Với tình hình thực tế tại Việt Nam hiện nay, tôi nghiêng về tình huống 3+2 là nhân dân sẽ tiếp tục đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền một cách ôn hòa nhưng kiên trì, cho đến khi đạt được một bản Hiến pháp mới dân chủ, tự do hóa chính trị, trong đó khẳng định nhân dân là nguồn gốc của quyền lực, trực tiếp lựa chọn đảng lãnh đạo thông qua bầu cử tự do. Rồi sẽ có thêm nhiều cuộc biểu tình, bãi công, dã ngoại nhân quyền... rộng khắp trên cả nước, với nhiều thành phần tham gia. Một vài tiếng nói dân chủ thì lạc lõng nhưng hàng trăm, hàng ngàn tiếng nói cất lên cùng lúc thì sẽ tạo ra một âm thanh cuồng nộ. Ý thức trách nhiệm trước vận mệnh tương lai của chính mỗi người, của đất nước, sự căm phẫn trước những hành động xâm lấn từng bước chủ quyền biển đảo Việt Nam của Trung Quốc sẽ kết nối mọi người lại với nhau. Sự năng động, mạnh mẽ và quyết đoán của một bộ phận giới trẻ Việt Nam ngày nay đã thổi một luồng sinh khí mới – đúng hơn là đã đánh thức, một xã hội có xu thế tâm lý an phận, cam chịu, và e sợ của nhiều người. Các em hiểu rằng nếu sợ hãi, không những ảnh hưởng đến tương lai của chính các em mà nỗi sợ này sẽ tiếp tục truyền sang đời con cháu các em. Các em đã, đang và sẽ sẵn sàng ‘trả giá’ cho một tương lai tươi sáng hơn, vì một Việt Nam tự do, dân chủ và phồn vinh.