+ Trả lời chủ đề này
Trang 3/12 đầuđầu 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 ... cuốicuối
kết quả từ 21 tới 30 trên 111
  1. #21
    Thành viên chính thức lá đỏ is on a distinguished road
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài viết
    16


    Did you find this post helpful? Yes | No
    Em mới đăng ký nick, nhân cái píc của bác Xi, cho em chào ké mọi người một xíu nha

  2. #22
    Thành viên chính thức Taxi810 is on a distinguished road
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài viết
    19


    Did you find this post helpful? Yes | No
    Xin chào tất cả các bác! Nói thật, tuy là mạng ảo nhưng gặp lại những nick quen thuộc tôi thực sự thấy vui lắm.

    Nói chuyện nhà quê thì nhiều chuyện để nói lắm các bác ạ. Như có lần tôi đã nói, những câu chuyện vụn vặt trong cuộc sống cứ nối tiếp nhau mà dài như một dòng sông vậy.

    Các cụ mình có câu "ăn Tết quanh năm cũng không bằng ngày rằm tháng Giêng". Ở thành phố giờ đây người ta ăn Tết qua loa cho xong rồi quên luôn ngày rằm tháng Giêng, nhưng ở nhà quê thì vẫn ăn Tết tưng bừng áo xanh áo đỏ, pháo đùng pháo cối vẫn đì đẹt nổ cho đến tận rằm tháng Giêng thì thôi. Đặc biệt ở làng tôi còn có cái lệ ăn 30 Tết cùng. Các cụ kể rằng ngày xưa, thời Pháp thuộc, khi cận kề ngày Tết thì giặc Pháp đi càn quét Việt Minh, càn quét đến đâu là cướp bóc hãm hiếp đến đó. Các cụ hãi lắm, dắt díu con cháu chạy mãi tận vào trong núi Mường để trốn, nhà cửa ruộng vườn bỏ hết. Những ngày Tết năm đó phải ăn ở cùng với người dân tộc, có gì ăn nấy, nỗi hoang mang sợ hãi nó ngấm vào từng thớ thịt nên chẳng nghĩ ngợi gì đến lễ tết cả. Khi quân Pháp rút rồi thì mọi người mới lục đục kéo nhau về làng. Về đến nơi, nhà cửa tan hoang, ruộng vườn xơ xác, có con lợn con gà nào cũng bị quân Pháp nó xơi hoặc nó bắn chết. Nhà nào may mắn còn sót lại thứ gì ăn được thì nấu lên, trước thì cúng tổ tiên sau là để cả nhà ăn Tết. Trước tình cảnh như vậy, các cụ lớn tuổi trong làng mới kêu gọi mọi người góp tất cả thức ăn gạo muối lại, đem ra sân đình để cùng nấu nướng rồi cùng ăn Tết với nhau, tránh cái cảnh người đói người no. Hôm đó là ngày 30 tháng Giêng năm ấy, và từ đó hễ cứ đến ngày 30 Tết cùng hàng năm là bà con trong làng lại mang thịt cá, mắm muối, rau cỏ ...của nhà mình ra sân đình để góp phần ăn Tết cùng 30. Thời gian đầu còn lộn xộn, nhưng khi đã thành lệ làng thì nhà nào phải góp cái gì cho Tết cùng đều được các cụ trong làng chỉ định. Như thế để tránh đi cái kiểu năm thì nhiều thịt quá, năm thì nhiều cá quá. Sau này, có nhà chả được các cụ yêu cầu góp gì cụ thể thì góp tiền cho nhanh, mỗi suất trong nhà vài chục ngàn, mà kể cả không có đóng góp gì thì vác mồm không đi ăn cỗ cùng chả ai nói gì, nhưng thường chả ai làm vậy vì tính sĩ diện của dân làng tôi rất cao.

