+ Trả lời chủ đề này
Trang 2/12 đầuđầu 123456789 ... cuốicuối
kết quả từ 11 tới 20 trên 114

Chủ đề: Vị thế của Trung Quốc trên Thế giới

  1. #11
    Thành viên chính thức
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Địa điểm
    PridePalmer, MidWest, USA
    Bài viết
    171
    Post Thanks / Like

    TQ đang thách thức vị trí độc tôn kinh tế của HK

    Tôi cho rằng tác giả của những bài báo trên có rất nhiều bias về China. Nhận định rất hời hợt, thiếu số liệu thực tế.
    Cái thời kt Mỹ huy hoàng, thống lãnh kinh tế toàn cấu, vô đối thủ coi bộ đã xa rồi. Chúng ta đang trở thành quốc gia hậu công nghiệp, già cỗi. Trong khi thế giới xung quanh đang ngày đêm phát triển mà dẫn đầu là TQ, họ đang catch up và có thể pass Mỹ, nếu Mỹ không có phương án rõ ràng, vững chắc để reverse trend này.
    Tháng giêng năm ngoái trong bài diễn thuyết State Of the Union, TT Obama khẳng định
    "I do not accept second place for the United States of America."
    TT Obama đương nhiên "do not accept", nhưng với đà này, China sẽ chiếm vị thế kinh tế HK rất mau.

    #1- Năm 1998, Mỹ chiếm 25% thị trường xuất khẩu hàng hi-tech. TQ chỉ chiếm 10%. Chỉ sau 10 năm, Mỹ xuống còn 15% và TQ lên 20%.

    #2- Mỹ đứng đầu thế giới gần 100 năm về tiêu thụ năng lượng, nay TQ đã vị chiếm trí đó.

    #3- Từ năm 2000 - 2009, Nhập siêu của HK/TQ tăng 300%
    #4- Trong vòng 15 năm qua, TQ từ nên kt thứ 14, nay lên hàng thứ 2 trên thế giới về published scientific research articles.

    #5- TQ sở hữu 90% nguồn cung cấp đất hiếm trên toàn cầu.

    #6- TQ mua đứt Mt. Hope Project, bang Nevada là một mỏ molybdenum thuộc hàng lớn nhất của Mỹ.

    #7- TQ hiện đang dẫn đầu thế giới về sx wind and solar power.

    #8- Mỹ đã mất 32% manufacturing jobs kể từ năm 2000.

    #9- năm 2008, 1.2 tỷ cellphones bán trên thế giới. So how many of those cellphones were manufactured inside the United States? Zero.


    #10- 1/2 số graduate science students đang theo học trong các đại học Mỹ là người nước ngoài.

    #11 TQ có thặng dư khoảng 2.5 trillion, và là chủ nợ lớn nhất của Mỹ, gần $900 b

    #12- Kể từ 2001, hơn 42,000 hãng xưởng của Mỹ phải đóng cửa.

    #13- Năm 2010, mặt hàng xuất mạnh nhất của Mỹ qua TQ là "scrap and trash".

  2. #12
    Diên Vỹ
    Khách Vãng Lai

    Trung Quốc: Lần hiện đại hoá thứ tư

    Nguồn: The Economist

    02.12.2010

    Trung Quốc đang trở thành một lực lượng quân sự đáng gờm trong khu vực tây Thái Bình Dương. Hoa Kỳ nên phản ứng như thế nào?

    Ba mươi lăm năm trước Đặng Tiểu Bình đã lên án Quân đội Giải phóng Nhân dân về tội "phô trương, vô kỷ luật, kiêu ngạo, ngông cuồng và trì trệ". Tuy thế, ba năm sau, khi ông bắt đầu công cuộc hiện đại hóa Trung Quốc, ông đã để QĐGPND vào vị trí cuối cùng, sau nông nghiệp, công nghiệp và khoa học. Và vào năm 1982, khi vị tư lệnh hải quân đưa ra kế hoạch biến Trung Quốc thành một cường quốc trên biển, ông đã không nghĩ rằng mục tiêu của mình sẽ trở thành hiện thực trước năm 2040.

    Về sau việc hiện đại hóa quân đội đã trở thành ưu tiên hơn, nhờ đến hai lần phô trương vũ lực của người Mỹ. Lần đầu, việc Hoa Kỳ đã dùng những vũ khí chính xác trong Chiến dịch Bão Sa mạc trong cuộc chiến vùng Vịnh lần thứ nhất đã thuyết phục Trung Quốc rằng họ không thể nương tựa khả năng phòng thủ của mình lên số đông được nữa. Lần thứ hai, khi QĐGPND đang uy hiếp Đài Loan với việc bắn thử tên lửa vào năm 1996, Tổng thống Bill Clinton đã ra lệnh đưa hai nhóm tàu sân bay vào khu vực, dẫn đầu một trong hai nhóm này là chiến hạm mang tên đầy kích động USS Independence. Trung Quốc đã phải thối lui.

    Việc Liên Xô sụp đổ đã thuyết phục các nhà lãnh đạo Trung Quốc rằng một cuộc chạy đua vũ trang với siêu cường duy nhất của thế giới sẽ có thể tiêu phí nhiều tiền bạc, đủ để tạo ra nguy hiểm đối với sự kiểm soát của đảng. Thách thức trực diện với Mỹ thì không hợp lý lắm. Thay vì thế Trung Quốc đã dồn nỗ lực vào việc phát triển những loại vũ khí "bất đối xứng" có thể xoay trở được.

    Chiến lược không chính thống này đã khiến cho việc đo lường mức tiến triển của QĐGPND trở nên khó khăn hơn. Quan điểm của phương Tây bị chia rẽ sâu sắc. Các nhà phân tích quân sự đang báo động về cái mà họ cho là một đe doạ ngày càng tăng đối với vị trí thống lĩnh hàng hải của Hoa Kỳ trong vùng tây Thái Bình Dương. Các chuyên gia về an ninh Trung Quốc lại xem thường những tin đồn gây hoảng hốt trên. Thế thì ai đúng?

    Có ba lĩnh vực nổi bật trong quá trình hiện đại hoá của QĐGPND. Trước hết, Trung Quốc đã tạo ra cái mà Lầu Năm Góc gọi là "chương trình tên lửa đạn đạo và hành trình hoạt tính nhất thế giới". Quân đoàn Pháo binh Đệ nhị có khoảng 1.100 tên lửa tầm ngắn hướng về Đài Loan và đã đang mở rộng tầm bắn, tăng cường độ chính xác và trọng tải. Quân đoàn Pháo binh Đệ nhị cũng đang phát triển dàn tên lửa đạn đạo tầm trung, có thể mang được đầu đạn thường hoặc đầu đạn hạt nhân. QĐGPND đã triển khai vài trăm tên lửa hành trình tầm xa phóng từ đất và từ không trung. Và họ đang chế tạo loại tên lửa đạn đạo chống tàu chiến đầu tiên trên thế giới, được gắn vào một phương tiện quay lại trái đất để thêm phần nguy hiểm.

    Thứ hai, Trung Quốc đã chuyển hoá và mở rộng hạm đội tàu ngầm của mình, hiện đang thả neo tại căn cứ vừa hoàn tất trên đảo Hải Nam nằm ở bờ biển phía nam Trung Quốc. Trong vòng tám năm trước 2002 Trung Quốc đã mua từ Nga 12 chiếc tàu ngầm hạng Kilo, một tiến bộ lớn so với những tàu ngầm tự chế hạng Minh và Romeo ồn ào. Kể từ đó hải quân QĐGPND đã có những chủng loại tàu ngầm tầm xa và êm ả hơn do chính Trung Quốc thiết kế, bao gồm hạng Tấn chạy bằng động cơ hạt nhân mang các tên lửa đạn đạo, và hạng Thương, một loại tàu tấn công có động cơ hạt nhân. Trung Quốc có khoảng 66 tàu ngầm so với 71 chiếc của Hoa Kỳ, mặc dù tàu của Hoa Kỳ tối tân hơn. Đến năm 2030, theo tổ chức nghiên cứu Úc Kokoda Foundation, Trung Quốc có thể có từ 85-100 tàu ngầm.

