|
#61
|
|||
|
|||
|
Tóc mịn hơn tóc của các nhóm tộc loại Germain khác, chân tóc thì cũng như nhau. mũi, trán, mắt, càm của thanh niên nầy đều giống như trong hình vẽ từ bốn trăm năm nay. Không có thay đổi với thời gian!
Các sĩ quan rờ đầu và mân mê tóc của Moritz. Họ trầm trồ ngó anh. Moritz thấy bao nhiêu cặp mắt đổ dồn về anh. Chẳng khi nào anh được chiêm ngưỡng nhu thế. Anh như một vị anh hùng. Nhưng anh sợ làm thất vọng các sĩ quan. Anh tiết chẳng có làm việc gì đáng được khen tặng, sự khen tặng chỉ để dành cho những người được gắn huy chương quân công" Croix de fer" có kim cương sáng ngời, và nhành lá cây sồi mà thôi. Bàn tay Đại tá lại nắn bóp xuống vai Moritz một cách cảm phục và có vẻ thành kính như rờ vào thánh cốt của Nữ Thánh Paraschiva la Miraculeuse tại nhà thờ Trois Hierarques. Moritz cúi nhìn xuống, hổ thẹn vì không có dự mặt trận Miền Đông và không đuọc thành tích vũ dũng nào. Đại tá nói: ---Chửng tộc được mang danh là " Dòng Anh Hùng", vì đã nêu gương anh dũng của nòi giống oanh liệt. Thật ngày hôm nay là 1 ngày lễ của tôi, vì tôi may mắn tìm được một kiểu mãu nhân chủng như vầy. Xin nói phớt qua, tôi có một ông tổ cưới vợ thuộc gia tộc "Dòng Anh Hùng" nầy, song rủi không có con, vì ông ấy chết tại trận tiền, sau ba tháng cưới vợ. Nhưng đây lại là chuyện phụ thuộc. Tôi muốn rằng hình ảnh thanh niên nầy, có phụ chú những dữ kiện lịch sử và nhan chủng trắc định, được đăng trong quyển sách tôi soạn từ mười năm, dưới sự chỉ dẫn của bác sĩ Rosenberg. Tác phẩm nầy là thành quả công trình khảo cứu của tôi. Các sĩ quan bèn đứng nghiêm chỉnh chào và nói: ---Xin đại tá nhận lời khen tặng của chúng tôi, Đại tá đỏ mặt sung sướng. Ông đưa thẳng tay phải lên chào và bắt tay từng người. Moritz đứng yên ngó ông. Ông hỏi: ---Anh ở Rheinland, Luxembourg hay Transylvanie? Moritz đáp: Ở Transylvanie. Các sĩ quan khen rộ. Đại tá Muller hớn hở. Ông nói: ---Tôi sẽ nói rõ chỗ ở của anh nầy. Day qua Moritz, ông hỏi: ---Anh sang tại Timisoara, tại Brasov, hay tại xứ người Szeklers. Moriitz đáp: ---Tại xứ Szeklers Đại tá xoa tay cười và nói: ---Tuyệt diệu! Không thể nào nói tôi sai. Lúc anh nầy mở cửa bước vô, tôi có cảm giác như thấy một nhân vật của Phòng triển lãm chân dung" Dong Anh Hùng". Tôi thuộc lòng các chân dung của gia tộc ấy. Các bạn có thể xem trong quyển sách của tôi, có cả hình màu nữa. Các bạn, tôi có thể nói anh nầy là một kiểu mẫu hoàn toàn về " Dông Anh Hùng". Anh chứng thật cho lý thuyết của tôi. Đại tá kêu viên chức của xưởng đem phiếu lý lịch của Moritz. Vừa đọc phiếu, Đại tá nổi giận nói: ---Thật là ngu! Một người trong "Dòng Anh Hùng" chẳng khi nào có tên Ianos. Đặt tên như vầy thật là vô lễ, phạm thượng! Xây qua Moritz, ông rầu rầu hỏi : ---Phải cha anh đặt tên Ianos cho anh không? ---"Thưa Đại tá, không phải. Tôi không phải tên Ianos" Anh muốn nói anh tên là Ion. Đại tá nói: ---Không thể nào một người trong "Dòng Anh Hùng" lại đặt tên con khác hơn tên các thánh trong lịch Đức được. Từ bốn trăm năm nay, chưa bao giờ có chuyện đó. Anh nầy không thể tên Ianos được Đại tá ngó Moritz. Lần nầy ông bằng lòng và vui mừng thấy Moritz không phải tên Ianos. Ông hỏi: ---Vậy ai đặt tên nầy cho anh? ---Tôi không biết. Khi tới nước Đức, từ hai năm nay, tôi được ghi trong giấy tờ với tên nầy. Đại tá bèn nói với các sĩ quan: ---Nó không phải Ianos đâu? "Dòng Anh Hùng", thường thường bị chịu sự ô danh như thế. Nhũng dân tộc mà họ chung chạ với nhau đã thay đổi tên tộc của họ, nhưng không làm sao thay được huyết thống họ. Máu huyết của "Dòng Anh Hùng" vẫn tinh khiết như một giọt thủy tinh. Đại tá đi thẳng đến viên chức của xưởng và nói: ---Từ nay thanh niên nầy sẽ để dành cho "Viện Quốc Gia Khảo cứu Chủng tộc", Đây là một kiểu mẫu mà chúng tôi cần dùng. Viên chức hỏi: ---Vậy anh ấy không làm ở xưởng nữa? Đại tá xẳng xớm: ---Không, tôi sẽ gởi sau những chỉ thị đặt biệt riêng về anh nầy. Đại tá ngó Moritz và suy nghĩ:" Khoa học tiến triển phi thường. Nhưng ta vẫn còn cách xa sự hoàn mỹ. Kiểu mẫu ưu tú nầy, người tiêu biểu cho nhóm chủng tộc kỳ thú nầy, lẽ ra phải ở trong một " Vườn Nhân Chủng" với các kiểu mẫu hiếm lạ và quý báu của loài người. Nhưng tiếc thay, " Vườn Nhân Chủng" chưa thiết lập. Tại Âu Châu có vườn tuyển trạch và bảo tồn các giống cầm và thú. Thế mà, vì thành kiến dư luận, không lập được một" Vườn Nhân Chủng". Một thiệt hại lớn cho khoa học! Về lãnh vực nầy, người Mỹ đã đi trước. Họ có lập vườn bảo tồn những giống thổ dân kỳ lạ của Mỹ Châu. Ta cũng sẽ lập " Vườn Nhân chủng" ở âu châu. Ta phải thắng! Trong kỳ diễn giảng tới, ta sẽ đề nghị sáng lập trước tiên "Vườn Nhân Chủng". Khoa học sẽ nhờ đó mà có sẵn kiểu mẫu để nghiêm cứu dễ dàng. Phần tử nầy của "Dòng Anh Hùng" sẽ là người đầu tiên của Vườn, và chính ta đem tặng" Đại tá Muller ngó Moritz và mỉm cười. Ông tưởng tượng tháy moritz ở trong Vườn Nhân Chủng, chỗ trại "Chủng tộc Đức" cùng ở với vợ con. Đại tá nói: ---Rồi đây ước vọng sẽ thánh...Hiện giờ, phải kiếm cho anh một nghề xứng đáng với căn cội chủng tộc của anh ta. Đời lính sẽ làm cho anh ta thỏa mãn. Tôi biết rõ "Dòng Anh Hùng". Ấy là chủng tộc háo chiến nhứt của giống Germain. Vậy phải giúp anh ta làm lính mới được. Các sĩ quan khen tặng Đại tá một lần nữa, vì họ tán thành ý kiến ông. Đại tá hân hoan kêu viên hầu đem cặp da của ông lại. ông lấy một miếng giấy trên đầu có chữ O.K.W. và viết mấy lời gởi gắm Moritz, để được sung vô quân đội, làm lính S.S.. Đưa mảnh giấy cho viên chức của xưởng, ông ra lịnh: ---Về làm các thủ tục cần thiết, và đừng để trễ nãi. Đoạn xây qua Moritz, ông cười và nói: ---Trong tháng tới tôi muốn có một tấm ảnh của anh mặc quân phục tân binh. Nó rất quý đối với sự nghiêm cứu của tôi về"Dòng Anh Hùng" mà anh thuộc về gia tộc ấy. Tôi sẽ gởi một tấm tặng Bác sĩ Goebbels. Rồi anh sẽ ngắm hình anh trong các báo chí có tranh ảnh.