    Bà cụ nhà tôi năm nào cũng được làng giao cho chăn mấy con lợn để mổ vào dịp Tết cùng, vì mọi người bào cụ nhà tôi mát tay, chăn lợn không mỡ quá mà cũng không xơ quá. Tiền lợn giống là của quỹ Đình, đây là tiền công đức của bà con trong làng và khách thập phương đến viếng Đình. Thường là 3 con lợn nhỡ, nhưng năm nào ao cá làng ít cá thì phải năm con. Nhà có một mặt sát đường đi của làng nên mẹ tôi và chị dâu Cả xây cái chuồng lợn hướng mặt về phía đường làng, còn cổng nhà lại quay vào ngõ nhỏ. Cái chuồng lợn của làng cứ để toang hoác như thế mà chả hề sợ trộm, thách bố đứa nào dám trộm lợn của làng. Chính vì cái chuồng lợn để ngay đương đi như hế nên cũng tiện cho mọi người cùng góp tay chăm sóc lợn. Nhà nào có canh thừa cá cặn mà chưa biết đổ đi đâu thì cứ đổ toẹt vào cái xô cạnh chuồng lượn của bà cụ nhà tôi, rồi chiều đến chi dâu Cả của tôi sẽ xách về cho thêm cám, rau chuối, bã đậu vào để đun thành cháo cho lợn ăn.

    Quanh cái chuồng lợn ấy cũng có lắm chuyện buồn cười. Khi dân làng chán tụ tập ngoài quán bún đầu làng, hoặc chả uống chè chén mãi cái quán trên đê nữa thì lại tụ tập quanh cái chuồng lợn của bà cụ tôi để chỉ trỏ bàn tán. Nào là bàn còn lợn lang kia tinh hơn con lợn trắng, con đuôi xoắn kia tợp mạnh hơn, con mõm ngắn này thịt chắc ... khi chán chê thì bắt đầu xoay sang bàn cách chọn giống lợn, nào là nên chọn những con tai đứng ngực rộng, những con tai nghiêng mặt lõm thì vứt nhưng có ông thì vặc lại: "Ông biết đếch gì về lợn mà cứ nỏ mồm. Ai bảo ông tai nghiêng mặt lõm thì vứt. Không biết thì im mà nghe người ta bảo cho. Đi chọn lợn, nếu lợn nái thì phải mõm bẹ, mông nở chân to, hai hàng vú thẳng đều, số vú phải chẵn, tốt nhất là 12 vú trở lên. Còn lợn đực thì phải bốn chân thẳng, lông mềm thưa, móng hến, 6 vú thẳng hàng săn chắc, hai cà đều nhau nổi rõ ..." Đại khái những tranh cãi không đầu không đuôi như thế cứ râm ran suốt bên chuồng lợn nhà tôi vào những buổi nông nhàn. Bà chị Cả tôi để cả cái chổi xể với cái xô nước gần đấy, hễ ai mà ngứa mắt về chuyện phân lợn nước tểu lợn chưa được dội thì xắn tay áo nhảy vào quét dọn. Đối với người nhà quê, những chuyện ấy chả nề hà gì, đó chẳng qua đang lúc rỗi rãi thấy việc thì làm cho đỡ buồn bực chân tay. Có người còn nhảy qua chuồng lợn vào sân giếng nhà tôi để cắm máy bơm, xịt nước tắm cho lợn. Mọi người làm vậy là vì nhà tôi thường ngày cũng neo người, với lại đây là lợn của làng nên ai cũng có thể làm được. Trong làng có đứa em làm thú y trên huyện, cứ dăm bữa là nó lại đáo qua để ngó xem mấy con lợn có gì bất thường không. Nuôi mãi cũng đến ngày thịt, ví như ngày mai thịt thì hôm nay bà cụ nhà tôi ra chuồng lợn cho chúng nó ăn xong lẩm bẩm nói chuyện cà kê với chúng nó, như kiểu chia tay vậy. Khi thịt bầy lợn cũ rồi thì ít nhất nửa tháng sau mới thả lợn mới vào chuồng, như thế là để cho cái sợ hãi của bầy lợn cũ khi bị giết thịt không ám vào đàn lợn mới khiến cho chúng nó không lớn nổi.