    Và thứ ba, Trung Quốc đã chú tâm vào cái mà họ gọi là "thông tin hoá" (informatisation", một khái niệm khó đọc do Giang Trạch Dân đặt ra vào năm 2002 để diễn tả việc QĐGPND cần phải hoạt động như một lực lượng duy nhất, dùng những bộ phận cảm ứng, thông tin, chiến tranh điện tử và chiến tranh mạng. Trung Quốc hiện biết rõ những gì xảy ra tận vùng Thái Bình Dương nhờ hàng loạt những vệ tinh, radar vượt tuyến chân trời, radar sóng vi ba tầm trung, những máy bay thám thính và dàn cảm ứng dưới nước.

    Trung Quốc cũng đang thiết kế vũ khí chống vệ tinh. Các vệ tinh của Mỹ đã bị "loá mắt" vì những tia lazer bắn từ mặt đất. Và trong năm 2007 một tên lửa đạn đạo bắn từ trung tâm vũ trụ Tây Xương ở Tứ Xuyên đã làm nổ tung một vệ tinh theo dõi khí hậu - một thành tựu vượt bậc, mặc dù những quốc gia khác đã nổi giận vì việc này tạo ra hơn 35 nghìn mảnh rác mới trong vũ trụ.

    Giới tin tặc Trung Quốc cũng đang rất bận rộn. Vào tháng Ba năm ngoái các nhà nghiên cứu Canada đã khám phá ra một mạng lưới tình báo chứa hơn 1.300 máy tính, đa phần từ Trung Quốc, đã đột nhập vào hệ thống của các chính phủ. Các mục tiêu từ Đài Loan và phương Tây từng phải chịu đựng những cuộc tấn công mạng nghiêm trọng từ Trung Quốc ít nhất là 35 lần trong thập niên trước năm 2009, theo Northrop Grumman, một công ty quốc phòng Mỹ. Lầu Năm Góc thừa nhận rằng họ không chắc là QĐGPND đứng sau những cuộc tấn công này, nhưng cho rằng những nhà phân tích có "quyền lực" trong QĐGPND nhận thấy rằng chiến tranh mạng là quan trọng.

    Kho vũ khí mới


    Điều này sẽ dẫn đến việc gì? Các chuyên gia quân sự ở Mỹ, Úc và Nhật cho rằng kho vũ khí mới của Trung Quốc mang mối đe doạ lớn hơn cả dự định đầy đình đám nhằm hạ thuỷ những chiếc tàu sân bay trong khoảng một thập niên tới. Alan Dupont thuộc Đại học Sydney ở Úc nói rằng "tên lửa và vũ khí mạng tương đương đang trở thành loại vũ khí được ưa chuộng cho những ai không có sức mạnh từ vũ khí qui ước."

    Căn cứ theo Trung tâm Nhận định Chiến lược và Ngân sách, một học viện nghiên cứu Hoa Kỳ, hoả lực của Trung Quốc đang đe doạ các căn cứ của Mỹ tại châu Á, vốn cho đến nay vẫn được bình yên ngoại trừ việc bị tấn công bằng vũ khí hạt nhân. Các tên lửa của Quân đoàn Pháo binh Đệ nhị có thể tràn ngập hệ thống phòng thủ của các căn cứ và phá huỷ đường băng cũng như phần đông các chiến đấu cơ và chiến hạm. Nhật hiện đã nằm trong tầm tên lửa của Trung Quốc, đa số hiện đang hướng về Đài Loan. Đảo Guam sẽ sớm lọt vào tầm bắn (xem hình 1).


    Các tàu ngầm, tên lửa và tên lửa hành trình chống tàu chiến của Trung Quốc đang đe doạ các hạm đội hàng không mẫu hạm của Hoa Kỳ trong vòng 1.000 đến 1.600 hải lý ngoài khơi bờ biển Trung Quốc. Theo Ross Babbage, một nhà phân tích quốc phòng và người sáng lập Kokoda Foundation, nếu Trung Quốc có được một tên lửa đạn đạo chống tàu chiến, nhanh chóng tiến công và không đưa ra cảnh báo thì sẽ càng khó khăn hơn để phòng chống. Và các vũ khí không gian và mạng của Trung Quốc có thể được sử dụng như các nhà lập kế hoạch Trung Quốc gọi là "chuỳ sát thủ" trong một tấn công bất ngờ được thiết kế để đập tan hệ thống điện tử phức tạp nhưng mỏng manh của Hoa Kỳ. Việc này sẽ khiến cho quân đội mù và điếc phân nửa, và các căn cứ cũng như các hàng không mẫu hạm của họ vẫn dễ bị tổn thương.

    Tóm lại, khả năng tấn công của Trung Quốc đã vượt quá xa việc tìm cách ngăn cản sự can thiệp của Hoa Kỳ trong những tranh chấp tương lai giữa lục địa và Đài Loan. Hiện nay Trung Quốc có thể chứng tỏ sức mạnh từ vùng duyên hải ra xa hơn giới hạn 19 km mà người Mỹ từng không e dè tiếp cận. Ông Okamoto, chuyên gia an ninh Nhật cho rằng chiến lược của Trung Quốc là có "toàn quyền kiểm soát" cái mà các nhà hoạch định gọi là Đệ Nhất Chuỗi Đảo. Rốt cuộc thì Trung Quốc dường như muốn ngăn chặn hạm đội Mỹ để không thể bảo đảm được quyền lợi của họ trên khu vực tây Thái Bình Dương.

    Các quan chức cao cấp nhất của Hoa Kỳ đã lưu ý điều này. Năm ngoái bộ trưởng quốc phòng Robert Gates đã đưa ra cảnh báo rằng "những đầu tư [từ các quốc gia như Trung Quốc] vào chiến tranh mạng và vệ tinh, các loại vũ khí đối không và chống chiến hạm và tên lửa đạn đạo có thể đe doạ con đường chủ lực của Hoa Kỳ trong việc biểu dương sức mạnh và giúp đỡ đồng minh trong vùng Thái Bình Dương - đặc biệt là đối với những căn cứ tiền phương và các hạm đội tàu sân bay của chúng ta."

    Ông Babbage thì thẳng thừng hơn: "kế hoạch phòng vệ hiện tại thì vô giá trị," ông nói. Ông và những nhà phân tích khác tại CSBA cho rằng Hoa Kỳ cần xem lại chiến lược của mình trong vùng Thái Bình Dương. Họ cần nên tăng cường các căn cứ và phải có thể ngăn chặn những cuộc tấn công của Trung Quốc bằng cách nghi trang cũng như triển khai thêm máy bay và tàu chiến trong khu vực. Các lực lượng Hoa Kỳ phải có hệ thống hậu cần tốt hơn và phảI có thể chiến đấu trong hoàn cảnh mạng lưới thông tin bị tê liệt. Điều tối trọng là họ phải nằm trong vị thế để ngăn chặn khả năng dọ thám điện tử, theo dõi và khả năng nhận định tổn thất giao chiến của Trung Quốc, một số các phương tiện này được bảo vệ bởi một hệ thống đường hầm mà vũ khí của Hoa Kỳ không dễ gì vươn tới.