__________________
thà một phút huy hoàng ...... |
|
#62
|
|||
|
|||
|
--------------------------------82-------------------------------
Sau khi khám Moritz, Đại úy bác sĩ trong Ủy ban tuyển mộ, nói: ---Anh nầy không đủ sức khỏe để làm lính. Phổi bên phải có đốm.Quân sĩ thì buồng phổi phải lành mạnh mới được. Đã ba tuần qua, từ lúc Đại tá Muller gặp Moritz. Anh biết làm lính thì được cấp nữa ổ bánh mì mỗi ngày, có giày tốt đi nước không thấm, có áo quần ấm áp, và được ăn uống đầy đủ, có thuốc lá hút. Anh biết đời lính sướng hơn đời tù, nhưng khi nghe nói anh không được chấp thuận thì anh lại mừng. Bác sĩ lật hồ sơ đọc, rồi nói: ---Thanh niên nầy của Đại tá Muller, ở Tổng hành dinh và Viện nghiêm cứu chủng tộc gởi gắm. Không thể loại anh ra được. Ba vị bác sĩ đều ngó Moritz, Đại úy hỏi: ---Anh có biết làm công việc văn phòng không? Anh làm nghề gì? ---Tôi làm ruộng. Mấy ông bác sĩ hỏi ý kiến với nhau và bảo Moritz ra ngoài chờ. Khi kêu anh vô thì họ cho biết anh có đủ năng lực đi quân dịch, và cấp cho anh giấy đi trình diện tại đơn vị của anh. Đại úy nói: ---Anh được bổ vào đội trợ binh. Anh không biết làm việc văn phòng, thì anh sẽ ở trong đội binh canh gác. --------------------------------83----------------------------- Thiếu tá trại kỷ luật huýt còi kêu ăn trưa. Binh nhì Moritz giựt mình. Anh quên mình đang đứng gác trong chòi canh và lật đật kiếm gà men. Anh đỏ mặt, tức giận, ôm cây súng và nói thầm:" Ngu ngốc làm sao! Cứ quên mình là lính gác chớ không phải là tù nữa!" Ba ngày nay đứng gác, anh đều giựt mình mỗi khi nghe còi hiệu. Anh chưa nhớ được anh là lính. Thấy dây kẽm gai giăng cùng trại và đoàn tù, anh quên anh ở đâu và cứ tưởng còn bị giam. Trải nhiều năm ở trong trại giam, ý tưởng là tù trọn đời đã thâm nhập vào xương máu da thịt anh. Anh không thể tưởng nghĩ gì khác được. Khi có lính đến đổi phiên gác, anh run lên vì tưởng người lính nầy đến bắt anh. Giờ đây, khi có đoàn tù cầm gà men chờ nối đuôi nhau để lấy súp, Moritz quên mình đứng gác trong chòi canh và tự hỏi sao phiên xúp của mình lâu tới quá vậy. Anh thấy anh cùng ở trong đoàn tù. Mấy ngày đầu, Moritz ngó tìm trong đám tù coi có ai quen không.Anh lấy làm lạ sao không gặp được người nào. Ở Đức, anh đã ở trong cả chục trạm giam, tất anh cũng có một bạn quen trong đám tù ấy. Anh muốn gặp một người quen, dầu anh không được phép nói chuyện với tù. Miễn anh nhìn thấy xa xa một mặt quen là đủ . Thình lình, Moritz lại quên mình là lính gác, vội kêu lên: ---Joseph, Joseph! Đoàn tù ở sân đều ngó anh. Joseph cũng ngó, nhưng lại cúi xuống ăn, không nhìn biết Moritz. Moritz lại kêu nữa. Joseph cầm gà men ngó chăm chỉ anh, rồi bèn đi xa thêm. Moritz bèn nói lớn: ---Anh không nhớ tôi sao? Tôi là Moritz đây. Người tù Pháp nhìn ra anh, cười nói: ---Slave Sclave! Y để gà men xuống đất, đến gần hàng rào kẽm gai, hỏi: ---Tại sao anh ở đây, anh Jean? Moritz thuật sơ chuyện anh làm lính. Joseph lúc nầy đã nghe được tiếng Đức. Nhưng vì hai người cách xa quá, nên nghe không rõ. Moritz hỏi lại: ---Còn anh, tại sao anh ở đây? Joseph đáp: ---Tôi bị bắt lại, sau năm ngày vượt ngục. Anh gởi giùm thơ cho Béatrice, vì tôi không được phép viết. Tôi không có tin tức nàng từ bốn tháng nay. Moritz hỏi địa chỉ. Người tù Pháp viết vô một mảnh giấy. Khi đó Moritz rút túi lấy một gói thuốc hút vừa được phát hôm qua, thảy qua hàng rào dây kẽm gai, vô sân, dưới chân Joseph, và nói: ---Chiều nay tôi gởi thơ liền. Mai tôi đem thuốc hút và bánh mì cho anh. Joseph cúi lượm gói thuốc và liệng miếng giấy có địa chỉ của Béatrice, gói một viên đá nhỏ. Nhưng miếng giấy rớt giữa hàng rào dây kẽm gai. Joseph muốn viết miếng khác, song Moritz nói: ---Để tôi lượm cho. Không ai bắn tôi đâu, nếu tôi dến gần hàng rào. Anh vừa bước xuống thềm chòi canh, thì đằng xa thấy một viên cai đi đến đổi phiên. Moritz lật đật trở lên chòi và nói với Joseph: ---Viên cai đi tới rồi, và tôi không thể lượm được. Ngày mai, lúc chín giờ, tôi ra đứng gác sẽ lượm. Chờ tôi, chào anh nghe! Joseph nói: ---Slave Sclave! Y vừa đi vừa đốt thuốc, bộ đồ xám rách lúc trước nay tả tơi hơn. Y ốm nhiều. Ở trại giam luôn luôn thiếu ăn. Khi đổi gác với viên cai rồi, Moritz ngó Joseph đang đi xa xa, và nói thầm: ---Mai tôi đem nguyên ổ bánh mì cho anh. ---------------------------84----------------------------------- Đêm đó Moritz bị cảm. Bữa sau, xe chở anh vô nhà thương. Anh biết Joseph đang chờ anh gần vách tường để lấy bánh mì và thuốc hút mà anh đã hứa. Và anh còn phải lượm miếng giấy biên địa chỉ của Béatrice nữa. Anh buồn rầu đã làm cho Joseph chờ anh không được và thất vọng. ---"Tội nghiệp Joseph!" Anh thương hại và nghĩ thầm:" Biết đâu anh chẳng nóng lòng trông mau sáng và đến chín giờ để lấy bánh mì!" Moritz tự an ủi, trong vài ngày lành bịnh, mình sẽ mỗi ngày đem bánh mì cho Joseph và viết thơ cho Béatrice. Nhưng Moritz bị sưng phổi, phải nằm bịnh viện quân y hai tháng trường. Bữa mồng một tháng hai, bác sĩ nói với anh: ---Tuần nầy anh ra nhà thương được rồi. Anh sẽ có phép nghĩ dưỡng sức 30 ngày. Moritz nghĩ thầm nếu nghĩ phép thì làm sao gặp Joseph. Anh tù Pháp chắc vẫn chờ anh hoài, chờ anh lượm địa chỉ viết thơ cho Béatrice, chờ anh tặng bánh mì và thuốc hút. Moritz có ý nhứt định bỏ phép nghĩ để trở về phân đội mình. Bác sĩ lại khuyên: ---Anh cần nghĩ dưỡng sức, ăn uống và nghĩ ngơi. Nếu không nghỉ thì nguy hại lắm. Anh muốn nghỉ phép ở đâu? Moritz hết còn cam đảm xin bỏ phép nghỉ. Anh cúi đầu, đỏ mặt. Bác sĩ nói: ---Tôi hiểu anh. Anh không có chỗ nào để đi nghỉ. Tôi có thể gởi anh vào một "Viện dưỡng sức". Nhưng ở đó không phải là chỗ cho anh. Anh cần một bầu không khí ấm áp, như trong một gia