    Ra ngoài đình ăn cỗ cũng phải có phép tắc đàng hoàng. Bọn trẻ con thì trải chiếu ngồi ngoài rìa sân đình chỗ gần bếp nấu. Cánh phụ nữ thì ăn luôn ngay hông đình vì lệ làng không cho phụ nữ ăn ở sân đình. Đàn ông con trai thì ăn nhậu trong sân đình. Các cụ cao niên và những người được các cụ mời thì vào ngồi ăn ở hai gian tả hữu của đình. Tôi thì chưa bao giờ được các cụ cho vào ngồi ở hai gian trong đình, có ông anh Hai nhà tôi thì ngồi chễm chệ ở đó suốt. Và ông ấy rất tự hào về chuyện này, ra cái vẻ ta đây là trưởng chi rất buồn cười. Nói thật chứ, có mời thì tôi chả muốn vào ngồi cùng các cụ, rượu vào lời ra, mà tính tôi hay bộp chộp lỡ có gì thất thố thì có nước khỏi về làng. Với lại các cụ uống rượu ít nhưng hay khề khà nâng lên đặt xuống. Tôi cứ đợi cho các cụ ngà ngà thì mới cầm chén rượu của mình vào mâm các cụ mời các cụ nâng chén gọi chúc sức khỏe các cụ. Đấy là phải đứng để mời rượu, chứ đừng có vô ý mà ghé đí t ngồi vào phản của các cụ mà mời, các cụ chả thèm uống mà có khi lại ăn chửi nữa ấy chứ. Ai mà bị chửi giữa làng thì rõ chán. Khi mời rượu xong, thế nào cũng có cụ thủng thẳng bảo: "Anh Taxi này, năm nay có khi anh cũng trọng tuổi rồi, tính nết cũng nền hơn lúc xưa. Sang năm, nếu không có mặt bác Hai nhà anh (tức ông anh Hai của tôi) thì anh có thể đại diện cho bà cụ nhà anh vào đình thắp hương rồi ngồi cùng với chúng tôi mà hưởng lộc các cụ". Tôi vâng dạ rối rít. Nói là hưởng lộc cũng đúng, vì tất cả các mâm cỗ khác thì được dọn thẳng từ nhà bếp lên, nhưng mâm của các cụ thì phải thắp hương để lên án thờ của đình, khi hương tàn non nửa thì mới hạ mâm xuống để các cụ xơi. Có độ năm mâm như vậy. Đấy là về lễ nghi như thế, chứ các món trên mâm từ già đến trẻ chả có gì khác nhau. Những hoa quả, bánh trái mà bà con mang ra để thắp hương trên án thờ của đình đều được chia đều cho từng hộ, ai hơn ai kém, chuyện này có các cụ ban quản lý đình phân chia rạch ròi. Có những năm bà con ra đình đông quá mà hoa quả bánh trái ít thì có khi mỗi người chỉ được quả cam, quả quýt hay cái bánh khảo nhưng ai cũng quý, ai cũng mang bằng được về cho con cháu ăn với niềm tin rằng sức khỏe, trí tuệ sẽ đến với lũ trẻ. Thế mới có câu "một miếng lộc thánh bằng một gánh lộc trần".

    Hôm rồi, tôi lại thấy các cụ trong ban quản lý đình xuống nhà đưa cho chị Cả tôi tiền để chuẩn bị bắt lứa lợn mới. Lại chuẩn bị một năm mới nữa. Và cũng chuẩn bị cho những câu chuyện vun vặt mới nhưng đầy tình nghĩa lại diễn ra. Những câu chuyện nhà quê miền Bắc ...
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Taxi810 vào 26-03-2010 lúc 03:17 PM

  3. #23
    Thành viên chính thức Đan is on a distinguished road
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài viết
    13


    Did you find this post helpful? Yes | No
    Gửi Bác TX.
    Một trong những lý do mà tôi đăng ký làm thành viên sau bao nhiêu năm chỉ làm độc giả, là muốn được nói lên lời chân thành cám ơn bác TX.
    Bác đã là một nhịp cầu gíup cho tôi gần với quê hương hơn bao giờ hết.
    Tôi đã cười , đã khóc, cũng như hồi hộp, mong ngóng tin tức mới ở quê nhà qua những bài viết hết sức nhân bản và chân tình của bác (và những thành viên trong nước khác như bác TT). Bác đã giúp tôi cảm hoá được con người của mình nhiều lắm bác ạ, qua đó tôi cũng tự tìm thấy được vị trí của mình nên đứng ở đâu hôm nay.
    Nhiều khi tôi cứ ước mơ, VN mình mà có nhiều ngưới như bác Xi chắc dân mình đỡ khổ biết mấy và quê hương chắc cũng không đến nỗi tả tơi như thế.
    Chúc bác lúc nào cũng vui mạnh

  4. #24
    Thành viên chính thức Ba Khía is on a distinguished road
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài viết
    224


    Did you find this post helpful? Yes | No
    Cám ơn bài viết của bác Taxi. Hôm qua thấy bác NSC (lão Sản thối ) với bác Dép Lê vào Cà, rồi thấp thoáng bóng của lão thầy chùa Thất Lục nữa, khoái thiệt và đã thiệt. Nhưng khoái nhất là bây giờ em được lên chiếu trên ngồi với các bác, vì cùng là ma mới như nhau (chưa kể đến em là TV chính thức, còn bác Xi với lão Sản chỉ mới là TV baby ).