    Thái Bình Dương chỉ trên danh nghĩa mà thôi

    Các nhà chỉ trích nói rằng các chiến binh của chiến tranh lạnh đang bị mắc chứng "mất địch thủ". Trước tiên, ấn tượng rằng chi phí quốc phòng Trung Quốc đang tăng vọt là không đúng. Ngân sách của QĐGPND phần lớn đã tăng trưởng theo tỉ lệ GDP trong thập niên qua, sau hai thập niên mà tỉ lệ phần trăm của nó trong số GDP bị giảm (xem hình 2). Các chuyên gia có nhận định khác nhau về ngân sách quốc phòng Trung Quốc, vốn chỉ được tiết lộ một phần. Sam Perlo-Freeman thuộc Học viện Nghiên cứu Hoà bình Thế giới Stockholm cho rằng tổng số chi phí quân sự của Trung Quốc năm 2009 ở khoảng 99 tỉ Mỹ kim, mặc dù có những dự đoán cao hơn và tổng số chính thức là chỉ 70 tỉ. Trong khi đó Hoa Kỳ dự tính sẽ chi tiêu 663 tỉ Mỹ kim. Theo tỉ lệ phần trăm GDP, Trung Quốc chi phí ít hơn phân nửa con số của Hoa Kỳ và ít hơn cả bản thân họ chi tiêu vào thời gian đầu của giai đoạn 1990s. "Không có nhiều bằng chứng về chạy đua vũ trang," ông Perlo-Freeman nói.


    Một số người khác nghi ngờ về chất lượng của vũ khí Trung Quốc. Một đô đốc Hoa Kỳ đã về hưu nói rằng đa số những vũ khí quốc gia này mua từ Nga là đồ "phế thải". Bất chấp tiến triển, Trung Quốc vẫn thiếu hệ thống hướng dẫn và kiểm soát, các động cơ tuốc bin, dụng cụ bằng máy, các phương tiện chẩn đoán và phân tích cũng như bộ phật thiết kế và sản xuất được hỗ trợ bởi vi tính. "Trung Quốc đã tiến nhanh và dài," Giáo sư Dupont nói, "nhưng quá trình hiện đại hoá quân sự trở nên khó khăn hơn từ đây."

    Một số cũng nghi ngờ về nhân lực của Trung Quốc. QĐGPND đã trở nên chuyên nghiệp hơn nhiều so với thời kỳ còn là một đội quân nông dân, nhưng họ lại thiếu kinh nghiệm. Nigel Inkster thuộc Học viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế (IISS) nhớ lại một trong những người sáng lập nghành hải quân Trung Quốc từng nói với ông rằng: "Không phải là tôi không biết nhiều về việc đi biển, chỉ là tôi chưa bao giờ được thấy biển."

    Những vấn đề phức tạp như chiến tranh tàu ngầm cần nhiều năm để học được. "Nếu bạn chiến đấu, sẽ có những lổ hổng ," Christian Le Mière thuộc IISS nói. "Và cho đến khi bạn thật sự lâm trận, bạn sẽ không biết chúng là gì." Viên đô đốc về hưu nghĩ rằng quân đội Trung Quốc đang gánh chịu tình trạng thiếu lòng tin, điều có thể cản trở họ trên chiến trường. "Chúng tôi trao cho binh sĩ của mình trách nhiệm và sự chủ động," ông nói. "Điều ấy trở thành lời nguyền của họ."

    Robert Ross, một giáo sư tại Harvard cho rằng những kẻ bi quan đã đánh giá cao mối đe doạ của Trung Quốc và đánh giá thấp sức mạnh của Hoa Kỳ. Hoa Kỳ theo dõi tàu ngầm của đối phương dễ dàng hơn, chiếm thế thượng phong hơn trong chiến tranh mạng và ít bị đe doạ hơn so với Trung Quốc trên không gian - chỉ vì họ xây dựng những phương tiện dư thừa. Trung Quốc sẽ phải vất vả để thâm nhập hệ thống đối phó và ngụy trang điện tử được dùng để bảo vệ các chiến hạm của Hoa Kỳ. Carlyle Thayer thuộc Học viện Quốc phòng Úc lưu ý rằng Hoa Kỳ đã huy động 31 trong số 53 tàu ngầm tấn công nhanh và ba tàu ngầm hạng Ohio với động cơ hạt nhân đến khu vực Thái Bình Dương.

    Với những điều không chắc chắn trong cuộc tranh luận này, có ba điều không cần tranh cãi. Thứ nhất, Trung Quốc đã khiến cho các tàu chiến Hoa Kỳ nghĩ đến việc họ phải làm gì và khi nào họ tiếp cận bờ biển Trung Quốc. Các tàu chiến Hoa Kỳ càng đến gần thì càng phải đối điện nhiều hơn các tên lửa và tàu ngầm và ít thời gian hơn để ứng phó một cuộc tấn công. Những ai vận hành một hàng không mẫu hạm trị giá từ 15 - 20 tỉ Mỹ kim với 6000 thuyền viên sẽ phải suy nghĩ kỹ về việc mạo hiểm thêm. Qua việc từ chối khả năng chiếm giữ mặt biển của Hoa Kỳ, nơi họ đã thống lĩnh trong nhiều thập niên, Trung Quốc đã không cần phải bảo vệ vùng bờ biển của mình; họ chỉ cần có khả năng đe doạ tàu chiến của Hoa Kỳ trong khu vực. Hugh White, cựu nhân viên an ninh và quốc phòng Úc, đã tiên liệu rằng vùng tây Thái Bình Dương sẽ trở thành một "khu vực hải quân không được đi lại".

    Thứ hai, khả năng phô trương sức mạnh của Trung Quốc đang tiến triển dần. Những tàu ngầm, máy bay chiến đấu, tên lửa, và khả năng chiến tranh mạng và điện tử, vốn từng nghèo nàn, nay trở thành một mối đe doạ. Các vũ khí của Trung Quốc sẽ tiếp tục phát triển và quân đội của họ sẽ có thêm kinh nghiệm. Nếu nền kinh tế không bị đình trệ thì ngân sách cũng sẽ tăng lên, chắc chắn và có thể theo tỉ lệ của GDP. Với những điều bình đẳng khác, Trung Quốc có thể phô trương sức mạnh của mình tại sân sau dễ dàng hơn nhiều so với việc Mỹ phải phô trương sức mạnh của mình xuyên qua biển Thái Bình Dương. Điều đang bị đe doạ chính là cái mà ông Gates gọi là "nơi lưu trú mà hải quân chúng ta đã được hưởng trên vùng tây Thái Bình Dương trong hầu hết sáu thập niên qua".

    Thứ ba, mặc dù Hoa Kỳ có thể đáp trả lại Trung Quốc, trước hết họ phải vượt qua vài khó khăn. Chi phí quân sự của Hoa Kỳ tại châu Á đang bị đe doạ bởi việc cần thiết phải cắt giảm toàn bộ chi phí của chính phủ và bởi những ưu tiên quân sự khác như Afghanistan. Jonathan Pollack thuộc Học viện Brookings chỉ ra rằng một số ý kiến, ví dụ như thay thế các tàu sân bay bằng nhiều tàu ngầm, chắc chắn sẽ gặp phản đối từ ngành hải quân và từ những chính trị gia có cử tri bị ảnh hưởng vì việc này. "Đối với nhiều sĩ quan thì hình ảnh chính thức cốt lõi không phai mờ của ngành hải quân gắn liền với những hàng không mẫu hạm và những nhiệm vụ phô trương sức mạnh mà chúng thực hiện," ông nói. "Cắt giảm bớt chúng sẽ là một quá trình đầy đau đớn." Trên hết, việc thay đổi này trong kế hoạc quân sự sẽ cần nhiều thập niên: Hiện nay Hoa Kỳ cần phải nghĩ đến Trung Quốc của năm 2025.