đình... Moritz rất cảm động vì bác sĩ đã đoán được ý nghĩ của anh. Anh ao ước một nơi mà anh có thể ở như tại nhà anh. Bác sĩ nói tiếp: ---Anh cần một người đàn bà săn sóc và giúp đỡ anh. Anh cần phải tự tin trở lại. Nếu không, anh không bao giờ mạnh hẳn được. Nơi "Viện Dưỡng sức", anh gặp nhiều đàn bà. Nhưng họ ở đó để thỏa mãn nhu cầu sinh lý. Với một người bịnh về thể xác và tinh thần như anh, chuyện ấy không nhằm lối. Anh cần yêu đương hơn kích thích. Bác sĩ ngó chung quanh. Ông tin chắc tài khám bịnh của ông. Ông biết rõ cái gì hạp cho bịnh nhơn rồi! Lương tâm nhà nghề bắt buộc ông cho toa trị bịnh bằng yêu đương, không khí gia đình, sự tín cẩn và sự tận tâm của một người đàn bà. Nhưng ông không có các thứ thuốc nầy, mà bịnh nhơn thì chỉ cần có thế, y không thể lành mạnh nếu không có nó. Cặp mắt bác sĩ dừng lại một nữ khán hộ đứng gần ông, tay đang cầm thẻ ghi bịnh trạng. Bác sĩ nói: ---Cô Hilda, cô ở gần đây với mẹ cô phải chăng? ---Thưa bác sĩ, cách nhà thương vài bước, với mẹ tôi. Hilda ngó bác sĩ với sự tin cẩn, phục tùng của một người lính đang chờ lịnh của sĩ quan mình. Bác sĩ mỉm cười. Ông đã tìm được phương thuốc hay, ông nói: ---Tôi giao Moritz cho cô. cô nên coi anh như một người chồng. Trong một tháng, cô dẫn anh lại cho tôi, hoàn toàn lành mạnh. Tôi muốn thấy anh bình phục trước khi trả về đơn vị của anh. Anh cần có một người đàn bà, vừa là người yêu, người chị, và người mẹ! ---Thưa bác sĩ, tôi đã hiểu. Hilda được hai mươi tuổi, có đôi má hồng, tròn trịa. Nàng hơi lùn và mập mạp. Bác sĩ ngó nàng bằng lòng. Ông thấy nàng có cử chỉ yêu dương cần thiết cho Moritz. Nhìn tóc nàng, ông nói thầm: " tóc hoe hoe nầy êm dịu người bịnh, khi thấy nó. Tóc nâu nâu không hợp mấy!" ÔNg lại nói với HIlda: ---Cô được nghỉ mười bốn ngày trong dịp nầy. Cô chỉ lo cho Moritz mà thôi. Mỗi ngày cô cứ xuống nhà bếp bịnh viện lấy khẩu phần thường bữa. Nhưng cô nên nấu ăn thêm ở nhà. Anh ấy cần có món ăn riêng tự tay người yêu mến nấu, hơn là bữa ăn lãnh ở trong nồi nấu chung. Hilda đáp: ---Thưa bác sĩ tôi hiểu! Nàng tự hào về sứ mạng của nàng. Rồi đây các bạn đồng nghiệp sẽ ganh tỵ với nàng. Bác sĩ hỏi : ---Cô có phòng ngủ riêng chứ? Hilda đỏ mặt trả lời: ---Thưa có! Bác sĩ lại hỏi thêm: ---Tôi tưởng người thanh niên nầy chắc vừa ý cô? Rồi không đợi trả lời, ông bảo: ---Cô làm giấy ra nhà thương cho Moritz, giấy phép nghỉ cho hai người, và một giấy lãnh phần ăn trong 30 ngày cho hai người, với phần phụ thêm, loại A ---Tuân lịnh! Hilda vừa nói vừa mở cửa. Bác sĩ dừng lại trên thềm, ngó Moritz và nói hấp tấp: ---thôi chào anh, mau mạnh trở lại đây! |
|
#63
|
|||
|
|||
|
---------------------------------85-------------------------
Moritz ngồi lâu nơi cửa sổ, ngó ra sân nhà thương. Tuyết rơi. Xa xa anh thấy dạng hàng rào dây kẽm gai. Thình lình, hai bàn tay giá lạnh bịt mắt anh. Xây lại, thấy Hilda. Anh đã quên tất cả, luôn những nời của bác sĩ nữa. Hilda nói: ---Mặc đồ lính vô và lại đằng " kết " lãnh lương đi anh! Tôi có giấy phép ra nhà thương của anh rồi, và giấy anh nghỉ phép nữa. Giấy nghỉ phép của tôi cũng ký rồi. Hilda nói rất mau. Nàng phụ mắc đồ cho Moritz, luồn tay dưới áo lạnh để sửa cho nó thẳng thớm. Moritz nhận thấy bàn tay của Hilda trên ngực mình và có cảm giác như một bàn tay thân yêu quen biết từ lâu. Nàng mặc áo cho Moritz như đã từng làm chuyện nầy cho chồng hay cho con. Trước kia Hilda rất lạnh lùng và xa lạ đối với Moritz. Nàng đem thuốc men, lấy thủy, rồi đi liền. Bây giờ, bỗng dưng nàng thân thiện và thân mật. Thân mật hơn cả Suzanna và Iulisca. Moritz thấy Hilda đã cảm anh. Cảm anh thình lình, vị lịnh của bác sĩ. Nàng yêu anh. Nàng giữ lời hứa với bác sĩ. Bàn tay chạm vào da ngực của Moritz, sửa lại áo lạnh, hay cài nút áo của anh là một bàn tay vủa người đàn bà yêu đương. Đúng như lời bác sĩ đã dặn. Hilda nói: ---Bác sĩ cho phép chúng ta lấy một cái giường lớn của nhà thương. Giường lớn sơn trắng trong phòng mổ, với hai cái mền len. Giường của em nhỏ quá không đủ cho hai người. Nghĩ tới giường, nàng lại nói: ---Bác sĩ bảo em đừng làm anh mệt. Đó là lẽ tự nhiên, anh còn đau nặng. Nhưng chừng một tuần lễ ă uống bổ dưỡng và nghĩ khỏe, thì tất cả sẽ thay đổi. Moritz hỏi: ---Cái gì sẽ thay đổi? Hilda ôm anh hôn, đáp: ---Rồi anh sẽ biết. Moritz lãnh lương. Anh không sung sướng. Anh chỉ tuân lịnh. Không phải lịnh đi làm ở phòng tuyến, ở xưởng nút áo hay đi gác trại giam. Anh được lịnh đi với Hilda, ăn ở với nàng, và phải mạnh về thể chất với tinh thần, trong vòng một tháng. Đó là một lịnh có lợi cho anh, song là một cái lịnh. Mà hễ là lịnh thì anh không làm sao sung sướng được. --------------------------86---------------------------- Sau một tuần ở với Moritz, Hilda nói: ---Anh biết không, nếu ta làm đám cưới thì em có thêm mười bốn ngày nghỉ nữa. Moritz âu yếm ngó nàng, Nàng lại nhắc: ---Hôm qua anh có nói, ta sẽ cưới nhau. Moritz nhớ hôm qua có uống rượu với Hilda và mẹ nàng đến 5 chai. Anh đáp: ---Phải ! ---Vậy sao ta không thi hành? Nếu làm giấy thì em lại được nghỉ thêm và anh cũng vậy. Hai ta sẽ được một căn nhà; bàn ghế trang trí và một giải thưởng hai ngàn đồng "mark"( tiền đức). Anh chỉ ngủ ở đồn khi đi gác thôi. Em có nói với mẹ, và điều hay nhứt, theo em nghĩ, là ta cưới nhau liền. Moritz làm thinh. Hilda tưởng anh không muốn lúc nghỉ phép mà phải đi lo giấy tờ, liền nói: ---Anh không cần đi đâu hết. Anh cứ ở nhà nghỉ như bây giờ. Em sẽ lo tất cả cho, lo đi đến Phòng Hộ tịch, Phòng Cư Xá, Phòng Cấp lương thực, Phòng Lao động, và Cảnh Sát cuộc, nói tắt, là chạy lo khắp nơi nào cần thiết cho anh. Cần nhứt là không để cho anh mệt!. Moritz bằng lòng. Hilda nói có lý. Nếu làm đám