  5. #25
    Thành viên chính thức Nhện is on a distinguished road
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài viết
    15


    Did you find this post helpful? Yes | No
    Đọc văn bác Taxi mà những cảnh tượng tả trong bài viết cứ như là diễn ra trước mắt í. Cám ơn bác

  6. #26
    Thành viên chính thức Jeffrey_le is on a distinguished road
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài viết
    1,259


    Did you find this post helpful? Yes | No

    4500 gone

    Trích Ba Khía viết: Xem bài viết
    Cám ơn bài viết của bác Taxi. Hôm qua thấy bác NSC (lão Sản thối ) với bác Dép Lê vào Cà, rồi thấp thoáng bóng của lão thầy chùa Thất Lục nữa, khoái thiệt và đã thiệt. Nhưng khoái nhất là bây giờ em được lên chiếu trên ngồi với các bác, vì cùng là ma mới như nhau (chưa kể đến em là TV chính thức, còn bác Xi với lão Sản chỉ mới là TV baby ).
    Yah, 4500 posts của tui giờ về Zero. May mà X còn up lại, chứ tui đã nghi nghờ tinman cho màn tự tử giả thành tự tự thật, tức là cho X cafe đi luôn ấy mà

  7. #27
    Thành viên ban quản trị tinman is on a distinguished road
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài viết
    438


    Did you find this post helpful? Yes | No
    Trích Jeffrey_le viết: Xem bài viết
    Yah, 4500 posts của tui giờ về Zero. May mà X còn up lại, chứ tui đã nghi nghờ tinman cho màn tự tử giả thành tự tự thật, tức là cho X cafe đi luôn ấy mà
    Lần này thì lão Jeff phải cám ơn lão Tê Cu nhé, chỉ vì 1 câu nói của lão ấy mà x-cafe không bị game over! Chứ cả đám tui đã tính tự bóp dế tuẩn tiết theo forum cũ rồi.

  8. #28
    Thành viên chính thức MiNo is on a distinguished road
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài viết
    63


    Did you find this post helpful? Yes | No
    Cám ơn bác Taxi về một bài viết mộc mạc nhưng đọc thì ... thích ơi là thích, quê hương là đây !

    Bác Taxi nè, bây giờ thì ai ăn gì cũng sợ mập ! Nhưng cái câu "heo ăn má cá ăn đầu" có còn đúng không ? Các cụ mâm trên được ăn gì trong con lợn cúng vậy hả bác ?

  9. #29
    Thành viên mới Út Xóm Gà is on a distinguished road
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài viết
    5


    Did you find this post helpful? Yes | No
    Một trong những lý do em cũng vừa đăng ký trở lại diễn đàn là để viết lời cảm ơn bác Taxi và các cô, bác, các bạn khác đã trở lại diễn đàn.

    Cũng may vì có X-cafe tập 2 mà bác Taxi tái xuất giang hồ. Mong bác thỉnh thoảng viết, mặc dù chỉ là chuyện thường ngày ở huyện, nhưng dân thành phố như em không biết gì về quê đọc rất lý thú.

  10. #30
    Thành viên chính thức Taxi810 is on a distinguished road
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài viết
    19


    Did you find this post helpful? Yes | No
    Thấy các bác vào động viên nhiệt tình, lại nhân ngày cuối tuần thảnh thơi nên tôi chạy vào kể lể tiếp.