    Tất cả những điều này đều hướng về một nguyên lý quan trọng. Việc hoạch định quân sự được hình thành khác với ngoại giao. Những nhà ngoại giao chỉ quan tâm đến gì họ cho là chính phủ muốn thực hiện, nhưng các nhà hoạch định quân sự phải làm việc với những gì họ cho là chính phủ có thể thực hiện. Ý định thường thay đổi và chính phủ có thể đi sai đường lối. Nếu anh chịu trách nhiệm bảo vệ quốc gia mình, anh cần phải đối phó cả với những đe dọa khó xảy ra.

    Lý lẽ này cũng hợp với Trung Quốc. Hoa Kỳ đã không e ngại tham gia chiến tranh trong những năm qua. Cách đây không lâu một đô đốc Trung Quốc về hưu đã so sánh hải quân Hoa Kỳ như là kẻ có tiền án "lai vãng ngoài cổng nhà người ta". Sức mạnh của Hoa Kỳ trong những năm 1990s đã làm cho Trung Quốc cảm thấy bất an, vì thế họ đã chuyển hoá QĐGPND để củng cố chính sách của mình đối với Đài Loan và bảo vệ vùng bờ biển có vai trò quan yếu đối với kinh tế. Nhưng với việc tăng cường an ninh của mình, Trung Quốc cũng đã tước đi mối an ninh từ các quốc gia láng giềng và từ Hoa Kỳ. Có lẽ Trung Quốc không bao giờ có ý định sử dụng vũ khí của mình một cách hung hãn. Nhưng các nhà hoạch định quốc phòng của Hoa Kỳ không thể tin vào điều này, vì thế họ phải phản ứng.

    Bằng cách này, hai quốc gia vốn chẳng bao giờ có ý định xâm hại nhau bắt đầu xem nhau như một mối đe doạ ngày càng lớn. Nếu anh không vũ trang, anh sẽ dễ bị tấn công. Nhưng nếu anh vũ trang, anh lại đe doạ quốc gia khác. Herbert Butterfield, một sử gia người Anh gọi đây là "một tình huống hoàn toàn khó xử và bất khả qui". Đây là một nguyên nhân tại sao quan hệ giữa Trung Quốc có thể sẽ trở nên xấu đi.

  3. #13
    Thành viên chính thức neofob's Avatar
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Địa điểm
    old mountain
    Bài viết
    2,510
    Post Thanks / Like

    UCAV

    Kinh tế đi xuống và sự "đe dọa" của TQ đối với láng giềng của họ cũng như bóng ma
    phóng đại của nó qua ánh sáng truyền thông thật ra là một điều tốt cho Hoa Kỳ về
    khía cạnh kỹ thuật.

    Với sự cắt giảm chi tiêu quốc phòng không tránh khỏi, và gia tăng quốc phòng ở Thái
    Bình Dương (aka "Helping Others Defend Themselves") thì chỉ có bước nhảy kỹ thuật
    mới có thể duy trì cán cân sức mạnh.

    Để duy trì ưu thế hoàn toàn, full spectrum domination, mà biểu tượng cho sức mạnh
    của Hoa Kỳ là HKMH và phi đoàn thống lĩnh không trung, thì UAV và UCAV sẽ dần
    thay thế máy bay có người lái.

    Sử dụng máy bay không người lái có ưu điểm là...ít tiền hơn. Nói cho ngay là giá trị
    bản thân máy bay không hẳn là ít hơn máy bay có người lái nhưng giá thành bảo trì,
    huấn luyện phi công...ít hơn.

    UAV và UCAV cũng bị bắn rơi như thường ở hai chiến trường gần đây. Nhưng không
    như máy bay có người lái, nó không phải là tin sốt dẻo trên báo chí.

    Suy cho cùng, nếu nhiệm vụ của phi công là bấm nút thả tên lửa, bom...đến mục
    tiêu được đánh dấu bằng GPS thì tại sao không để phi công đó ở nhà?

    Và khi Hoa Kỳ và đồng minh sử dụng UAV và UCAV thì một lần nữa họ lại có thể
    đi trước TQ về khoa học, kỹ thuật, kinh nghiệm...để cân bằng sức mạnh với TQ.

    Chính sự cân bằng sức mạnh mới đem lại thịnh vượng qua tự do hàng hải và giao
    thương.

  4. #14
    Diên Vỹ
    Khách Vãng Lai

    Ván bài Trung Quốc ở Lào

    Nguồn: Tom Fawthrop, The Diplomat

    24.12.2010

    Một khu sòng bài với mục đích biến khu vực nghèo khổ Ton Pheung trở thành "Ma Cao bên dòng Mekong". Nhưng một số người địa phương đã lo lắng.



    Một toà nhà mái vòm màu vàng thống lĩnh quang cảnh của Lào nằm phía bên kia bờ dòng Mekong. Từ Chiang Saen, cố đô của vương quốc Lanna và hiện nay là một bến cảng của Thái Lan, du khách bước lên các chuyến tàu tại một bãi cập được xây bởi một công ty thương mại Trung Quốc. Cứ mỗi 15 phút, du khách được các chiếc thuyền tốc hành đưa ngay sang bờ bên kia.

    Khi cập bến phía bờ Lào, họ được đưa vào một toà nhà mái vòm hoa lệ với cầu thang được trang trí bằng những biểu tượng rồng của Trung Quốc, nơi đây là văn phòng giải quyết thủ tục nhập cư trong khu vực cờ bạc Ton Pheung tại tỉnh Bokeo, Lào. Chào bạn đến với thành phố cờ bạc hoa lệ mới của Tam giác Vàng, còn được gọi là "Ma Cao mới bên dòng Mekong".

    Tuy nhiên, việc đóng dấu cho phép 14 ngày miễn phí thị thực nhập cảnh vào hộ chiếu cu/a du khách là dấu hiệu quyền lực duy nhất còn lại của chính phủ Lào trong Đặc khu Kinh tế do Trung Quốc điều hành.

    Dọc theo bờ sông, những chiếc tàu cao tốc tuôn các doanh nhân, nhà đầu tư, du khách và dân cờ bạc người Trung Quốc. Một số đến đây không qua con đường quá cảnh Thái Lan phổ biến mà trực tiếp từ tỉnh Vân Nam Trung Quốc, trong khi những người khác sang bằng con đường đã được nâng cấp rộng rãi từ khu biên giới Trung Quoốc ở Boten.

    Dù đây là ở Lào, nhưng một khách sạn 4 sao, nhà hàng, các cửa hiệu và cả tiền tệ đều là của Trung Quốc. Ở mọi nơi đều nhộn nhịp các công trình xây dựng trong khu vực giải trí và thương mại rộng 3000 héc ta này. Bầu không khí từ những điều này đang đối chọi với vẻ uể oải hấp dẫn thường thấy của đất nước này cũng như văn hoá Phật giáo, sự đa dạng về sắc dân và truyền thống tập thể làng xã của tỉnh. Thật vậy, nó có vẻ giống như một khu vực thương mại của Trung Quốc. Nhưng đây là một khu vực dường như đã vượt qua khỏi quyền lực pháp lý bình thường của nước chủ nhà yếu đuối. Theo lời của một giám đốc sòng bài: "Chúng tôi có chính phủ riêng của mình trong khu vực này."

