Popular content
- Phạm Chí Dũng - Việt Nam có thực tâm Hòa giải (1,137)
- Phạm Hồng Sơn - Bi kịch, đau xót nhìn từ Tiên Lãng, Văn Giang, Vụ Bản (1,137)
- Nguyễn Hòa Bình - Cộng sản ở ngay trong lòng chúng ta (1,137)
- Đàm Mai Đạo - Tôi ủng hộ Phong Trào Con Đường Việt Nam (1,136)
- Nguyễn Viện - 5 năm nhìn lại các cuộc biểu tình (1,136)
Thống kê truy cập
Hiện có 0 thành viên và 3 khách truy cập.
Kỷ lục: Có 11405 người ghé thăm vào 20-09-2010 lúc 21h52.
Kỷ lục: Có 11405 người ghé thăm vào 20-09-2010 lúc 21h52.

Nhưng bản tin này lại là một bản tin chính trị. Điều đáng kinh hãi là trong bản tin có một đoạn nói về chuyến đi thăm Trung Quốc sắp đến của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang: “Chuyến thăm lần này của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tới Trung Quốc nhằm khẳng định chính sách nhất quán của Đảng và Nhà nước Việt Nam trong quan hệ với Đảng và Nhà nước Trung Quốc”. Sao lại như thế nhỉ? Để khẳng định chính sách nhất quán của ta thì đâu có nhất thiết Chủ tịch nước phải sang Trung Quốc mới khẳng định được? Quan hệ giữa hai nước phải thực sự là quan hệ bình đẳng như báo đài vẫn thường hay nói, thế thì hà cớ gì tôi phải sang nhà anh để khẳng định sự nhất quán trong chính sách của tôi đối với anh? Nghe nó yếm thế vô cùng, chưa gì đã thể hiện thái độ thần phục không thể chấp nhận đối với kẻ láng giềng phương Bắc. Dường như điều này là do TTXVN tự viết ra, như ngầm thể hiện một lời hứa, một lời thề thốt của ai đó với Bắc Kinh. Và Chủ tịch nước đọc thấy câu này của TTXVN chắc cũng cảm thấy buồn.
Việc các blogger đăng tải công khai danh tính và hình ảnh cá nhân của mình khi viết bài cho thấy họ thực sự rất sòng phẳng và nghiêm túc khi đưa ra nhận định của mình, nên việc làm rõ lợi ích và tổ chức bị xâm phạm bởi các bài viết là việc làm cần thiết. Bởi không thể có một phiên tòa mà bên bị xâm phạm là chủ thể mơ hồ không được định nghĩa rõ ràng nhưng lại cử đại diện là lực lượng công an, an ninh, viện kiểm sát, tòa án… nhân danh pháp luật để đứng ra điều tra, kết tội và tuyên án. Với vai trò là một blogger tôi nghĩ rằng, nếu Việt Nam thực sự có tự do dân chủ thì chắc chắn sẽ không có ai bị sách nhiễu, bị tạm giữ, bị bắt giam bởi việc phát biểu quan điểm cá nhân của mình công khai trên các trang mạng xã hội. Nếu ai đó cho rằng ở Việt Nam không có tù nhân lương tâm thì hãy xem việc bắt giữ hai blogger Trương Duy Nhất và Phạm Viết Đào hôm nay là câu trả lời rõ ràng nhất cho ý nghĩ đó.
Bây giờ, tôi có sáng kiến sau: ĐỀ NGHỊ LẬP ĐOÀN ĐIỀU TRA ĐỘC LẬP về vụ việc tiến sĩ luật gia Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực. Đoàn điều tra độc lập sẽ phải đưa ra trình xã hội ba kết luận như sau: (1) Có hay không việc tiến sĩ luật gia Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực trong trại tù? (2) Nếu có, nguyên nhân gì dẫn đến tuyệt thực. Nếu không, phải trả lời tại sao có tin tức đó? (3) Nếu có tuyệt thực, cơ quan quản lý tù nhân (và cơ quan cao hơn họ) trả lời xã hội: tại sao đã hai mươi ngày, nay mới nhất loạt có démenti? Về thành phần đoàn điều tra độc lập: nên có những người … độc lập. Hiện thời cá nhân tôi chưa biết đề xuất nhân sự cho đoàn này, cả đời mình chưa bao giờ làm công tác tổ chức, hơn nữa, có mấy người mình tin cậy định đề nghị vô đoàn thì lại … đang mắc tụng đình! Nhưng tôi nghĩ, nếu mọi người đều thực lòng muồn biết sự thật, thì vẫn có những luật sư đủ sức là thành viên đoàn điều tra này. Rất mong sáng kiến này được áp dụng.
Cuộc tuyệt thực của Tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ cho đến nay là 21 ngày, tức trọn 3 tuần lễ. Quan điểm cá nhân của tôi qua việc tuyệt thực này: tôi cảm thấy rất xúc động khi ngày hôm qua tôi biết tin ông bị phỏng thân thể do bưng một thau nước nóng. Điều này được luật sư Nguyễn thị Dương Hà, với tư cách là luật sư riêng và là vợ của ông đã thông báo trên mạng ngày hôm qua. Điều thứ hai gây cho tôi một sự ngạc nhiên và xúc động hơn là ngày hôm nay tôi biết trên mạng có 46 người đồng hành tuyệt thực cùng ông cho công cuộc đấu tranh trong dân chủ- nhân quyền Việt Nam. Đó là hiện tượng tôi cho rằng lý thú và biểu tỏ rất rõ tính đoàn kết của người Việt Nam chúng ta từ trong cho đến ngoài nước; đặc biệt bà con đồng bào Việt Nam ở Mỹ chiếm phần lớn trong số người tuyệt thực. Đó là chỉ dấu đoàn kết mà trước đây chúng ta mong muốn thì đến nay rõ dần qua cuộc tuyệt thực của tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ. Và tôi cho rằng cuộc tuyệt thực này cần phải nhìn ở góc độ toàn diện hơn; chứ không chỉ là chuyện tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực mà nó đan xem trong đó nhiều lợi ích, nhiều thiệt hại của nhiều đối tượng khác nhau. Theo quan điểm của cá nhân tôi, cần phải nhìn cuộc tuyệt thực của tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ qua bốn khách thể: thứ nhất là bản thân tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ, thứ hai là nhà cầm quyền, thứ ba là lòng dân và thư tư là thế giới.
