Đỗ Kim Thêm - Việt Nam sẽ đi về đâu với kinh tế Trọng Thương, tư bản nhà nước và xã hội thị Trường

Việt Nam sẽ đi về đâu? Đó là câu hỏi chung của những người ưu tư thời cuộc khi đất nước đang đối diện với đủ loại thách thức nghiêm trọng và những thành tựu đầy ấn tượng của Đổi Mới không còn nữa.

Kinh tế Trọng Thương, tư bản thân tộc và xã hội thị trường là ba đặc thù quen thuộc trong định hướng XHCN làm cho con đường đưa tới thịnh vượng thêm xa, nhưng sẽ tác động đến nhiều chuyển biến mới lạ khó lường cho tương lai bất hạnh của đất nước.

Đào Hiếu - Nước mắt có màu gì ?

Chúc mừng tướng Giáp đã chết khi đang đứng ngoài cuộc đỏ đen. Cho dù tướng Giáp có là một đảng viên cộng sản, có từng là phó thủ tướng, có từng là bộ trưởng quốc phòng… thì ông vẫn là một kẻ xa lạ của chế độ, một cái gai trong mắt chế độ. Khi sống, ông đã sống ngoài chế độ, và khi chết – cho dù nhà nước có tổ chức quốc tang – ông cũng đã chết ngoài chế độ. Chính vì thế mà quần chúng thương tiếc ông. Tình cảm ấy quá rõ ràng, không thể đánh tráo được, không ai có thể ăn theo ông được.

Khóc thương tướng Giáp là sự bày tỏ tình cảm với một thiên tài quân sự đã “may mắn” đứng ngoài cái guồng máy tham nhũng, thối nát, và giữ được mình trong sạch.

Thục Quyên - Trận đánh tối thượng bị bỏ lỡ của Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp danh tiếng lẫy lừng năm châu bốn bể đúng theo câu "Thời thế tạo anh hùng", vì rõ ràng ông đã chỉ được phong đại tướng theo sự nhận xét và theo cảm tính của một người duy nhất, vì ông đã 8 năm làm đảng viên cộng sản, và cũng chỉ trong điều kiện đặc biệt lúc đó của lịch sử. Được làm vua thua làm giặc, mọi hiển hách, hào quang sau trận Điện Biên Phủ nghiễm nhiên vào tay vị đại tướng . Có những cố gắng của vài cá nhân lý luận đó không phải là công của một đại tướng mà là của nhiều tướng khác và nhất là của toàn dân quyết tâm dành độc lập, trong đó có cả những người yêu nước bị đảng cộng sản thủ tiêu. Nhưng đây cũng là lý luận chật hẹp. Nếu lý luận như vậy thì chẳng có Napoleon, không có Hitler. Nhưng cũng như Napoleon hay Hitler ,lên voi hay xuống chó là hai mặt của một chiếc mề đai. Không thể chọn mặt này và bỏ mặt kia.

Nhất là Đại tướng Giáp không chỉ là người của quân đội. Ông có mặt trong những chính phủ dân sự ở những chức vị quan trọng như Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, Phó Thủ tướng, và Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng (cho đến khi về hưu). Nghĩa là ông tham dự hoàn tòan trong vị thế cầm quyền vào những dối trá chính trị đưa đến những thanh tóan đẫm máu tại miền Bắc sau Điện Biên Phủ và miền Nam sau Tháng 4/1975, cả trong những khoảng thời gian không chiến tranh.Không thể không nhận phần trách nhiệm của mình trong cả qúa trình đưa dân tộc vào tình trạng suy sụp ngày hôm nay. Kẻ sĩ không tìm cách nhận công mà chối tội.

LM Nguyễn Văn Lý được giải thưởng ‘Truman-Reagan Medal of Freedom”

Sáng hội Tưởng Niệm Nạn Nhân Cộng Sản trên thế giới vinh danh và trao giải thưởng năm nay cho linh mục Nguyễn Văn Lý hiện đang bị tù tại Việt Nam.

Theo nguồn tin từ Hoa Thịnh Đốn, Sáng Hội Tưởng Niệm Nạn Nhân Cộng Sản (Victims of Communism Memorial Foundation) vừa quyết định vinh danh và trao huy chương “Truman-Reagan Medal of Freedom” năm nay cho linh mục Nguyễn Văn Lý vì đã đấu tranh không ngừng nghỉ cho nhân quyền, tự do tôn giáo, bất chấp tù tội, nguy hiểm bản thân nên đã bị nhà cầm quyền CSVN kết án tù.