    Thấy bà chị Cả gọi điện báo rằng bà cụ bị ốm, tôi đoán cụ ốm do thời tiết dạo này thất thường lúc lạnh lúc nóng. Với lại sẳn dịp xe đi công tác về ngang nhà nên tôi nhảy xuống để về thăm bà cụ luôn. Về đến sân đã thấy bà cụ ngồi ở đầu hè, tay giã nhát một cái gì đó trong cối đá, tôi hỏi luôn giọng hơi gắt: "Thấy điện thoại bảo mẹ ốm, vậy mà mẹ ra ngoài này ngồi làm gì đấy?". Bà vội đáp: "Tôi có ốm gì đâu, hôm qua giở giời, xương khớp mỏi nhừ nên tôi đi nằm sớm không ăn cơm tối. Chắc chị Cả lại tưởng là ốm nên mới gọi điện cho anh". Tôi hỏi tiếp: "Thế mẹ đang giã gì thế?" Cụ đáp: "Vừa rang được ít vừng nên ngồi đây giã để chốc nữa tôi làm lọ muối". Tôi lại gắt: "Mẹ chỉ hay mua việc. Muốn ăn muối vừng thì để chi Cả chị ấy làm hoặc gọi cái Thu (con gái nhà ông chú) sang nó làm cho. Mẹ ngồi đấy giã cả buổi trong khi mọi người 10 phút thì xong chứ mấy. Mẹ làm thế nào mà vần được cối đá, nhỡ nó lăn vào chân thì chết, hoặc nhỡ lại giã dính tay thì sao!?". Thấy tôi nói vậy bà cụ ngừng tay đứng dậy rồi bảo: "Thế anh về rồi thì anh làm nốt hộ mẹ, nếu không thích ăn muối vừng thì lấy lạc ra mà rang lên để làm muối lạc, nhưng đừng trộn lẫn hai thứ vào nhau nhé. Răng tôi kém lắm không nhằn được lạc. Có yến gạo chị Cả mới đi xát về hôm qua, chốc nữa làm muối xong thì anh đong hai bát để thổi cơm làm cơm nắm, gạo mới lắm nhựa nên dẻo và dễ nắm lắm. May có anh về chứ tay tôi giờ không nắm nổi cơm nữa rồi". Thấy bà cụ nói vậy tôi lại thấy xót ruột. Ngồi xuống giã vừng, tôi hỏi vói theo bà cụ đang đi xuống bếp: "Thế chị Cả đi đâu rồi hả mẹ?". Bà đáp: "Hôm nay 17, đang phiên chợ nên chị ấy đi từ sớm rồi. Chị ấy mang theo cái ổ chó và mấy chục trứng gà lên đê để bán rồi". Nghe vậy, tôi nói luôn: "Mẹ với chị Cả buồn cười thật đấy. Thời buổi này ai lại bán chó nữa. Bán chó con là xúi quẩy lắm. Ở nhà mà cứ dấm dúi bán buôn linh tinh thế này thì bọn con trên đó làm ăn chết dở luôn. Với lại có mấy quả trứng gà, con đã dặn là để ở nhà cho con, để con về con lấy, mà lại đem bán. Bây giờ trứng trên thành phố toàn trứng trung quốc, ăn vào độc hại lắm". Bà cụ lại vội đáp: "Đâu có, trứng đợt này toàn là trứng có sống, gà mái nó ấp không hết, dẫm vỡ hết mấy quả rồi. Mà trời lại oi, tôi sợ trứng nó lộn hết nên tôi giục chị ấy đem bán đi đấy chứ. Thôi được, để tôi qua tôi bảo thằng cu Phú lên đê gọi chị ấy mang chó với trứng về. Chắc là chưa kịp bán cho ai đâu"

    Làng tôi cứ nhằm những ngày 7 là họp chợ trên, ngày 7 ở đây là tính theo ngày âm tức sẽ họp chợ vào mùng 7, 17, 27. Gọi chợ nhưng thật ra chỉ là dân làng tôi và vài làng lân cận ra ngồi đấy. Ai có gì trong vườn, trong chuồng nhà mình thì gánh ra đấy mà bán, không bán thì đổi. Miễn sao là thỏa thuận được với nhau. Có người bắt vài con lợn thuỗi lên đó để bán lợn giống, có người thì cho xe cải tiến chở cả cây xoan để bán cho những ai có nhu cầu làm cột chống, có người vác vài ống bương, ống giang để bán cho người ta làm lạt buột. Ngoài ra còn có những thứ vụn vạt khác như vài lạng mộc nhĩ, vài cân miến giong, vài cây rau cải, rau cần... gọi là chợ chứ theo tôi đó là nơi cho mọi người tụ tập trao đổi hỏi han tình hình của nhau thì hơn. Cuối phiên, có người dắt đi con lợn thì vác về cây xoan, có người đem chục trứng đi thì mang cân đỗ xanh, có người xách mấy mớ rau đi thì kéo về buồng chuối... Thỉnh thoảng, có xe ôtô của mấy bác bên sở nông nghiệp đi hộ đê chạy qua thì thế nào các bác ây cũng dừng xe lại mua gần như bằng sạch những thứ bà con bán trên chợ. Những dịp như thế, bà chị lại về nhà kể ríu rít.

