Minh Diện - Thảm đỏ có gai ?

Huỳnh Phi Dũng bắt đầu phất lên nhờ độc quyền kinh danh xăng dầu, nhưng để thành một đại gia thì nhờ đất. Chính nguồn tài nguyên vô cùng quý giá sở hữu toàn dân do nhà nước độc quyền quản lý này đã biến nhiều người thành tỷ phú. Huỳnh Phi Dũng không chỉ là tỷ phú mà là đại tỷ phú, vì có “tả phù hữu bật”.Người ta chẳng những ưu tiên cho Huỳnh Phi Dũng những khu đất vàng đất bạc trong quy hoạch, mà còn hợp thức hóa những “việc đã rồi” cho Huỳnh Phi Dũng.

Một lần nữa, chỉ trong thời gian ngắn, vị đại gia cựu đại biểu Quốc hội đã "gặt hái" bởi triết lý sống nhân bản: "Lấy vật chất làm của, của sẽ rời xa ta / Lấy phúc đức làm của, của theo ta vạn đời”. Và chính những hành động của Huỳnh Uy Dũng lại gây xôn xao dư luận cũng do cái gốc động cơ sống chỉ vì của cải, lấy của cải làm ‘đòn xoay’ danh vọng...

Tưởng Năng Tiến - Giáo giở

Thôi thì cứ bỏ qua vài “nét khuất trong đời tư” của Bác, cứ giả dụ chính ổng (chớ còn ai nữa) là tác giả bản Thỉnh nguyện thư của người An Nam đi. Vậy thử nhìn xem: Bác, và các đồng chí lãnh đạo (từ khi giành được chính quyền về tay nhân dân đến nay) đã thực hiện 8 điểm yêu sách này ra sao:

Tổng ân xá tất cả những người bản xứ bị án tù chính trị;

Cải cách nền pháp lí Đông Dương bằng cách để người bản xứ cũng được quyền hưởng những bảo đảm pháp lí như người châu Âu.

Xóa bỏ hoàn toàn những tòa án đặc biệt dùng làm công cụ để khủng bố và áp bức bộ phận trung thực nhất trong nhân dân An Nam;

Tự do báo chí và tự do ngôn luận; Tự do lập hội và hội họp; Tự do cư trú ở nước ngoài và tự do xuất dương;

Tự do họp tập, thành lập các trường kĩ thuật tại tất cả các tỉnh cho người bản xứ; 

Gò Cỏ May - Đã thấy quan tài, mà chưa đổ lệ?

Theo tính toán của vị thầy thuốc có máu lạnh Nguyễn Mạnh Tường, sau khi đã tiêu hủy mọi chứng cứ của nạn nhân, kể cả việc đưa chiếc xe máy nạn nhân để lại sang bên kia sông dựng hiện trường giả, sự việc sẽ êm xuôi. Không ngờ, một tờ hóa còn sót lại trong quần áo nạn nhân đã khiến vụ việc đổ bể hoàn toàn. Nếu không, ai dám chắc những kẻ thủ ác như Tường và Khánh lâm nạn? Các vị “thầy thuốc như mẹ hiền” và các nhân viên phục vụ đắc lực cho hệ thống y tế trên khắp đất nước này đã, đang và sẽ còn bao nhiêu kẻ mang máu lạnh như thế nữa? Ai sẽ trả nhời cho câu hỏi này, nếu không phải chính những người trong cuộc?

Sinh lão bệnh tử là lẽ thường “sinh diệt” của tạo hóa. Nhưng sẽ chẳng “lẽ thường” chút nào khi con bệnh vào viện muốn làm “thượng đế” phải kính cẩn lễ phép từ anh bảo vệ cho tới chị hộ lý. Muốn mỗi mũi tiêm khỏi đau, phải “bôi trơn” bằng những chiếc phong bì. Việc to phong bì to, việc nhỏ phong bì nhỏ. Thiếu (hay chậm) phong bì tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Trường hợp tử vong cả hai mẹ con của sản phụ ở Thanh Hóa rất có thể nạn nhân chết oan do chưa (hay chậm) được bôi trơn (?).

Thư Mẹ Kim Liên viết cho con Đinh Nhật Uy

Uy con à!

Tuần sau họ sẽ đưa con ra tòa (29-10-2013). Mẹ biết sẽ có ngày này, vì Mẹ biết rằng con không bao giờ khuất phục trước bạo quyền! Mẹ cũng biết con luôn nhớ lời Mẹ dạy: "Làm trai cho đáng nên trai". Nhưng Mẹ vẫn buồn con à, Mẹ buồn vì họ không cho gia đình mình vào phòng xử án, Mẹ buồn vì qua bao nhiêu phiên tòa xét xử những người yêu nước mà tư duy của họ vẫn chỉ có vậy.