cưới thì chỉ toàn có lợi. Thế là họ cưới nhau. Họ được một căn nhà có ba phòng, chỗ tắm và nhà bếp. Họ được lãnh hai ngàn đồng" mark" tiền thưởng, phiếu cấp giường nệm, quần áo, bàn ghế, chén dĩa, củi than, rượu, thịt để đãi tiệc cưới, một máy radio và nhièu thứ khác nữa. Hlda vừa phụ mặc sắc phục cho Moritz sửa soạn đi đến đồn, vừa nói: ---Ta dại khờ lắm mới không làm đám cưới, vì được bao nhiêu là lợi. Có phải anh ngủ ở nhà hơn ở đồn không? ---Phải ! Hilda hớn hở nói tiếp: ---Rồi trong hai tháng em khai có thai, em được nghỉ phép thêm, và anh có thể ăn tại nhà. Chúng ta có thêm phần ăn. Đàn bà có thai được ba phiếu lương thực. Anh sẽ được ăn uống đầy đủ. Em muốn thấy anh mập lắm! Moritz cười, nói: ---Em Hilda thật là một người đàn bà tốt bụng! --------------------------87---------------------------------- Đồn hiến binh làn Fantana tiếp được một thông cáo, gởi đến làm hai bản, để công bố cho dân chúng xem. Viên quản đồn Dobresco đọc: " Tên Do thái Moritz Ion, tự Iohann, tự Jacob, tự Iankel bị truy nã khắp nơi trong xứ. Hăn vượt trại giam. Ai chứa chấp, hay biết hắn ở đâu mà không khai báo với nhà chức trách sẽ bị tù" Ở góc bên phải tờ rao có ảnh của Moritz, chụp bề nghiêng và bề mặt. Viên quản nhìn tấm ảnh và nói thầm:" Vậy ra tên nầy là Do thái thật à". Y cho gọi một tên lính, và bảo: ---Lấy cây súng đi bắt cha mẹ tên Do thái nầy tức khắc đem về đây, dán tờ thông cáo tại vách ngoài. Dán cho chắc đừng để gió thổi bay mất." Tuyết rơi tại làng Fantana. Viên quản ngó ra ngoài của sổ, thấy mục sư Koruga, hai vai đã khòm, ôm cặp da, đi trên đường, trước đồn. Một lát tên đội về, nói: ---Tôi bắt bà mẹ thôi. Ông cha đau. Viên quản giận dữ. Y muốn hỏi cung hai vợ chồng một lượt. Tên đội nói: ---Nếu ông muốn thì tôi đi lôi hắn đi. Hắn không đứng được. Tôi có dở mền thấy mình ông ta phù như cái hũ da bò. Viên quản suy nghĩ một hồi, bỏ ý định hỏi cung cha của Moritz. Y cho kêu dẫn bà mẹ Moritz đang đứng chờ trước cửa. Aristitza vô phòng, hằm hằm hỏi: ---Tại sao ông sai lính bồng súng tới bắt tôi như một tội sát nhơn? Bộ ông không còn gian phi nào bắt nữa sao mà đi bắt người lương thiện vậy? Hay là tôi đã phạm tội sát nhơn. |
|
#64
|
|||
|
|||
|
Bà nổi giận lôi đình. Lúc người lính vô nhà bắt bà dẫn đi, bà định sẽ tới móc mắt viên quản đồn.
---Bà không có tội, nhưng con bà bị tập nã. Aristitza ngó tờ rao của viên quản đưa ra, thấy hình con bà, bà khóc ào: ---Sao mà nó ốm như thế nầy? Khi mà Moritz ốm thì chắc bị đánh đập nhiều. Không có gì làm bà quan tâm hơn nữa. Viên quản nó: ---Bà đọc đi Bà lau nước mắt, nói: ---Thôi, ích gì nữa! Chỉ thấy ảnh nó là tôi biết nó đói khát, mình đầy chí rận, và bị đánh đập giam cầm rồi. Ông còn muốn tôi đọc gì nữa? Bấy nhiêu đủ rồi! Viên quản đọc tờ rao lớn lên. Vừa nghe câu đầu, bà chặn lại liền: ---Đọc lại coi! Chắc tại tôi không hiểu rõ! Ônh nói Tên Do thái Moritz Ion hả? Nếu ông đọc trúng, thì người đó không phải con tôi. Tôi bao giờ có con Do thái. Viên quản đưa hình cho bà xem. Bà lại mủi lòng một lần nữa khi thấy con ốm tong teo. Viên quản hỏi: ---Phải nó không? ---Chính nó, tội nghiệp con tôi! Cầu nguyện Chúa đừng tha thứ tội lỗi những kẽ đã giam cầm nó! ---Vậy bà nhìn ra nó à? Tại sao bà lại còn nói chắc rằng nó không phải Do thái? Đừng làm mất thì giờ, bà nên lắng nghe tôi đọc. Lời của bà khai không chút giá trị nào, vì bà là tư nhân. Tôi chỉ tin những gì chánh thức công nhận. Giấy tờ nầy là công văn của chánh quyền gởi đến. Vậy nó là bất khả xâm phạm và nó quả quyết con bà là Do thái. ---Nếu ông còn dám nói một lần nữa rằng con tôi là Do thái, tôi móc mắt ông cho ông coi! Ông muốn chọc giận tôi hả? Tội nghiệp thằng nhỏ. Hồi ra đi, nó trẻ, đẹp, dũng mạnh như cây tùng, mà bây giờ nó chỉ còn xương với da! ---Đừng thóa mạ nhà cầm quyền! Nếu không, tôi sẽ lập biên bản tức thì về tội xúc phạm nhân viên công quyền! ---Thằng Ion, tôi có nó với cha nó, chớ không phải với nhà cầm quyền,Tôi mang nặng nó trong bụng, cho nó bú sữa tôi, chớ không phải nhà cần quyền. Và tôi biết rõ nó không phải Do thái! ---Theo nguyên văn trong giấy tờ nầy, Bộ Nội vụ quả quyết nó là Do thái. ---Vậy Bộ Nội vụ có gan lại đây nói với tôi đi! Tôi thách đấy! Tôi sẽ khạc vào mặt nó nếu nó quả quyết biết hơn tôi, đứa con tôi mang trong bụng tôi. ---Nếu bà là dân Roumain, thì chồng bà là DO thái. Một trong hai người. Đây là công văn chánh thức. Hay là hai vợ chồng cũng chưa biết. ---Bộ ông say rượu sao chứ? Tôi mà không biết tôi thờ ai và quỳ gối trước Chúa nào à? ---Không phải thờ đạo nào? Có thể người Do thái có đạo Thiên chúa. Đây là nói về máu huyết. ---Máu của tôi và của chồng tôi đều là máu có đạo. Tụi nào bắt giam con tôi và hành hạ nó khổ sở trong ngục mới là bọn tà giáo thôi! Viên quản hỏi châm biếm: ---Bà chắc chồng bà có đạo à? Trong bao nhiêu năm ở chung, bà không thấy chi khả nghi sao? Với đàn ông thì dễ thấy chứng tích hơn đàn bà. Hay bà chưa biết tường tận? Bà Aristitza gào thét lên: --- Ông mà dám cho tôi không biết người tôi ngủ chung trong ba mươi lăm năm à? Một con điếm cũng còn biết gã đàn ông nào chung giường với nó nữa, mà ông dám nói tôi ngủ chung với chồng tôi trong ba mươi lăm năm mà không biết tường tận à? Nhà cầm quyền chắc có biết dược rõ hơn tôi, đứa con mà vợ chồng chúng tôi tạo nên chăng?. Ông và nhà cầm quyền mà lại đi hỏi tôi, về đứa con tôi mang trong bụng và cho bú sữa của tôi chớ? Cặp mắt bà chăm chăm ngó vào bình mực để trên bàn viết. Bà giận dữ, mắt đổ hào quang, thấy đỏ tất cả. Bình mực bà định chụp để vụt trên đầu viên quản cũng đỏ. Vách tường cũng đỏ. Và viên quản cũng đỏ. Viên quản thấy hướng mắt của bà nhìn nên lật đật kéo bình mực về phía mình. Vàn tay Aristitza bấu vào vạt váy một cách giận dữ, như bóp cổ nhà cầm quyền mà bà đang nắm chặt. Bình mực mất đi là khí giới chót của bà bị tước. Bà nghiến răng, hai tay chụp vạt váy lật ngược lên trùm phủ đầu. Váy rộng xèo tung ra như bị bọc gió. Áo sơ mi lót cũng lật lên, đưa trần da thịt nhăn nheo và xám xạm, cặp vú thòng xệ như hai túi rỗng, đen sì. Viên quản thấy trong nháy mắt trọn thân mình trần trụi của bà, cả bề mặt, bề nghiêng và bề lưng. Y nhắm mắt lại. Cửa đóng một cái rầm, vách tường chuyển động, trần nhà rớt vài miếng vôi trắng. Aristitza chạy ra, tiếng hét của bà còn vọng lại khàn khàn như còi xe, bên tai viên quản đồn: ---Đó, tôi trả lời rồi đó! Mấy ông cứ liếm đi, ông và nhà cầm quyền của ông, kẻ trước người sau! Chỉnh sửa lần cuối bởi hoang hon vào 09-05-2009 lúc 10:51 AM |
