|
#1
|
|||
|
|||
|
Nam vô tửu như kỳ vô phong
Bao mỗ vào Cà thấy cái pôn hút thuốc là đèo chịu được. Tình hình là ngày càng có nhiều dân pê-đê vào Cà phẹt ra những luận điệu của giống cái, nên Bao mỗ cảm thấy mình phải có nhiệm vụ giữ vững chí khí nam nhi và lập trường cnxh vững chắc cho các đảng viên cốc xã chân chính.
Hôm nay, Bao mỗ là tân viện trưởng viện Triết học Mắc-Ăn nhậu, giám đốc trường lý luận chính trị cao cấp Nguyễn Ái Tửu xin ra mắt toàn thể các đảng viên cốc xã chân chính. Vì lý do dạo này các đảng viên cốc xã chân chính lại chỉ khoái tu toàn mấy cái bia của tụi tư bẩn ngoại quốc thối nát như là Hôn Em Ít Nên Em Khều Em Nhéo (Heineken),…mà quên mịa nó cái bia Sagon của chủ nghĩa cốc xã cao đẹp. Và vì lý tưởng cốc xã cao quý mà Bao mỗ và các đồng chí đã chọn và giữ vững suốt bao nhiêu năm nay, Bao mỗ tự thấy mình phải có nhiệm vụ nghiên cứu và tìm hiểu tại sao các đảng viên cốc xã lại chỉ thích uống bia của tư bẩn mà lại không thích uống bia quốc doanh. Có phải là các đồng chí đã mất lập trường rồi chăng? Và Bao mỗ quyết định mua ngay lập tức một két Ken, một két Saigon xanh và một ký lô khô mực mang về nhà. Tất nhiên để so sánh hai loại bia với nhau thì phải dùng chung một loại mồi, chứ dùng hai loại mồi khác nhau là tụi pê-đê sung sướng nhảy ngay vào mồm và chụp mũ liền. Và đêm hôm nay, với một phong cách rất là trang trọng và nghiêm túc, Bao mỗ quỳ trưóc bàn thờ của cụ Quốc trưởng vĩ đại đã quá cố của đảng cốc xã bách chiến bách thắng của chúng ta mà xin nói đôi lời tâm sự với cụ về tình hình mất lập trường của các đảng viên hiện nay. Và xin phép cụ cho Bao mỗ nghiên cứu một cách cụ tỉ về tình hình. Trước tiên là Bao mỗ uống bia quốc doanh, tức là cái bia Saigon xanh, sau khi tu một hơi 5 chai ướp lạnh, và nhắm một ít khô mực nướng thơm phức. Khà…khà…điếu mịa nó, chỉ ngửi thấy toàn mùi rượu đế, nước bia thì nhạt và chua như rượu nếp nấu loãng. Ôi cụ quốc trưởng ơi, ôi lý tưởng cốc xã cao đẹp ơi, cái ngày mỗ cũng các đồng chí tiến về giải phóng Saigon khỏi ách đô hộ độc tài của bọn “ngụy quân, ngụy quyền”, đã ngồi trên hè phố mà uống lade “33” với sò hấp thơm lừng. Bia lạnh thật ngon tuyệt vời, uống vào nghe mát cả lòng giữa tiết trời nóng bức của thành phố phương Nam. ![]() ![]() Vì xét thấy việc tiếp quản cái nhà máy bia này và cùng với các công thức nấu bia của bọn tư bản là một công việc rất đúng đắn theo đường lối và chủ trương của đảng cốc xã chúng ta. Nên Bao mỗ cùng các đồng chí quyết định tịch thu ngay cái nhà máy, nhưng mà đèo mịa nó, cái thằng cha giám đốc thực dân ngưòi Pháp lại dọt mịa nó, mà rõ khổ là trước khi nó dọt nó đã đốt mất cái công thức nấu bia. Thật là tai hại cho đảng cốc xã chúng ta. Mà xét về công thức nấu bia, cái quan trọng nhất là nguồn nước để nấu, và đó chính là cái quyết định bia có ngon hay không, còn gia vị chỉ là bỏ vào cho có mùi. Dân Saigon trước 75 đã sử dụng nước suối tinh khiết Vĩnh Hão để nấu bia nên bia lade “33” uống vào rất bốc, chả thua mịa gì cái thứ bia của tụi ngoại quốc là Heineken, Budweiser hay là San Miguel. Còn cái bia Saigon xanh mà Bao mỗ vừa mới uống vào chắc là làm từ nước máy xử lý bằng hóa chất nên đã làm mất khoáng chất như là Natrium, Calcium, HCO3,… Đèo mịa tên giám đốc thực dân người Pháp thật nham hiểm Và để kết thúc bài học hôm nay, Bao mỗ xin mạn phép các đệ tử lưu linh để tạm thời đưa ra lời kết luận cho việc phân biệt chất lượng một loại bia. Để biết là bia có chất lượng hay không ta cầm chai bia lên lắc mạnh khoảng 1 phút, rồi lật đáy chai bia lên sẽ thấy một lớp bọt cỡ 1 cm, sau đó đặt chai bia xuống bàn sẽ thấy một lớp bọt cách nắp chai khoảng 6cm, để 10 phút sau lớp bọt vẫn chưa tan hết. Đó là loại bia chất lượng, bởi vì nọ được nấu đúng công thức và từ loại nước tinh khiết không có gas, mà gas là do các hạt bot trong chai bia tự tạo ra. Còn cái loại bia mà sau khi lắc mạnh 1 phút chả thấy bọt điếu gì cả, mà khi mở nắp chai ra có tiếng “xiiì” Không biết Bao mỗ kết luận như vậy có chính xác hay không, yêu cầu các đảng viên cốc xã chân chính đã từng uống lade “33” trước 75, hay là mấy bác cộng hòa đã từng ăn nhậu tưng bừng tại Sài Gòn giúp Bao mỗ phát, trước khi Bao mỗ ra kết luận về vấn đề này và tập trung chi tiết vào công tác ăn nhậu. |
|
#2
|
||||
|
||||
|
"Nam vô tửu như cờ vô phong"
Đàn ông Việt với chiều cao trung bình 1,5x cân nặng U 50. Hình dáng như chiếc kẹo xoắn, năng lượng 90% tập trung ở chỗ có hai hàng bừa nay lại thêm tửu nữa, cùng lắm cũng chỉ đủ để cột cờ dựng buổi sáng.
__________________
"Khi một chính phủ lừa dối (nghĩ một đằng, nói một nẻo, làm theo lối khác...) thì dân chúng hoặc trở thành một lũ mê tín chính trị, hoặc quay ra chỉ lo lấy cái tư riêng của mình, không lý gì tới quốc gia xã hội nữa!" - Karl Marx "Việt Nam luôn quan tâm phát triển dân chủ" - Nguyễn Minh Triết |
|
#3
|
||||
|
||||
|
Trích:
![]() (Hình chỉ ..minh họa) |
|
#4
|
||||
|
||||
|
Nói về độ phê nhanh mà rẻ, phải nói đến dòng bia "trái cây" hay còn gọi là bia "lên men". Tên chính thức là "nước giải khát có gaz" do nhà máy Rượu Bình Tây thuộc Tổng Công ty Rượu Bia Miền Nam sản xuất, tên nôm na vĩa hè là bia "lên cơn" rất thịnh hành vào đầu những năm 90. Thành phần chủ đạo của thứ bia này thì rất đơn giản:nước phông tên + bọt mía đường + cồn + khí carbon (để cũng sủi bọt màu mè như ai). Nổi tiếng trong giới là mấy em Hải Âu, Thiên Nga... Nhưng thiên hạ vô địch thì phải nói đến anh Chương Dương. Bác nào ngon cơm cũng chỉ chịu được khoảng 4-5 chai Chương Dương "lắc xê", ướp lạnh đến gần độ đông đá, khi uống phải ấy đũa mà chọt.
Chỉnh sửa lần cuối bởi Diên Vỹ vào 24-11-2007 lúc 03:02 AM |
|
#5
|
||||
|
||||
|
Cái thú (và nghệ thuật) UỐNG RƯỢU.
Nhận thấy nhiều thành viên X-cà rất mê "gụ", đôi lúc quên cả vợ nhà .... la cà ngoài quán xá ....."Gụ" , hay nước mắt quê hương tại nhiều thành phố tại nươc ta đang có vấn đề tuy không phải hầu hết (có hàm lượng methanol cao)..đã gây ra 1 vài vụ chết người,
ty nhiên Nam vô tửu như kỳ vô phong....như lời những người khác phái khích tướng, không uống thì íu wá ...loat bài dưới đây của Ông già gân Bao Bất Đồng giúp chúng ta vui chơi với "gụ" một cách nghệ thuật, và biết` giữ sức khỏe ....mem nào thấy thích thì ghé mắt dzô...nào xin mời : BÀI (1) :Cái thú (và nghệ thuật) UỐNG RƯỢU Nam vô tửu như kỳ vô phong? (Dành riêng cho các “tửu sĩ” trên 18 tuổi) Các cụ ngày xưa phán rằng Cờ bạc-Rượu chè-Trai gái-Nghiện hút là “tứ đổ tường”, tức là có hại. Trong khi đó, một số cụ khác lại gián tiếp ca tụng thú uống rượu và thú chơi “hoa” (Một trà, một rượu, một đàn bà...). Nơi xứ người, ở cái tuổi “hơn nửa đời hư”, LNĐ đã mất đi thú uống trà, không còn đủ phong độ để “hồi xuân” mà chỉ còn thú uống rượu. Vì thế chỉ xin viết về rượu. Kẻ hèn này muốn dẫm chân Thụy Văn chăng? Xin thưa ngay, trăm lần không, vạn lần không. Công việc của Thụy Văn mang tính cách nghiên cứu đứng đắn (chủ yếu về rượu nho), còn LNĐ chỉ tán hưu tán vượn (về đủ mọi loại rượu). Tuy nhiên, cũng phải thừa nhận vì loạt bài “Bàn về rượu” của Thụy Văn mà kẻ hèn này mới phải “lạm bàn” về thú uống rượu.[/FONT] Thứ nhất, Thụy Văn đã công khai tuyên bố từ bỏ môn phái cỏ – nhắc (cognac) để theo môn phái rượu nho (rượu vang), khiến kẻ hèn này cảm thấy vừa cô đơn vừa tự ái. Thứ hai, quan trọng hơn, loạt bài Bàn về rượu đã gây ra một cuộc tranh luận dai dẳng, thậm chí có khi cãi nhau khá sôi nổi trong tửu giới – người thì nhất định cho bia vẫn là số 1, người nói uống cỏ-nhắc mới là dân chơi, kẻ nói thưởng thức rượu nho mới là người sành điệu,v.v... – mà LNĐ đã nhiều lần bị mời làm trọng tài bất đắc dĩ; bên cạnh đó còn nảy sinh ra một số đề tài phụ, chẳng hạn như ảnh hưởng của rượu đối với sức khỏe, đối với hạnh phúc gia đình (phòng the), vai trò của rượu trong việc giao tế,v.v..., cho nên thiết nghĩ cũng phải có một bài để hóa giải những bất đồng ý kiến nói trên, đồng thời góp ý với tửu giới về lợi và hại của rượu. Rào đón như thế tưởng đã quá đủ, nhưng nếu Thụy Văn là người hẹp lượng, nhất định đòi “tửu chiến”, LNĐ sẵn sàng hầu tiếp Nam vô tửu như kỳ vô phong (LNĐ không kỳ thị giới tính, mà chỉ vì lúc bắt đầu có trí khôn tới nay chưa hề nghe nói “Nữ vô tửu...”, nên tạm thời chỉ viết về rượu và đàn ông con trai). Nhiều người, nhất là mấy bà vợ hay lo lắng cho sức khỏe của chồng, cho rằng “Nam vô tửu như kỳ vô phong” chỉ là một câu nói có mục đích khích động tự ái đám “nam vô tửu”. LNĐ không đồng ý. LNĐ không có ý (và không có quyền) chê đàn ông con trai “vô tửu” (vì “vô tửu” đối với nhiều người được coi là một ưu điểm) mà chỉ muốn đưa ra nhận xét cá nhân (và được nhiều người đồng ý) như sau: trong những dịp họp mặt, tiệc tùng, đình đám, đực rựa nào có một hai ly vào thì dù bình thường nhút nhát, gà mái tới đâu cũng trở nên dạn dĩ, ngon lành ngay. (Dĩ nhiên, đây đang nói về việc tự nguyện uống, chứ không phải bị ép uổng). Theo luật tự nhiên, đàn ông con trai thuộc dương, nên dù có nhỏ con (hoặc nhỏ tuổi) hơn đào, hay bà xã thì cũng vẫn phát tiết, tỏ lộ ra những gì tượng trưng cho sự mạnh dạn, tính anh hùng, sức chịu đựng. Rượu (trừ rượu ngọt) bao giờ cũng nồng và đắng. Hơi nồng bốc lên hai lỗ mũi tạo ra phấn chấn, vị đắng chảy qua cuống họng để lại cái hậu tuyệt vời từ đầu lưỡi tới kẽ răng. Không cần phải đọc Tiếu Ngạo Giang Hồ để nghe Kim Dung tả cảnh Lệnh Hồ Xung uống rượu mà chỉ cần quan sát một người đàn ông bình thường trong bàn tiệc. Hầu như người nào cũng vậy, tay cầm ly rượu đưa lên, bao giờ đôi mắt cũng nhìn vào trước khi uống. Người uống nước ngọt cũng có thể nhìn vào ly trước khi uống, nhưng một là nhìn mà không suy nghĩ gì cả, hai là do thói quen, nhìn để “make sure” không có con gián, con ruồi nào chết đuối trong ly nước của mình![/FONT] Dân uống rượu trái lại, nhìn là để cặp mắt chiêm ngưỡng “dung nhan” của rượu – có thể là mầu đỏ tím bắt mắt của rượu chát, màu đỏ nâu đậm đà của cỏ-nhắc, màu vàng rực rỡ của rượu bia..., kể cả màu rượu thuốc huyền bí cũng có nét quyến rũ đặt biệt của nó. Sau khi nhìn mới đưa ly rượu lên môi. Trước khi uống vào miệng, dù chỉ trong nửa giây đồng hồ ngắn ngủi, mũi đã ngửi được mùi thơm, môi đã làm một màn tiếp xúc giao hữu. Sau đó, mắt nhắm lại – nhắm lim dim thôi chứ không phải nhắm chặt (chỉ có kẻ bị ép uống rượu mới nhắm chặt) – để không còn bị chi phối bởi khung cảnh trước mặt, như thế vị giác mới có thể thi hành chức năng một cách trung thực để rồi tường trình lên não bộ. Uống xong, mở mắt ra, khà một cái thú vị, đầu óc lâng lâng, tâm hồn sảng khoái, cảm thấy tự tin gấp bội phần. Ôi, còn gì đẹp cho bằng ngọn cờ tung bay trước gió! Tới đây cũng phải viết thêm để tửu giới đừng vội hiểu lầm người nào uống rượu cũng đáng phục, đáng khen, đáng mến. Nói cách khác, cùng là người uống rượu nhưng có được gọi là “tửu sĩ” hay không còn tùy vào tính tình mỗi người, cung cách uống rượu, lượng rượu uống vào, và khi say có “quậy” hay không?! Một cách chung chung, muốn uống rượu còn là một cái thú, và muốn người khác không có lý do để bài bác thú uống rượu, dân uống rượu phải biết giới hạn của mình. Cũng giống như ngọn cờ, có gió mới tung tăng bay, nhưng nếu gió mạnh tới 200,300 cây số/giờ thì lại hỏng bét – cờ rách tả tơi, đứt giây, đổ cột – thà đừng có gió còn hơn! Vào ba ra bảy LNĐ có dịp tham dự một vài đám tang của người Tây phương và phải công nhận họ vừa giản tiện tới mức tối đa, vừa thực tế, vừa tôn trọng nguyên tắc. Người thân, người quen – mặc quần áo màu đậm – tới nhà quàn, hoặc nhà thờ phúng vòng hoa, tham dự tang lễ, tiễn ra nghĩa trang, bắt tay hoặc ôm hôn tang chủ để chia buồn rồi... chia tay. ![]() Người Á đông – ít nhất cũng là Việt Nam và Trung Hoa – thì khác. Khi mọi việc ngoài nghĩa trang xong xuôi, bao giờ tang chủ cũng mời mọi người về nhà mình để