Uy con à!

Tuy nói vậy, nhưng con đừng lo cho Mẹ, Mẹ ở ngoài nầy còn có mọi người, mọi người đều ủng hộ con, bạn bè con đều ủng hộ con.

Châu Văn Thi - Trò chuyện với cô Nguyễn Thị Kim Liên

Sáng ngày 22-10-2013, tôi có công việc ở dưới quê phải chạy xuống miền Tây. Đi ngang qua tỉnh Long An bất chợt nhớ tới cô Liên, mẹ của anh Đinh Nhật Uy, tôi cho xe rẽ vào lối cũ để vào thăm cô. Mùa này miền Tây lũ lớn nên đi đến đâu cũng trắng xóa một màu của nước... Cô đón tôi ngoài đầu ngõ, bảo tôi gởi xe lại rồi cô dẫn tôi về nhà. Hôm nay cô Liên vận một chiếc áo bà ba xanh cũ kỹ, trên trán hằn sâu những nếp nhăn nhọc nhằn. Cô bảo:

- Nhà cô nước ngập hết rồi, đi đâu cũng phải đợi nước rút; về cũng vậy, không thôi sẽ lọt xuống ao. Hên là hôm nay con tới nhằm lúc nước đang xuống. Con xem này, đấy! Không thấy bờ, thấy cõi gì cả con à. Có ngày cô chỉ ăn rau và hột gà vì không đi chợ được. Cá mùa này thì bao la mà không có anh Uy ở nhà để bắt. Nhà mới gãy hai cây đu đủ, trái nhiều lắm, tiếc muốn khóc luôn con ơi!

Lê Thu Hà - HÀNH TRÌNH TÔI TRỞ THÀNH "PHẢN ĐỘNG"

Tôi, con nhà nòi cộng sản, ông bà nội ngoại, cô dì chú bác, và cả ba tôi đều cống hiến hết mình cho sự nghiệp đánh giặc cứu nước vĩ đại. Ba tôi từng là Trợ lý Cục chính trị Quân khu 4, từng tập kích vào chiến trường B, tham gia chỉ huy những trận đấu ở Quảng Trị, và gặp mẹ tôi. Năm 1982, khi mẹ hạ sinh 2 anh em sinh đôi là tôi và anh trai, ba quyết định xuất ngũ với chế độ về hưu mất sức lao động. Tôi lớn lên với một niềm tin mãnh liệt và một niềm tự hào lớn lao về quê hương, xứ sở, về những chiến tích lẫy lừng của cha ông. Điều kỳ lạ là, từ khi tôi biết nhận thức cho đến ngày ba tôi mất, ông chưa hề một lần kể cho chúng tôi nghe về những chiến công hay những khó khăn gian khổ trong chiến tranh mà ông đã trải qua, cũng chưa một lần định hướng cho anh em tôi gia nhập vào đội ngũ của Đảng. Ông là người khá kín tiếng, mực thước, tinh anh, với vốn kiến thức uyên bác, có tầm nhìn rộng và những nhận định sắc bén về mọi vấn đề trong cuộc sống. Hàng xóm và người dân trong khu phố đều kính trọng ông. Những năm tháng còn học phổ thông, tôi để ý thấy ba hay theo dõi thời sự, và đặc biệt là ban đêm, ba tôi hay mở đài BBC, VOA và RFA để nghe, những đài mà với hiểu biết của tôi là phản động. Tôi thường thấy ba ngồi lặng lẽ ưu tư, trầm mặc. Nhưng hồi đó, với tuổi ăn tuổi lớn, tôi quên bẵng những ưu tư đó của ba và cứ thế hồn nhiên va vào cuộc sống.

HRW - Việt Nam cần sửa đổi hiến pháp để bảo vệ nhân quyền.

(New York) – Trong một văn thư vừa gửi tới Chủ tịch Quốc Hội, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền phát biểu rằng Quốc Hội Việt Nam cần đảm bảo bản hiến pháp sửa đổi của Việt Nam đáp ứng được đầy đủ các tiêu chuẩn quốc tế về nhân quyền. Quốc Hội Việt Nam đang xem xét và dự định sẽ bỏ phiếu về các nội dung sửa đổi hiến pháp trong phiên họp từ ngày 21 tháng Mười đến ngày 30 tháng Mười một năm 2013.