    Một nhóm các nhà đầu tư Trung Quốc đang tìm cách biến hình ảnh thánh địa thuốc phiện cổ hữu của khu vực Tam giác Vàng thành một "Ma Cao bên dòng Mekong" bằng cách chiêu dụ dân cờ bạc, khách du lịch và thương nhân. Khi khu phức hợp này hoàn tất vào cuối năm nay, nó sẽ bao gồm hai sân gôn, các quán karaoke, tiệm mát xa, hồ bơi, khách sạn, một bệnh viện tư và một trung tâm mua sắm. Nhưng không phải là điều ngẫu nhiên khi toà nhà đầu tiên được xây dựng là một sòng bài. Lý do là ở Trung Quốc và Thái Lan, cờ bạc thì bất hợp pháp.

    Giai đoạn đầu của công trình xây dựng bao gồm một con đường đến thị trấn gần nhất là Ban Houei Xay, sẽ tốn khoảng từ 200 đến 300 triệu Mỹ kim. Trong khi đó, toàn bộ chi phí công trình được dự tính sẽ vào khoảng 2,25 tỉ Mỹ kim, với hơn 50 dự án sẽ được hoàn tất vào năm 2020.

    Người đứng sau những dự án này là một công ty vô danh Dokngiewkham, đăng ký tại Hồng Kông và được biết với cái tên tiếng Anh là Tập đoàn The King Romans. Các nhà đầu tư của nó được biết là từ Hồng Kông, Ma Cao và Vân Nam, mặc dù tập đoàn này đã từ chối tiết lộ tên tuổi hoặc chi tiết về những người đầu tư.

    Chiến lược của đại dự áy này dựa trên sự hoà nhập nhanh chóng của khu vực và công trình xây dựng "Xa lộ châu Á". Quá trình phát triển giao thông đã giúp nâng cấp rất nhiều tuyến giao thông chạy từ Vân Nam sang Lào qua biên giới Thái tại Chian Khong trên sông Mekong, trong khi các tuyến đường sắt đang được thi công cũng sẽ nối miền bắc Thái Lan xuyên qua Lào để đến Trung Quốc.

    Chính quyền cộng sản Lào đã ký kết với Dokngiewkhamon một hợp đồng cho thuê căn bản hơn 10 nghìn héc ta đất trong 99 năm. Trong khi đó, một chỉ thị cấp thủ tướng đã đưa ra những hướng dẫn để "thiết lập và quản lý Đặc khu Kinh tế Tam giác Vàng" với 3000 héc ta dành riêng cho khu vực miễn thuế của Đặc khu Kinh tế. Phần còn lại được dùng cho du lịch sinh thái, chính quyền và nhà xây dựng sẽ được chia nhau lợi nhuận.

    Nhưng bất chấp thực tế là Trung Quốc là nhà đầu tư lớn nhất ở Lào, với vô vàn nông trường cao su và mỏ, việc người Trung Quốc nhập cư hàng loạt đang châm thêm ngọn lửa bài Hoa trên quốc gia bị bao vây bởi đất liền này.

    Nông dân Lào đã than phiền về việc họ bị chính quyền địa phương áp lực bán đất với giá cực rẻ cho những đồn điền cao su Trung Quốc đang ngày càng mở rộng một cách nhanh chóng. Dự án sòng bài với kế hoạch xây dựng một thành phố mới với 50 nghìn cư dân - một Chinatown tương lai trong khu Tam giác Vàng - chắc chắn sẽ thổi bùng ngọn lửa căm ghét của dân địa phương.

    Thái độ này càng trầm trọng thêm vì việc một sòng bài cũ ở Boten do Trung Quốc điều hành vốn đã có tai tiếng về sự lan tràn của nạn ma tuý, bắt cóc, tống tiền và giết người. Trung Quốc đã cảnh báo công dân mình nên tránh xa và nói rằng họ đã yêu cầu chính quyền Lào đóng cửa nó. Nhưng nó vẫn đang hoạt động, vẫn bị nắm chặt bởi các nhà đầu tư Trung Quốc với lực lượng an ninh riêng của mình mà nhiều người nói rằng đang hành xử bên trên pháp luật.

    E. Abbas, một giám đốc của Dokngiewkham, thừa nhận rằng kinh nghiệm trước đây của tập đoàn chỉ giới hạn trong việc vận hành những sòng bài tại Mongla, một thị trấn vùng biên trong Đặc khu Số 4 thuộc tỉnh Khan của Miến Điện. Được xây dựng giữa các bộ lạc thiểu số miền núi trong vùng bắc Miến Điện, Mongla đã có danh tiếng là điểm nóng của việc rửa tiền kiếm lợi cho giới buôn ma tuý trong vùng, tất cả đều nằm dưới quyền kiểm soát của lãnh chúa địa phương Sai Leun, còn có tên là Lin Ming Xian.

    Từ Mongla chỉ đi một quãng ngắn băng qua dòng Mekong là đến khu sòng bài Ton Phueng. Bên ngoài đã có một đội xe thể thao đa dụng và hàng loạt xe limousine. Nhưng trên trang web của Dokngiewkham, cũng không cho biết một chi tiết nào về tên tuổi của những nhà đầu tư chính trong dự án đầy phí tổn này.

    Chao Wei, chủ tịch hội đồng quản lý Đặc khu Kinh tế, người được biết là có quan hệ gần gũi với tại Ma Cao, vẫn giữ kín bí mật về những người hậu thuẫn tài chính của mình. Có phải đầu nậu ma tuý Ling Ming Xian ở Mongla, được biết là thường xuyên lui tới sòng bài Ton Pheung là một trong những nhà đầu tư? Không ai chịu nói gì về việc này.

    Thương nhân Thái Pattana Sittisombat, chủ tịch Hội đồng Kinh tế Tứ giác và là nhân vật chủ chốt trong quan hệ hợp tác kinh tế giữa miền bắc Thái Lan, Lào và tỉnh Vân Nam, nói rằng ông quan ngại về xuất xứ của nguồn đầu tư.

    "Tôi vô cùng quan tâm đến khả năng về những ngân quĩ bất hợp pháp được thu hút bởi dự án này, và điều này có thể tạo ra cơ hội cho việc rửa tiền," ông nói.

    Mặc dù thế, Abbas đã bác bỏ những quan tâm này. "Tôi có thể bảo đảm rằng sòng bài của chúng tôi không nhân nhượng với bất kỳ hoạt động bất hợp pháp hoặc rửa tiền nào." Lập luận rằng thời hoàng kim thuốc phiện trong những năm 1960s đến 1990s của khu vực là chuyện quá khứ. Abbas nói thêm rằng: "Một phần của dự án của chúng tôi là khu vui chơi mang âm hưởng Tam giác Vàng."

    Trong khi Afghanistan từ lâu đã qua mặt Miến Điện để trở thành nơi trồng trọt và sản xuất thuốc phiện lớn nhất thế giới, hoạt động mua bán ma tuý của Miến Điện đã tăng vọt gần đây. Thật vậy, mặc dù Đặc khu Số 4 vốn đã xoá bỏ ma tuý, lực lượng du kích quân thống lĩnh trong khu vực hẻo lánh phía bắc Miến Điện này vẫn là UWSA, một trong những nhóm quân sự buôn lậu ma tuý lớn nhất thế giới, hiện đang hoạt động sát nách Đặc khu Số 2 của tỉnh Shan.

    Dân Lào vốn đã là nạn nhân của nạn buôn lậu "Ya Ba" (tên địa phương của thuốc kích thích amphetamines) đang hoàng hoành, được lực lượng UWSA sản xuất trong những khu bào chế nhỏ bên kia sông Mekong. Với việc khu vực thương mại Trung Quốc đang hoạt động đầy hiệu quả bên ngoài chủ quyền kiểm soát của nước chủ nhà và được che phủ bởi bức màn bí mật về nguồn gốc tiền bạc, về những nhà tài trợ ẩn danh và các đối tác đầu tư bí mật, sự bất ổn trên nước Lào bình dị này chắc chắn sẽ leo thang.

