "Linh hồn Việt cộng"- LHVC; Lao Động số ra ngày 26- 27.8, chúng tôi lại có nhiều bằng chứng xác đáng và vượt ra ngoài phạm vi của phim LHVC để định danh cho việc làm của tác giả Minh Chuyên, một sự định danh "đau lòng": Nhà văn- Đạo diễn Minh Chuyên đã có một chuỗi "giả trá leo thang", trong sự đồng loã ít nhiều của những người bên cạnh, nhằm vinh danh bản thân... Phóng sự này cũng hy vọng khép lại những nỗi niềm trong lòng dư luận những ngày qua.
Người quản trang "tội nợ"
"Lúc đó (8 h sáng 27.5.2008), tôi không sao cầm lòng được, đành bỏ ra ngoài và nói: "Thôi tuỳ các anh, nhưng làm sao đừng để ảnh hưởng đến tôi thì tôi cho đấy. Rồi tôi đi về nhà...Đến khoảng 9 giờ 50 (cùng ngày) tôi trở lại nghĩa trang thì thấy người ta đã đưa hài cốt lên khỏi mộ và bỏ vào một thùng cactone, đưa ra xe đi về. Lúc đó tôi mới thấy bàng hoàng lo sợ vì mình đã mủi lòng không nỡ giữ họ lại để làm biên bản, vì sợ tổn thương đến linh hồn Liệt Sĩ".
Trên đây là lời Ông Nguyễn Trọng Minh- nguyên là bộ đội phục viên, vào làm quản trang của Nghĩa trang Liệt sĩ thị xã Ayun Pa (Gia Lai, GL) từ năm 1985 đến nay; sau nhiều đêm mất ngủ đã tường trình trong nước mắt, về việc đã tự ý cho phép đào trộm ngôi mộ "cho rằng là của Liệt sĩ Hoàng Ngọc Đảm".
Trước đó, năm 2002 và 2008, qua xác định của các nhà ngoại cảm, người nhà Liệt sĩ Đảm đã tin rằng ngôi mộ anh mình thuộc lô 2, hàng 1, ngôi số 5 bên trái đài tưởng niệm (tức ở vị trí đối xứng với ngôi mộ "đào trộm" ở phía bên phải Đài tưởng niệm) mà kỳ thực đã được cất bốc từ năm 2001 bởi người nhà Liệt sĩ Nguyễn Đình Châu. Trong bối cảnh "đào trộm" này Minh Chuyên không hề có mặt tại Ayun Pa mà đang cùng các cựu binh Mỹ "diễn" cảnh trở về "chiến trường xưa- Đồi 467- ngọn đồi không có thật ở AyunPa" cách đó hơn 30 Km (sát quốc lộ 25, xã H'bông, Chư Sê, GL).
Sau khi Đài PT- TH GL công bố phóng sự phản biện sự thật trong phim Linh Hồn Việt Cộng và cư dân mạng xôn xao, Minh Chuyên đã có cuộc điện thoại đến nhà báo Đỗ Ngọc Kỳ - GĐ Đài PT - TH GL, thú thực rằng: Cảnh quá trình cất bốc hài cốt Liệt sĩ Đảm trong phim là "dàn dựng", còn thực ra là đào trộm mộ trong nghĩa trang, để làm việc này, "Đoàn đã phải chi tiền cho ông Minh quản trang", và dù sao, "em cũng ngàn lần xin anh tha thứ"- lời Minh Chuyên. Còn khi được hỏi về chi tiết "nhận hối lộ", ông Minh quản trang đã khóc nấc lên mà thề...Chúng tôi tin ông Minh trong sạch.