cùng nhau dùng “bữa cơm thanh đạm”, cho trọn tình trọn nghĩa. Dĩ nhiên, ăn thì phải đi với uống. Uống ở đây là phải uống rượu. LNĐ còn nhớ trước năm 1975, nhiều vị Linh mục đã lên tiếng chỉ trích con chiên về việc tổ chức ăn uống say sưa, phung phí trong các dịp ma chay. Ngày ấy, kẻ hèn này cho rằng các vị ấy “dũa” như thế là đúng, từ đó bụng dạ (hẹp hòi) mới suy ra rằng thể nào cũng có một số người tới chia buồn, hoặc đi đưa đám chỉ cốt để được... ăn nhậu! (Chú thích: ở VN, người ta không chỉ đãi tiệc sau khi chôn cất xong xuôi, mà còn có thông lệ đãi ăn uống những người tới chia buồn). Nhưng sau khi sang Úc, nơi mà đồ ăn thức uống dư thừa, rẻ mạt, nơi mà thì giờ quý báu đến mức nhiều người phải tìm đủ mọi cách để từ chối, né tránh tiệc tùng, việc mời ăn uống sau tang lễ vẫn còn được duy trì, vẫn có người ở lại tham dự thì bắt buộc chúng ta phải thừa nhận đó là một tập quán của người mình trong việc thể hiện tình nghĩa, chứ không phải là một thủ tục phát xuất từ lòng ham mê ăn uống của con người. Cho nên đối với một số người khó tính, hoặc không thích uống rượu, cho rằng chè chén trong dịp tang ma là hành động bất hiếu (của con cái) và vô ý thức (của người tới chia buồn), LNĐ e rằng họ đã quá khắt khe, và rất có thể đạo đức giả. Vậy thì – trở lại với rượu – trong lúc “tang gia bối rối” mà mình còn chén chú chén anh được thì nói gì tới những dịp mừng vui, những lúc thoải mái. Với người Tây phương, vì tính cách phong phú, đa dạng của các loại rượu, uống rượu là cả một nghệ thuật thưởng thức. Người mình không có nhiều loại rượu, không sành rượu, nhưng được cái hay là coi tinh thần (cách tiếp đãi nhau) quan trọng hơn vật chất (loại rượu gì). Vì thế, trong khi người Tây phương có thể “enjoy” uống rượu một mình, người Việt người Hoa uống rượu dứt khoát phải có bạn. Rượu ngon không thể thiếu bạn hiền là thế! “Bạn hiền” trong câu này có nghĩa là bạn tốt, hiểu biết và hợp tính tình. Ai hiểu được hai chữ “bạn hiền” sẽ đạt tới chân-thiện-mỹ của “tửu đạo”. “Bạn nhậu” chưa hẳn đã là “bạn hiền để uống rượu”. Chẳng hạn, uống rượu với nhau mà cứ nhất định thực thi nguyên tắc “vào ba ra bảy” thì cùng lắm mới chỉ là bạn nhậu. Theo LNĐ, có lẽ người mình có tính hay phóng đại (người Bắc gọi là nói khoác) lại thích thơ văn nên thường chế ra những câu ca dao, tục ngữ thành ngữ, cực kỳ vô lý, khó tin. Một người dù dễ tin tới mức cho rằng “lấy chồng từ thưở 13, đến năm 18 thiếp đà 5 con...” là việc có thể xảy ra được, cũng không thể nào tin trên đời này có cặp vợ chồng nào, dù mới cưới, đủ sức “đêm bảy ngày ba, vào ra không kể”!!! Suy ra “vào ba ra bảy” cũng thế. Vào, mà chưa “đụng trận” ở nơi nào khác thì uống 3 ly rượu mạnh, 3 lon bia có thể là việc không lấy gì làm ghê gớm cho lắm, nhưng ngồi vào bàn rồi, đã uống ít nhiều rồi mà muốn “bái bai” phải ực tới 7 ly, hay 7 lon thì xin lỗi, trên cõi đời này ngoài Đoàn Dự ra không một ai, kể cả Lệnh Hồ Xung, mà không bỏ xác tại trận! (Đoàn công tử – trong Thiên Long Bát Bộ – là người uống rượu rất dở, nhưng nhờ học được Nhất Dương Chỉ, uống tới đâu vận công cho rượu thoát hết ra ngoài qua đầu ngón tay, nên không bao giờ bị “xỉn” cả!) (Còn tiếp) Tác giả: Lão Ngoan Đồng Chỉnh sửa lần cuối bởi thecmec vào 30-10-2008 lúc 12:21 PM |
| Có 4 thành viên cảm ơn thecmec vì bài viết có giá trị: | ||
|
#6
|
|||
|
|||
|
Nam Vô Tửu Như Kỳ Vô Phong .. Nữ Vô Phòng Kỳ Vô Phong Cũng Phất .. hé hé .. chưa uống rượu bao giờ .. ngửi cái mùi thôi cũng thấy í ẹ rồi .. e chỉ khoái mỗi Heneiken !
|
|
#7
|
||||
|
||||
|
Bài 2 :
Cái thú (và nghệ thuật) UỐNG RƯỢU: Nam vô tửu như kỳ vô phong? “Nữ hữu tửu...” Trước khi tiếp tục lạm bàn về Uống Rượu, LNĐ xin ghi ra ý kiến của một “lão tửu sĩ”, tự xưng là Hà Công Công. Công Công có lẽ là người khá từng trải và lịch thiệp, cho rằng câu “Nam vô tửu như kỳ vô phong” ít nhiều hàm chứa ý nghĩa chê người không uống rượu. Vì thế, dù là của các cụ để lại, mình cũng không nên xài. Từ đó Công Công đề nghị: -Tại sao mình không nói “Nam hữu tửu như kỳ hữu phong”? Cũng mang ý nghĩa ca tụng đàn ông con trai uống rượu trong khi lại chẳng đụng chạm gì tới những người không uống rượu cả!... -Quả là cao kiến! LNĐ xin đồng ý cả hai tay với Hà Công Công và đề nghị mọi người từ nay không nên sử dụng câu “Nam vô tửu...” nữa, và thay vào đó bằng câu “Nam hữu tửu...” Nhưng Hà Công Công không chỉ góp ý kiến mà còn nêu thắc mắc. Thắc mắc đó là: chúng ta đang sống trong một xã hội nam nữ bình quyền, suy ra phụ nữ cũng được quyền uống rượu như nam giới. “Vậy nếu đàn bà con gái uống rượu (nữ hữu tửu) thì theo LNĐ, gọi là gì?” Sau một đêm suy nghĩ nát óc, LNĐ đành chịu thua, không thể tìm ra câu nào nghe vừa thuận tai vừa hữu lý. Tuy nhiên, có còn hơn không, kẻ hèn này xin ghi đại ra một câu khá... vô duyên, không ngoài mục đích khiến các bậc cao nhân phải ngứa ngáy, để rồi lên tiếng sửa dùm. Đó là: “Nữ hữu tửu như... sư hữu tình” Xin viết ngay để tránh hiểu lầm, “sư” ở đây không phải là sư trong sư phụ, sư huynh, sư tỷ, sư ông, sư cụ, sư cô, sư bà... mà là sư... có nghĩa con sư tử, chẳng hạn như chữ sư trong công phu Sư Tử Hống của Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn (trong truyện Cô Gái Đồ Long) , hoặc nôm na hơn, trong Sư tử Hà Đông. Như đã viết trong kỳ trước, khi có chất men vào máu, người ta thường trở nên mạnh dạn, tự tin, đầu óc lâng lâng, con tim dạt dào, vì thế so sánh đàn bà con gái “hữu tửu” với “sư tử” kể ra cũng không sai mấy. Việc so sánh này không mang tính cách xúc phạm hay nói xấu các bà các cô, bởi vì đi liền sau chữ “Sư” lại là hai chữ “hữu tình”. Hữu tình, tạm dịch sang tiếng Anh là fascinating, có nghĩa nhấn mạnh hơn là “đáng yêu” (lovely). Hãy thử tưởng tượng ra lúc Hoàng Dung uống rượu cùng Quách Tĩnh, Miêu Phượng Hoàng cạn chén với Lệnh Hồ Xung, Nữ hoàng Cleopatra cụng ly với Đại tướng Mark Antony, Thúy Kiều “cheer” với Kim Lang, Trương Quỳnh Như đối ẩm cùng Phạm Thái... là ta có thể thấy được tính cách “hữu tình” ấy: hai má ửng hồng, cặp mắt long lanh, đôi môi chúm chím, tiếng cười xé lụa... Nếu không “hữu tửu” thì làm sao “hữu tình” được như thế?! Hơn nữa, chư PHONG ở trên, chữ TÌNH ở dưới, kể ra cũng khá chỉnh, trong trường hợp chỉ có một đôi nam nữ cùng nhau uống rượu (phong tình: erotic): Nam hữu tửu như kỳ hữu phong Nữ hữu tửu như sư hữu tình Cụng ly chỉ có hai mình Giao bôi nửa lít*, phong tình năm canh *Nửa lít: rượu vang đỏ Trở lại đề tài Uống Rượu. Kỳ trước, LNĐ đã vạch ra những cái vô lý của luật “vào ba ra bảy”, bây giờ xin tiếp tục: .....Vì vậy, để cho hợp tình hợp lý, và để chứng tỏ “được uống rượu” là một quyền lợi chứ không phải là hình phạt, LNĐ mạo muội đề nghị sửa câu “vào ba ra bảy” thành “vào hai bai một”. Tức là nhập cuộc trễ (có lý do chính đáng) thì được đền bù 2 ly (hay 2 lon); có việc phải bái-bai sớm thì được quyền “double”, gọi là uống thêm một ly để từ giã. Nói tóm lại, muốn trở thành “bạn hiền để uống rượu” thì trước hết phải biết thưởng thức cái ngon của rượu; kế đến phải uống hết tình (không nhất thiết phải uống hết mình) – hết tình nhưng vẫn thể hiện được phong cách; phải tùy theo mức độ thân quen mà giữ lịch sự tối thiểu, phải tỏ ra hiểu biết, không nên nài ép, nhất là khi có sự hiện diện của vợ con người ta; và cuối cùng, khi thấy bạn mình có nguy cơ say xỉn thì phải tìm cách này cách khác ngăn cản, hoặc lỡ “đụng trận” thì phải “anh ngã em nâng” chứ đừng “sống chết mặc bay” – không tốt, khó bền. TỬU SĨ và THẰNG SAY RƯỢU Với những người coi rượu là một cái thú – tức là các tửu sĩ – thì một khi đã uống rượu, phải uống cho say mới cảm thấy thú. Ca dao đã có câu: Còn trời còn nước còn non Còn cô bán rượu anh còn say sưa Nhưng cũng lại có câu khác, bình dân hơn (mà LNĐ phải sửa lại 3 chữ, bỏ bớt 2 chữ cho đỡ tục): (Nàng) rằng (nàng) chẳng sợ ai[/I] Sợ thằng say rượu - - đau (nàng) Ba chữ “thằng say rượu” cho thấy một thực tế: người “say” nói chung thường bị dân gian chê bai nhiều hơn là khen ngợi. Tiên trách kỷ hậu trách nhân. Chúng ta phải thừa nhận rằng chính một số “bợm nhậu” không nên nết đã khiến cả tửu giới phải mang tiếng xấu lây. Thực ra, cùng là uống rượu nhưng cái say cũng có tới năm bảy đường say, tùy theo tính tình, cung cách uống rượu và lượng rượu mỗi người uống vào. Tính tình, cung cách là những gì khó lòng thay đổi, cho nên LNĐ chỉ bàn về “lượng rượu”. Trước hết nói về “say”. Say là trạng thái bất bình thường của não bộ, do tác động của tỷ lệ rượu trong máu. Mỗi khi uống rượu, tùy theo lượng rượu uống vào, và tùy theo tửu lượng (khả năng uống rượu) cao thấp của từng người, ta sẽ lần lượt trải qua một, hai, ba, hoặc cả bốn tình trạng sau đây: Say lâng lâng – say vừa phải – say quá chén – say bí tỉ. * Say lâng lâng: Lượng rượu uống vào chỉ đủ làm “nóng máy” (warm up). Có thể làm người ta vui vẻ, hăng hái hơn lúc bình thường (hoặc ai oán, sầu đời, nếu đang bị thất tình) nhưng vẫn hoàn toàn kiểm soát được hành động, lời ăn tiếng nói của mình. Với một người có tửu lượng trung bình như LNĐ thì lượng rượu đủ để làm say lâng lâng vào khoảng 3-4 ly tiêu chuẩn (standard drink) – tức 2-3 lon bia. Với những anh chàng bình thường nhút nhát, say lâng lâng có thể đem lại can đảm, dạn dĩ, hoạt bát trong việc tán đào! * Say vừa phải: Có thể gọi là “hơi quá chén”, là tình trạng vẫn còn nhận biết phải trái, đúng sai, nhưng đôi khi không còn kiểm soát được mức độ bộc lộ cảm xúc, hoặc lời ăn tiếng nói của mình. Theo tửu giới, đây là mức say “đẹp” nhất, “hay” nhất (riêng đàn bà con gái cũng chỉ nên uống tới mức này là tối đa). Bởi vì người say sẽ mở toang cánh cửa tâm hồn bình thường vẫn khép kín, sẽ để lộ con người thật tốt xấu, sẽ dốc cạn bầu tâm sự, bộc bạch mọi nỗi niềm, ước mơ, buồn vui, thương hận..., thậm chí có người còn phát tiết cả những tài hoa mà lúc bình thường không hề thấy có. Chẳng hạn Anh Hai “lốp-bi”, cứ tới lúc say vừa phải thì lại ngâm bài Hồ Trường. Trước 1975, LNĐ đã nhiều lần nghe người bạn hiền Lê Đình Điểu ngâm Hồ Trường, mà theo giới mộ điệu, trong “làng ngâm tài tử” khó ai qua mặt được chàng. Nhưng nay, mỗi lần Anh Hai “lốp-bi” uống rượu rồi thì ngâm Hồ Trường, LNĐ vẫn thấy một nét gì đó độc đáo mà một Lê Đình Điều “tỉnh” không có. Đó chính là “cái hồn”- không phải hồn của thơ mà là hồn của người ngâm có men rượu. Thêm một ví dụ khác: trong những năm tháng đồn trú ở Pleiku, LNĐ thường được thấy người bạn bên Quân Đoàn dắt đi uống rượu ở khu gia binh. Nhưng không uống ở quán mà uống ở nhà một ông Thượng sĩ thuộc Tiểu Đoàn 20 CTCT, và bao giờ cũng có mặt anh chàng tài xế “xâm mình” nọ. "Xâm mình” hiểu theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Nghĩa đen là 6 chữ Thương song thân – Nhớ vợ hiền xâm trên cánh tay trái (mốt của các chàng lính xa nhà thời đó). Nghĩa bóng: anh chàng nổi lỳ lợm và ba gai, uýnh lộn với đủ mọi màu áo quân binh chủng, và mỗi lần đi phép thường niên thì đi mút mùa lệ thủy!... Có mấy lần, ông Thượng sĩ đã nói đùa: - Mấy ông thầy coi, thằng A (tên chàng tài xế) này mà thương nhớ ai. Cỡ nó chắc chỉ có “Đâm song thân – Chém vợ hiền” thôi! Không hiểu lời trù ẻo của ông Thượng sĩ sau này có biến thành sự thật hay không, chỉ biết cứ 10 lần uống rượu thì hết 9 lần – sau khi làm khoảng 1 xị đế – chàng tài xế lại... khóc vì nhớ “bà già”. Một hai lần đầu, LNĐ cứ tưởng anh “chàng xỉn”, không còn biết mình đang làm gì cả. Sau nhiều lần chuyện trò hỏi han (trong bàn rượu), LNĐ mới hiểu được tâm sự anh chàng: nhớ mẹ già và hối hận vì đã bỏ nhà đi giang hồ từ nhỏ. Điều đáng nói là lúc tỉnh, chàng tài xế không bao giờ đề cập tới mẹ mình, và đồng đội nào dại dột đem việc anh chàng khóc khi say ra để chọc quê, diễu cợt là coi chừng bị ăn đòn ngay! Như vậy, có thể nói xị đế kia đã đem lại cho chàng tài xế những giây phút ấm lòng khi nhớ tới mẹ già, làm sống lại tuổi thơ êm đềm đã đánh mất... Nhưng cũng phải lưu ý các bạn trẻ, nếu đã say tới mức này (hơi quá chén) thì chớ dại dột tán tỉnh những cô gái mới quen biết. Bởi vì rất có thể sẽ bị đánh giá là “ba hoa”, thậm chí “nham nhở”! (Còn tiếp) Tác giả: Lão Ngoan Đồng Chỉnh sửa lần cuối bởi thecmec vào 30-10-2008 lúc 07:22 PM |