    Khi được hỏi rằng ai đang kiểm soát khu phức hợp này, một người dân làng sống ngoài khu xây dựng chỉ về hướng sòng bài. "Ở đấy, không còn là Lào nữa," ông nói một cách đơn giản. "Đó là Trung Quốc."

  5. #15
    Thành viên chính thức
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài viết
    135
    Post Thanks / Like
    Chủ nghĩa bành trướng của lũ người đại háng cẩu thật đáng sợ.

  6. #16
    Diên Vỹ
    Khách Vãng Lai

    Những giới hạn của chủ nghĩa bành trướng Trung Quốc

    Nguồn: Shawn W Crispin, Asia Times

    23.12.2010

    Vào một buổi tối tháng Mười một tại thị trấn biên giới phía bắc Lào, một đám đông tụ tập chung quanh một vụ tai nạn giao thông giữa hai lái xe người Trung Quốc. Khi tranh cãi bùng nổ, các bảo vệ sòng bài người Trung Quốc canh chừng để giữ hoà khí. Nhưng việc vắng mặt những cảnh sát Lào mặc sắc phục cho thấy rõ lỗ hổng quyền lực trong những nhiều khu vực đang mở ra ngày càng nhiều trong đó Viên Chăn đã thực sự trao chủ quyền cho Bắc Kinh.

    Các nhà đầu tư Trung Quốc đã xây dựng và điều hành một tổ hợp sòng bài rộng lớn ở Boten, là một trong hai đặc khu kinh tế dành riêng cho cờ bạc và Trung Quốc giữ quyền tự quản. Tại Boten, các nhân viên tiếp tân khách sạn chỉ nói tiếng Hoa, nhân dân tệ là loại tiền bắt buộc trong trao đổi và gái mãi dâm Trung Quốc mời chào dịch vụ của mình bằng những danh thiếp in bằng tiếng Phổ Thông thay vì tiếng Lào. Tại khu thứ hai, phía ngoài thị trấn Huay Xai, xe ô tô Trung Quốc đi lại không cần biển số.

    Những nhượng bộ đặc biệt này là thành quả trao đổi từ viện trợ chính thức, những tài trợ và nợ không lãi mà Bắc Kinh đã trao cho Lào trong những năm gần đây nhằm chi trả cho phương tiện thương mại và cơ sở hạ tầng đang rất cần của Lào. Việc hỗ trợ này được nhiều người đề cập đến như là "quyền lực mềm" của Trung Quốc, một canh bạc ngoại giao nhắm vào việc thay đổi quan điểm về Trung Quốc trong khu vực Đông nam Á, vốn thường xem người láng giềng khổng lồ như là một đe doạ chiến lược hơn là một cơ hội kinh tế.

    Nổi lên từ sự tăng trưởng về sức mạnh kinh tế và được thúc đẩy bởi một chính sách đưa ra vào năm 2001 với tên là tẩu xuất khứ, có nghĩa là "đi ra ngoài", khuôn mẫu được biến hoá nhanh chóng của chủ nghĩa bành trướng tư bản Trung Quốc đang bắt đầu gây ra những ngờ vực về tính bền vững của quá trình hướng ngoại này. Với ngân sách quốc gia đang tràn đầy nhờ thặng dư kinh tế trong những thập niên qua, đầu tư vào nước ngoài của Trung Quốc được trông đợi sẽ tăng trội theo mức luỹ tiến trong những năm sắp tới, đặc biệt là khu vực Đông nam Á lân cận giàu có tài nguyên.

    Nhưng đầu tư vào nước ngoài của Trung Quốc giờ đây có kèm theo những điều kiện lớn, bao gồm việc cho phép nhập khẩu những lao động không kỹ năng người Trung
    Quốc cho những dự án do Trung Quốc đầu tư tại những quốc gia vốn thường tuyệt vọng để tạo ra công việc làm cho chính mình. Không đâu trở nên rõ ràng như tại những nước kém phát triển trong khu vực Đông nam Á, nơi việc trợ giúp tài chính hào phóng của Trung Quốc đã lũng đoạn chính sách nhà nước theo hướng có lợi cho Bắc Kinh. Điều quan trọng là Trung Quốc đã dùng những đầu tư sâu nặng nhất của mình để xâm nhập vào những quốc gia được cai trị bởi những chính phủ độc tài như Cambodia, Lào, Miến Điện và Việt Nam.

    Các chính quyền cứng rắn và vô trách nhiệm đã cho phép việc chiếm đất với sự bảo trợ của nhà nước và cưỡng bức dân chúng phải tái định cư để mở đường cho nhiều dự án đầu tư của Trung Quốc, đặc biệt trong ngành khai thác mỏ và nông trại. Toàn bộ một ngôi làng đã bị cưỡng bức di dời đến một vùng đất tái định cư cằn cỗi để nhường chỗ cho đặc khu kinh tế của Trung Quốc bên ngoài Huay Xai. Điều này làm một số người trong vùng liên hệ việc đầu tư của Trung Quốc với hoạt động tham nhũng của chính quyền, làm tăng thêm những quan điểm từ đó thúc đẩy những khuấy động đầu tiên mang tính dân tộc chống lại chủ nghĩa bành trướng của Trung Quốc.

    Những cửa ngõ mới

    Điều chắc chắn là việc tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc đúng là đã tạo ra ảnh hưởng tích cực đối với những nền kinh tế nhỏ đang biến chuyển trong khu vực Đông nam Á. Những con đường mới hoặc được nâng cấp và những cơ sở hạ tầng đã mở ra những cửa ngõ mới quan trọng cho giao thương buôn bán. Điều này bao gồm việc Trung Quốc tài trợ để xây Đại Xa lộ châu Á nằm trên phần đất Lào, nếu hoàn thành đúng thời hạn vào năm 2012, sẽ nối liền Bắc Kinh với Singapore và biến Lào thành từ vị thế bị bao vây bởi đất liền thành một quốc gia tiếp nối với đất liền.

    Những con đường được Trung Quốc tài trợ vào những vùng hẻo lánh trước đây dọc theo Sông Mekong trong khu vực nghèo khổ phía bắc của đất nước đã cho phép nhà cầm quyền Lào mở rộng mạng lưới điện đến những ngôi làng mà tác giả đã đến thăm, những nơi này chỉ vài tháng trước đây vẫn thiếu nguồn điện ổn định. Nguồn điện này được cung cấp bởi những đập thuỷ điện vừa xây xong trên ba dòng sông phía bắc của Lào với sự trợ giúp từ tín dụng cho vay của Trung Quốc. Là quốc gia nhỏ nhất và ít dân nhất của Đông nam Á, Lào dễ bị tổn thương nhất trước sứ mạnh kinh tế đang lên của Trung Quốc và sự hiện diện và ảnh hưởng của Bắc Kinh được cho là sẽ còn tăng thêm, theo Martin Stuart-Fox, một chuyên gia nổi tiếng về Lào. Thật thế, Lào đang xuất hiện nhanh chóng như một kiểu mẫu tươi đẹp mà chủ nghĩa bành trướng tư bản của Trung Quốc sẽ xây dựng trong vùng này và khu vực rộng hơn khi Bắc Kinh tăng cường động cơ đầu tư của mình.

    Trong một tài liệu nghiên cứu năm 2008, Stuart-Fox cho rằng Trung Quốc trông đợi ba điều từ viện trợ, nguồn cho vay của mình, đó là: ủng hộ tất cả chính sách của Trung Quốc từ Đài Loan đến Tây Tạng; các công ty Trung Quốc được phép tham gia khai thác tài nguyên của Lào; và những tuyến thông tin đến Thái Lan xuyên qua Lào - tất cả các điều khoản này đều được Lào trung thành chấp nhận.

