Kịch ngắn: Hòa hợp - Hòa giải
Postmodernism
Đối thoại giữa hai nhân vật: Anh và Em.
Anh: Này chú, đã mấy mươi năm rồi, thù hận mãi thế. Anh em ta bắt tay hòa giải, hòa hợp đi thôi.
Em: "Hòa giải hòa hợp"?
Anh: Ấy chú. Anh đã gác bỏ sang một bên những hiềm khích để anh em ta cùng ngồi lại với nhau xây dựng ngôi nhà chung của anh em mình. Thế, không hòa giải để hòa hợp thì là cái đếch gì? Chú cố chấp bỏ mẹ.
Em: Thế, anh đã gác bỏ những hiềm khích thế nào?
Anh: Ấy. Chú không thấy hay vờ không thấy đấy? Thì anh đã mở cửa cho chú về nhà, anh đã có những chính sách ưu đãi chú hẳn hòi. Chú thử so ngày trước và ngày nay thì thấy. Anh mở rộng cửa đón chú rồi mà.
Em: Nhưng... ngày trước anh cướp nhà của tôi và biến nó thành nhà của anh.
Anh: Ấy. Anh đâu còn làm thế nữa.
Em: Nhưng... anh vẫn ở trong ngôi nhà của tôi mà anh đã cướp lấy.
Anh: Thì thế anh mới bảo là chúng ta cần hòa giải, hòa hợp chứ lị?
Em: Nhưng... anh vẫn nghiễm nhiên trở thành chủ của căn nhà của tôi.
Anh: Thì thế... chúng ta phải hòa giải.
Em: Thế nào là hòa giải, hòa hợp? Hòa giải có nghĩa là chúng ta xung đột với nhau. Tôi cướp cái này của anh, anh thuổng cái kia của tôi. Giờ đây, để "hòa giải", anh trao lại cho tôi cái của tôi và tôi trao lại cho anh cái của anh. Thực tế anh lấy hết, đuổi tôi ra khỏi nhà; tôi là nạn nhân, còn anh là kẻ gây ra thảm nạn, vị thế khác nhau như thế thì làm sao hòa giải?
Anh:A: Chú cứ thế mãi. Chú thù hận dai dẳng quá. Ai bảo chú không có gì nào? Chú có kiến thức, tiền của, còn anh thì có cái nhà. Chú về sống với anh, mang tiền của và kiến thức của chú về để chúng ta cùng xây lại ngôi nhà chung.
Em: Nghe thì tốt nhưng thật sự anh vẫn tự cho mình là "gia trưởng". Tôi về nhà anh, tôi vẫn phải tuân theo luật lệ, quy định của anh. Có cái gì bảo đảm rằng anh sẽ không cướp hết tiền của của tôi, tẩn cho tôi một trận và đuổi tôi ra khỏi nhà một lần nữa?
Anh: Chú mày nói thế không sợ anh phiền sao? Anh đã bảo chú là anh thật sự muốn hòa giải cơ mà.
Em: Thì anh bảo thế nhưng cho đến nay tôi vẫn chưa thấy anh chứng tỏ một điều gì về thiện ý của anh cả. Ngay cả một lời xin lỗi của anh cũng chẳng có thì làm sao hòa giải?
Anh: Ơ hay. Anh mà mở mồm xin lỗi chú thì thiên hạ có mà đại loạn. Thế thì không ổn đâu. Chú cứ nghĩ rằng anh đã ngầm xin lỗi chú đi. Anh không thể chính thức xin lỗi chú được vì làm thế hóa ra anh sai sao? Anh không thể sai được.
Em: Nếu anh không thể sai được thì hòa giải ở đâu?
Anh: Chú mày nỏ mồm thật đấy. Nhưng anh có sai bao giờ mà đòi hỏi anh xin lỗi? Chú mà toa rập với kẻ cướp, anh đánh cho chú và kẻ cướp chạy bay, chạy biến là việc đúng sao đòi hỏi anh xin lỗi?
Em
: Anh đúng. Anh đã đánh đuổi đám kẻ cướp và tôi chạy biến nhưng con cái của tôi có tội tình gì mà anh đày ải chúng khiến cho cho bao nhiêu năm trời chúng sống không được mà chết cũng không xong. Chúng phải rủ nhau trốn chạy khỏi sự hà khắc của anh. Điều ấy đúng hay sai?
Anh: Chú rõ tởm. Đánh bọn phản động thì phải đánh tận gốc không thì làm sao giữ yên được nhà cửa?
Em: Ôi thế có nghĩa là lúc này tôi và lũ con tôi đã không còn là phản động?
Anh: Chú mày và lũ con của chú mày vẫn phản động tợn ấy chứ lị nhưng anh đây khoan hồng và rộng lượng nên mới kêu gọi hòa giải, hòa hợp. Chú mày không biết ơn còn vặn vẹo anh.
Em: Tôi không vặn vẹo anh. Tôi chỉ cần xác định vị trí của tôi. Liệu ý kiến của tôi được anh tôn trọng hay không?
Anh: Chú mày đòi hỏi quá thể đấy. Chú mày có ý kiến, ý ruồi gì cũng được tất nhưng anh vẫn phải là gia chủ, rõ chửa? Anh phải nắm vận mệnh của ngôi nhà này không thì chú mày đuổi anh ra đường làm ăn mày thì hỏng bét.
Em: Hòa giải? Hòa hợp?