|
#65
|
|||
|
|||
|
-------------------------88-------------------------
Về tới nhà, bà Aristitza cổi khăn choàng vai ra, ngồi bên lò sưởi. Bà để thêm củi vô lò và nhìn ngọn lửa chập chờn, le lói và đỏ au, mà nước mắt tuôn trào theo má. Bà ngix thầm :" Ta không nói gì với ông hết. Ông đang đau, đừng làm cho ông lo buồn" Bà xây qua, thấy ông nằm ngửa ngủ. Nước mắt giàn giụa, bà dòm ông, và nhớ đến Moritz bị nhà cầm quyền và cảnh binh hành hạ trong các khám đường từ năm năm nay vì họ cho nó là Do thái. Mà nào có phải đâu! Nếu thật nó là Do thái thì đâu có bị nhốt. Mà Moritz sao dại khờ quá, hay tin lời người ta, hễ họ đánh đau để cho nó nhận là Do thái, thì nó thú nhận liền. Rồi nhà cầm quyền tin thiệt như thế. Bà ngồi như vậy, hai tay ôm đầu khóc. Bà không giấu nổi nữa, tính phải nói với ông rằng có hình ảnh Moritz in trên báo cáo xanh dán ở cửa đồn hiến binh, giống như mấy tờ tuyên ngôn ứng cử. " Nhưng ta không nói nó ốm như chó đói mà ông phải đau lòng. Tuy nhiên, phải thuật lại cho ổng nghe lời viên quản nói nó là Do thái mới được" Bà kêu: ---Ông à! Dậy đi! Nếu ông ngủ suốt ngày thì ban đêm ông nghỉ không được ạ! Ông già không ứng tiếng. Thường thường ai kêu thức dậy, ông cũng không đáp. Nhưng hôm nay, ông không ngủ, hai mắt mở to và chắc có nghe hỏi, song ông làm biếng không buồn trả lời. Bà nói: ---Ông à! Viên quản nói với tôi rằng ông là Do thái. Ông nghĩ cói nó cả gan không? Nhưng tôi đã trả lời xứng đáng rồi. Bà thấy đường như ông mỉm cười. Hai ông bà thường hay cãi nhau nhiều, trong ba mươi lăm năm sống chung, nhưng bà thương ông chí thiết. Bà rầy ông vì quá hiền từ và tốt bụng, ai cũng gạt ông được, nhưng bà yêu ông lắm. Aristitza yêu chồng hết tình, yêu trọn cả tâm hồn. ---Ông à! Nếu mai ông không mạnh thì tôi ra tỉnh rước bác sĩ. Tôi sẽ bán con heo trả tiền thuốc cho ông. Chừng nào ông mạnh, mua lại con khác. Phần ông phải lo chữa cho mạnh mới được. Ông già vẫn không trả lời. ---Ông à! Mở mắt ra xem nè! Tôi cho ông điếu thuốc tôi giấu để dành cho ông đây! Bà đứng dậy, vói lấy điếu thuốc cất trên sà nhà. ---" ÔNg có hộp quẹt chớ? Vừa nói, bà cầm điếu thuốc đi lại gần ông. Bà muốn để điếu thuốc tận nơi miệng ông, như có vài lần, hôi mới cưới. Bà biết ông không mở mắt ra, nhưng sẽ nhách môi khi nghe đưa điếu thuốc kề tới miệng. Nhưng hôm nay, đôi môi sưng vù của ông không nhấp máy. Và dẫu bà đưa điếu thuốc đến tận môi, ông cũng vẫn im lìm. Bà hỏi: ---Sao vậy ông? Bà nắm vai ông, lắc mạnh. Qua làn áo sơ mi, bà nhận thấy da thịt ông lạnh ngắt. Bà rờ trán, trán cũng lạnh. Ông già đã chết Bà Aristitza kêu gào lên. Bà muốn chạy ra khỏi phòng. Nhưng bà dừng lại, ở gần với người chết. Dùng diêm quẹt đốt thuốc, bà đốt đèn cầy để chong đầu giường ông nằm. Rôi bà khóc to lên, vì bà biết không còn ai nghe bà nữa... ----------------------------89-------------------------- Bà khóc ngất đi. Tiếng bà đã khan. Bà than thỉ, bà khóc thầm bên xác chết, bà không nói năng, không cử động, khóc trong lòng, nhưng nỗi thống khổ vẫn tràn ngập không kém. Tâm trí bà rồi cũng mệt. Bà nín khóc. Lúc đó, bà chỉ thấy trơ trọi, một thân một bóng. Lúc khóc than, bà tưởng có ai bên cạnh. Bà muốn khóc nữa, nhưng không còn sức. Bà đứng dậy, đốt lửa thêm. Như thường bữa, bà bắc nước lên bếp, nấu ăn. Bà kéo màn cửa sổ, xong đâu đấy, bà lại càng thấy quạnh hiu cô độc. Bà chóng mặt, mệt mỏi. Bà nhìn mặt ông, bà không sợ người chết. Đêm nay, bà phải ngủ trong phòng một mình bên cạnh xác chết. Còn ba đêm nữa, đến ngày chôn, bà cũng phải ở trong nhà đơn độc một mình với tử thi. Bà nhớ đến lời viên quản:" Hay chồng bà là Do thái!" Bà đứng giữa nhà, khoanh tay, không biết phải làm gì. Nước sôi, nhưng bà không đói. Giường sẵn , bà có thể nằm, nhưng bà không buồn ngủ. Bà phải làm cái gì mới được. Đầu óc, thân xác bà xúc động, thảm khổ, não nề. Bà không thể ngồi yên được. Bà phải cử động cho khuây khỏa. Lại thêm cảnh tỉnh mịch vắng vẻ! Bà kéo màn cửa sổ một lần nữa, và đi lại gần chỗ ông nằm, bà tưởng như viên quản đứng kế bên bà và nói vào tai:" Hay là chồng bà Do thái" Bà ngó ông, rồi dở mền ra. Mình ông phù lên. Nhìn áo sơ mi và quần cụt vải gai đã bao lần tự tay bà giặt ủi, bà mở dây nịt và tuột quần khỏi đầu gối. Da người chết đã tím bầm. Bà nói to:" Tại sao ta lại mắc cỡ? Chồng ta mà!" Bà nhớ lúc hai vợ chồng còn son trẻ, mà bây giờ thì mình mẩy ông đã tím bầm. Câu" Hay là chồng bà Do thái!" văng vẳng bên tai bà. Bà đưa tay rờ ngay chỗ của ông, thấy lạnh ngắt và tím bầm, như mí mắt , cái mũi, đôi môi. Bà giựt mình kéo quần lên và đắp mền lại Bà đứng dậy run run làm dấu thánh giá:" Lạy Chúa! Đội ơn Chúa cho con ngừng lại đúng lúc" Bà lại làm dấu chữ thập lần nữa và nói." Nếu tôi coi thấy thì tôi sẽ bị lửa địa ngục thiêu đốt. Đó làm một trọng tội. Nhung tôi không coi, không thấy gì hết. Tôi không muốn biết ông có phải Do thái hay không. Tôi không muốn!" Bà ngó xác ông, khóc và van vái:" Ông thứ lỗi cho tôi. Tôi thề không thấy gì hết và cũng không muốn thấy. Ông biết tôi chẳng khi nào phạm tội nặng nề như thế đâu. Ông hiểu tôi nhiều mà! Viên quản và nhà cầm quyền nhồi sọ tôi, cho chúng nó vô lửa Địa ngục cả hai đi!" |
