LS Hà Huy Sơn -Hậu quả của việc không thừa nhận các hội, đoàn, đảng phái trong xã hội

hậu quả của việc nhà nước không thừa nhận sự tồn tại của các hội, đoàn, đảng phái là: Các tổ chức này hoạt động không công khai nên không thể phổ biến mục đích, tôn chỉ, phương thức hoạt động; điều kiện gia nhập, kỷ luật, khai trừ, nguyên tắc thành viên; công khai, kiểm soát tài chính của tổ chức…Mọi người trong xã hội không thể nhận diện được các tổ chức này. Do đó, các tổ chức này đã bị lợi dụng hoặc các cá nhân trong xã hội bị các tổ chức này lợi dụng mà khó có thể làm rõ sự việc. Tình trạng lợi dụng, lạm dụng, lừa gạt, “hai mang” tất yếu xảy ra. Dẫn đến trong xã hội mọi người nghi kị, nói xấu, dèm pha lẫn nhau; có những kẻ vừa ăn lương làm nhiệm vụ lại vừa giả “quân xanh, quân đỏ” để lừa gạt đồng bào chiếm đoạt tiền bạc của họ; một xã hội mà ở đó các thành viên của xã hội mất lòng tin ở nhau là một xã hội đổ vỡ. Do không hoạt động công khai nên các cá nhân hành động chủ yếu mang tính tự phát, không có định hướng, kiểm soát của tổ chức.

Nguyễn Trần Sâm - Sùng bái – mảnh đất tốt cho chế độ nô lệ

Việc trung thành với thần tượng gần như đồng nghĩa với việc trung thành với chế độ mà thần tượng đó đã tham gia dựng nên. Vì vậy, những ai có ý thức vươn tới tự do, hãy đừng mắc mưu những kẻ muốn xây dựng thần tượng để duy trì chế độ.

Một người có công với dân tộc hay nhân loại cần phải được ghi nhận và tôn vinh. Nhưng chỉ nên làm việc đó ở mức độ vừa phải và xứng đáng. Việc ngày nào cũng ra rả ca ngợi, thường xuyên tổ chức hội thảo, tưởng niệm,… cuối cùng chỉ góp phần làm cho xã hội đi thụt lùi, kéo dài sự nô dịch.

Đức Phật Gautama (Thích Ca Mâu Ni) – người mà ngày càng được nhiều nhà tư tưởng, nhiều nhà bác học thừa nhận là có tư tưởng cao siêu nhất và cũng đúng đắn nhất – đã từng dạy: “Con người phải là chỗ dựa của chính mình. Chớ tìm nơi trú ẩn ở chỗ khác.”

Từ Linh - Trí thức hải ngoại: Chúng ta cùng đơn ca? (2)

Hiện nay, có lẽ các cơ quan thông tấn, các cơ quan nhân quyền quốc tế như Amnesty International, Nhà báo Không Biên giới, Human Rights Watch… đang rất cần một đối tác uy tín, có thể nói lên tiếng nói khách quan, trung thực, đa chiều, thấu đáo về thực tại Việt Nam, thay vì bên trong thì chỉ dựa vào một số thông tín viên tại chỗ, còn bên ngoài thì… cứ hỏi giáo sư Carl Thayer, thường xuyên là giáo sư Carl Thayer, lúc nào cũng giáo sư Carl Thayer. (Thì giáo sư nhận định sắc sảo nên mới hỏi chứ sao? Vâng, đúng vậy chứ sao!) Phải chăng, chúng ta dư sức để làm được một đài phát thanh và truyền hình chuyên nghiệp như Democratic Voice of Burma (DVB) (Tiếng nói Dân chủ Miến Điện) đặt trụ sở ở Oslo, Na Uy, hay tờ The Irrawaddy của người Miến Điện lưu vong, đặt trụ sở ở Chiang Mai, Thái Lan?[ii]

Từ Linh - Trí thức hải ngoại: Chúng ta cùng đơn ca? (1)

Sau này, người viết sử về Việt Nam giai đoạn hiện tại có lẽ sẽ phải nhắc tới vai trò quan trọng của giới trí thức Việt Nam trong nước trong việc vực dậy xã hội dân sự: Họ nắm bắt thực tại, tụ lại, cùng nhau đưa ra lối thoát, vận động công chúng ý thức và lên tiếng, thông qua hàng loạt kiến nghị, từ Kiến nghị Ngừng Khai thác Bauxite (2009), Kiến nghị về Việc Bảo vệ và Phát triển Đất nước (2011) đến Kiến nghị Sửa đổi Hiến pháp 1992 [“Kiến nghị 72”] (Tháng 4/2013), đến Tuyên bố Nghị định 72 Vi phạm Hiến pháp (Tháng 6/2013), và gần đây nhất là Tuyên bố về Thực thi Quyền Dân sự và Chính trị (23/9/2013)… Nhân sĩ trí thức khát khao sự thật, nhân quyền và dân chủ trong nước như những cỗ động cơ giàu năng lượng, quan trọng hơn nữa, họ phối hợp được với nhau, và xã hội đang chuyển động.

Trong khi đó, lịch sử sau này sẽ ghi nhận thế nào về trí thức gốc Việt ở hải ngoại? Không kể những người có chữ nhưng chỉ thích “chơi” với chữ thay vì “chơi” với thực tại – thực tại là mặt trăng, chữ là ngón tay chỉ trăng, có người thích chơi với tay hơn chơi với trăng – ngay cả những người quan tâm đến thực tại Việt Nam, có tài, có tâm huyết, có uy tín và có chung lý tưởng nhân quyền, dân chủ, hòa giải… họ dường như vẫn cứ giữ một khoảng cách nào đó với nhau. Hay là có một thứ dark energy, năng lượng “đen tối”, nào đó đang đẩy họ xa nhau, như đang đẩy các ngôi sao trong vũ trụ xa nhau? Hay là chẳng có thế lực nào quấy phá, mà điều “đen tối” đang nằm ngay trong tâm lý người trí thức?

Tcherfunith – một tác phẩm xã hội mang tính hiện thực

Biến cố Chernobyl trước đây tại Nga và Fukushima hồi gần đây của Nhật đã làm không ít người hiểu được sức tàn phá ghê rợn khi một nhà máy điện nguyên tử gặp sự cố kỹ thuật. Bất kể do sơ sót của con người hay thiên tai mang lại, viễn cảnh một vụ nổ của nhà máy hạt nhân Ninh Thuận đã khiến cuộc tranh luận dần đi vào góc tối nhất của thảm họa không thể nào tránh khỏi nếu cứ khăng khăng thực hiện nhà máy này.

Cuộc tranh luận ấy tuy vẫn diễn ra nhưng sức thuyết phục của nó đối với cơ quan có quyền quyết định xem ra vẫn chưa tiến tới một lắng nghe nào. Báo chí quốc doanh vẫn đăng bài xác định lập trường xây dựng nhà máy trong khi mạng lưới Internet toàn cầu lại cho thấy sự chống đối vẫn rất quyết liệt của giới làm khoa học..

Còn văn nghệ sĩ thì sao? Liệu đề tài đang gây tranh cãi này có trở thành niềm cảm hứng cho nhà văn muốn thử nghiệm một tác phẩm xã hội mang tính hiện thực rõ rệt như vậy đang xảy ra trần trụi trên đất nước Việt Nam hay không?.

Câu hỏi đã có lời giải khi mới đây, ông Inrasara, một nhà nghiên cứu văn hóa Chăm cũng là cây bút văn học phê bình lý luận đã hoàn thành tác phẩm viết về sự kiện này.

Tại sao lại coi truyền thông là kẻ thù?

Quan niệm về truyền thông của giới chức Việt Nam và nhiều người Việt Nam dưới ảnh hưởng của khái niệm địch và ta, làm cho không những truyền thông trong nước không phát triển mà còn mất đi cơ hội tận dụng những diễn đàn truyền thông bên ngoài.

Quan niệm rằng giới truyền thông không do đảng kiểm soát là kẻ thù chính là sự phân biệt địch ta trong sự tuyên truyền của đảng cộng sản bấy lâu nay. Cho nên thay vì để nêu quan điểm trên các diễn đàn truyền thông lớn trên thế giới, giới chức Việt Nam thường tránh né như người đảng viên tổng biên tập được nêu trên kia, hoặc xem truyền thông là một mục tiêu để tấn công, và phải chiến thắng nó, như bạn trẻ chống lại nhóm 258 kia.

Trong cấu trúc của một xã hội hiện đại, truyền thông được coi như đệ tứ quyền, bên cạnh Lập pháp, Hành pháp, Tư pháp. Nó làm minh bạch xã hội, giúp các nhóm công dân khác nhau trao đổi ý kiến và quan điểm. Vậy thì tại sao lại coi truyền thông là kẻ thù?

Khổng Minh Trí - Cảnh giác trước âm mưu, hoạt động “diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch, phản động là trách nhiệm và nghĩa vụ của chúng ta

Đáng tiếc, thời gian qua, trong nội bộ ta, vẫn có những người chủ quan, mất cảnh giác, thậm chí mất cảnh giác nghiêm trọng trước âm mưu, hoạt động “diễn biến hòa bình” của thế lực thù địch, phản động; có người còn không tỉnh táo, bị mắc mưu, phụ họa, cổ súy cho những luận điệu của địch, đòi đa nguyên, đa đảng, xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng; đòi tam quyền phân lập, xây dựng “xã hội dân sự”theo tiêu chí phương Tây; đòi “phi chính trị hóa lực lượng vũ trang”; đòi “chuyển đổi thể chế chính trị của nước ta từ toàn trị sang dân chủ một cách ôn hòa”…