| Có 2 thành viên cảm ơn thecmec vì bài viết có giá trị: | ||
|
#8
|
||||
|
||||
|
Cái thú (và nghệ thuật) UỐNG RƯỢU: Nam vô tửu như kỳ vô phong? (3)
Như đã viết trong kỳ trước, theo tửu giới, say vừa phải (ngà ngà) là mức say đẹp nhất. Riêng với các thi nhân, vào lúc mà tâm hồn đã say men nhưng tâm trí còn tỉnh táo ấy, nguồn cảm hứng thường tuôn trào. Đã có biết bao huyền thoại về những bài thơ được sáng tác trong cơn say của Lý Thái Bạch, Cao Bá Quát, Nguyễn Công Trứ, Trần Tế Xương, Vũ Hoàng Chương... Tuy nhiên, vì không thể kiểm chứng chuyện xưa, LNĐ chỉ xin nêu ra một trường hợp mà mình biết rõ, liên quan tới hai người thân quen: nhà văn Dương Hùng Cường (DHC) và nhà báo TNT. DHC và TNT là hai trong số những văn nghệ sĩ gốc quân nhân bị kẹt lại sau năm 1975. Sau khi từ trại “cải tạo” trở về Sài Gòn và trước khi bị bắt lần thứ hai (cùng nhóm với Hoàng Hải Thủy, Doãn Quốc Dĩ...), hai người thường ngồi uống rượu với nhau. Năm 1988, DHC chết vì kiệt sức, TNT mất một bạn hiền. Ngày giỗ đầu của DHC, TNT ngà ngà say, xuất khẩu thành thơ: Chén âm dương vỡ giữa đời Thoảng quanh men rượu ngỡ người bên mâm Cuồng say thôi cũng âm thầm Nhắp môi uống hết mê lầm phù sinh Rượu ngày giỗ bạn (nhớ anh Dương Hùng Cường) – TNT 1989 [* Say quá chén: Nếu say vừa phải (ngà ngà) là mức say “đẹp” nhất thì say quá chén –mà nhiều người cho là đúng nghĩa chữ SAY– phải được coi là mức say “đã” nhất. “Đã” bởi vì đầu óc như bay bổng mà thân xác vẫn đứng ngồi. Người say như cùng một lúc sống trong hai thế giới hư, thực. Nhưng bên cạnh đó, quá chén cũng có những tai hại của nó. Bởi vì khi say tới mức ấy, nhiều người sẽ không còn khả năng kiểm soát được một phần, hoặc tất cả mọi hành động, lời ăn tiếng nói của mình. Nếu trong bàn rượu chỉ có bạn bè thân thiết, ngang hàng thì không sao, nhưng nếu có các bậc cha chú, có người lạ, nhất là trong trường hợp người lạ đó lại là kẻ thối mồm, bụng dạ tiểu nhân, hoặc tệ hại hơn, là kẻ thù của mình thì vô cùng tai hại. Còn nhớ ngày xưa DHC – người mà khi viết phóng sự lấy bút hiệu Dê Húc Càn – mỗi khi say thường đem xếp lớn xếp nhỏ (thiếu tư cách), cùng những đồng nghiệp (chuyên nghề nâng bi) của mình ra mà chửi. Cũng may ông tướng Tư lệnh Không Quân là người sính thơ văn, lại biết rõ DHC là anh chàng gàn bướng, “chỉ có cái miệng”, nên hết lòng bênh đỡ, chàng mới không bị “đì” tận mạng. Tửu nhập ngôn xuất. Về việc say rượu để rồi “thần khẩu hại xác phàm” thì chẳng cần nói đâu xa, ngay ở Victoria cũng có hai tay “ngũ đoản” nổi tiếng, chuyên giả dạng đệ tử Lưu Linh để mon men tới các đám nhậu, không phải với mục đích ăn uống chùa mà là để rình rập, thu thập, ghi nhận những chuyện không hay, những bí mật mà người khác kể ra trong lúc tửu nhập. Kết quả, chuyện gì họ cũng biết, bí mật nào họ cũng tỏ, rất có lợi cho việc âm mưu, thủ đoạn. Suy ra, chỉ nên quá chén với bạn bè thân thiết, tín cẩn, không nên quá chén ở những chỗ có người lạ, hoặc nếu đã lên chức bố vợ, ông nội, ông ngoại cũng không nên quá chén trước mặt con cháu... * Say mèm: Còn gọi là say bí tỉ, say khướt, say tít cung thang, (tiếng Anh gọi là dead drunk), là tình trạng say không còn biết trời trăng mây nước gì nữa. Mà đã không còn khả năng nhận biết thì làm sao có thể gọi là thú vị?! Cho nên, trừ những người bị thất tình, bị vợ bỏ, bị thua bạc, bị giựt hụi, bị mất giá cổ phần... muốn uống để quên đời, chúng ta không bao giờ nên uống say tới mức này. Vừa uổng rượu, vừa hại sức khỏe, vừa có thể trở thành “không giống con giáp nào cả”! * Xỉn – Sắc ngả màu trôi: Tới đây, thiết tưởng cũng cần đề cập tới chữ “xỉn”. Khi nói tới ảnh hưởng của việc uống rượu, người ta thường dùng chữ “say xỉn”. Giải thích” Người thì cho rằng “say” và “xỉn” có nghĩa xêm-xêm , người khác lại cho “xỉn” là “say không còn biết gì hết” (tức say mèm), cũng có người nói “xỉn” là “gục tại chỗ”... Thực ra, “xỉn”, theo nghĩa đen, là chỉ tình trạng nước xi (nước mạ) của một vật gì bị mờ đi do hậu quả của sự ốc-xít hóa, tiếng Anh là tarnished. Theo sự đoán mò của LNĐ, người miền Nam đã dùng chữ “xỉn” theo nghĩa bóng, đại khái cũng giống như 4 chữ “sắc ngả màu trôi” để chỉ tình trạng “dật dờ” của một người uống rượu. Qua nhận xét lối dùng chữ “xỉn” của dân nhậu miền Nam thuộc đủ mọi giới, LNĐ có thể đi tới kết luận: trong khi “say” có nghĩa chung chung, dùng trong trường hợp nào cũng được, thì “xỉn” để chỉ tình trạng một người uống rượu đã quá say nhưng chưa gục, vẫn còn chút khả năng nhận thức )mình đang ở đâu, đang uống với ai) nhưng đã bắt đầu loạng quạng. Và khi đó, vì không còn khả năng kiểm soát hành động, lời ăn tiếng nói của mình, việc quậy hay không quậy, dễ thương hay khó thương hoàn toàn tùy thuộc bản tính mỗi người. Như vậy, có thể nói “xỉn” là tình trạng quá say nhưng chưa tới mức “say mèm”, và muốn biết một người có thể trở thành bạn hiền để cùng nhau uống rượu hay không, ta chỉ cần đợi tới lúc người ấy “xỉn”. Nhưng dù sao chăng nữa, LNĐ cũng có thể bảo đảm với quý tửu sĩ một điều: người uống rượu tới mức “xỉn” có thể là “bạn hiền” (khoác lác, khó chịu, hay kiếm chuyện, chửi bới, đập phá...) nhưng chắc chắn không phải kẻ tiểu nhân, lũ mưu mô, phường lừa lọc. Bởi vì một điều rất dễ hiểu, đám “xú nhân” này không có “tâm hồn tửu sĩ” nên chỉ sợ phí thời giờ, hao tiền bạc, hại sức khỏe, đồng thời vì sẵn có âm mưu, mặc cảm, nên không bao giờ dám uống rượu say (trước mặt người khác), sợ bị lộ chân tướng! Bia, Rượu vang hay Cỏ nhắc? Tới đây, LNĐ mới chính thức “đụng độ” Thụy Văn –người đã từ bỏ môn phái cỏ-nhắc (cognac) để theo môn phái rượu vang. Nói “từ bỏ” là để nghe cho ly kỳ thế thôi, trên thực tế lúc nào nhà Thụy Văn cũng trữ đủ mọi loại rượu, để tùy theo bốn mùa xuân hạ thu đông, khách già khách trẻ, về sớm hay ở lì tới khuya, ăn ngoài trời hay ăn trong nhà, chén bò lúc lắc hay chơi cua đinh... mà chủ nhà sẽ đãi bia, rượu vang, cỏ-nhắc hay uýt-ky 15 tuổi. Cũng cần nói thêm, trong phần đầu của loạt bài Bàn Về Rượu, Thụy Văn đã viết khá đầy đủ về cái ngon, cái độc đáo của bia, cỏ-nhắc và rượu vang, cho nên trong bài “lạm bàn về rượu” này, LNĐ chỉ trình bày sở thích và kinh nghiệm bản thân, không ngoài mục đích “giảng hòa” giữa các thân hữu và độc giả thuộc cả ba môn phái. * Bia: Đúng như Thụy Văn đã viết, Úc tuy chỉ đứng hàng thứ 7 trong danh sách các quốc gia “sống sướng” nhất trên thế giới, nhưng đối với các đệ tử Lưu Linh, Miệt Dưới mới chính là thiên đường hạ giới: bia, rượu vang ngon và rẻ không nơi nào bằng! Nói về bia, hiệu nào ngon nhất thì cũng tùy từng người. Ngày còn ở VN thiếu thốn đủ mọi thứ thì chẳng nói làm chi: bia mập (bia Con Cọp) làm chuẩn, cả năm mới dám lên Kim Sơn một hai lần, bắt trước Trần Đại (Điệu ru nước mắt – Duyên Anh) uống bia 33 đặc, ngậm xì-gà Hav-A-Tampa; họa hoằn lắm mới dám chơi bia ngoại quốc như Heineken, San Miguel, Budweiser, Miller... Sang tới Úc mới đủ khả năng, điều kiện để lựa chọn. Lúc đầu, LNĐ uống Carlton Draught, sau đổi sang Foster, tới khi đi làm chung với dân Úc mới “khám phá” ra Victoria Bitter (mà người bản xứ gọi tắt là VB). LNĐ cũng chẳng hiểu tại sao mình lại khoái “vi-bi”. Bởi vì loại bia phổ biến nhất thế giới là lager (nhiều bọt, vị ngọt, dễ uống), bằng cớ là hiệu Foster (Lager) được xuất cảng đi khắp các nước. Còn nói về “thơm” thì phải nói tới loại bia pilsener (xuất phát từ Tiệp-Khắc), chẳng hạn hiệu Heineken của Hòa Lan. Nếu nói về đậm đà thì bia nào bằng bia đen (shout, hoặc porter) của Anh, Ái Nhĩ Lan... Vậy mà phe ta lại khoái VB-bia đắng! Một vài người Úc giải thích như sau: VB muốn uống ngon thì phải ướp thật lạnh, lạnh tới mức khi uống không thấy vị đắng, vì thế trong nắng hè trên dưới 40 độ của Miệt Dưới, không gì đã khát (và có hậu) cho bằng VB. Cũng cần nhắc lại là trong cuộc chấm điểm 10 hiệu bia bán chạy nhất ở Úc hồi gần đây, ban giám khảo đã cho VB và Crown Lager đứng nhất đồng hạng (nên nhớ Crown mắc hơn gấp rưỡi VB), dựa trên 10 tiêu chuẩn, trong đó có màu sắc, bọt, xủi tăm, mùi, vị, độ đậm đặc, và hậu sau khi uống. Uống bia ở trong quán rượu (pub, nơi mà ly đã được ướp lạnh) thì không nói làm gì, nhưng uống ở nhà, nhất là uống VB thì phải ướp lạnh đúng mức (khoảng 4 độ C). Nếu rót ra ly thì phải là ly có quai (beer mug), hay ly có chân (hoặc ly có đế cao) để khi cầm lên, hơi ấm từ bàn tay không truyền sang làm bia mất lạnh. Dĩ nhiên ta có thể bỏ thêm đá vào ly nhưng cực chẳng đã mới phải làm thế, vì bia sẽ bị lạt đi. Tiện nhất (và ngon nhất) là uống thẳng từ chai nhỏ (stubbies, 375 hoặc 250ml) đã được ướp lạnh; chỉ có điều đáng tiếc là một khi không rót ra ly thì không thấy được cái đẹp của màu bia và bọt bia! (Những người thích hương vị của bia bitter nhưng lại sợ... đắng, có thể uống thử Melbourne Bitter, dễ uống hơn VB, nhưng cái hậu thì không bằng). Trở lại với bia nói chung, trong những buổi họp mặt đông người, không gì lý tưởng bằng uống bia. Vì bia là loại rượu phổ biến nhất, và có nồng độ thấp nhất, nên có thể uống tương đối nhiều mà không sợ say, hoặc vừa uống vừa tán dóc cũng phải cả tiếng đồng hồ sau mới bắt đầu thấm. Hơn nữa, bia có thể “đi” với bất cứ món ăn, món nhậu nào trên cõi đời này (ngoại trừ món sushi của mấy anh Nhật Lùn, LNĐ không thể thưởng thức nổi; có lẽ phải uống với rượu sake hay một loại vang nào chăng?!) Khi một vài người bạn tới nhà chơi mà không nhằm bữa, thì uống bia với khô thiều khô mực, hay “beer nuts” (đậu phộng, hạt điều, hạt dẻ...) cũng đủ vui câu chuyện. Mùa hè nóng nực, cắt cỏ xong, ngồi ngoài sân chờ khô mồ hôi để đi tắm rửa, làm một lon hay chai bia nhỏ thì không còn gì “đã” cho bằng. Mùi cỏ mới cắt, chai bia, điếu thuốc cũng đủ để quên thân phận... phu (quân) cắt cỏ! Rồi tới bữa cơm chiều. Ngày LNĐ chưa biết thưởng thức rượu vang, nếu không có một, hai ly bia đi kèm thì cho dù thức ăn do bà xã nấu có đạt tiêu chuẩn quốc tế, cũng thấy vô duyên, vô vị. Nhưng không chỉ có bữa ăn chính, mà kể cả những bữa ăn phụ hoặc ăn vặt, một khi đã bỏ vào miệng thứ gì mằn mặn, không có chút bia cũng có cảm tưởng như thiếu một cái gì. Thành thử, tuy không ghiền bia cỡ Homer Simpson, LNĐ cũng thông cảm với việc đương sự thú nhận... “No beer, no TV makes Homer something... something crazy!” Nhưng bia, cũng giống bất cứ loại rượu nào khác, uống nhiều chắc chắn phải có hại cho sức khỏe. Tai hại của bia, LNĐ sẽ bàn tới trong tuần sau cùng, ở đây chỉ nói về cái bất tiện khi uống bia (uống nhiều), đó là việc phải đi tiểu tiện – người bình dân gọi là “xả xú-bắp”. Vì thế, nhà (người Việt) nào mà tổ chức giỗ kỵ, thôi nôi con, đầy tháng cháu, vợ chồng hấp hôn, mừng cậu ấm cô chiêu vào đại học... ở phía sau nhà vào buổi tối với 3,4 chục người tham dự, thì không thể tránh khỏi tình trạng “ô nhiễm môi sinh”, thường là ở góc cây hay góc vườn. Những nàng đào, lê, mơ, mận... mà được “ơn mưa móc” thì có thể xum xuê tươi tốt, nhưng nàng hồng dòn, nàng ngọc lan mà bị tưới u-rê thì coi như tàn đời. Rút kinh nghiệm ấy, hiện nay nhiều gia chủ đã cẩn thận nghiên cứu địa hình địa vật trước, để tìm ra một vị trí kín đáo, an toàn rồi cho bạn bè biết hầu tránh tình trạng... tưới bậy. Việc làm này vừa chứng tỏ gia chủ là người chu đáo, vừa đem lại cho khách sự thoải mái, gia tăng cảm giác thú vị khi nhẹ gánh tang bồng – vì lúc ấy, chỉ có “tôi với trời bơ vơ”! (Còn tiếp) Tác giả: Lão Ngoan Đồng Chỉnh sửa lần cuối bởi thecmec vào 30-10-2008 lúc 07:42 PM |
|
#9
|
||||
|
||||
|
BOURBON: rượu Mỹ - tên Tây!