|
#66
|
|||
|
|||
|
--------------------------------90-----------------------------
Binh nhì Moritz dẫn 5 tội nhân đi trên đường trong thành phố. Trời vừa bảy giờ sáng. Đi ngang nhà Hilda bồng thằng Franz, con anh , ra cửa sổ, đưa tay chỉ anh chào. Moritz nghe Hilda nói: ---Con biết không, ba con đó. Ba có cái nón sắt và cây súng đó! Thằng Franz mới có ba tháng, nó chẳng làm sao biết Moritz có súng và dẫn tù, nhưng Hilda mỗi ngày chỉ cho nó cảnh nầy để nó được hãnh diện về ba nó, cũng như nàng tự phụ cho nàng. Dọc đường Moritz cứ nghĩ đến con và Hilda. Ra khỏi thành phố, bọn tù băng qua một cánh đồng. Moritz lặng lẽ đi theo sau, súng vác vai. Tới dưới cầu, họ ngừng lại, vì đó là chỗ làm. Dòng sông cạn khô. Đến bờ sông, bọn tù quay lại ngó Moritz và cười vang. Ở đây không ai thấy họ. Joseph thân mật bắt tay Moritz và hỏi: ---Salve Sclave! anh ngủ ngon không? Moritz cũng đáp lại: ---" salve Sclave!" và bắt tay mọi người. Anh để cây súng dựa tảng đá, mở áo choàng lấy ra một ổ bánh mì và năm gói thuốc hút. Đưa thuốc cho Joseph, anh nói: ---Tôi còn thiếu anh mươi lăm " mark" Tôi chưa mua được xà bông. Mai tôi đem lại. Rồi lấy trong túi dết mang bên mình, một ổ bánh mì , anh trao cho Joseph. Bọn tù ngồi hút thuốc. Moritz cũng hút. Mỗi buổi sáng, từ ngày đi làm cầu nầy tới nay, họ đều nghỉ được nữa giờ, cười giỡn với Moritz, rồi mới làm việc tới trưa. Đó là giờ sung sướng nhứt của tù và của Moritz. Anh trao cho họ mấy thơ nhận được từ bên Pháp gởi đến cho họ, theo địa chỉ anh; anh mua giùm họ thuốc hút, bánh mì cùng các vật cần dùng khác. Họ bắt tay làm việc, Moritz cũng tiếp, song một cách kín đáo, để khỏi bị ngó thấy, làm mà vui thích. Bọn tù không muốn cho anh làm, nhưng anh thương hại họ. vì họ đều là trí thức, không biết cầm cuốc, xuổng như thế nào. Moritz phải chỉ cho họ, vì anh làm đã quen. Joseph nói: Anh Jean à! Bữa nay tôi có chuyện bàn với anh. Mấy người tù kia đều đứng dậy đi làm. Tiếng cuốc, xuổng đập đều đều trên đá. Còn một mình Moritz với Joseph. Anh tù Pháp nói: ---Chúng tôi sẽ trốn. Không phải bữa nay mà một ngày khác. Tất cả năm đứa tôi sẽ trốn. Moritz ngó Joseph, tưởng anh nói chơi. Nhưng Joseph nói thiệt, Moritz hỏi: ---Tôi không có làm lỗi gì với anh và mấy người kia sao mà các anh vượt ngục? Mấy anh muốn tôi ở tù rục xương mãn đời hả? Anh giận xanh mặt nói tiếp: ---Anh biết rằng tôi không lòng dạ nào bắn khi các anh trốn. Tôi không thể bắn các anh được. Và nếu tôi không bắn thì tôi bị tù. Song tôi tin chắc là anh nói chơi thôi. Joseph nói: ---Không, tôi không nói chơi đâu. Chúng tôi sẽ vượt ngục, anh cũng không bị bắt. Moritz không thèm nghe, nói: ---Tôi xin đổi chỗ khác. Ngày mai tôi không đi với anh, vì các anh muốn trốn. Tôi, thì không muốn bắn các anh, cũng không muốn bị tù rạc. Tôi chưa bao giờ bắn ai, thế mà tôi còn bị ở bao nhiêu năm tù rồi. Kể từ ngày mai, tôi không đi với các anh. Chừng không có tôi, các anh muốn trốn tùy ý. Joseph nói: ---Tại sao anh không chịu nghe tôi nói chyện chúng tôi sắp đặt. Anh cũng sẽ trốn với chúng tôi. ---Tôi không có lý do gì để trốn hết! Tôi có vợ, có con. Tôi không bị giam cầm. Nếu tôi bị ở tù, chừng đó có thể tôi sẽ trốn. ---Nhưng anh cũng bị giam, anh Jean à! Anh chỉ là một nô lệ có súng trên vai, còn chúng tôi là nô lệ không súng thôi. Ngoài ra, chúng ta đồng cảnh ngộ như nhau, nên anh phải trốn với chúng tôi. Moritz giận đỏ mặt, đốt diếu thuốc, và nói: ---Mai tôi không đến dẫn các anh nữa. ---Nhưng chúng tôi chỉ làm lợi cho anh mà! Anh biết chiến tranh sắp chấm dứt chớ. Đồng minh đang tiến. Nếu họ gặp anh mặc quân phục S.S thì anh biết số phận anh ra sao rồi. Anh sẽ bị mười hoặc hai mười năm tù. ---Anh đừng nói bậy! Nếu Đồng Minh tới thì họ không có lý do gì để giam tôi. Tôi có làm hại ai đâu? Đài phát thanh cũng có nói Đồng Minh là người công bình biết phải kia mà! ---Nhưng anh là kẽ nghịch. Anh là người thù của nước Pháp, của quê hương tôi, và của các nước Đông MInh! Moritz nổi giận hỏi: ---" Tôi là kẻ thù của nước Pháp à? Bởi vì tôi là kẻ thù của nước Pháp, nên tôi mua bánh mì, thuốc hút và các món mấy anh cần dùng hay sao?" Moritz quăng điếu thuốc, nói: ---Tôi không dè các anh coi tôi là kẻ nghịch, tôi lại tưởng tôi là bạn của anh chứ! ---Anh là bạn của người Đức, anh chiến đấu cho họ, anh là lính của Hitler. Anh không thể quên điều đó. ---Khi tôi có chai " bia", tôi uống với lính Đức hay với các anh? Tôi uống ở trong trại hay dưới cầu nầy? Moritz giận dữ hỏi tiếp: ---Anh Joseph à, tôi có thuốc thì tôi hút với ai? Với ai tôi thuật chuyện tâm tình, và những gì mang nặng trong lòng tôi? Với họ hay với anh? Không khi nào tôi nói chuyện với lính Đức ở trại, mà chỉ nói với anh thôi, vì tôi là bạn anh. Bây giờ anh cho tôi là kẻ thù với anh, và là bạn của dân Đức. Anh có thấy tôi nói chuyện với họ như bạn bè không? Chỉ với anh, anh là bạn của tôi mà thôi. Bàn tay Moritz run run đưa điếu thuốc lên miệng. Moritz nói tiếp: ---Anh nói nếu Đông Minh tới, thì họ giam tôi trong hai mươi năm. Và biết đâu chính lại là đội quân Pháp sẽ bỏ tù tôi phải không? Joseph đáp: ---Phải, nếu đội binh Pháp đến. ---Nếu vậy, thì tất cả công lý đều mất hết trên mặt đất nầy. Và lúc ấy, họ có bắn tôi, tôi cũng không ân hận. Sống làm chi nữa, nếu hết còn công lý, nếu các anh đều cho tôi là kẻ thù. Ngày mai tôi không đến đây, các anh muốn vượt ngục tùy ý. Tôi không dự. Tôi cũng không bắt các anh . Nếu có thể giúp các anh việc gì mà không hại đến tôi, tôi sẵn lòng. Giúp một tù nhơn vượt ngục là một chuyện nghĩa, nên tôi làm. Nhưng tôi không trốn với các anh, và tôi không muốn suốt đời ngồi tù vì các anh. |