Tổ chức Theo dõi Nhân quyền cho rằng các nghị viên Quốc Hội đang đứng trước một ngã rẽ lịch sử và, bất chấp các yêu cầu của Đảng Cộng sản đang cầm quyền, nên sử dụng thời cơ này để mang lại những thay đổi có ý nghĩa cho một hệ thống hiến pháp và pháp luật vốn đã cản trở người dân Việt Nam được hưởng các quyền cơ bản một cách có hệ thống. Lần gần đây nhất bản Hiến pháp Việt Nam 1992 được sửa đổi là vào năm 2001.

Bùi Hằng - Tổng hợp thông tin về chuyến đi thăm hai tù nhân lương tâm

Qua thông tin, nghe gia đình Mai Thị Dung chưa bao giờ đặt chân ra Hà Nội. Vậy thì không thể "làm ngơ" được rồi. Tạm gác hết mọi việc riêng, tôi lập tức lên ngay kế hoạch phụ giúp việc đón 2 gia đình để thu xếp thời gian cho việc gặp mặt 2 tù nhân lương tâm Mai Thị Dung và Đỗ Thị Minh Hạnh tại trại giam mới Phân trại 3 - Trại Thanh Xuân thuộc xã Xuân Dương- Huyện Thanh Oai.

Sáng 10-10-2013 chúng tôi gồm mấy anh chị em đưa Võ Văn Bửu, chồng của Mai Thị Dung đi “tiền trạm”. Vào đến trại Thanh Xuân nhưng lại là phân trại 1... Sau khi được hướng dẫn chúng tôi quay đi tìm phân trại 3... Cũng may trong buổi sáng đó mấy anh em cũng đến được nơi cần tìm.

Phùng Khang - Hãy đợi đấy

Nhân loại tiến đến Cộng Sản Chủ Nghĩa đã là lên đến tuyệt đỉnh chưa?

Tuyệt đỉnh là thế nào? Phải vượt qua chứ! Nghĩa là… bay ra ngoài, không dính dáng gì đến thế giới vật chất này nữa. Sau đó thì thế nào? Các nhà Cộng Sản Lý Thuyết (CSLT) chưa công bố, còn các nhà Cộng Sản Thực Hành (CSTH) thì từ xưa đến nay vẫn chỉ biết nhắm mắt tiến lên, có gì để nói. Liên Xô, lực lượng tiên phong, sau 7 thập kỷ tiến lên theo chủ nghĩa Mác, vẫn chưa đưa được nhân dân lên đến đỉnh đã tuột dốc, ngọn đuốc soi đường văng đi đâu không biết?

Việt Nam chúng ta được các nhà CSLT dẫn đường cho đến nay vẫn chưa sờ tới được cái đích nào. Phấn đấu không còn chế độ người bóc lột người (?) thì bây giờ “địa chủ đỏ” “tư sản đỏ” nó còn bóc lột gấp 5 gấp 10 lần ngày xưa. Bị bóc lột mà không được kêu, kêu lên là phản động. Ruộng đất về tay dân cầy (?) thì khắp trong nam ngoài bắc dân chúng lũ lượt kéo nhau đi đòi đất. Bị áp bức tới mức phải nổ súng chống lại chính quyền, bước đường cùng là nổ súng ngay vào đầu mình để tự giải thoát. Tự do ngôn luận (?) thì bị khoác cái tội nói xấu chế độ thậm chí câu kết với nước ngoài âm mưu lật đổ chế độ. Biểu tình chống lũ bành trướng khủng bố ngư dân Việt Nam, lấn chiếm biển đảo của tổ quốc thì bị hốt lên xe, đạp vào mặt nện vào đầu rồi tống vào tù, nhốt chung với bệnh nhân HIV để khủng bố tinh thần v.v…

Michael Lang - "Mein Kampf" vĩ đại

Cách ni vài tuần, tui được chú em thông báo: “Này, bác có biết báo mạng của các đồng chí lãnh đạo vừa đồng loạt đăng toàn văn hồi ký của A Đôn Hít Le không?”

“A Đôn Hít Le là ai? Một đồng chí lãnh đạo quốc tế cọng sản à?”

Chú em tui nhăn mặt: “Cái ông già này đếch biết chi.” Rồi chú ấy lấy bút viết vô lòng bàn tay.

Tui cố nhớ được những chữ thế này: ADOLF HITLER. Tui lẩm nhẩm đọc: a-đo-lờ-phờ-hít-lờ-…

Chú em tui cười: “Ông ơi, nếu chỉ đọc họ thì đó là Hít Le.” “Hít… Hít Le mô?”

“Hít Le đứng đầu nước Đức phát-xít trước tháng 5-1945 ấy.”

“Răng?! Các báo mạng của các đồng chí lãnh đạo ta đăng hồi ký của thằng …Hít Le? Toàn văn?”

Syndicate content