Minh Chuyên và những người trong cuộc vẫn cho rằng ngôi mộ đào trộm là của Liệt sĩ Đảm, niềm tin này chỉ dựa thuần tuý vào các nhà ngoại cảm. Còn hiện tại, tất cả những người có trách nhiệm ở Phòng LĐ- TB và XH Ayun Pa không ai dám đoán chắc điều này. Trong khi, theo Giấy báo tử cũng như hồ sơ lưu ở Tỉnh đội GL, Liệt sĩ Hoàng Ngọc Đảm hy sinh ngày 18.3.1969 tại ấp Plei Ngol, núi Coong Woong. 3 trong 4 liệt sĩ hy sinh tại vị trí này và ở cùng thời điểm đã được tự tay Trung tá Tống Xuân Khu (hiện là Đội trưởng đội công tác 405 Phú Thiện, GL) qui tập về Nghĩa trang Liệt sĩ Ayun Pa vào năm 1999; 3 ngôi mộ chưa rõ tên này hiện vẫn đang nằm ở lô bên cạnh ngôi đã đào trộm; hài cốt Liệt sĩ Đảm có thể là một trong 3 ngôi mộ này.Và nếu vậy, sự nhầm lẫn lại rất có thể xảy ra; có liệt sĩ sẽ vĩnh viễn chịu... "mất đường về".
"Kịch bản" khác của Minh Chuyên.
Một ngày trước khi phim Linh Hồn Việt Cộng được phát sóng trên VTV 1 lần hai, ngày 26.7.2008, Minh Chuyên đã cho in Bút ký dự thi "Gió dữ, gió lành" trên Văn Nghệ - tờ báo của Hội Nhà văn VN (nhiều nguồn tin từ "làng Văn VN" khẳng định bút ký này đang được "dọn chỗ" cho một giải A sang trọng - PV) ; cùng nội dung với phim Linh Hồn Việt Cộng nhưng khả năng "dựng chuyện" thì "siêu việt" hơn nhiều. Chúng tôi buộc phải trích dẫn (nguyên văn) khá dài, đối chiếu với bối cảnh "đào trộm" ở trên để bạn đọc thấy rõ khả năng "sáng tác" một cách thô bạo (và thô bỉ) của Minh Chuyên. Ngay từ đầu bút ký, Minh Chuyên đã bịa đặt: "Trên chiếc xe ôtô lao vun vút, đôi mắt người cựu binh Mỹ xanh biếc đăm đắm nhìn về phía trước (...). Homer Steedy đột ngột nhận ra những dấu tích trên đồi cỏ tranh (...). Chúng tôi xuống xe, leo lên quả đồi bên đường. Quả đồi thuộc khu vực Plei Ngol tỉnh GL". Trên thực tế, Minh Chuyên cùng đoàn cựu binh Mỹ chưa bao giờ vượt qua khỏi địa phận H'bông, Chư Sê, thuộc quốc lộ 25 và còn cách Plei Ngol không dưới 50 Km như Minh Chuyên đã buộc phải thừa nhận mới đây. Và đoạn này mới đau lòng: (...) Từ Ga Diêu Trì (Bình Định) lên Pleiku gần 200 Km. "Ngày hôm sau đi về Plei Ngol gần Nghĩa địa huyện Ayun Pa. Từ cái mốc ngã ba đường đất đỏ, một lối rẽ đi Ayun Pa, một lối ngược lên rừng (khu vực này tỉnh GL đã "nhựa hoá" từ nhiều năm trước- PV). Lần theo con đường nhớ trong ký ức của Homer và kết hợp con đường "tâm linh" chỉ dẫn từ xa của nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng do gia đinh Liệt sĩ Đảm đã liên hệ trước đó. Hai ngày sau chúng tôi mới tìm được một gò đất bên gốc cây bằng lăng cách nghĩa địa Ayun Pa chừng hơn 100 m về phía bắc (thực chất, nghĩa địa này nằm ngay trung tâm thị xã Ayun Pa- PV). Thật không thể tưởng tượng. Chuyện tâm linh xưa nay tôi vẫn nửa tin nửa ngờ. Nhưng được trực tiếp chứng kiến chuyện xảy ra trước và sau khi đào tìm hài cốt liệt sĩ Đảm, tôi không thể giải thích nổi.