Giải thưởng và huy chương “Truman-Reagan Medal of Freedom” dành cho linh mục Nguyễn Văn Lý sẽ được tổ chức trao tặng tại Hoa Thịnh Đốn vào ngày 1/11/2013 tới đây.

Tột cùng hỗn láo với dân tộc Việt Nam và Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Ngay khi cả nước còn đang chìm trong tang thương của ngày Quốc tang thứ 2, ngay khi chiếc xe cuối cùng rước linh cữu Đại tướng vừa khuất bóng khỏi nội thành Thủ đô, loa phường tại nhiều địa bàn trọng điểm Hà Nội đã ra rả yêu cầu các hộ gia đình khẩn trương hạ cờ rủ. Các công sở nhanh chóng đồng loạt trút bỏ quốc kỳ băng đen khi linh cữu Đại tướng chưa ra khỏi địa bàn Thủ đô. Công an và cán bộ cơ sở đi từng nhà yêu cầu mọi người dân triệt để chấp hành lệnh của UBND Thành phố. Nhân dân vô cùng ngỡ ngàng tưởng đã có một cuộc lật đổ chính quyền vừa xảy ra tại Thủ đô. Nhiều cụ già, nhiều cựu chiến binh cự lại thì bị đe dọa cưỡng chế. “Chúng ta đang để tang cụ Đại tướng theo nghi thức Quốc tang cơ mà. Phải để chúng tôi khóc Đại tướng tới lúc an táng Người xong cho trọn đạo. Các anh còn có lương tâm con người hay không?”

Thông tin mới nhất về 2 tù nhân Minh Hạnh và Mai Thị Dung

Khi gặp con gái, ông Đỗ Ty nghe Hạnh kể lại như sau: Trại giam đã chuyển Hạnh và Chị Mai thị Dung đi ra Bắc bằng xe “thùng đặc chủng ” trong quá trình di chuyển Hạnh đã bị còng tay, đồng thời bị xích chân lại trong thùng xe Hạnh đã bị nhiều lần ngất xỉu …. rồi tỉnh lại suốt trên đoạn đường hơn 1.700 cây số! Chị Mai thị Dung cũng ngất đi nhiều lần do xe di chuyển trên quãng đường dài Nam Bắc. Chị Mai thị Dung đã bắt đầu tuyệt thực từ ngày 01 / 10 /2013. Chị Dung và Hạnh cũng bị nhốt trong xe thùng từ Nam ra Bắc trong tình trạng sức khỏe kém và không được cung cấp đầy đủ đồ ăn thức uống.

Anh Võ Văn Bửu (chồng của chị Mai Thị Dung) cho biết là Chị Dung tuyên bố, thà chết trong nhà tù chứ không bao giờ chấp nhận cái gọi là “nhận tội “theo yêu cầu của trại giam, qua lần thăm gặp ngày 10 /10 /2013 , tính đến nay thì chị Dung đã tuyệt thực được 11 ngày. Tình trạng của Chị Dung có thể nguy hiểm tới tính mạng.

Dạ Ngân - Khóc cho chính mình

Và chắc là trên hết, người ta khóc cho chính mình, cho sự bế tắc của chính mình, cho chung quanh và cho mỗi ngày sống tới.

Ông đã thoát ra, bằng cú về quê ngoạn mục, không nghĩa trang chung gì cả. Và Ông sẽ được người ta tìm về để hành hương, đển khấn khứa, để tìm quên, để xin một niềm an ủi. Phần Ông, một danh tướng còn lại, không gì xứng đáng hơn hai từ Danh Tướng ấy.

Nhưng rồi người ta sẽ lại về với nỗi niềm của mình, với mưu sinh của tha nhân, với những cuộc vật lộn triền miên với nền giáo dục với ngành y tế, với giao thông, với hỗn loạn, với sự tan rữa, mỗi ngày.

Dù muộn, vẫn xin có mấy dòng khóc cho chính mình, một người con của liệt sĩ nhà tù, giống như Ông. Khóc cho mất mát đã từng và đổ vỡ cũng đã từng. Và khóc cho bế tắc của một quốc gia thật ít hòa giải và thanh bình dù đã có hòa bình, đã lâu.