|
#67
|
|||
|
|||
|
Joseph nói:
---Vấn đề không phải như thế anh à! Tôi muốn cứu anh, vậy mới thật là tình bạn chớ. Chúng tôi muốn dẫn anh vè Pháp với chúng tôi. ---Tôi còn vợ và con ở đây. Tôi không thể đi với các anh được. ---Trong vài tháng, Đồng Minh tới. Chừng đó, chúng tôi sẽ lo đem vợ con anh qua Pháp sau. Tôi có một nông trại ở ngoại ô Ba Lê. Anh sẽ ở đó. Anh là nông phu, lo trồng trọt làm ăn và sẽ có tiền, rồi mua đất, cất nhà. Nước Pháp đẹp, người Pháp hiền và tốt. Anh ở nước Đức làm gì, khi chiến tranh chấm dứt? Trốn với chúng tôi đi, anh à! ---Không, tôi không trốn ! ---Tôi để tiền lại cho vợ anh đủ sống cho tới ngày tôi trở qua dẫn về Pháp. Chúng tôi có để dành cho chị năm ngàn " mark" đây. Chừng vài tháng, chúng tôi trở lại dẫn chị đi. Nước Pháp hàm ân anh nếu anh cuuws năm tù binh Pháp. Anh nghĩ sao? Moritz không đáp. Anh mãi nghĩ đến nông trại anh sẽ có ở Pháp. Anh rán tưởng tượng thấy miếng đất anh sẽ mua, cái nhà anh sẽ cất và đời sống của anh với Hilda và thằng Franz. Anh nói thầm:" Mình sẽ có con nữa, mình muốn có một đứa con gái để đặt tên Aristitza như mẹ mình". Moritz sực thấy đang mỉm cười về tương lai của anh. Anh tui nghỉu nói: ---Không, tôi không muốn trốn. ----------------------------------91---------------------------- Hilda chờ Moritz ngoài cửa. Nàng mặc đồ sẵn, muốn đi xem chớp bóng. Moritz không còn biết anh xem phim gì. Trí anh mắc lo ra. Anh chỉ nhớ đoạn thời sự diễn lại cuộc đánh ở mặt trận: xe tăng nát, nhà cháy, người chết. Có chiếu cả bản đồ, ghi mặt trận gần sát biên giới Đức. Vãn hát, ra về, anh không muốn nói chuyện. trước khi đi ngủ, anh dòm con nằm trong nôi. Lên giường nằm, anh không thể ngủ được, anh hỏi: ---Hilda à! Nếu nước Đức thua thì chúng ta sẽ ra sao? Hilda đáp: ---Nước Đức không bao giờ thua. Moritz nhớ tới các cuộc đánh nhau ở mặt trận anh vừa xem, nhớ tới tấm bản đồ, tới Joseph và con nằm trong nôi, rồi nói: ---Hilda ơi, anh biết nước Đức sẽ thua. Làm sao bây giờ? Phần anh, thì sẽ bị tù. Rồi em và con sống ra sao!. ---Ta thắng hay ta chết tới người cuối cùng. Không một dân Đức nào chịu sống trong một nước Đức bị chiếm ---Và nếu ta không chết? ---Ta phải chiến đấu đến chết. Ai còn sống, lúc hết còn hy vọng nữa, cũng phải tự tử. ---Chỉ có đàn ông mới như vậy. Còn đàn bà? ---Đàn bà cũng thế. Em sẽ là người đầu tiên tự tử với con, nếu ta bại trận. Em không sống thêm một ngày nào, sau khi thua giặc. Nhưng nước Đức không bao giờ thất trận, không bao giờ thua. Tại sao anh có ý nghĩ như vậy? Thôi ngủ ngon giấc đi! Hilda kéo mềm trùm đầu. Moritz nghĩ tới Hilda và thằng Kranz, thấy vợ con anh chết. Suốt đêm, anh mơ thấy Đồng Minh tiến vào nước Đức và tới trước nhà anh, xe tăng rần rộ. Anh nằm chiêm bao thấy Hilda cầm súng bắn Kranz trong nôi, rồi tự bắn nàng. Moritz la lên, giựt mình thức dậy, mồ hôi ướt dầm. Cửa sổ có ánh sáng. Trời đã rựng đông. Hilda còn ngủ. Moritz nhè nhẹ bước xuống giường, kẻo nàng thức giấc. Anh mặc đồ đi vô trại. Anh không xin đổi chỗ như đã định hôm qua. Mấy tù binh Pháp làm thinh khi thấy anh đến, nhưng họ đều hân hoan. Họ rất lo sợ Moritz không đến dẫn họ đi làm. Tới dưới cầu, Joseph hỏi Moritz như mọi bữa: ---Salve Sclave! Anh ngủ ngon giấc không? Moritz nhớ tới điềm chiêm bao hồi hôm mà trong đó anh thấy con bị bắn, vợ tự tử, anh hỏi Joseph: ---Anh thề sẽ đem vợ con tôi qua Pháp khi nước Đức bại trận không? ---Tôi xin thề, khi Đồng Minh vừa tới đây, tôi dẫn vợ con anh đi Ba Lê liền. Moritz để súng một bên, bèn thuật lại chuyện bàn cãi với Hilda lúc xem chớp bóng về. Anh nói: ---Nếu anh đến trẽ, nàng giết con và tự tử rồi thì sao ! Bọn tù Pháp hứa sẽ qua tới, khi đoàn quân Đồng Minh đầu tiên tiến vô. MOritz cảm động, nước mắt giàn giụa. Anh nói: ---Nếu các anh hứa chắc, thì tôi trốn với các anh. Chừng nào đi? ---Ngày mai chúng ta đi làm như thường lệ, nhưng không trở về trại. Anh lập một chiến công vẻ vang với nước Pháp. Nước Pháp sẽ trả ơn anh. ---Tôi không có làm gì cho nước Pháp! Tôi biết rõ Hilda. Nàng luôn luôn giữ lời. Nếu các anh không đến kịp thì nàng sẽ tự sát với đứa con trên tay. Cả hai đều chết. Nàng sắt đá lắm. Anh đừng tưởng tôi trốn vì nước Pháp đâu6 Anh học nhiều, đọc nhiều, anh hiểu biết. Còn tôi, tôi không biết nước Pháp là gì. Tôi không có chút gì liên hệ với nước Pháp. Tôi chỉ biết vợ và con tôi đang lâm nguy. Tôi vì chúng nó mà vượt ngục với các anh thôi !. ------------------------------92-------------------------------------- Thơ của Traian gởi cho cha: "Raguse, Dalmatie, ngày 20.8.1944 " Thưa Ba, con viết thơ nầy gởi bằng lối thông điệp ngoại giao. Xin Ba trả lời liền, đừng để trễ. Con sợ có chuyện xảy ra cho Ba. Ba có thể cười về sự lo sợ vô lý của con, hoặc cho con loạn thần kinh cũng được, nhưng con yêu cầu Ba hồi âm liền. Con muốn gấp biết Ba còn sống. " Quyển tiểu thuyết của con tiến nhanh, tới chương thứ tư, đã đến giờ thứ ba, sau khi các con thỏ bạch chết. Các tên " nô lệ kỹ thuật" tàn phá tất cả trên đường đi của chúng. Các ánh sáng lần lượt tắt hết. Con người đang phiêu lạc trong cõi u minh mông muội, cận tử thần. " Hôn Ba Má. Hai con : Traian và Nora |
|
#68
|
|||
|
|||
|
Xin lỗi các bạn cho HH tạm gián đoạn việc chép bài : Giờ thứ 25 nha. Vì sách của thư viện nên phải trã và phải đợi 3 ngày sau mới mượn lại được, khi HH trỡ lại mượn thì co người đã đến trước rồi thành HH phải đợi khi nào quyễn sách được trả lại, HH sẽ canh đễ chép thứ quyễn thứ hai. Đây là hình quyễn sách Giờ thứ 25.