![]() Theo tác giả Alec Waugh (Wines and Spirits) thì khi nói tới những đặc trưng của Hoa Kỳ, đầu tiên phải nói tới “rượu bourbon”, là loại whisky độc đáo và phổ biến nhất của Mỹ. Nhưng tại sao lại gọi là “rượu bourbon”? Rượu whisky Tô-cách-lan (scotch whisky) được gọi ngắn gọn là “scotch” là điều dễ hiểu, nhưng rượu whisky của Mỹ mà gọi bằng tên Tây “bourbon” thì hơi lạ. Bởi vì “Bourbon” là tên một dòng họ làm vua nổi tiếng ở Pháp, cũng giống như dòng họ Romanov của Nga hay Windsor của Anh. Muốn biết lai lịch tên gọi “bourbon” thì phải nói sơ về nguồn gốc whisky Mỹ. Công việc nấu cất rượu whiskey của Mỹ nói chung (American whiskey) được khởi đầu cùng với việc thành lập Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ. Như một số độc giả đã biết, cuộc nổi dậy của thuộc địa ở Bắc Mỹ chống lại nhà cầm quyền Anh (sử sách gọi là American Revolution, hoặc American War of Independence) chính thức bắt đầu vào năm 1776 và kết thúc năm 1883 với việc Vương quốc Anh phải nhìn nhận sự độc lập của tân quốc gia Hoa Kỳ (lúc đó gồm 13 tiểu bang miền Đông và Đông Bắc). Trước khi xảy ra cuộc nổi dậy này, rum là loại rượu mạnh phổ biến nhất ở Mỹ, phần lớn do các tàu buôn Anh chở từ vùng biển Caribbean tới. Sau khi chiến tranh xảy ra, nguồn cung cấp rượu rum bị cắt đứt. Để giải quyết nhu cầu uống rượu, các di dân gốc Tô-cách-lan và Ái-nhĩ-lan ở tiểu bang Pennsylvania và vùng phụ cận đã đem nghề nấu whisky cổ truyền của mình ra để ứng dụng. Cho tới nay, người ta vẫn tiếp tục sản xuất một nhãn rượu mang tên “Old 1776” với hàng chữ “Ra đời cùng với nền Cộng Hòa” (Born with the Republic). Kỹ thuật làm rượu whiskey của Mỹ Vì điều kiện phong thổ cũng như việc nấu cất còn theo phương pháp thủ công nghệ (nấu bằng pot stills), các di dân nói trên đã sử dụng lúa nguyên hạt (grain), phần lớn là lúa mạch đen (rye) để nấu rượu whisky. Trong hoàn cảnh bất ổn vì chiến tranh, phân hóa vì chính trị (vì một số tiểu bang vẫn phục tùng Anh quốc), whisky đã trở thành một thứ “tiền tệ” có giá trị ổn định, được mọi người thừa nhận; người ta dùng whisky để trao đổi lấy những thứ cần thiết như muối, đường, đinh, sắt (iron bars), thuốc súng, đạn... Chính vì thế chỉ trong một vài năm, nghề nấu whisky phát triển mạnh. Nhưng cũng chính vì phát triển mạnh, những người làm nghề này đã bị chính phủ chiếu cố. Năm 1791, ngân quỹ quốc gia bị cạn kiệt, Tổng-thống George Washington quyết định đánh thuế rượu whisky. Quyết định này đã bị chống đối kịch liệt, nhất là ở Pennsylvania và các vùng phụ cận - được gọi là Cuộc nổi loạn whiskey (Whiskey Rebellion). Trong cuộc nổi loạn này, các nhân viên thu thuế rượu đã bị làm nhục bằng cách lột quần áo, sơn hắc ín và cắm lông chim lên người (tarred an feathered: một hình phạt nhục nhã có từ trung cổ). Sau khi binh sĩ được gửi tới can thiệp, tình hình trở nên yên tĩnh nhưng đa số các nhà nấu rượu đã rời bỏ Pennsylvania, tới lập nghiệp tại những vùng xa xôi, nằm ngoài tầm hoạt động của nhân viên thâu thuế. Phần lớn dừng lại ở Kentucky, nơi có những điều kiện thiên nhiên thuận lợi, trù phú, với những cây bắp mọc cao quá đầu người, và tại đây họ tiếp tục nấu rượu whisky bằng lúa mạch đen. Cho tới một năm nọ, lúa mạch bị thất, họ thử dùng bắp để trộn với lúa mạch và đạt kết quả bất ngờ: loại whisky hỗn hợp này ngon hơn rất nhiều. Từ đó, whisky Mỹ sử dụng bắp làm nguyên liệu chính, và vì những người đi tiên phong sinh sống ở vùng Bourbon County, loại rượu này được gọi là “bourbon whiskey”, hoặc ngắn gọn hơn là “bourbon” (riêng dân uống rượu gốc Mít, do ảnh hưởng của Pháp nên tới nay vẫn phát âm chữ này theo tiếng Pháp là “buốc-bông”). Ngày nay, theo luật Liên bang Hoa Kỳ, chỉ có những loại whisky nào sử dụng tối thiểu 51% bắp để nấu cất thì mới được gọi là rượu “bourbon”. Nếu ít hơn thì chỉ được ghi trên nhãn là “rye whiskey” (whiskey lúa mạch đen), còn trên 80% thì ghi là “corn whiskey” (whiskey bắp). Corn whiskey là một loại rượu thô (raw) và không có mầu sắc, thường chỉ được dân chúng ở thôn quê ưa chuộng. Như vậy, có thể nói những biến chuyển chính trị ở Hoa Kỳ đã tạo hoàn cảnh cho whisky Mỹ (nói chung) ra đời, và sau đó chính sách thuế má của Tổng-thống Washington đã đưa tới việc phát minh ra “rượu bourbon”. Kỹ thuật làm rượu whisky của Canada Những tình cờ của lịch sử, của thiên nhiên ảnh hưởng tới kỹ nghệ nấu rượu của Hoa Kỳ không ngừng tại đây mà còn giúp các nhà nấu rượu khám phá ra cách làm cho rượu ngon hơn. Nguyên do là việc các nhà buôn rượu ở cảng New Orleans (tiểu bang Louisiana ở tận phương Nam) hàng năm đặt mua một số lượng whisky rất lớn của Kentucky. Phương tiện vận chuyển duy nhất thời bấy giờ là đường thủy: theo sông Tennessee hoặc sông Ohio rồi nhập vào sông Mississippi để tới New Orleans; nhưng chỉ vào mùa xuân, mực nước ở thượng nguồn các sông Tennessee và Ohio mới dâng cao đủ để tàu thuyền có thể sử dụng. Vì thế sau thời gian chờ đợi nước dâng cũng như thời gian di chuyển cả ngàn cây số, khi các thùng gỗ sồi đựng whisky tới được New Orleans thì cũng mất ít nhất một năm rưỡi. Và sau nhiều lần uống thử và nhận thấy các thùng rượu đưa xuống New Orleans luôn luôn ngon hơn các thùng rượu để lại ở Kentucky, các nhà sản xuất rượu đã tìm ra câu trả lời: rượu whisky giữ trong thùng gỗ càng lâu thì càng ngon! Rượu ngon – gái đẹp Bốn chữ “rượu ngon - gái đẹp” ở đây không phải thành ngữ nói về sự ăn chơi hưởng thụ của đàn ông mà chỉ có nghĩa đen là: nơi nào sản xuất rượu ngon thì nơi ấy cũng sản sinh con gái đẹp! Ít nhất đó cũng là sự tin tưởng của dân chúng ở Kentucky. Theo đó nguồn nước suối tinh khiết và không khí trong lành của Kentucky đã khiến cho vườn cỏ ở đây xanh thẫm (blue), ngựa tung tăng chạy nhảy, con gái xinh đẹp nõn nà, và rượu thì thơm ngon hơn những nơi khác. [Huyền thoại con gái đẹp nhờ nguồn nước không chỉ có ở Kentucky, mà ngày xưa ở Trung Hoa người ta cũng tin rằng con gái Hàng Châu nhờ giặt lụa xong nhảy xuống suối tắm nên xinh đẹp khác thường; ở VN thì con gái dân tộc thiểu số Tày và Thái trắng ở miền Bắc cũng nhờ tắm nước suối nên cô nào cũng nõn nà xinh đẹp như tiên nga (cho nên “Bác Hồ” mới bắt một cô vào hang Pắc-bó “hầu hạ” ngày đêm, sau này đẻ ra thằng cu Nông Đức Mạnh); còn ở Tam Quan - Bồng Sơn (Bình Định) trồng nhiều dừa, con gái tắm bằng nước dừa nên thân hình phốp pháp, da dẻ trắng trẻo mịn màng, bởi vì nước dừa vừa có nhiều chất dinh dưỡng vừa có công dụng tẩy lông... măng!] Ngày nay, qua chứng minh cụ thể, người ta được biết việc sử dụng nước suối chảy ra từ những lớp đá vôi ở tiểu bang Kentucky và các vùng phụ cận (nam Indiana, tây Pennsylvania, một phần tiểu bang Maryland) đã có công dụng đem lại vị (taste) đặc biệt cho rượu whisky sản xuất tại đây. Bushmills: niềm tự hào của Ái Nhĩ Lan Về các loại whisky Mỹ, như đã viết ở trên, có 3 loại: bourbon, rye (lúa mạch đen) và corn (bắp). Tuy nhiên khi cầm một chai whisky Mỹ lên, chẳng hạn một chai bourbon, ngoài chữ “Bourbon” trên nhãn chai chúng ta còn thấy ghi những chữ như“straight” (nguyên chất), “blended straight” (nguyên chất pha trộn), hoặc “blended” (pha trộn). Đã gọi là “rượu bourbon” có nghĩa là nguyên chất, tại sao còn có những chữ rắc rối, khó hiểu nói trên? Câu hỏi này cả đến con cháu chú Sam nhiều khi cũng không thể trả lời ngay mà phải mở sách. Theo quy định trong kỹ nghệ nấu rượu của Hoa Kỳ, một loại whisky được gọi là “straight” khi nấu cất ở nồng độ tối đa 160 độ Mỹ (American proof), tức 80% alcohol. Sau khi nấu cất, rượu nguyên chất được pha thêm với nước trước khi ủ cất trong những thùng gỗ sồi đã bị đốt cháy xém. Trước khi vô chai, rượu lại được pha với nước thêm một lần nữa để có nồng độ sau cùng vào khoảng một nửa nồng độ ban đầu, thí dụ 160 độ Mỹ chỉ còn 80 độ Mỹ (tức 40% alcohol). Nguyên tắc chung trong việc nấu cất rượu (tất cả các loại rượu mạnh chứ không riêng whisky) là nồng độ ban đầu càng thấp thì hương vị (aroma and taste) tự nhiên càng được giữ trọn vẹn (full-bodied). Một số bourbon “cao cấp” chỉ được nấu cất ở nồng độ khoảng 125 proof (62.5% alcohol) để giữ tối đa hương vị nguyên thủy, sau đó mới pha thêm 1/3 nước để còn khoảng trên dưới 80 proof (40% alcohol). Tuy nhiên, một vài loại vẫn được giữ nguyên nồng độ ban đầu, trong đó chai Bucker mà LNĐ đã được mấy ông bạn ‘chủ nhà hàng’, ‘chủ hãng may’ cho uống ké, có nồng độ rượu là 127 proof (tức 63.5% alcohol). Dĩ nhiên, với nồng độ nói trên cũng như với giá bán... cắt cổ, loại rượu này chỉ dành cho những người... cứng bóng vía! Vậy nếu một loại bourbon sau khi nấu cất, ủ giữ, chỉ pha thêm nước chứ không pha với bất cứ một thứ rượu nào khác thì trên nhãn sẽ ghi chữ “STRAIGHT”. Nếu pha nhiều loại “straight” với nhau trước khi vô chai thì được ghi là “BLENDED STRAIGHT” (hoặc “a blend of straights”). Còn nếu trên nhãn chỉ ghi là “BLENDED” thì có nghĩa là rượu whisky được pha trộn với các loại rượu mạnh không mùi vị (neutral spirits). Loại rượu “neutral spirits” này, đôi khi còn gọi là “silent spirits”, được nấu cất để đạt tới nồng độ 190 proof (95% alcohol). Khi đạt tới nồng độ gần như tuyệt đối này, rượu sẽ không còn mùi vị gì nữa. Như vậy, “blended whiskey” sẽ có mùi vị lạt hơn là “straight whiskey” hoặc “blended straight”. Và dĩ nhiên, giá thành sẽ rẻ hơn. Khoảng 25% tổng số rượu whisky Mỹ được sản xuất là loại pha trộn này. [ Theo Anh hay theo Mỹ? Tới đây, một câu hỏi được đặt ra: giữa hai loại whisky của Tô-cách-lan (scotch) và whisky của Mỹ (chỉ kể bourbon), loại nào hơn? Trước khi trả lời, xin hỏi lại “hơn về cái gì?” Nếu hỏi loại nào “xịn” hơn thì câu trả lời là scotch. Bởi vì scotch chỉ sử dụng nguyên liệu truyền thống chọn lọc, được nấu cất công phu và được ủ giữ lâu hơn. Theo luật hiện hành của Vương quốc Anh, tất cả mọi loại scotch sau khi nấu cất phải được ủ giữ trong thùng ít nhất là 3 năm trước khi vô chai để bán cho người tiêu thụ. Tuy nhiên, trên thực tế tất cả đều được ủ 4 năm trở lên. Riêng những loại scotch được xuất cảng, thường ghi trên nhãn là 8 hoặc 12 năm. Ngoài ra, scotch còn bắt buộc phải pha trộn (loại blended) và vô chai tại chỗ để bảo đảm phẩm chất. Ngày LNĐ mới sang Úc (đầu thập niên ’80) thấy trên chai Johnnie Walker nhãn đỏ ghi là “vô chai tại Úc”. Việc này chỉ kéo dài được vài năm, bởi vì cho dù là loại không “xịn”, một khi đã vô chai tại Úc thì mất đi một phần giá trị, ít nhất cũng là về mặt tinh thần. Đa số dân Mỹ trung lưu và thượng lưu vẫn chuông scotch (50% scotch sản xuất ở Tô-cách-lan được xuất cảng qua xứ Cờ Huê!) đủ để khẳng định scotch được đánh giá là “xịn” hơn bourbon. Nhưng nếu hỏi loại nào “ngon” hơn thì khó có câu trả lời chính xác, bởi còn tùy sở thích của mỗi người. So với các dân tộc văn minh khác trên thế giới, người Mỹ lập quốc sau cùng, thành phần lại ô hợp (xin lỗi con cháu “chú Sam”) cho nên không có, hoặc có rất ít truyền thống. Thế nhưng chính vì không có truyền thống để giữ, người Mỹ đã trở nên thực tế hơn bất cứ dân tộc nào khác, thứ gì vào tay họ cũng được biến chế, thay đổi sao cho thích hợp, tiện lợi và được mọi người ưa chuộng (quần jean và cốc-tai là hai phát minh điển hình nhất của Mỹ). Ở đây chỉ nói về lãnh vực “đệ nhất khoái”: Sản xuất bánh kẹo (nhất là chocolate) là “nghề” của Tây Âu, nhưng thử hỏi hiện nay những thứ bánh kẹo, chocolate bán chạy nhất thế giới được sản xuất tại đâu nếu không phải Hoa Kỳ? Rồi tới thuốc lá, ngày nay trên thế giới, chẳng mấy người còn hút Gitane, Gaulois... của Pháp, ba số 5, Dunhill, Craven A... của Anh mà đa số chỉ chuộng Marlboro, Camel, Lucky Strike, Pall Mall, Salem, Winston... của “đế quốc Mỹ”; thậm chí cả tới xì-gà, thuốc hút ống vố (pipe tobacco) sản xuất tại Mỹ cũng tràn ngập khắp nơi... Đó cũng là trường hợp của rượu bourbon. Với những người uống rượu không câu nệ - cầu “ngon miệng” chứ không cầu “được tiếng sang” – thì khi uống bourbon, họ sẽ dễ dàng tìm được một nhãn rượu hạp khẩu vị hơn là uống scotch. Điều mâu thuẫn mà ai cũng nhận thấy là so với một phần tư thế kỷ trước, hiện nay tinh thần chống “đế quốc Mỹ” trên thế giới càng gia tăng thì các sản phẩm của “nhân dân Mỹ”, trong đó có rượu bourbon, cũng ngày càng được ưa chuộng! LNĐ không phải là người ba phải nhưng trong khi chuộng những chai scotch “xịn” như Chivas Regal, Johnnie Walker nhãn đen, Dimple... thì cũng khoái mùi vị của bourbon Jim Beam pha cola, hay Jack Daniels “on the rock”. Còn nếu muốn “chơi tới chỉ” thì hội viên Hoàng Hoa Hội nào thích uống whisky phải tìm mua chai Wild Turkey, một loại “straight bourbon” được xem là nổi tiếng nhất của Mỹ. Wild Turkey có nồng độ khá cao (trên 54%, tức gần 110 proof), giá bán tại Úc khoảng từ 55 tới 60 đô-la. * * * Tới đây, tưởng cũng nên có vài hàng về whisky Ái-nhĩ-lan (Irish whiskey) và whisky Gia-nã-đại (Canadian whisky). Cho tới nay, dân Ái-nhĩ-lan vẫn tự nhận mình đã phát minh ra cách nấu whisky và sau đó mới được du nhập vào Tô-cách-lan. Điều này không ai có thể chứng minh nhưng có điều chắc chắn là hiện nay, cách nấu cất whisky Ái-nhĩ-lan vẫn còn là những bí quyết gia truyền, không được phổ biến. Người ta chỉ được biết whisky Ái-nhĩ-lan cũng được nấu cất từ lúa mạch nguyên hạt và mạch nha bằng nồi thủ công nghệ (pot stills), nhưng được cất tới ba lần (triple-distilled) – tức là còn hơn Cognac của Pháp chỉ nấu cất hai lần (double-distilled). Phải nấu cất ba lần mới đạt được nồng độ mong muốn, có nghĩa là hương vị nguyên thủy được giữ lại tới mức tối đa. Cho nên với dân Ái-nhĩ-lan và một số người uống rượu khó tính trên thế giới, chỉ có whisky Ái-nhĩ-lan mới là “thứ thiệt”! Riêng tại Úc, qua quan sát các loại whisky được bày bán, LNĐ nhận thấy rượu Ái-nhĩ-lan phổ biến không thua gì rượu của Tô-cách-lan (có thể vì ở Úc có nhiều di dân gốc Ái-nhĩ-lan chăng?) Còn whisky Gia-nã-đại thì vị và màu sắc cũng tương tự như whisky của Mỹ - nghĩa là không đậm như whisky của Anh quốc. Hiệu whisky duy nhất của Gia-nã-đại mà LNĐ có dịp thưởng thức là Canadian Mist, giá tương đối mắc hơn bourbon vì dân Gia-nã-đại – xưa nay vốn hãnh diện với “tinh thần Anh, vật chất Mỹ” - khoe rằng họ chỉ sử dụng nguyên liệu thượng hảo hạng để nấu cất whisky. * * * Cuối cùng nói về cách uống whisky. Bên cạnh hàng trăm cách pha cốc-tai do dân Mỹ chế ra, cách uống whisky căn bản nhất vẫn được nhiều người (trong đó có LNĐ) ưa chuộng và duy trì. Đó là bourbon thì hoặc pha với cola, hoặc “on the rock” (bỏ mấy cục đá lạnh vào ly ngắn rồi rót rượu lên); scotch thì pha với soda (giống cognac), hoặc “on the rock”, hoặc “scotch mist” (sử dụng đá bào thay vì đá cục, và bỏ vào mấy miếng vỏ chanh rồi mới rót rượu lên). Dĩ nhiên, luôn luôn có một cách uống khác mà sách vở không cần ghi ra, đó là uống “xếch” (“sec” trong tiếng Pháp chứ không phải “sex” trong tiếng Anh). Lão Ngoan Đồng Chỉnh sửa lần cuối bởi thecmec vào 04-11-2008 lúc 06:15 PM |
|
#10
|
||||
|
||||
|
HOÀNG HOA HỘI: “Vẻ vang Mít tộc"
Đã là tuyệt cú mèo: Black Label của Wolf Blass (shiraz + cabernet sauvignon) Shiraz hay Cabernet? hỏi: Tôi nghe nói về vang đỏ, Úc nổi tiếng với loại rượu shiraz, nhưng một người bạn Úc lại nói với tôi rằng shiraz là loại rượu tầm thường, và đề cao cabernet sauvignon và merlot. Sự thật ra sao? - Người bạn Úc của ông vừa đúng vừa sai. Đúng ở chỗ cho shiraz là loại rượu tầm thường. Xưa nay, đa số dân trồng nho đã đồng ý liệt kê 6 giống nho sau đây – 3 trắng, 3 đỏ - là nho quý phái (noble): sauvignon blanc – riesling – chardonnay – cabernet sauvignon – merlot. Như vậy là không có shiraz! Thế nhưng, cũng giống như việc nhận xét các cô gái, “quý phái” là một chuyện, có “đáng yêu” hay không lại là một chuyện khác. Hoặc nói về xe hơi, nếu liệt kê ra 6 hiệu xe xịn nhất thế giới thì dứt khoát Toyota phải nhường chỗ cho các hãng như Mercedes-Benz, BMW, Audi của Đức, Rolls-Royce của Anh, Ferrari, Lamboghini, Masareti của Ý, v.v... Nhưng khi nói về mức độ ưa chuộng thì hiện nay Toyota là số 1 thế giới. Rượu shiraz của Úc cũng thế thôi. Vì điều kiện phong thổ của Úc thích hợp với giống nho shiraz, cho nên người ta trồng nho này nhiều hơn các giống nho khác. Rồi từ đó, tìm tòi và rút tỉa kinh nghiệm để cho những chai shiraz ngon nhất thế giới, chẳng hạn chai “Grange” của hãng Penfolds, chai “Platinum Label” của hãng Wolf Blass... Có thể ví von hai shiraz này là xe “Lexus” của hãng Toyota! Không phải LNĐ chê dân Úc, nhưng nếu quen biết nhiều và bỏ công tìm hiểu, ta sẽ thấy tỷ lệ người sành rượu vang cũng không cao lắm. Mặc dù số người uống rượu vang ngày càng gia tăng, tỷ lệ uống bia hiện vẫn còn cao hơn nhiều. Và trong số uống ruợu vang ấy, đa số lại uống rượu dưới 15 đô-la một chai, thì kiến thức và khả năng thưởng thức của họ không thể sánh với các hội viên Hoàng Hoa Hội được. LNĐ nói thật chứ không nói đùa! Thành thử, trong khi bản thân vẫn ưa chuộng cabernet sauvignon (dân Úc gọi tắt là “Cav”), bởi nó dung hòa cả 3 yếu tố “sắc, hương, vị” - giống như một người con gái vừa đẹp vừa sang vừa biết cách chiều chuộng – LNĐ vẫn phải nhìn nhận shiraz là loại rượu đáng đồng tiền bát gạo nhất của Úc; nghĩa là cùng một giá tiền thì nên chọn shiraz. Riêng “merlot” thì thú thật, những chai 15 đô-la trở xuống, LNĐ uống không nổi, còn mắc tiền hơn thì... ngu sao mua?! Trên thực tế, chính các nhà viết về rượu vang của Úc, đa số cũng đồng ý rằng công dụng tốt nhất của merlot là dùng để pha trộn với shiraz hoặc cabernet sauvignon cho dịu bớt. Sauvignon Blanc - Riesling hỏi: gần đây thấy mục viết về rượu trên các báo Úc đua nhau ca tụng hai loại vang trắng “sauvignon blanc” và “riesling” quá xá cỡ. Như vậy, “chardonnay” có còn là “vua của vang trắng” nữa hay không? ![]() Riesling "Chardonnay” muôn đời vẫn là “vua của vang trắng”, nhưng như LNĐ đã viết trước đây: chardonnay, khi ngon thì không một loại vang trắng nào ngon bằng, mà khi dở thì cũng không một loại vang trắng nào dở bằng. Nói cách khác, muốn thưởng thức chardonnay thì cần có trình độ uống rượu và có tiền! Một chai chardonnay dưới 15 đô-la, uống vào chỉ thấy chua loét, muốn “uống được” thì phải trên dưới 20 đô-la (thí dụ các chai Taylors, Yarra Ridge, Blue Pyrenees, Petulama, Coldstream...); còn dưới 20 đô-la thì chỉ có vài chai như Jacob’s Creek Reserve, Annie’s Lane... là uống tạm được. Trong khi đó, sauvignon blanc và riesling thì nếu mua loại rẻ tiền cũng chỉ “lạt” chứ không “chua”.[/FONT] Nói về vang trắng thì phong thổ của Úc lý tưởng để trồng nho chardonnay, còn Tây-tây-lan (New Zealand) thì thích hợp với nho sauvignon blanc. Trong khoảng thời gian 10 năm vừa qua, trong khi chardonnay của Úc đã “đụng la-phông” thì sauvignon blanc của Tân-tây-lan cất cánh – không phải do quảng cáo rầm rộ như “viognier” gần đây mà dân uống rượu đã tìm ra chân lý: không nhất thiết phải uống những chai chardonnay đắt tiền, mà chỉ cần uống những chai sauvignon blanc vừa túi tiền, mà vẫn có thể “đi” với đồ biển, thịt trắng một cách tuyệt vời! Thứ đến là “riesling”. Đây là loại nho trắng quý phái, thanh tao bậc nhất của Âu châu, nhưng khi được du nhập vào Úc cách đây mấy chục năm, đã bị dân trồng nho Miệt Dưới pha trộn với những loại nho rẻ tiền của địa phương cho nên riesling bị mất tiếng. Nay, trước “hiểm họa” bị Tân-tây-lan độc chiếm thị trường với sauvignon blanc của vùng Marlborough, người Úc đã phải làm ăn “đàng hoàng” hơn, kết quả là những chai riesling ngày càng được ưa chuộng, phổ biến. Tóm lại, tạm quên những chai chardonnay giá từ 50 đô-la trở lên, chúng ta có thể sử dụng hai loại vang trắng “sauvignon blanc” của Tân-tây-lan (giá khoảng 20 đô-la) và “riesling” của Úc trong bất cứ hoàn cảnh nào cần tới vang trắng. “Sauvignon blanc” để đi với các món hải sản đậm đà, còn “riesling” đi với các món không có nước, hoặc chiên dòn – chẳng hạn chả giò (spring rolls) của Việt Nam – thì không còn gì tuyệt vời cho bằng. Hai chai riesling của Úc vừa túi tiền là MadFish Riesling (giá hơn 20 đô-la) và Leasingham Bin 7 Claire Valley Riesling (khoảng 15 đô-la) Pinot Noir là cái chi chi? hỏi: gần đây ông được người bạn Úc cùng sở, du lịch Tân-tây-lan về tặng một chai “Pinot Noir”, nói là đặc sản của xứ này. Xin cho biết “pinot noir” là loại rượu gì? Nho Pinot Noir “Pinot noir” là một loại nho gốc từ Pháp, màu đỏ sẫm tới mức gần như đen cho nên mới gọi là “noir” (black). Đây là loại nho hiếm quý bậc nhất, bởi vì chỉ cần khí hậu thay đổi bất thường một chút là “tiêu” một mùa nho. Cho nên chỉ ở những nơi có khí hậu tương đối cố định như Tân-tây-lan hoặc đảo Tasmania, bán đảo Mornington (VIC) của Úc mới đủ điều kiện trồng “pinot noir”. [/FONT] Vì thế, cùng với vang trắng sauvignon blanc, Tân-tây-lan còn nổi tiếng thế giới với vang đỏ pinot noir. Thành thử, đi chơi bên nớ, mua pinot noir làm quà là đúng điệu. Bởi sauvignonc blanc của vùng Marlborough, bên Úc bày bán ê hề. Cũng tương tự như chardonnay bên vang trắng, muốn uống pinot noir phải chấp nhận tốn tiền, chứ đừng mua chai 15 đô-la. Muốn thử pinot noir, các tửu sĩ có thể mua chai “Massale” của hãng Kooyong của Úc, giá trên 20 đô-la, để