Mười hai người chúng tôi ngồi vây quanh mô đất mà nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng và chị Năm Nghĩa qua điện thoại đều khẳng định ở dưới có hài cốt liệt sĩ Đảm. Ngay cả Homer cũng phăm phăm đi tới mô đất ấy và nói ông Đảm nằm ở đây (cái mô đất mà ở bài trước chúng tôi đã xác định chỉ là đống xỉ nhựa đường cạnh quốc lộ 25, thuộc huyện Chư Sê, nơi Minh Chuyên đã cho Homer ngồi chắp tay "sám hối- thông linh" với liệt sĩ trong phim Linh Hồn Việt Cộng - PV). (...) Homer và hai cựu bính Mỹ người đốt nến, người thắp hương. Tôi và các em của liệt sĩ sắp lễ, cắm hoa, đặt giấy tiền. Bỗng dưng anh Hoàng Văn Khánh- người trợ lý đạo diễn giúp tôi trong việc thực hiện bộ phim Linh Hồn Việt Cộng tự dưng ngã vật ra đất, bọt mép xùi đầy miệng. Mọi người nghĩ anh say nắng nên xúm vào đỡ Khánh dậy, nhưng Khánh gạt ra, miệng nói liên hồi: "Sao không đào đi. Anh nằm ở dưới đây này. Ba mươi chín năm qua, sao các em không vào đón anh về". Rồi Khánh khóc hu hu. Bốn người em của liệt sĩ cũng khóc theo. Khánh lại nói lảm nhảm: "Em Đằm và em Minh, sao không vào đón tôi về". Khánh nói tới đây, các em anh Đảm đều sửng sốt. Anh Khánh ở mãi Hà Nội, làm sao biết được tên bà Minh vợ của anh Đảm và tên chị Đằm người em gái thứ ba của anh?Thực sự, mới đọc đến đây và đối chiếu với những gì tôi có, tôi biết về "vụ Minh Chuyên" những ngày qua, tôi thực sự thảng thốt và căm phẫn với khả năng dựng chuyện của một "nhà văn" từng thề thốt trước bao anh linh liệt sĩ, những lời thề báo chí vừa đăng chưa ráo mực...Mà chưa hết. Minh Chuyên tiếp tục bịa đặt: "Lúc ấy không còn ai nghi ngờ gì nữa, gia đình liệt sĩ Đảm và chúng tôi quyết định đào tìm. Homer đề nghị được xúc xẻng đất đầu tiên. Chúng tôi hiểu ý ông, ông đã vượt nửa vòng trái đất về đây để làm việc trả nghĩa đối với người ông đã giết hại. Homer đào đất rồi xục hai bàn tay bê những tảng đất đưa lên.Chúng tôi thay nhau đào sâu chừng hơn nửa mét thì gặp ngay bộ hài cốt...". Trong lúc bới tìm từng đốt xương, anh Cát (em trai liệt sĩ Đảm) và tôi tìm được một lọ peniciline lẫn trong đống hài cốt (...).Cầm trên tay bỗng dưng tôi thấy run run và linh cảm khác thường (...). Tôi hồi hộp mở nắp, lôi từ trong lọ ra một mảnh giấy gấp nhỏ. Chữ trên mảnh giấy viết bằng mực xanh, đã ố nhoè nhưng vẫn còn đọc được: Họ và tên Hoàng Ngọc Đảm, đơn vị C2- D 67, quê quán: làng Nha, xã Thái Giang huyện Thái Thuỵ, tỉnh Thái Bình (đoạn này được "cóp" nguyên văn vào phim Linh Hồn Việt Cộng, được đọc dõng dạc trong lời bình của tác giả, nhưng không có hình ảnh- PV). Tôi thở phào. Các em của liệt sĩ Đảm khóc nấc lên: "Hỡi anh ơi, anh nằm ở đây mà người ta lại bảo anh đang ở nước Mỹ sung sướng lắm. Thế là lẽ tại sao, hở anh".
Giời ạ, thưa bạn đọc kính mến, vậy thì ngôi mộ bị quyết liệt đào trộm ở nghĩa trang với đống xỉ nhựa đường này, chỗ nào mới thực là mộ liệt sĩ; và những giọt nước mắt nhỏ xuống cả 2 nơi thì ở nơi nào mới thực dành cho hương hồn liệt sĩ Hoàng Ngọc Đảm (?).