    Đang ngồi giã vừng thì thằng em con nhà chú nó chạy xe xình xịch vào sân. Nó chở sau xe mớ rơm to khoảng một vòng ôm. Giọng nó oang oang: "Anh mới về à? Về chơi hay về việc gì hả anh?". Tôi nói: "Tưởng bà cụ ốm thì về thăm xem sao. Chở rơm rạ đi đâu đấy?" Nó đáp: "Em vừa đi xin về đấy. Làng mình giờ không ai đun rơm nữa nên gặt xong họ đốt luôn ngoài đồng. Giờ cần rơm để thui con chó mà chạy khắp làng chả có cọng rơm nào. Em phải tận làng Bùi mới xin được mớ này, bên đấy họ nuôi cá nên giữ rơm lại để băm cho cá ăn". Tôi chỉ đống lá tre khô rồi bảo nó: "Không có rơm thì lấy lá khô mà thui, có gì mà hoắng khắp làng lên thế". Nó trề môi bảo: "Bác cứ đùa. Ai lại đi thui chó bằng lá tre mất cả mùi của chó. Cái món chó là cứ phải thui bằng rơm mới nhất được". Tôi nói tiếp: "Thế sao chú không mang rơm về bên nhà chú mà thui, chú mang sang đây làm gì?" Nó trả lời: "Ông cụ nhà em đang cáu vì sáng nay em đập chết con chó đực của ông cụ. Ông cụ chửi em suốt từ sáng đến giờ đấy. Mà có phải tự em muốn đập chết con chó đâu, mồm nó sùi đầy bọt mép, chắc sắp dại tới nơi rồi, nên em bổ thêm cho nó một cuốc, chứ không nó ra ngoài cắn người ta thì bán nhà mà đền. Anh không biết chứ, vợ nhà Bách bị chó dại cắn, giờ đang nằm trên Bạch Mai đấy" Nghe thế tôi liền hỏi dồn: "Sao? Sao lại chó dại cắn? Mà làm sao biết chó đó có dại hay không?" Thằng em tôi nhấn nhá trả lời: "Thì sáng sớm hai vợ chồng nó dọn hàng. Vợ nó thấy có con chó nhà ai nằm dưới gầm chõng, nên tay cầm cái que xua nó đi. Ai ngờ nó bị nó đớp cho nó một cái vào tay. Bẵng đi khoảng chục hôm sau, vợ nhà Bách nó ra ngoài Đình xem hội, tự nhiên nó nghe tiếng trống đình là phát hoảng chui luôn vào xó. Mọi người xúm lại lôi nó ra mới rõ sự tình nên khuyên hai vợ chống nó lập tức nhập viện ngay, chuyến này không khéo là chết người chứ chả chơi. Thế là từ hôm đó tới giờ, làng mình có phong trào truy tìm chó dại để đập chết. Cứ hễ thấy con chó nào đi xiêu xiêu, vẹo vẹo mồm miệng nhớt dãi là hò nhau đập chết. Con chó này của nhà em, em mà không đập thì thò chân ra đường cũng bị làng đập, lúc đó thì đến thịt chó cũng chẳng được hưởng ấy chứ". Đang nghe nó kể chuyện, đột nhiên tôi để ý thấy thằng này đội mũ bảo hiểm khi xe máy rất nghiêm túc, tôi bèn trêu: "Sao dạo này chú gương mẫu thế. Có một đoạn từ đây sang làng Bùi mà cũng đội mũ bảo hiểm". Nó đáp: "Gương mẫu gì anh ơi. Mẹ nó, cũng tại cái thằng Tuân con nhà cụ Lãng, nó được bầu làm phó công an xã, rồi nó được phân công phải kết hợp cùng với công an giao thông huyện theo dõi tình hình giao thông trong xã. Hôm nọ, nó với cụ Lãng sang bên cụ Cả để nhờ cụ Cả ra đình nói với bà con trong làng nên chấp hành luật lệ giao thông để tránh cho nó khó xử là phải phạt người trong làng, mà không phạt người trong làng thì lại khó với cấp trên. Rồi tối đến, nó với bố nó lại sang từng nhà để vận động ký giấy cam kết chấp hàng nghiêm chỉnh luật giao thông nữa. Mà nó sang cả bên bác phó (tức mẹ tôi) đấy. Chả biết nó nói hớt lẻo gì mà hôm sau bác phó cứ khen là thằng ấy ngoan, giỏi, còn trẻ mà đã làm đến phó công an, nếu ngày chắc phải ngang với lý trưởng chư ít gì. Thằng ấy mà giở giọng lý trưởng với em thì có ngày tát cho vài cái". Nghe vậy tôi gạt đi: "Ơ, cái thằng này! Nó làm gì mày mà mày đòi tát nó. Vớ vẩn! Thế là từ đó làng mình cứ đội mũ bảo hiểm mỗi khi lên đường đê à?", "Vâng, em đây này, trời nóng bỏ mẹ, suốt ngày em đóng quần đùi, vậy thò mặt ra đường là phải úp thêm cái mũ vào đầu mới được. Nếu không nó lại về nó mách bố em, mà ông cụ nhà em càng ngày càng lẫn rồi anh ạ. Hễ có chuyện gì là cụ nói nhiều không tả được, nhiều lúc cụ nói ở nhà trên là em đi xuống bếp, còn cụ nói ở dưới bếp thì em lên nhà trên. Lắm lúc bực mình vặc lại thì cụ lấy gậy cụ vụt, cụ quăng ... vụt xong cụ lại kêu là cái quân bất hiếu nó làm đau tay, đau lưng, cụ đòi đi khám ông lang Quyên, nhưng cụ không thích ngồi xe máy mà phải cõng cụ cơ. Em biết là cụ hành em, nhưng đành phải chịu. Lần sau thì cụ nói gì mặc cụ, em cứ im mồm cho xong". Nghe nó kể mà tôi bật cười, thằng này ương bướng nhất làng nhưng sợ bố một phép.