thấy hương vị độc đáo, rất khó diễn tả của loại rượu này – mà một nhà báo đã ví như sự quyến rũ của những mỹ nhân ngư: đẹp mê hồn nhưng không bao giờ cho chúng ta “đụng” tới. Còn nếu muốn “nổ” cho dân uống rượu thứ thiệt phải nể, thì cứ xạo là ta đã từng uống chai pinot noir hiệu “Ata Rangi” của xứ Kiwi (giá khoảng 75-80 đô-la), được đánh giá là một trong những chai riesling ngon nhất thế giới, tương tự như chai shiraz Penfolds “Grange” của Úc vậy! Rượu “nô nêm” của nhà hàng hỏi: về việc sử dụng rượu, bia trong các tiệc cưới, trong khi các nhà hàng Việt Nam, nhà hàng Tàu dễ dãi, khách muốn lấy rượu của họ hay đem rượu của mình tới đều được, thì một số reception của Tây lại bắt buộc mình phải uống rượu của họ, nhiều khi là rượu “nô nêm”... Tại sao dân Tây mà chơi “bần” vậy? - Nếu chê dân Tây “bần” ở chỗ bắt mình phải uống rượu của họ, LNĐ đồng ý, nhưng nếu ông chê họ “bần” vì xài rượu “nô nêm”, chúng ta cần xét lại. Theo LNĐ được biết, một số các nhà hàng mà “ăn” là mục chính, và một số reception đã có thỏa thuận với hãng rượu nào đó để chỉ sử dụng rượu vang của hãng này. Những chai rượu ấy có khi dán nhãn như những chai bán ở tiệm, có khi dán nhãn đặc biệt, có khi Trường hợp dán nhãn đặc biệt hoặc không dán nhãn, chúng ta phải thử mới biết được rượu ngon hay dở. Cũng nên biết, cùng một reception, nhưng rượu cũng có nhiều thứ hạng khác nhau; riêng LNĐ đã từng được uống một chai “nô nêm” rất ngon. Thành thử nếu tổ chức tiệc tùng, cưới hỏi ở reception của tây, và muốn đãi rượu vang, thì khi “deal” nên dắt một người bạn biết uống rượu đi theo để thử rượu, tránh những trường hợp thức ăn ngon mà rượu lại quá tệ! Cổ xanh cũng uống rượu trắng! Hỏi: là dân cổ xanh, nhưng muốn “chơi cho đáng mặt anh hùng”, yêu cầu LNĐ liệt kê vài chai chardonnay phổ biến và nổi tiếng. Voyager Estate Chardonnay - Tính theo giá tiền thì từ cao xuống thấp, chardonnay của Úc có những chai nổi tiếng và phổ biến sau đây:[/FONT] - Penfolds Reserve Bin 00A Chardonnay (khoảng $60) - Eileen Hardy Chardonnay (khoảng $50) - Voyager Estate Chardonnay (khoảng $35) - Houghton Pemberton Chardonnay (dưới $30) - Petaluma Chardonnay (dưới $30) - Coldstream Hill Chardonnay (dưới $25) - Jacob’s Creek Reserve Chardonnay (dưới $20) - Annie’s Lane Chrdonnay (dưới $20) - Jamieson’s Run Chardonnay ($15-16) Trong số các chai nói trên, LNĐ ưng nhất là chai “Voyager Estate Chardonnay” – đủ ngon miệng mà không bị cháy túi! Chỉnh sửa lần cuối bởi thecmec vào 09-11-2008 lúc 04:48 PM |
|
#11
|
|||
|
|||
|
Trích:
Rượu vang cảm thấy ngon hay dỡ là do sự thích hợp với đồ ăn. Thí dụ món ăn đậm đà mà đi kèm với chạy rượu có hương vị nhẹ thì mình sẽ cảm thấy nó nhạt phèo. Ngược lại món ăn nhẹ kèm với chai rượu đậm hương vị thì mình sẽ cảm thấy nó gắt. Vì vậy thường thì trắng thích hợp với đồ biển hay thịt gà và rượu đỏ thì thịt. Nhưng nhiều khi cũng có thể phá cái lệ uống rượu đỏ với đồ biển với điều kiện phải loại không quá đậm hương vị để khỏi át hương vị món ăn. Rồi còn phải nhiệt độ nữa. Biết thưởng thức rượu vang là cả một nghệ thuật. Tôi thì mù tịt. Chắc ăn nhứt là khi mua hỏi người bán rượu, vô nhà hàng thì hỏi waiter là chắc ăn.
__________________
Lãnh tụ hay lãnh đạo, cũng như tã lót, cần phải được thay đổi thường xuyên, vì cùng một lý do! |
|
#12
|
||||
|
||||
|
Cái thú (và nghệ thuật) UỐNG RƯỢU: Nam vô tửu như kỳ vô phong? (4)
Rượu vang (rượu nho): LNĐ được biết mùi rượu vang đầu tiên cách đây khoảng 35 năm, nhân dịp theo một tay bạn học về thăm nhà ở Đà Lạt. Trong bữa ăn tối, ông già hắn xách ra bình rượu chát Bồ Đào Nha (loại bình trong giỏ đan có quai xách, khá thịnh hành trong giới trung lưu thời bấy giờ). Thú thật, lúc đó LNĐ chỉ thấy nó vừa chua vừa chát chứ chẳng ngon lành một chút nào cả. Sang Úc, vào đầu thập niên 80, bạn bè của LNĐ đa số còn nghèo, lại phải chắt chiu từng đồng gửi về cho bà xã và xấp nhỏ ở VN, nên chẳng mấy ai có khả năng tài chánh để uống bia hàng ngày. Vì thế một vài người chuyển sang uống rượu vang loại rẻ tiền nhất (bình 4 lít, lúc đó giá khoảng 4-5 đô-la), vừa tiết kiệm vừa ra vẻ... dân tây! Riêng LNĐ, vốn “con nhà lính, tính nhà quan”, không có tiền uống bia thì đành nhịn, chứ không thể enjoy được loại rượu vang này. (Tới đây cũng cần mở một dấu ngoặc để độc giả nào đang uống rượu nho trong bình 4 lít khỏi buồn: rất nhiều người Úc, kể cả một số có đồng lương tương đối, thường ngày vẫn uống rượu nho trong bình 4 lít, chỉ có cuối tuần hay có khách, hoặc đi ăn nhà hàng mới uống rượu trong chai mà thôi. Họ coi loại rượu trong bình 4 lít như một thứ giải khát – refresh ment – có chất men vậy). Về sau, LNĐ quen một bà bạn Úc thuộc giới trung lưu, lần nào tới thăm cũng “bị” bả mời rượu vang, kể cả ngoài bữa ăn. Cái khổ tâm chính của LNĐ không phải là không biết thưởng thức mà cứ bị mời, nhưng là không hiểu biết gì về rượu vang cả mà cứ bị hỏi “Du (you) thấy chai rượu này uống được không”? (Sau này mới biết thường thường, khi khui một chai rượu khá mắc tiền, người ta hay hỏi cảm tưởng của khách). Dĩ nhiên, bố bảo LNĐ cũng không dám cương ẩu, khen bậy, mà đành phải thú thật là mình “no idea” vì chỉ quen uống bia thôi! Lần đầu tiên trong đời, LNĐ uống rượu vang thấy ngon là vào khoảng cuối thập niên 80, khi đại diện TVTS tham dự buổi phát giải thưởng kinh doanh sắc tộc (dành cho cá nhân, hoặc công ty thành công nhất trong năm) do một ngân hàng nọ bảo trợ và hệ thống truyền thông SBS đứng ra tổ chức tại đại sảnh của khách sạn 5 sao Grand Hyatt ở đường Collins St, Melbourne – nơi mà trước kia chính phủ tiểu bang Victioria (thời John Cain) đã tổ chức quốc yến để chào mừng Thái Tử Charles và Công Chúa Diana khi hai vợ chồng sang thăm Miệt Dưới. (LNĐ kể tên khách sạn này ra không phải để “khoe” mà chỉ để quý tửu sĩ độc giả thấy được rằng trong một buổi ăn tối trịnh trọng, người Tây phương chỉ uống rượu vang). Tối hôm ấy, trong thời gian chờ đợi, chuyện trò ngoài tiền sảnh (foyer), mọi người được mời uống bia sâm hoặc sâm-banh. Vào bên trong, LNĐ ngồi chung bàn với một người Việt và 6 người Tây phương. Thực đơn trước sau chỉ có 3 món ăn (tuyệt vời): 1 món ăn chơi (entrée) và 1 món ăn chính (main course), nhưng trước mặt mỗi người có đặt sẵn 4 cái ly – 1 ly lớn, 2 ly vừa vừa, 1 ly nhỏ và cao, cái lớn nhất, LNĐ đoán là để uống bia. Nào ngờ người ta chỉ cho mình uống rượu vang (sau này mới biết cái ly lớn nhất là để uống... nước lạnh, còn cái ly nhỏ và cao là để uống rượu ngọt sau bữa ăn). Không thấy “người rót rượu” mang bia ra, LNĐ ngơ ngác như “mán về thành”, bèn lén liếc sang vợ chồng nhà báo gốc Đức ngồi bên cạnh để quan sát. Thấy họ cầm cái ly vừa vừa lên thì mình cũng bắt chước, họ uống rượu đỏ thì mình cũng uống rượu đỏ, tới khi họ đổi ly để uống rượu trắng thì mình cũng làm y hệt, thậm chí thấy họ ăn thứ gì mình cũng ăn thứ đó, cho chắc ăn! Lúc đầu còn thấy hơi ngượng ngập, nhưng sau hai, ba ly thì đã “thuộc bài” và trở thành “tự nhiên như người Hà Nội”. Và quan trọng hơn cả là thấy ngon miệng! Có thể nói chính nhờ bị uống rượu vang bất đắc dĩ trong buổi dạ tiệc đó mà LNĐ có cơ hội thưởng thức được (một phần nào) cái ngon của rượu đỏ, rượu trắng. Từ đó, LNĐ mới bắt đầu quan tâm tìm hiểu về rượu vang (qua hỏi bạn Úc và qua sách vở, “phụ trương rượu vang” của các báo). Học phải đi đôi với hành, cho nên ngoài những lần uống “rượu chùa”, lâu lâu kẻ hèn này cũng phải móc bóp mua một chai về để vừa thưởng thức, vừa thu thập kinh nghiệm. Sau một thời gian tập tành, LNĐ bắt đầu uống thường xuyên, nhất là trong bữa cơm tối (thường là uống chardonnay). Trước kia mỗi lần bà xã làm một món ăn đặc biệt, LNĐ mở tủ lạnh lấy lon bia ra là bị cự ngay: “Ông uống bia thì đầy bụng rồi, làm sao ăn còn thấy ngon nữa!” Bà xã của LNĐ đã sai ở chỗ không biết rằng với một người thích uống rượu thì thức ăn càng ngon càng cần phải có chút bia, chút rượu đi kèm, bằng không thì thà đừng ăn còn hơn. Nhưng xét cho kỹ thì bả “cảnh cáo” như thế cũng đúng một phần. Bởi vì ăn càng ngon miệng thì càng uống nhiều, và chỉ cần hai lon là đã cứng bụng, không thể ăn thêm được nữa. Vì thế, khi LNĐ chuyển sang uống rượu vang, cái lợi đầu tiên là có thể vừa ăn vừa uống cho tới cuối bữa mà vẫn không bị đầy bụng. Kế tiếp, uống rượu vang tiện lợi ở chỗ muốn uống ít hay nhiều cũng được, khác với bia, khui ra là phải uống hết chai, hết lon. LNĐ là người uống ít nhưng lại hay uống. Khi nào điều kiện cho phép (ngày nghỉ, hoặc cuối tuần) thì kể cả bữa trưa, dù chỉ là cặp sandwich, cũng thích có chút men đi kèm. Khui chai bia thì uống không hết (vả lại giờ đó còn sớm quá, uống bia chưa ngon), nên không gì tiện bằng một ly vang trắng hay vang đỏ! Tới đây, dù có bị “môn phái vi-bi” khai trừ, LNĐ cũng phải công nhận uống rượu vang là một cái thú mà mình nên tập tành. Đồng thời cũng là một nét văn minh mà một người sống trong xã hội Tây phương nên học hỏi để khi cần, chứng tỏ mình dù không thích, cũng biết. Chạy xe Toyota hay Ford, Holden? Trong loạt bài bàn về rượu vang, Thụy Văn có viết rằng một số người Úc đã gọi giới thượng lưu, trưởng giả là “người uống chardonnay (một loại rượu vang trắng)”, suy ra tầng lớp bình dân là “người uống vang đỏ”. Thế nhưng, cũng theo quan niệm một số người Úc thì dù uống vang đỏ vẫn còn “sang” hơn là uống bia! Nói có sách mách có chứng. Trên “phụ trương xe hơi” của nhật báo Herald Sun, số ra ngày 20/8/99 mới đây, ký giả Paul Gover – Trưởng ban biên tập về xe hơi toàn quốc – có bài giới thiệu kiểu xe Centaur của hãng Toyota (Úc), dự trù tung ra thị trường vào giữa năm 2000. Đây là một kiểu xe mà người Úc gọi là “large family car”, tức là cỡ xe Commodore của hãng Holden hoặc Falcon của hãng Ford. Cũng cần nói thêm là trong mấy chục năm qua ở Úc, trong tất cả các kiểu “large family car” chỉ có Commodore và Falcon là sống thọ – và thay phiên nhau đoạt danh hiệu “best selling car” ở Úc. Còn những kiểu khác, dù chế tại Úc như Valiant, Leyland P76, Magna (Vereda) hoặc nhập cảng như Cressida của Nhật, Taurus của Mỹ, dù có tối tân hơn, nhiều tiện nghi hơn, “đáng đồng tiền bát gạo” (value for money) hơn, cũng không có sức thuyết phục dân Úc mua nhiều. Kết quả, Valiant và Leyland chết yểu, Magna nghe nói sắp bị khai tử (hãng Misubishi ở Úc có thể sẽ đóng cửa), Cressida tuyệt tích giang hồ, Taurus chìm vào quên lãng. Nay, trước những lời trù ẻo, tiên đoán rồi đây Centaur sẽ cùng chung số phận với những kiểu xe nói trên, me-xừ John Conomos, giám đốc hãng Toyota Úc, đã khẳng