Chúng tôi nhận được thông tin cho rằng ông cảm thấy bị ngược đãi bởi những người có trách nhiệm trong trại giam. Ông không được phép tiếp cận với các chứng cứ để tiến hành kháng án. Ông cũng không được nhận tiếp tế đồ ăn dù gia đình ông đã cố đưa vào. Thông thường trong các trại giam ở Việt Nam, bạn phải dựa vào lương thực tiếp tế của gia đình và bạn bè để sống sót – thức ăn và thuốc men hiếm khi có đủ. Ông không được nhận những gì mà gia đình mang tới. Ông không được khỏe và cần được chăm sóc, cần thuốc men. Cũng từng có báo cáo cho rằng ông ấy có vấn đề về huyết áp. Tôi phỏng đoán rằng sự lựa chọn duy nhất của ông ấy để chứng tỏ sự tuyệt vọng của mình là phải dùng đến cách tuyệt thực và đánh động nhận thức của mọi người về những gì đang xảy ra.
Dư âm vụ bắt chủ trang blog Trương Duy Nhất - Một góc nhìn khác còn chưa kịp lắng xuống, công an lại tiếp tục khám xét bắt khẩn cấp đối với blogger, nhà văn Phạm Viết Đào. Quả thật, hai vụ bắt người liên tiếp là những blogger nổi tiếng đã gây ra cơn bão dư luận trên khắp các trang mạng và là câu chuyện thời sự chủ yếu trong quán cà phê ở các thành phố lớn. Không chỉ dư luận trong nước mà dư luận quốc tế cũng rất quan tâm theo dõi, phân tích tình hình chính trị ở Viêt nam. Giáo sư Carl Thayer - một chuyên gia có uy tín nói về làn sóng bắt bớ này rằng: “Chỉ trong năm qua đã có 46 người bị bắt, bất chấp kêu gọi từ Hoa Kỳ và EU là Hà Nội cần cải thiện tình hình." Bắt các Blogger này để làm gì, bắt họ giải quyết được cái gì và chiều hướng nhà nước xử trí với hàng nghìn blog đang hoạt động trên các trang mạng ra sao, sẽ gây ra hiệu ứng tốt, xấu như thế nào cho chính trường Việt nam trong con mắt dân chúng và thế giới?
Đấu tranh cho quyền con người ở xã hội còn khó khăn vô vàng thì đấu tranh cho quyền con người cho tù nhân còn khó đến mức nào? Đường chông gai cần người mở lối. Bà Bùi Hằng và Ts Cù Huy Hà Vũ là những người như vậy. Đây là những con người hiểu biết và mạnh mẽ. Họ dùng chính những điều mà luật pháp thừa nhận và dùng tính mạng của mình để tranh đấu cho quyền của tù nhân được tôn trọng. Tôi theo dõi, ủng hộ, cảm kích cho hành động tuyệt thực của TS Cù Huy Hà Vũ để giám thị trại giam phải đáp ứng những quyền lợi mà một người tù như ông được hưởng. Dù rằng, như nhiều người, tôi rất lo cho sự an nguy sức khỏe của ông. Ông đã dùng tính mạng của mình để mở lối quyền con người cho tù nhân.
Cả nhà nhớ ba rất nhiều ba ơi. Em hay ít nói nhưng con biết là lúc nào nó cũng lo cho ba hết. Con nghe mẹ kể rằng có một lần em hỏi mẹ rằng nếu ba sắp trở về thì ba ngủ ở đâu. Vì bây giờ nhà mình đã chuyển về một căn nhà rất nhỏ, nhỏ hơn nhà cũ của mình rất nhiều. Cái gác ngủ của nhà mới vừa nhỏ vừa thấp mà còn chất đủ đồ. Em lo không biết làm sao có chỗ ngủ cho ba trên căn gác nhỏ xíu, không có điều hòa, khi mà ba đã quen ngủ trong một phòng lớn, mát mẻ. Em khá ít nói nhưng nó lúc nào cũng rất lo cho ba và mong ba về sớm. Mẹ cũng nhớ ba rất nhiều. Con nhớ có một lần đi thăm ba, mẹ đã có nói với ba rằng mẹ cảm ơn ba rất nhiều. Ba thì vốn tính hay cười nên đã cười cười hỏi mẹ là sao đã nói vậy. Thì mẹ đã trả lời rằng cảm ơn ba lúc nào tinh thần cũng ổn định, vững vàng và lạc quan. Bởi vì ở trong trại giam thiếu thốn nhiều thứ thì nếu như tinh thần khong vững vàng thì sức khỏe cũng sẽ bị ảnh hưởng xấu. Gia đình ở bên ngoài thì không thể biết được sức khỏe của ba ra sao nên những lần đi thăm thấy ba vẫn vui vẻ, lạc quan thì mọi người đã rất là an tâm rồi. Và vì thế nên mẹ cảm ơn ba vì đã cố gắng vì gia đình. Còn con thì khỏi phải nói, con rất là khâm phục ba.