    Thằng em nó thui chó xong ở sân nhà tôi thì nó mang về bên nhà nó để chế biến. Trước khi đi về nó bảo: "Chốc nữa anh sang bên em uống rượu nhé. Em gọi mấy tay nữa đến cho vui. Anh không ăn được chó thì em bắt hai con vịt lên nướng cho anh nhắm". Rồi quay sang dặn mẹ tôi: "Bác bá đừng cơm no quá nhé, chốc nữa cháu mang sang cho bác một bát rựa mận".

    Trẻ con ở Vietnam, nhất là ở thôn quê, chuyện bị chó cắn là chuyện thường tình. Có đứa bị đợp vào mông, có đứa bị đợp vào cẳng chân ...tùy theo chiều cao của từng đứa và của con chó. Tôi ngày xưa thân hình lẻo khẻo, lại nhát chó nên suốt ngày bị chó nó đợp cho. Mỗi lần bị chó cắn, nếu có mẹ tôi ở nhà thì tôi chạy về mách mẹ (bọn trẻ bây giờ gọi là mách bu), để bà qua nhà có chó mà mắng vốn người ta, rồi bà lấy muối trộn với dầu xoa vào chỗ chó cắn. Trường hợp mẹ tôi đi vắng, thì tôi chạy ra ngoài đồng tìm đám bạn trẻ trâu để chúng lấy đất sét lăn vào chỗ chó cắn, lăn xong chúng bẻ cục đất sét ra thế nào cũng vài cái lông dính trong cục đất sét, bọn tôi cho rằng đó là nọc của chó đã được lấy ra. GIờ nhìn lại thấy ngày bé bọn tôi thật ngây ngô, chứ không quái như trẻ con bây giờ. Bọn chó nó rất khôn, hễ anh nào càng sợ chó thì nó càng cắn khỏe, các cụ bảo rằng chúng nó ngửi được mùi mình sợ nó, chả biết có đúng hay không. Vì hay bị chó cắn nên tôi được ông anh thứ ba bày cách rằng, cứ hễ gặp chó nó nhào đến thì đừng chạy mà ngồi thụp xuống, còn mồm thì phải kêu to: "cứ t, cứ t, cứ t ...", chó nó sẽ sợ mà không dám cắn nữa. Rõ ràng đây là cách xui dại nhưng ngày đó ngu ngốc nên tôi chả nhận ra. Đến lúc gặp chó nó xồ ra, nhớ lời ông anh dặn liền không thèm chạy mà ngồi thụp xuống kêu "cứ t ...", chó nó sợ đâu chả thấy, chỉ thấy thay vì đớp vào mông như thường lệ thì giờ nó lại đớp một phát vào vai, một phát đằng sau gáy, máu tuôn đầm đìa. May mà còn lấy tay che được cái mặt chứ không thì nát mặt chứ chả chơi. Hôm ấy, khi được hỏi tại sao lại cho chó nó cắn đau như thế, tôi liền kể cho mẹ tôi rõ ngọn ngành. Nghe xong, bà lôi ông anh của tôi ra nện cho một trận nhừ tử vì cái tội lớn mà xui em làm bậy. Ông anh thứ ba của tôi cũng đểu, mỗi lần họp gia đình là lão lôi cái chuyện chó này ra để cười ngặt nghẽo. Thế mới bực chứ!