Alan Phan - Chiếc lá cuối cùng

Tôi đáp xuống Tân Sân Nhất nghĩ là sẽ bước váo một vúng ánh sáng chói loà trong cái nóng nung người của nhiệt đới vào những buổi trưa. Thật ngạc nhiên khi thành phố còn ướt đẫm màn sương của một cơn mưa lớn vừa đi qua. Cây cối dường như tươi mát sạch sẽ hơn, nhưng các con đường vẫn ngập lụt như chuyện hàng ngày của huyện từ vài chục năm qua. Người dân vẫn vất vả kéo lê những chiếc xe máy không chạy, mệt nhọc với cuộc sống nặng nề không thay đổi.....

Tôi thầm nghĩ không biết trong nhóm lãnh đạo kinh tế của Việt Nam, có nhà hoạ sĩ đại tài nào vẽ được “chiếc lá cuối cùng” cho người dân khốn khổ? Có ai dám rời bỏ chăn êm nệm ấm để bước vào tuyết giá của đêm đông mà hành động vì tha nhân? Tôi đoán là “không”.

André Menras Hồ Cương Quyết - Nước Pháp của chúng ta và nước Việt Nam của chúng ta

Tôi muốn nhân cơ hội có sự kiện đó để trả lời trong bài viết này cho một người bạn chân chính, người bạn này, một trong những người hiểu rõ tình hình vì anh sống hằng ngày trong cái tình hình đó tại Sài Gòn. Một người bạn hiện thời đang lao vào cuộc đấu tranh khắc nghiệt và nguy hiểm nhằm xây dựng một xã hội dân sự và một Nhà nước pháp quyền tại Việt Nam. Một người bạn kháng chiến cũ, công dân của cái nước Việt Nam đang yên lặng chịu đựng hoặc đang kiêu hãnh ngẩng cao đầu song lại không được ông Delalande nhắc tới. Ngay trước khi có chuyến thăm Pháp của Nguyễn Tấn Dũng, người bạn Việt Nam của tôi tỏ ra lo lắng một cách thật sự cảm động: «Này, cậu cho mình biết đi, ở nước ngoài mọi người có biết rõ tình hình kinh tế và chính trị của Việt Nam không?». …

Ta biết rõ rằng ngay ở bên trong một nước Việt Nam thì cũng có một cái Việt Nam có thực là cái Việt Nam mọi người đang sống, và còn có cái Việt Nam để người ta nói ở nơi làm việc, ở khu phố, ở chi bộ Đảng, cái Việt Nam mà những phương tiện truyền thông chính thống nói tới, cái Việt Nam mà các chủ trang blog hồi âm lại. Những thứ Việt Nam đó có thể rất khác nhau. Và ta hình dung được điều gì có thể có ở Nước ngoài khi ở đây người ta cần nói đến một nước ngoài khác. Tùy theo ai là người nói đến cái nước ngoài ấy hoặc tùy theo nói ở chỗ nào, ta không nhận ra được đó vẫn là đang nói đến cùng một nước ấy. Vậy là, những ông bạn chuyên gia đang kêu gọi xiết chặt những mối dây liên hệ kia giữa Pháp và Việt Nam, thì đó là họ đang nói đến thứ Việt Nam nào và nói đến thứ Pháp nào?

Dịch vụ "Chim Phóng Sanh"

Những con chim tự do trên bầu trời, bỗng dưng một ngày nào đó, chúng bị sa vào bẫy, bị nhốt vào lồng, thỉnh thoảng người ta tưới nước lên chúng, gọi là tắm cho mát, rồi sau đó mang đến trước cổng chùa để chờ một ai đó phát tâm từ bi mà mua đi phóng sanh. Những con chim nhỏ tội nghiệp này trở nên nhút nhát, khờ khạo và ngơ ngác khi được phóng sanh. Chúng không biết mình phải bay đi đâu và cũng không biết rằng để bị bắt và để được thả, đôi cánh nhỏ của chúng, sinh mạng của chúng phải chở cả giấc mộng áo cơm của nhân quần.

...tất cả những bầy chim phóng sanh ở chùa đều rất khờ khạo và bị nghiện một số chất, trong đó có cả thuốc phiện loại nhẹ. Bầy chim đã được cho ăn thức ăn khác thường, cho uống nước đường và bả thuốc phiện, chúng đâm ra nghiện loại thức uống này nên khi được thả ra khỏi lồng, cách gì chúng cũng tìm mùi của chiếc lồng để chui vào lại. Chính vì thế, mỗi bầy chim có thể được thả cả vài trăm lần trong một năm. Chuyện con người phóng sanh đối với chúng chỉ là chuyện thả ra khỏi lồng để đi tắm nắng gì đó rồi chúng lại quay vào lồng để được uống thức uống đã nghiện.

Syndicate content