định Centaur sẽ thành công rực rỡ, bởi vì nó “thu hút khách hàng ở những gì khác biệt với Commodore và Falcon”. Ông dự trù ngay trong năm đầu tiên sẽ bán được 25,000 chiếc (Commodore hiện bán khoảng 90,000) cho những người Úc không có đầu óc “Úc khăng khăng” (tạm dịch từ “true blue”, vốn chỉ biết nhắm mắt trung thành với Commodore và Falcon. Rồi ông phán một câu rất dễ mất lòng, đại khái như sau: Centaur sẽ nhắm vào khách hàng thuộc giới uống rượu vang hơn là giới uống bia. Họ là những người đòi hỏi khả năng về mọi mặt (của xe) chứ không chỉ thích “dọt” mà thôi, bên cạnh đó họ cũng cho rằng điều đáng quan tâm là việc khôn ngoan tận dụng khoảng trống (space), cách sắp xếp trong ca-bin xe, chứ không chỉ là cái bề ngoài to xác! Khi nói như thế, rõ ràng là me-xừ Conomos đã lấy điểm dân uống rượu vang và làm mất lòng người uống bia; vì theo ông ta, người uống rượu vang hiểu biết (có chiều sâu) hơn, trầm tính hơn dân uống bia! LNĐ là khách trung thành của Holden từ ngày tới Úc (chạy từ Kingswood tới Commodore), thoạt nghe sơ qua cũng thấy hơi tự ái, nhưng xét kỹ thì thấy lối so sánh của ông John Conomos cũng có lý chứ chẳng phải không. Nhưng dù cho không có câu nói ấy của me-xừ John Conomos, LNĐ cũng khuyên dân Mít nhà mình ai chưa làm quen với rượu vang, nên uống thử cho biết và bỏ chút công sức tìm hiểu. Người mình xưa nay vốn có tiếng là “biết chơi” (và thường chơi bảnh, chơi tới nơi tới chốn). Chẳng hạn ngày xưa ở VN mà đã biết uống rượu cỏ-nhắc, chơi loa AR, máy chụp hình Nikon..., thì nay sang Úc dù lúc đầu chưa thưởng thức được cái ngon của rượu vang, cũng nên có một số vốn liếng kiến thức căn bản về loại rượu này để cho dân tây họ nể. Dĩ nhiên, một người bình thường thì không thể bỏ công tìm hiểu cặn kẽ, nghiên cứu tường tận như Thụy Văn, mà chỉ cần biết những loại rượu căn bản; và muốn biết hiện nay đang có những loại rượu nào ngon thì chỉ cần đọc trang giới thiệu rượu vang, trong “phụ trương ăn uống” của các nhật báo (chẳng hạn phụ trương Epiture của The Age, ngày thứ Ba). Vấn đề thứ hai được đặt ra là uống rượu cỡ bao nhiêu tiền một chai thì mới được coi là... dân chơi. Xin thưa ngay: không cần phải chơi những chai Grange giá trên dưới 300 đô-la, mà chỉ cần mua những chai 10 tiền. Lại nói có sách mách có chứng: trong trang rượu vang của The Age, khi liệt kê các chai rượu ngon, đáng đồng tiền bát gạo nhất trong tuần, người ta luôn luôn phân ra nhiều cỡ giá tiền khác nhau, mà rẻ nhất là 8-10 đô-la. Và việc những chai rượu “nhà nghèo” này chẳng những không bị “kỳ thị” mà còn có khi được chấm “đáng đồng tiền bát gạo” (value for money) đã cho thấy chỉ cần uống rượu vang giá từ $8-10 trở lên là không sợ bị Úc họ cười. Nhưng bị cười hay không là một chuyện, còn có cảm thấy ngon hay không lại là một chuyện khác. Theo cá nhân LNĐ – một người không dễ tính mà cũng chẳng khó tính – rượu giá $12 trở xuống là “tạm được”, $12 trở lên là “khá ngon”, trên dưới $20 là “rất ngon”, và từ $35 trở lên là “ngon tuyệt”. (LNĐ có một ông bạn già, trước kia làm chủ nhà hàng bên Pháp – tức là rành sáu câu về ruợu – nay sang Úc định cư, cho biết theo ông thì rượu vang đỏ ở Úc giá $12-15 là ngon lắm rồi, dân nhà giàu bên Tây đi ăn nhà hàng thường cũng chỉ chơi tới cỡ đó mà thôi!) Từ tiêu chuẩn đó, cộng với khả năng tài chánh không lấy gì làm dồi dào của mình, LNĐ thường nhật chỉ uống rượu trong bình giấy 2 lít (giá trên dưới $12 một bình, nếu vô chai giá khoảng $6-7 một chai), của các hãng như De Bortoli, Yalumba, Bankrock, Station, Remano... Cuối tuần, hoặc có bạn hiền tới chơi thì uống rượu $12 trở lên. Chỉ trong những dịp đặc biệt như sinh nhật “vợ hiền”, Father’s day, hoặc “trúng mánh” thì mới dám chơi rượu 20 đô... Tính trung bình, mỗi tuần tốn khoảng $20-25 cả rượu lẫn bia (dĩ nhiên, khi có party, bà xã phải chi thêm). Cuối cùng, vì tuần trước đã viết về cái bất tiện của bia (xả xú-bắp), tuần này cũng phải nêu ra một trở ngại của rượu đỏ rượu trắng. Đó là vì không có chất “ga” nên rượu vang thấm vào máu tương đối chậm, tới khi biết mình say thì đã “too late”. Cho nên khi phải lái xe, đi đâu được mời uống rượu vang thì phải tự lượng sức mình. Bên cạnh đó, uống rượu vang nhiều rất dễ buồn ngủ. Trong bữa ăn tối, ngon miệng quá trớn làm tới 3,4 ly thì sau đó khoảng nửa tiếng mắt cứ híp lại. Thành thử những người cần thức khuya để làm việc (như nhà báo, người may tại gia...) mỗi bữa không nên uống quá hai ly. Riêng với những đấng làm chồng (có vợ còn trẻ hoặc đang độ hồi xuân) mà ăn tối xong, xem tivi, đọc báo một lát là lăn đùng ra ngủ thì quả là một tội nặng. Vẫn biết “Ăn được ngủ được là tiên” nhưng nếu tiên chỉ biết “ăn” và “ngủ” thì có lẽ trong chúng ta, trừ các vị chân tu ra, chẳng ai muốn làm tiên cả! (Còn tiếp) |
| Có 1 thành viên cảm ơn thecmec vì bài viết có giá trị: | ||
|
#13
|
||||
|
||||
|
Rượu vang từ Úc thì tui thấy có loại Shiraz là đáng đồng tiền bát gạo
hơn cả. Có lẽ do thổ nhưỡng ở Úc thích hợp cho loại này. Chơi miếng thịt bò steak làm một ngụm Shiraz (thường có vị cay cay của hồi hay quế cùng chút mùi của plum và các loại trái cây khác). Chardonay thì tui thấy tạch tạch sè quá, hơi ủy mị, có lẽ do tui không ưa vị ngọt của nó. Thời thượng có lẽ là Pinot Noir. Sideways, eh? Cho những ai bảo bia là bình dân: đúng, nếu uống uống bia sản xuất hàng loạt của Mỹ. Nó giống như having sex on the beach, fukc'ing close to water. Thường bia của các nhà sản xuất nhỏ hay của quán ăn thì ngon hơn bia sản xuất hàng loạt. Cũng như rượu vang, bia cũng có thể đi kèm với phô mai. Mẹo nhỏ về nhiệt độ của bia: bia với tỷ lệ nồng độ cồn càng cao thì càng nên uống ở nhiệt độ cao. Chẳng hạn các loại bia của Bỉ 9% trở lên thì uống ở nhiệt độ 60-70oF. Còn các loại nhẹ hơn Pils/Pilsner của Tiệp 4-5% thì nên uống ở quãng 55oF hoặc thấp hơn. Có những loại như Imperial Stout quãng 10% trở lên thì uống ở nhiệt độ phòng 70oF không cần ướp lạnh chi cả.
__________________
Ut Prosim Chỉnh sửa lần cuối bởi neofob vào 20-11-2008 lúc 10:04 PM |
|
#14
|
||||
|
||||
|
Kỳ 5
Cái thú và nghệ thuật UỐNG RƯỢU: Nam vô tửu như kỳ vô phong?(kỳ 5)
![]() Rượu cỏ-nhắc (cognac): Gọi là rượu cognac bởi vì được làm ở hạt Cognac, miền Tây Nam nước Pháp, cũng giống như gọi là rượu champagne (sâm-banh) vì xuất xứ của nó là vùng Champagne (cũng nằm trong hạt Cognac). Đầu tiên cần phải đề cập tới hai chữ Cognac và Brandy. Nhiều người – nhất là dân uống cognac – khẳng định cognac và brandy là hai loại rượu khác nhau, trong khi một số khác cho hai thứ chỉ là một loại rượu. Thật ra, phe nào cũng đúng!... Giải thích? Trước hết, giải thích chữ brandy. Brandy là rượu mạnh cất (distilled) từ nho (đã được ủ cho lên men), cũng giống như rượu whisky cất từ lúa mì lúa mạch, rượu để cất từ gạo nếp... Theo định nghĩa căn bản đó, cognac cũng chỉ là một loại brandy. Nhưng bởi vì nó được cất từ một loại nho đặc biệt trồng ở hạt Cognac, nho được ủ, rượu được cất giữ cũng theo phương pháp đặc biệt của vùng này, cho nên hương vị, chất lượng của nó khác hẳn và vượt xa các loại brandy khác (dù là brandy của Pháp). Tự điển Collins Concise đã định nghĩa: Cognac là loại brandy có phẩm chất cao, sản xuất tại hạt Cognac, Pháp Quốc. Tự điển Macquarie thì chi tiết hơn, cho biết cognac là rượu brandy được sản xuất tại hạt Cognac và “chỉ được phân phối từ một số địa điểm ấn định hợp pháp nằm quanh thị trấn Cognac”. Như vậy, muốn cho đầy đủ, phải gọi những chai Martell, Rémy Martin, Courvoisier, Hennessy, Camus, Bisquit... là “Cognac brandy” (rượu brandy vùng Cognac). Nhưng gọi như thế thì dài dòng văn tự, người ta bèn rút ngắn lại là “rượu cognac”. Cho nên nếu mình mời một ông Úc bà Mỹ nào đó uống cognac, mà họ xua tay “Tôi không uống brandy đâu” thì cũng đừng vội chê họ “dốt”, bởi vì ý họ chỉ muốn nói “Tôi không uống được rượu mạnh” mà thôi. Chỉ có người uống cognac (hoặc có kiến thức rộng rãi về rượu) mới để ý, mới biết phân biệt giữa cognac và brandy mà thôi. XO-VSOP: độc quyền của cognac? Cách đây ít năm, khi phong trào đi du lịch bắt đầu rộ, một số văn phòng du lịch của người Việt đã quảng cáo đại khái “mỗi vé máy bay về thăm quê hương hay đi ngoại quốc sẽ được tặng một chai rượu XO của Pháp”. Dân không sành uống rượu nhưng đã từng được nghe người ta nói “XO” là loại rượu cao cấp nhất, thấy quảng cáo như thế cũng khoái, liền đem về nhà hãnh diện trưng bày trong tủ kính. Nếu không được bạn bè, người quen (sành uống rượu) giải thích cho thì không bao giờ biết được cái chai rượu này chỉ là XO brandy chứ không phải XO cognac, mà một chai XO brandy thì giá chỉ tương đương với một chai whisky 12 năm tuổi (chẳng hạn Johnnie Walker nhãn đen), hiện nay giá khoảng 45-50 đô-l, tức rẻ hơn một chai cognac bình thường (VSOP), hiện giá khoảng 70-80. Như vậy những chữ viết tắt VSOP và XO là “độc quyền” của rượu cognac? Xin thưa, trên nguyên tắc thì không phải. Trước hết nói về bốn mẫu tự VSOP mà ta thường thấy trên nhãn một chai rượu cognac. Đó là viết tắt của hàng chữ “Very Special Old Pale”, hoặc “Very Superior Old Pale”. Cũng theo tự điển Collins, VSOP dùng để chỉ bất cứ loại rượu mạnh, rượu port nào đã được cất giữ trong thùng gỗ từ 20 tới 25 năm trước khi vô chai. Tới đây vòng vo Tam Quốc nói chuyện bên lề: tại sao rượu cognac của Pháp lại xài tiếng Anh? Muốn có câu trả lời chính xác thì phải hỏi mấy ông tây sáng lập ra các hãng rượu, mà giờ này thì họ đã về Thiên đường từ khuya rồi, cho nên LNĐ chỉ có thể đoán mò là ngày xưa dân Pháp thích xài tiếng Anh, cũng như dân Anh khoái xài tiếng Pháp. Bằng cớ là Hoàng tộc Windsor – tức Hoàng gia Anh – cho tới nay vẫn giữ 4 chữ Dieu Et Droit (Thượng đế và Quyền hạn của Trẫm) trên phù hiệu của mình; đồng thời trên phù hiệu của Cảnh sát Victoria cũng chơi một câu tiếng Pháp Tenez La Loi (Hãy duy trì luật pháp), và mới chỉ đổi lại sang tiếng Anh (Uphold The Law) cách đây mấy năm mà thôi. Trở lại với 4 chữ VSOP, trên nguyên tắc thì có thể ghi lên nhãn của bất cứ chai rượu brandy, rượu port nào có tuổi rượu từ 20 tới 25 năm, nhưng trên thực tế vì VSOP đã được các hãng rượu cognac sử dụng từ bao năm qua (trong khi các loại rượu khác không sử dụng), nên một khi nói tới VSOP, là dân uống rượu biết ngay đó là một chai cognac. (VSOP đã được dân uống cognac diễn dịch thành nhiều câu rất hay ho, độc đáo, mà theo LNĐ thú vị nhất có lẽ là câu tiếng Pháp “Verser Sans Oublier Personne” – (Rót không sót một ai cả). Còn XO? Xin thưa đó là viết tắt của chữ Extraordinary (tiếng