    Tự nhiên hôm nay toàn nói chuyện chó với má nên chợt nhớ chuyện chó cắn chết người trong Tây nguyên. Kết luận điều tra cuối cùng của cơ quan công an là không ai có tội trong vụ chó má này cả. Văn bản kết luận này như một vòng hoa tang gửi đến cho gia đình nạn nhân, và cũng là lời cảnh báo đanh thép đối với đám dân nghèo đang manh nha có ý định nhặt nhạnh những thứ rơi vãi của các bác nhà giàu. Mọi việc thật rõ ràng, đã nghèo thì cứ để cho chó cắn chết đi cho rảnh nợ (nói theo ngôn ngữ của bác NCS là: Rõ tởm cho bọn nhà nghèo!)

    Chó là động vật nên nó không biết đọc và dĩ nhiên không hiểu luật hình sự nên nó không chịu trách nhiệm hình sự khi gây án mạng. Và cơ quan công an tin rằng ông chủ của con chó (gọi tắt là chủ chó) và người huấn luyện chó (gọi tắt là đầy tớ chó) không có mặt ở hiện trường nên cả chủ chó lẫn đầy tớ chó đều vô tội. Mặc dù theo nhân chứng thì thằng đầy tớ chó đã có mặt tại hiện trường khi đàn chó xâu xé nạn nhân nhưng thằng đầy tớ chó ngoảnh mặt làm ngơ, giả vờ như không nghe thấy. Và cơ quan công an tin lời thằng đầy tớ chó hơn tin lời nhân chứng. Ngày xưa, Khổng Tử có nói: Quan xấu còn kinh sợ hơn hổ dữ. Nhưng nếu ngày nay đức Khổng Tử có sống dậy mà nghe chuyện này chắc cũng phải than rằng: Những kẻ coi thường mạng sống của người khác và những đứa bẻ cong pháp luật thì không bằng con chó điên, con chó dại.

    Nhân việc này tôi thấy cũng có cái hay. Thỉnh thoảng có người thù nhau đến độ phải giết chết nhau, rồi một người thì xanh cỏ, một người thì ngồi nhà đá. Nay thì tôi chả việc gì phải làm vậy. Ví như trên diễn đàn này, tôi thù nhất là tay Trung Tướng vì tay này hay bóc mẽ tôi. Tôi chỉ cần đi bỏ ra chín triệu đi mua một con chó bẹc giê và để thêm một ít tiền làm ma chay nữa, rồi tôi dụ tay Trung Tướng đến nhà để xùy cho chó ra ... thế là xong đời hắn. Cùng lắm là cho con chó đi gặp giềng mẻ, chứ tôi chắc chả việc gì ...
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Taxi810 vào 27-03-2010 lúc 02:22 AM

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 3 users browsing this thread. (0 members and 3 guests)

     

Quyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không thể mở thread mới
  • Bạn không thểstrong> trã lời
  • Bạn không thể gắn đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài của bạn