    Tuy nhiên, gần đây rõ ràng là Trung Quốc lại muốn có thêm nữa từ lòng hảo tâm của họ, bao gồm những vùng đặc khu kinh tế riêng biệt và những hợp đồng thuê đất dài hạn cho các dự án - kể cả một Chinatown mới sắp xây tại trung tâm Viên Chăn - điều mà các nhà phân tin cho rằng sẽ dọn đường cho những làn sóng di dân lớn hơn từ Trung Quốc sang Lào. Trong năm 2007, chính phủ Lào ước đoán có khoảng 30.000 cư dân Trung Quốc ở Lào, một chỉ số mà Stuart-Fox trong nghiên cứu của mình đã cho là một "ước tính thấp". Tuy thế, nó vẫn cho thấy lượng Hoa kiều đã tăng gấp ba so với con số ước tính vào năm 1997.

    Nhà báo và tác giả Bertil Lintner trong cuốn sách sắp xuất bản của mình cho rằng sự bùng nổ kinh tế của Trung Quốc cũng như việc xây dựng cơ sở hạ tầng nhanh chóng đã nảy sinh ra những làn sóng di cư của người Trung Quốc ra nước ngoài với triển vọng mang tầm mức lịch sử. Những nghiên cứu của ông cho thấy những đầu tư của Trung Quốc vào nước ngoài thường được dùng như là một bình phong của quá trình di dân ra nước ngoài của chính phủ nhằm giảm bớt tỉ lệ dân số cũng như áp lực về tài nguyên trong nước.

    (Vì đất canh tác ở Trung Quốc chỉ chiếm dưới 7%, việc bảo đảm lương thực cho 1,3 tỉ người là một chính sách quan trọng được quan tâm.)

    Tuy nhiên, việc nhập cư lao động và vốn ra nước ngoài lại đang bị phức tạp hoá bởi thái độ mới của Trung Quốc về chủ nghĩa ngoại lệ, một hiện tượng đặc biệt mà cả Lintner và Stuart-Fox đều lưu ý trong những nghiên cứu của mình và cũng được chứng minh một cách rõ ràng qua những đặc khu kinh tế Trung Quốc ở Lào. Stuart-Fox viết rằng những người Trung Quốc mới đến "có rất ít điểm chung với cộng đồng Hoa kiều lâu năm ở Lào" vốn đã sẵn sàng hoà nhập hơn vào quê hương mới của mình, và đa số những người mới đến "rất thiếu tế nhị đối với văn hoá Lào". Ông đặt tên cho thế hệ dân di cư Trung Quốc mới này là "những kẻ dân tộc chủ nghĩa xấc láo".

    Lintner cũng đã nhận diện được chiều hướng dân tộc chủ nghĩa tương tự trong nghiên cứu của ông về chủ nghĩa bành trướng của Trung Quốc ở Nam Thái Bình Dương, nơi các cộng đồng Hoa kiều mới đây đã thống lĩnh hoạt động thương mại địa phương trên một số hòn đảo và đã gặp phải những phản ứng bạo lực. Ông cũng lưu ý rằng những phản ứng bạo lực chống lại một số đầu tư của Trung Quốc tại Miến Điện, nơi các doanh nghiệp Trung Quốc đã thống lĩnh ngành thương mại trong các thành phố lớn như Mandalay.

    Ví dụ như một vụ nổ không tìm ra nguyên nhân tại công trình thuỷ điện do Trung Quốc tài trợ ở khu vực dân tộc thiểu số Kachin, được xây dựng để cung cấp điện cho miền nam Trung Quốc. Khoảng 10 nghìn cư dân trong khu vực xây dựng đập thuỷ điện đã bị cưỡng bức di dời, Lintner cho biết.

    Bành trướng để bóc lột

    Ở phía bắc Lào, sự bành trướng của Trung Quốc được thấy rõ đặc biệt trong khu vực miền núi phía nam Boten, trước đây từng là rừng rậm và hiện được khai quang cho những nông trường độc canh cao su do các công ty Trung Quốc quản lý. Những công ty này thường xuyên nhận được chế độ miễn thuế và trợ cấp từ Bắc Kinh như một phần của một chính sách rộng hơn nhằm dẹp bỏ nạn thu hoạch thuốc phiện và giúp các khu vực hẻo lánh vùng biên giới Lào và Miến Điện hoà nhập tốt hơn vào thị trường lớn hơn trong khu vực, theo Học viện Xuyên Quốc gia (Transnational Institude - TNI), một mạng lưới quốc tế gồm các nhà nghiên cứu và hoạt động xã hội có trụ sở tại Hà Lan.

    Trong một báo cáo ngắn vào tháng Mười một, TNI viết rằng trong khi "thoạt đầu thì những chủ đất canh tác nhỏ không chính thức là hình thức chủ yếu trong việc khai thác cao su ở Lào, việc cưỡng bức từ trên xuống đang thịnh hành hơn" và rằng 'những người nghèo khổ nhất lại hưởng ít lợi ích nhất từ những đầu tư này." Nghiên cứu cũng cho thấy rằng nhiều nông dân Lào "đang mất đi quyền sử dụng đất đai và rừng" và "đang bị cưỡng bức di dời đến những vùng đất thấp vốn không có nhiều chọn lựa đáng kể để sống" để nhường chỗ cho những nông trường Trung Quốc.

    TNI kết luận rằng "những hình thái xung đột mới đăng tăng lên từ những đầu tư tầm cỡ lớn của Trung Quốc" tại Lào lẫn Miến Điện và "việc tịch thu đất đai đã có hệ quả liên quan đến nạn sản xuất và mua bán thuốc phiện cũng như sự ổn định biên giới." Cơ quan này cho rằng hướng đi của Trung Quốc "được những cộng đồng địa phương và các cơ quan phát triển quốc tế xem như chỉ vì mục đích trục lợi, và họ đặt vấn đề về tính bền vững trong phương cách của Trung Quốc. Hình ảnh của nhà nước và nhân dân Trung Quốc trong những khu vực này vì thế đã bị ảnh hưởng xấu."

    Có những thắc mắc về việc Trung Quốc sẽ đi xa đến đâu trong việc tìm cách giữ hình ảnh đầu tư của mình. Sompawn Khantisouk, chủ nhân của một cơ sở du lịch sinh thái ở phía bắc Lào đã bị bắt cóc vào năm 2007 bởi những người được cho là cảnh sát địa phương và đến nay vẫn chưa tìm thấy. Việc Sompawn mất tích xảy ra cùng lúc với nỗ lực của ông trong việc vận động dân địa phương chống lại các dự án nông trường cao su do Trung Quốc tài trợ trong những khu vực được dùng cho du lịch sinh thái. Cơ sở du lịch của Sompawn đã thắng được những giải thưởng vì đã đóng góp vào phong trào du lịch sinh thái tự lâu bền, vốn từng là ưu tiên hàng đầu trong chính sách của nhà nước.

    Những blogger dân tộc chủ nghĩa ở Việt Nam đã vận động chiến dịch chống lại việc chính quyền chấp thuận cho một công ty Trung Quốc khai thác bauxite tại khu vực Cao Nguyên đẹp đẽ. Công ty này đã nhập khẩu hàng nghìn lao động Trung Quốc vào làm việc trong khu mỏ, các báo cáo cho biết. Bốn trong năm blogger chính trị hiện đang bị ngồi tù ở Việt Nam vì tội đã chỉ trích những chính sách làm vừa lòng Trung Quốc của Hà Nội chứ không phải vì kêu gọi dân chủ.