Anh) hay Extraordinaire (tiếng Pháp), có nghĩa là “phi thường” (cũng có hãng không viết tắt là XO mà viết nguyên chữ Extraordinaire trên nhãn chai rượu). Thường thường, một chai XO cognac giá đắt gấp 2 lần rưỡi, hoặc gấp 3 lần một chai VSOP cùng hiệu. Hiện nay, trung bình một chai cognac XO giá từ khoảng $170 tới hơn $200. Dĩ nhiên, tùy theo tuổi của rượu, có những chai cognac đặc biệt giá trên $500 , hoặc cả ngàn đô-la, nhưng ở đây chỉ nói về những loại phổ thông. Cũng giống như trường hợp của VSOP, trên thực tế nói tới XO, là người uống rượu nghĩ ngay tới rượu cognac. Vậy khi quảng cáo tặng rượu XO mà không phải cognac thì cũng nên ghi rõ (chẳng hạn, XO brandy) để tránh bị hiểu lầm là cố tình “lập lờ đánh lận con đen”! Nhưng cognac không chỉ có hai hạng VSOP và XO. Nếu không kể những chai đặc biệt (mắc tiền hơn XO) thì còn hai hạng khác. Thứ nhất là các chai rượu pha chế để tạo ra mùi đặc biệt, không gọi là VSOP hoặc XO mà có tên riêng, chẳng hạn Cordon Bleu, Médaillon, Napoléon, v.v... Những chai này đương nhiên phải mắc tiền hơn VSOP, có khi giá gần bằng XO. Thứ hai là hạng Very Special (gọi tắt là VS), nằm dưới hạng VSOP. Trước năm 1975, tổng số lần LNĐ được uống cognac có lẽ không đủ để đếm trên 10 đầu ngón tay, nên không dám quả quyết là vào thời gian đó đã có hạng VS hay chưa. Nhưng theo như lời những tay uống cognac chuyên nghiệp thì VS chỉ mới có đây thôi. Họ nói rằng mục đích của các ông tây khi tung ra loại rượu này là để “dụ” những người thích được tiếng là “dân uống cognac” mà không biết rằng VS là hạng kém hơn VSOP, hoặc biết nhưng không có đủ tiền, hoặc không dám bỏ tiền mua VSOP (ở Úc, giá một chai VS bằng khoảng 2/3 giá VSOP – tức là bằng hoặc mắc hơn chút đỉnh so với một chai whisky Johnnie Walker nhãn đen, hay whisky Chivas Regal). Không phải chỉ có LNĐ – con nhà lính tính nhà quan – mà hầu như người nào biết thưởng thức cognac cũng chê hạng Vs này. Nói cách khác, đối với LNĐ và các tửu sĩ ấy, VSOP đã trở thành tiêu chuẩn căn bản của cognac, ngon hơn thì càng tốt nhưng dở hơn là không được. Từ VS cognac tới Mercedes C-class: Dĩ nhiên, các ông tây đã phải nghiên cứu kỹ lưỡng, tính toán hơn thiệt rồi mới tung ra hạng VS cognac, nhưng kết quả là bên cạnh cái lợi trước mắt về mặt tài chánh (có thêm nhiều người uống cognac), đã không tránh khỏi cái hại về lâu về dài (tiếng tăm của mình). Tương tự những gì xảy ra cho cái “name” của Mercedes-Benz hồi gần đây. Người chơi xe, hoặc thích nghiên cứu, tìm hiểu về xe hơi, hẳn đồng ý rằng nếu không tính những loại xe sản xuất hạn chế như Rolls-Royce, Bentley, Aston, Ferrari, Lamborghini, Massareti... thì Mercedes (tên đầy đủ là Mercedes-Benz) nói chung, là hiệu xe sang trọng nhất. Các hãng xe Âu châu nổi tiếng khác như BMW, Volvo, Audi, Porshe, saab... có thể cũng có những loại xé xịn, mắc tiền bằng, hoặc hơn Mercedes, nhưng người chạy những hiệu xe đó chắc chắn không được tiếng “sang” bằng người chạy Mercedes. Riêng tại Úc, ngày xưa có xe Lexus của Nhật, và xe 4WD chưa được mấy người ta ưa thích, dân Miệt Dưới đã có một nguyên tắc “bất thành văn” về xe hơi như sau : bác sĩ+ chủ tịch, giám đốc công ty (president, director) ngồi Mercedes; luật sư +giám đốc thừa hành (manager, executive) lái xe BMW; nhà giàu căn cơ (hoặc sợ chết vì đụng xe) thì chạy Volvo. Và cũng vào khoảng thời gian đó, nếu chỉ tính xe du lịch, hãng Mercedes có hai hạng chính là S-class và E-class (từ đó mới thêm thắt, thay đổi để có thêm SE, Sl, SEL...). tính bằng trị giá đô-la Úc hiện nay, không một kiểu S-class, E-class nào giá dưới $100,000. Về sau, với mục đích cạnh tranh với các loại xe sang trọng giá rẻ hơn, đồng thời để cho “giấc mơ làm chủ xe Mercedes của quý vị dễ trở thành hiện thực hơn bao giờ hết”, Mercedes đã tung ra thị trường C-class, giá từ khoảng $80,000 một chiếc. Thời gian đầu, khá nhiều người đã mua C-class; họ có thể là những người đã từ lâu mơ ước được làm chủ một cái xế có gắn “ngôi sao ba cánh” (three point star), họ cũng có thể là người trước kia dự tính mua BMW, Volvo, Saab... nay thấy Mercedes rẻ nên thay đổi ý định... Nhưng chỉ được một vài năm, “cơn sốt C-class” bị xìu. Bởi vì người ta tin rằng, theo đúng nguyên tắc “tiền nào của nấy”, một chiếc C190, C220... cho dù khi đóng cửa có “êm tai” (một trong những đặc điểm của Mercedes) như một chiếc E190, E220, và mức độ an toàn của khung phòng (chassis) có giống hệt, thì chắc chắn cũng đã bị bớt đi một số tiện nghi – nói cách khác, tiêu chuẩn “sang trọng” đã bị hạ xuống thấp hơn. Đó là nói về giá trị vật chất, còn về tinh thần thì khi một chiếc C-class và một chiếc E-class đậu cạnh nhau, hoặc cùng ngừng lại ở đèn đỏ, người ngồi trên chiếc C-class chắc hẳn phải mang mặc cảm thua kém, còn người ngồi trên chiếc E-class thì nhìn sang, nếu không với ánh mắt “kẻ cả” thì cũng là ánh mắt “tội nghiệp” cho người thích xế Mercedes nhưng không có nhiều tiền, đành phải chạy C-class! Một nhà báo viết về xe hơi đã cho rằng bên cạnh việc người chạy Mercedes C-class bị mang mặc cảm “khách hàng hạng hai” còn phải nói tới việc một số chủ nhân E-class, S-class không “happy” về việc hiệu xe sang trọng của mình nay cũng có những chiếc “rẻ tiền”. Không thể chấp nhận những “con ngựa cùng tàu” (same stable) như thế được. Tức là kẻ thì mặc cảm, người thì bất mãn. Tại sao giữa 3-series và 5-series, hoặc 7-series của hãng BMW không xảy ra “hiện tượng” đó? Bởi vì, thứ nhất, ngay từ đầu, đã có đủ bằng đó series để tùy ý khách hàng kựa chọn; thứ hai, quan trọng hơn, sự phân hạng của hãng BMW mang tính cách lớn nhỏ (size) nhiều hơn là phẩm chất (quality), bằng cớ là trong mỗi series đều có thượng vàng hạ cám (thí dụ 3-series thì có 315, 320, 323, 325, 328...) Suy ra, về mặt tiếng tăm, C-class đem lại hậu quả tiêu cực cho cái “name” Mercedes-Benz thể nào thì loại rượu Very Special (VS) cũng làm mất tiếng của rượu cognac như thế. Tuy nhiên trong khi người chơi xe Mercedes C-class trước khi mua đã biết rõ xe của mình thua kém E-class thì đại đa số người mua rượu VS cognac không hề biết đây là hạng cognac dở nhất. Bởi vì nếu biết thì đã chẳng dại gì mang tiếng mua rượu “tiêu chuẩn thấp”, cho dù có tiết kiệm được 20 đô-la. Bên cạnh đó, theo nhận xét của LNĐ, các ông tây mũi lõ còn “ma giáo”, ít khi viết tắt là VS mà thường chơi nguyên 2 chữ “Very Special” (Rất đặc biệt) chần dần trên chai rượu, khiến người không sành cognac cứ tưởng đây là rượu “chiến”! LNĐ viết những điều này ra không phải để chê bai hay châm chọc người mua VS cognac, mà chỉ có mục đích góp ý với quý độc giả không rành về loại rượu này. Mua VS về uống trong gia đình thì không sao, mua để đãi đằng cũng còn được (vì chưa chắc khách đã là dân sành cognac), nhưng mua để làm lễ vật trong các đám cưới hỏi, hoặc mua để biếu “anh sui” thì không nên; bởi vì cho dù anh sui không biết, con anh sui cũng không biết, nhưng lỡ có người quen (vô tình) nói cho anh sui biết giá trị của cặp cognac Very Specail nó là “như dzậy”, thì sẽ mang tiếng. Thà mình biếu cặp whisky chiến (cũng giá cỡ VS cognac) thì lại không sao! Eau-de-vie: Mặc dù trên nhãn chai brandy XO Dorville có nói rượu này là phối hợp của nhiều loại Eau-de-vie (Nước của sự sống, hay Nước của cuộc đời) nhưng thông thường, nói tới Eau-de-vie là nói tới rượu cognac. Bởi vì, có thể nói mà không sợ quá lời, kể từ ngày ông No-ê (Noah) khám phá ra cách làm rượu (theo Cựu Ước) cho tới nay, không có loại rượu nào trên trần đời này ngon cho bằng rượu cognac. Tả cái ngon của rượu bằng bút mực là việc làm ngoài khả năng của LNĐ, cho nên chỉ biết mời những ai chưa uống nên uống thử cho biết. Tuy nhiên, ít ra cũng có thể viết đôi chút về mùi thơm tuyệt vời của cognac. Bà xã của LNĐ là người không thích uống rượu, vậy mà chỉ sau một lần thử pha chút cognac vào ly coca cola, đã nhớ mùi thơm ấy suốt đời (mặc dù cognac mà pha coca là trật sách vở). Một bà bạn nọ, cũng không biết uống rượu mạnh, nhưng mỗi khi chồng uống cognac, dù là uống ở nhà mình hay nhà bạn bè, cũng đều yêu cầu đức lang quân “Anh cho em hửi một cái đi!” Kể cả một số người không biết uống rượu, hoặc bị bác sĩ cấm uống rượu, khi có dịp cũng thường ngửi cognac “cho đời lên hương”. Vậy, những ai chưa uống cognac thì nên uống thử, những ai nhất định không uống rượu cũng nên ngửi thử cho biết mùi. Trong Ngũ Giới của nhà Phật chỉ cấm UỐNG rượu chứ không cấm NGỬI rượu; hơn nữa ngửi mùi rượu cũng chẳng có hại gì cho sức khỏe (như ngửi khói thuốc), tại sao lại không ngửi thử: Sống trên đời ngửi mùi cognac Lên thiên đàng đã chắc có chưa! |
| Có 1 thành viên cảm ơn thecmec vì bài viết có giá trị: | ||
|
#15
|
||||
|
||||
|
Bác nào biết ở Mỹ chỗ nào bán rượu đế mách em phát. Đa tạ
|
|
#16
|
|||
|
|||
|
Costco, Costco, Costco
|
|
#17
|
||||
|
||||
|
Năm 2007 em đi về LA, Ca em vô tiệm thuốc bắc thấy bán rượu đại bổ thận....
rồi em thấy có bán rượu đế "bầu cát" hay "bầu đen" gì đó. Bác vô thử tiệm thuốc bắc nơi bác ở hỏi thử. Thứ Hai nầy em qua Eden, VA em hỏi nếu có bán em xin địa chỉ cho bác liên lạc. Costco bán số nhiều hay bán lẻ tẻ 1 vài chai vậy bác???
__________________
"Nếu bạn trao cho nguời cám tốt không trộn lẫn mạt cưa, thì chắc chắn bạn sẽ nhận lại dưa ngon chớ không phải muớp đắng." KuKu. http://www.x-cafevn.org/forum/showth...310#post430310 |
|
#18
|
||||
|
||||
|
Đế thì đế có nhưng có moonshine bác có cần không?
Dĩ nhiên là họ bán trong hũ mason jar theo chiền thống. Nếu cần thì có luôn giò heo ngâm dấm theo kiểu miền quê Applachians. Tên thương mại nổi tiếng là EverClear. Virginia Mooshine. Về mặt "kỹ thuật" mà nói thì moonshine thứ thiệt là bất hợp pháp. |
|
#19
|
|||
|
|||
|
Bạn chetbam,
Ở Costco bạn có thể mua lẻ một vài chai, hay mua bao nhiêu cũng được. Ở đó tôi thấy họ có rất nhiều loại rượu khác nhau. Tuy nhiên bạn phải có thẻ membership mới vào được. 45USD cho một năm, nhưng nếu bạn có người quen có sẵn thì bạn khỏi phải mất số tiền này. |
|
#20
|
|||
|
|||
|
Tui có ông anh bên vợ nấu rượu đế nổi tiếng ở Bến Tre (có tên địa danh ngang ngửa với Gò Đen, nhưng quên mất, mang máng Thạnh Triệu hay sao đó, gần cây cầu Rạch Miễu) Kỳ rồi khen ngon, ổng gửi cho mấy chai đang để dành khoe thiên hạ ... bửa nào rảnh ghé thưởng thức đế "quê hương đồng khởi"
Còn gan nữa hợp tác làm công ty hữu hạn, nhập đế của ổng, đăng ký thương hiệu, dán nhãn lăng xê như saké tụi Nhựt chặt giá cắt cổ. Có gan làm giàu không ? |
![]() |
| Đang xem chủ đề này: 1 (0 thành viên và 1 khách) | |
| Công cụ | |
|
|