Còn nhiều yếu tố man trá nữa, trong cái gọi là bút ký "Gió dữ, gió lành". Và Minh Chuyên mới thực xứng đáng là "Nhà ngoại cảm" vượt mọi thời đại (?!). Tới đây tôi chợt nhớ, nhà văn Nguyễn Quang Lập kể chuyện khi anh liên tưởng "Từ Linh Hồn Việt Cộng nhớ đến chuyện tìm mộ chị Dương Thị Xuân Quý". Cái buổi tối ngay trong ngày làm lễ truy điệu chị Quý tại Duy Xuyên (Quảng Nam), tôi đã cùng nhà văn Thái Bá Lợi, nhà báo Đặng Ngọc Khoa uống rượu chia sẻ với nhà thơ Bùi Minh Quốc khi anh giải bày về lần tìm kiếm cuối cùng hài cốt vợ mình mà minh chứng rõ ràng nhất sau bao lần vô vọng là chiếc kẹp tóc có dòng chữ "Tặng chị X.Quý- E1" được tìm thấy; "nhà ngoại cảm" có công lớn trong việc này là ông Đặng Văn Ba ở Lâm Đồng. Vậy mà vài tháng sau, ông này bị bắt quả tang vì lừa đảo với tang vật gồm 6 lọ Piniciline có chứa "lý lịch" liệt sĩ mà ông nhận tìm, với mấy mẫu xương, vài cúc áo bộ đội...đã thay màu thời gian. Quá buồn!
Ông Minh Chuyên còn trượt rất dài khi phát biểu đầy hưng phấn trên báo chí sau "hào quang" của Linh Hồn Việt Cộng (...) Thực ra, qui định của Nhà nước về cất bốc hài cốt liệt sĩ đã rất rõ ràng, thông thoáng, kể cả liệt sĩ chưa rõ tên. Minh Chuyên không chịu đợi mà làm liều, trí trá đến thế là vì lẽ gì? Làm cho kịp "tiến độ" lấy nước mắt công chúng một cách dễ dàng hơn trong ngày trả nghĩa anh linh - 27.7; và dễ... "vào giải" hơn như cách mà mọi người cầm bút đều biết? Còn những cựu binh- nhà văn Mỹ, nhân vật trong chuyện này, nghĩ gì? Một mai, có thể xuất hiện những bài viết kiểu như "Linh Hồn Việt Cộng (hay "Gió dữ, gió lành") - Chuyện bây giờ mới kể" xuất hiện từ báo chí bên ngoài sẽ dẫn đến hậu hoạ thế nào? Homer Steedy, sau hành trình "sám hối" theo cách của Minh Chuyên, đã "ngẩng cao đầu" về Mỹ, trong khi...Nếu còn có thể nhân danh Nhà văn với tất cả ý nghĩa về lòng tự trọng của nó- điều đã không còn nữa - tự Minh Chuyên sẽ hiểu.
Tôi đồng tình với ý kiến một danh sĩ quốc gia về chuyện này: Sự thật khi đã khơi lên rồi thì không nên dừng lại, cứ làm cho hết để xem nửa cái bánh mì nó thế nào? (Một nửa cái bánh mì thì vẫn là bánh mì; còn một nửa sự thật thì không phải là sự thật). "Vụ Minh Chuyên" đã không còn là chuyện riêng của một người, một nhà.
NGUYỄN THỊNH (Nguồn : lebaduong.vnweblogs.com)
* Một nửa sự thật... bị đánh tráo? Lao Động số 196 Ngày 26/08/2008 – Nguyễn Thịnh http://www.laodong.com.vn/Home/vanhoa/2008/8/103876.laodong
Lại thêm những điều không thật - Lao Động số 197 Ngày 27/08/2008 – Nguyễn Thịnh http://www.laodong.com.vn/Home/vanhoa/2008/8/103961.laodong
(Chú thích của X-cafevn)| Chấp nhận. | |
| 39 | |
| Không chấp nhận. (Nếu có thể, xin cho biết ý kiến) | |
| 6 | |