    Trong một hành động rõ ràng là để ngăn chặn những chỉ trích tương tự ở Lào, Trung Quốc đã kề vai sát cánh với Bộ Thông tin và Giao thông để tạo ra một Trung tâm Internet Quốc gia Lào, sẽ được nối mạng vào năm 2011. Các nhân viên người Lào của trung tâm này đã được đào tạo kỹ lưỡng ở Trung Quốc, bao gồm cả các thành viên của đội "đối phó an ninh khẩn cấp" mới thành lập, theo một nguồn tin quen thuộc với điều này cho biết. Bắc Kinh cũng đã cung cấp những dụng cụ kỹ thuật sẽ được dùng để theo dõi và ngăn chặn các trang web, nguồn tin cho biết. Hiện tại, Lào không kiểm duyệt mạng Internet.

    Vì sự thiếu vắng tự do báo chí trong các quốc gia Đông nam Á, nơi được Trung Quốc đầu tư rất nhiều, rất khó để xác định được liệu những tiếng nói chống đối vốn vẫn yếu ớt hiện đang hoặc đã đại diện cho một cơn bão dân tộc chủ nghĩa của phong trào bài Hoa hay không. Nhưng nếu Trung Quốc thực sự có dính líu vào việc đàn áp những tiếng nói này, như nhiều người nghi ngờ, thì Bắc Kinh cũng nên nhận thức những rủi ro và thiếu sót trong chủ nghĩa bành trướng tư bản đang phát triển nhanh của mình.

  7. #17
    Đi xa vĩnh viễn
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài viết
    3,677
    Post Thanks / Like
    Trích ForexOne viết: Xem bài viết
    Tôi cho rằng tác giả của những bài báo trên có rất nhiều bias về China. Nhận định rất hời hợt, thiếu số liệu thực tế.
    Cái thời kt Mỹ huy hoàng, thống lãnh kinh tế toàn cấu, vô đối thủ coi bộ đã xa rồi. Chúng ta đang trở thành quốc gia hậu công nghiệp, già cỗi. Trong khi thế giới xung quanh đang ngày đêm phát triển mà dẫn đầu là TQ, họ đang catch up và có thể pass Mỹ, nếu Mỹ không có phương án rõ ràng, vững chắc để reverse trend này.
    Tháng giêng năm ngoái trong bài diễn thuyết State Of the Union, TT Obama khẳng định
    "I do not accept second place for the United States of America."
    TT Obama đương nhiên "do not accept", nhưng với đà này, China sẽ chiếm vị thế kinh tế HK rất mau.

    #1- Năm 1998, Mỹ chiếm 25% thị trường xuất khẩu hàng hi-tech. TQ chỉ chiếm 10%. Chỉ sau 10 năm, Mỹ xuống còn 15% và TQ lên 20%.

    #2- Mỹ đứng đầu thế giới gần 100 năm về tiêu thụ năng lượng, nay TQ đã vị chiếm trí đó.

    #3- Từ năm 2000 - 2009, Nhập siêu của HK/TQ tăng 300%
    #4- Trong vòng 15 năm qua, TQ từ nên kt thứ 14, nay lên hàng thứ 2 trên thế giới về published scientific research articles.

    #5- TQ sở hữu 90% nguồn cung cấp đất hiếm trên toàn cầu.

    #6- TQ mua đứt Mt. Hope Project, bang Nevada là một mỏ molybdenum thuộc hàng lớn nhất của Mỹ.

    #7- TQ hiện đang dẫn đầu thế giới về sx wind and solar power.

    #8- Mỹ đã mất 32% manufacturing jobs kể từ năm 2000.

    #9- năm 2008, 1.2 tỷ cellphones bán trên thế giới. So how many of those cellphones were manufactured inside the United States? Zero.


    #10- 1/2 số graduate science students đang theo học trong các đại học Mỹ là người nước ngoài.

    #11 TQ có thặng dư khoảng 2.5 trillion, và là chủ nợ lớn nhất của Mỹ, gần $900 b

    #12- Kể từ 2001, hơn 42,000 hãng xưởng của Mỹ phải đóng cửa.

    #13- Năm 2010, mặt hàng xuất mạnh nhất của Mỹ qua TQ là "scrap and trash".
    Tôi muốn biết là trong một cái computer laptop của bất cứ hãng máy tính hàng đầu nào trên thế giới, kể cả Asus của Đài Loan, thì có tỉ lệ bao nhiêu % mạch bán dẫn được sản xuất tại Trung Quốc?

    Hay trong một cái cell phone của Motorolla, Iphone, Nokia...thì tỉ lệ các mạch bán dẫn + con chips trong cái cell phone được sản xuất ngay tại Trung Quốc? Nếu ai có một thống kê chi tiết về các thiết bị high-tech này, thì chúng ta sẻ hiểu rõ hơn về sức mạnh của TQ!!!

  8. #18
    Thành viên chính thức
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài viết
    135
    Post Thanks / Like
    Chà, nếu cứ đà này có khi TQ năm 2020 nó vượt mặt Mỹ thật

  9. #19
    Đi xa vĩnh viễn Jeffrey_le's Avatar
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài viết
    5,451
    Post Thanks / Like
    Apple của Steve J có nhà máy sản xuất ở đâu nhỉ ? XBox của MSoft ?

    Lo bò trắng răng. THeo tui được bít cái công nghệ làm ra màn hình LCD chỉ có 2 hãng. Sau đó Sony, Samsung,LG ....đều chỉ đem về mông má lại. Mà 2 công ty đó đều của Mẽo hết

    KHi nào thị trường B2B Mẽo nắm thì Trung quốc cứ việc hoành hành.

  10. #20
    Thành viên chính thức
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài viết
    3,345
    Post Thanks / Like
    Trích unknown viết: Xem bài viết
    Tôi muốn biết là trong một cái computer laptop của bất cứ hãng máy tính hàng đầu nào trên thế giới, kể cả Asus của Đài Loan, thì có tỉ lệ bao nhiêu % mạch bán dẫn được sản xuất tại Trung Quốc?
    Hay trong một cái cell phone của Motorolla, Iphone, Nokia...thì tỉ lệ các mạch bán dẫn + con chips trong cái cell phone được sản xuất ngay tại Trung Quốc? Nếu ai có một thống kê chi tiết về các thiết bị high-tech này, thì chúng ta sẻ hiểu rõ hơn về sức mạnh của TQ!!!
    R&D nó nằm ở đâu mới quan trọng... còn phần sản xuất thì chổ nào rẽ thì làm. Vì sao rẽ và tác hại của nó cho nơi sản xuất như thế nào thì nằm ở một khía cạnh khác. Thí dụ như iPhone... R&D nó nằm bên Mỹ... sản xuất ở TQ... và bán khắp thế giới. Cái rẽ nhứt có giá là 600 USD... nghe đâu cái cái giá thành phẩm khoảng chừng 25%. Thì anh nào mang lợi nhiều nhứt... TQ hay Mỹ. Hình như dân Mỹ ít xài iPhone hơn dân TQ.

    Từ mấy chục năm trước... bọn tư bản đã nghĩ kế sách R&D giữ lại trong nước... sản xuất thì kiếm chỗ có nhân công rẽ... giá bán do mình định ra... thế là hốt bạc cắc.
    Lãnh tụ hay lãnh đạo, cũng như tã lót, cần phải được thay đổi thường xuyên, vì cùng một lý do...

+ Trả lời chủ đề này
Trang 2/12 đầuđầu 123456789 ... cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 2 users browsing this thread. (0 members and 2 guests)

Quyền Hạn Của Bạn

  • Bạn có thể mở thread mới
  • Bạn có thể trã lời
  • Bạn không thể gắn đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài của bạn
  •