Paris chuẩn bị triển lãm « Một thế kỷ Pháp tại Đông Dương »

Cuộc triển lãm quy mô mang tên «Đông Dương, miền đất và con người 1856-1956 » sẽ được khai mạc vào thứ Tư 16/10/2013 và kéo dài đến 26/01/2014 tại Bảo tàng Quân đội ở Paris. Một trăm năm lịch sử hiện diện của Pháp tại Đông Dương được vẽ lại ở đây, từ những sĩ quan hải quân đầu tiên ngược dòng sông Mêkông vào giữa thế kỷ 19, cho đến sự kiện Điện Biên Phủ thất thủ.

Gần 400 hiện vật, từ trang phục, bản rập, tài liệu lưu trữ, phim, vũ khí…được đưa về từ Bảo tàng Quân đội, Bảo tàng Quai Branly và kho lưu trữ của lãnh thổ hải ngoại Pháp, trưng bày trên diện tích 600 m2, làm sống lại thời kỳ Pháp đô hộ Đông Dương.

Câu lưu blogger và quy luật "nhập kho - xuất kho"

Mối quan hệ giữa nhà cầm quyền và giới blogger “đường phố” lại một lần nữa trở nên “manh động”, cùng và sau khi diễn ra hội nghị trung ương 8 của Đảng. Tháng 10/2013, chỉ ba ngày sau vụ xét xử luật sư công giáo Lê Quốc Quân với bản án sơ thẩm 30 tháng tù giam cho điều bị xem là “trốn thuế”, các blogger trẻ Việt Nam đã tiếp tục phải “trả giá” với hàng chục người bị câu lưu ở sân bay Tân Sơn Nhất ngay sau khi kết thúc một khóa học ở Philippines về xã hội dân sự. Bức tranh sinh động trên lại chỉ xảy ra khoảng 10 ngày sau vụ tấn công của công an vào nhà blogger Nguyễn Tường Thụy ở Hà Nội mà đã dẫn tới kết quả câu lưu một số blogger trong 3-4 tiếng đồng hồ.

Rõ ràng, đang có một “chiến dịch” mới tập trung vào giới blogger hành động. Tính hành động nổi bật và mang dấu ấn thách thức nhất đối với chính quyền chính là hoạt động trao “công hàm” phản đối điều luật hình sự 258 về “lợi dụng các quyền tự do dân chủ” cho nhiều tổ chức dân chủ và cơ quan đại diện ngoại giao quốc tế ở Bangkok và ngay tại Hà Nội.

Người Buôn gió - Tào lao chính sự quê nhà (3)

Người ta thắc mắc quan điểm của ông Sang thế nào trong thời điểm ấy. ... Điện hạt nhân mà nhân sĩ đang phản đối lại là vấn đề mà ông Sang đang có những bước chuẩn bị thực hiện. Ít ai biết rằng trước khi đến Đan Mạch gây ầm ĩ về phát biểu nhân quyền, trước đó ông Sang đã dừng chân tại Hung Ga Ri vài ngày để xúc tiến việc nhờ Hung Ga Ri đào tạo cán bộ điện hạt nhân. Điều đó cho thấy dự án làm nhà máy điện hạt nhân ở VN trước sau cũng đến, chắc chắn sẽ có những phản đối từ giới trí thức, khoa học. ( một đất nước ít gió và nắng như Đức lại từ bỏ điện hạt nhân đã lâu. Nhờ sử dụng năng lượng tự nhiên như nắng và gió mà nước Dức đã giải quyết tương đối nhu cầu điện của mình, thế nhưng ở Vn xứ sở của nắng và gió lại đi theo cái cũ của người ta bỏ đi là một điều khó mà không có phản ứng được). Vai trò đẩy tiến độ dự án điện hạt nhân mà ông Sang tham gia, đã khiến ông bùng nhùng giữa quan điểm của giới nhân sĩ và chính phủ. Ông Sang phải cẩn trọng khi muốn giữ lòng tin của nhân sĩ mà vẫn đu dây với chính phủ của NTD chẳng những chỉ điện hạt nhân mà còn nhiều dự án khác nữa. ( cuối cùng thì sau dự án đường sắt cao tốc không được triển khai, thì cũng có một dự án lớn gây tranh cãi khác được triển khai, ít nhà lãnh đạo cao cấp nào mà không đóng vai trò quan trọng trong một dự án lớn tầm thế kỷ của đất nước.)

Syndicate content