|
|
#69
|
|||
|
|||
|
------------------------------92--------------------------------------
Thơ của Traian gởi cho cha: "Raguse, Dalmatie, ngày 20.8.1944 " Thưa Ba, con viết thơ nầy gởi bằng lối thông điệp ngoại giao. Xin Ba trả lời liền, đừng để trễ. Con sợ có chuyện xảy ra cho Ba. Ba có thể cười về sự lo sợ vô lý của con, hoặc cho con loạn thần kinh cũng được, nhưng con yêu cầu Ba hồi âm liền. Con muốn gấp biết Ba còn sống. " Quyển tiểu thuyết của con tiến nhanh, tới chương thứ tư, đã đến giờ thứ ba, sau khi các con thỏ bạch chết. Các tên " nô lệ kỹ thuật" tàn phá tất cả trên đường đi của chúng. Các ánh sáng lần lượt tắt hết. Con người đang phiêu lạc trong cõi u minh mông muội, cận tử thần. " Hôn Ba Má. Hai con : Traian và Nora ------------------------------------93------------------------------- Mục sư Koruga trả lời thơ Traian liền, cho hay ông và bà mạnh giỏi, tại làng Fantana tất cả đều như trước. Chỉ riêng Moritz vẫn chưa về, và không ai biết nó trở nên thế nào. Ông biện lý Damian vô sân lúc mục sư đọc lại bức thư vừa viết xong. Ông về đồng nghỉ hai ngày với mục sư. Thường thường, mỗi tuần ông đều về chơi với mục sư. Hai người đi ra nhà bưu điện bỏ thơ. Dọc đường, mục sư đưa thơ của Traian cho ông biện lý xem và nói: ---Traian rất lo sợ cho chúng tôi. Ông biện lý đọc bức thơ và mỉm cười đáp: ---Anh Traian là thi sĩ. Anh cứ thêm thắt cho to chuyện. Chắc anh sẽ bịnh vì làm việc quá sức nhiều! Trong tòa thị sảnh có nhiều người tụ họp. Xe của trạm phu chưa đi. Mục sư muốn đưa thơ gởi, nhưng người phụ trạm từ chối nói: ---Chúng tôi không nhận thơ gởi ra nước ngoài. Sáu giờ chiều nay, nước Roumanie đầu hàng. Xứ sở ta bị binh lính Nga chiếm. Vua có loan tin trên đài phát thanh rồi! Mục sư cất thơ vô túi. --------------------------94--------------------------- Chiều hôm ấy, thôn dân tựu trong sân nhà mục sư để hỏi ý kiến. Binh Nga đã vô thành kế cận, thiên hạ chạy về đồng trốn. Họ thuật lại nhiều chuyện ghê gớm. Đàn bà bị hãm hiếp, bị thắt cổ. Đàn ông bị bắn ngoài đường phố. Mục sư bước ra bao lơn. Thôn dân buồn rầu lo sợ. Mục sư nói: ---Rồi người khác sẽ đến cai trị nước ta. Họ còn tàn ác hơn mấy người trước, vì họ là kẻ ngoại bang. Nhưng người sùng đạo phải biết rằng tất cả nền thống trị dưới trần đều tàn khốc, ta phải đau đớn chịu đựng. Chân lạc quốc chỉ là Thiên Đàng ở trên Trời. Một dân làng hỏi: ---Ta có nên trốn trong rừng để chiến đấu chống kẻ xâm lăng không? Cha dạy thế nào? ---Thiên chúa giáo không xúi tín đồ đánh giặc để giành lại quyền hành ở thế gian. ---Vậy Thiên Chúa giáo khuyên ta đưa tay cho họ xiềng xích sao? Thiên Chúa Giáo có muốn ta phải khoanh tay điềm nhiên nhìn kẻ khác hãm hiếp vợ con, đốt thiêu nhà cửa ta không? Đạo Thiên Chúa không đòi hỏi như thế được. Nếu mà bắt buộc, thì chúng tôi không về với Thiên Chúa giáo nữa!. Các thanh niên trong làng đều tán thành. Mục sư điềm tĩnh nói: ---Chúa Jesus dạy tín đồ phải phục tùng quyền thống trị trên thế gian. Các con nói sự thống trị hiện nay ở xứ Roumanie là kẻ ngoại bang, tàn bạo và tà gióa. Tôi cũng biết, nhưng khi xưa những người cai trị tại xứ Chúa Jesus giáng sinh cũng là kẻ ngoại bang, tàn bạo và tà giáo vậy. Các con hãy nghĩ đến muôn ngàn trẻ nít bị cắt cổ ở Judée, theo lịnh của vua Herode sau ngày giáng sinh của Chúa Jesus. Cách thống trị thật tàn ác. Có lẽ cũng tàn ác như cách thống trị của Cộng Sản. Nhưng Chúa Jesus không phản kháng và không xúi giục ai phản kháng. Ngài nói:" Trả cho Cesar cái gì của Cesar, trả cho Trời cái gì của Trời" Một thanh niên hỏi: ---Vậy Cha đọc kinh cầu nguyện cho Staline sao? Nếu Cha đọc kinh cầu nguyện cho Staline tức là Cha đọc kinh cầu nguyện cho Quỷ Vương, kẻ phản đối đạo Thiên Chúa sao? Và như thế, chúng tôi không để chân tới Nhà Thờ nữa! ---Nếu nhà cầm quyền ra lịnh tôi đọc kinh cầu nguyện cho Staline, như ngày nay tôi đọc cho vua, thì tôi tuân lịnh . Tôi biết Staline vô thần và ngoại đạo. Nhưng kẻ ngoại đạo cũng là người. Nếu linh hồn họ đầy tội lỗi là vì họ đi lạc hướng, xa đường lối của Chúa. Một mục sư phải đọc kinh cầu nguyện cho tất cả mọi người, và nhứt là cầu nguyện cho những linh hồn dầy tội lỗi. Một thanh niên nói: ---Cha tha hồ đọc kinh cho Staline, những phần chúng tôi, chúng tôi không đi nhà thờ nữa. Với giọng phản đối, anh hỏi gằn thêm: ---Còn nếu chúng tôi rút vô rừng chống lại Cộng Sản để giành tự do, ngày chúa nhựt tại nhà thờ, cha cũng đọc kinh cầu nguyện cho chúng tôi nữa sao? ---Mục sư cũng đọc kinh cầu nguyện cho những ai chiến đấu trong rừng, trên núi, chẳng những ngày chúa nhựt mà mỗi ngày hai lần, vì cuộc đời tranh đấu của họ luôn luôn bị nguy ngập, nên họ cần phải có lời cầu nguyện của mục sư và lòng nhân ái của Đức mẹ. Tất cả thôn dân đều im lặng. Apostol Vasile nói: ---Nếu Cha đọc một câu kinh cầu nguyện cho chúng tôi, Cha sẽ bị bắn! ---Đó không phải là lý do để tôi ngưng cầu nguyện cho các anh. Sự chết không làm nao lòng người có đạo. ---Chúng tôi rút vô rừng khánh chiến. Trước khi đi, xin Cha ban phước lành và làm lễ cho chúng . rồi không biết rồi đây sẽ ra sao và chúng con có trở về được chăng? Chúng con đi tranh đấu cho Thập Tự giá và cho Giáo hội. ---Nếu các con tranh đấu cho Thập tự giá và cho giáo hội với gương giáo thì các con đi đường tội lỗi: vậy thì tốt hơn các con nên ở nhà. Giáo hội và lòng tín ngưỡng Chúa không phải bảo vệ bằng khí giới cầm tay. ---Chúng con sẽ tranh đấu cho xứ Roumanie là một nước có đạo Thiên Chúa. Apostol Vasile chia dân làng thành từng nhóm. Phần đông quyết định rút vô rừng. Đó là những phần tủ ưu tú trong làng, có cả phụ nữ và thiếu niên còn đi học Họ quỳ gối xuống sân cỏ. Mục sư Koruga đọc kinh cầu nguyện và ban phép lành cho từng người. Ông biện lý Damian cũng quỳ xuống trước mặt mục sư nói: ---Xin Cha ban phép lành cho con nữa. Con cũng rút vô rừng với họ, để tranh đấu cho tự do loài người và cho nhân loại! Mục sư đáp: ---Giáo đường ban phép lành cho tất cả ai đến xin . Ông biện lý hỏi: ---Giáo đường cũng ban phép lành cho kẻ muốn làm chuyện quấy sao? Hoặc giả cha nhìn nhận chính nghĩa của chúng con là hợp lý chớ! ---Hãy thương xót và hành động theo ý anh muốn. Nếu chuyện làm của anh chân thành phát tự cõi lòng, thì đừng sợ tội lỗi. Anh đã đi trúng đường! Ông biện lý hôn tay mục sư như các dân làng, theo nhóm người ra khỏi sân, và rút vô rừng! Trong nhà, bà mục sư khóc. |
|
#70
|
|||
|
|||
|
---------------------------------95----------------------------------
Các dân làng đi được hai giờ. mục sư đọc sách để trấn tĩnh lo ngại. Nhưng hai thôn dân, không phải người trong làng, bước vô phòng sách, không cần gõ cửa. Họ mang dây băng ba màu và súng lục. Mục sư làm như không thấy khí giới, vui cười tiếp họ và nói to lên, cố ý để cho cho bà ở phòng bên cạnh nghe, và không muốn làm cho bà sợ hãi. ---Phải ở tào thi sảnh kêu tôi không? Một người nói: ---Chúng tôi có lịnh bắt ông đẫn đến Tòa án Nhân dân. Mục sư ngó qua phòng vợ, và nghĩ thầm:" Chắc bà không nghe gì cả". Ông để cuốn sách trên ghế và ra đi. Trước khi ra khỏi sân, ông còn ngó ngoái lại, như để vĩnh biệt. Hai thôn dân đi kèm hai bên mục sư. Ông bước qua ngưỡng cửa, đầu ngẩng lên. Ông đi không giống như một người có tội. Ông có vẻ như trán ông đụng trời. Và ông đi như thế trên đường làng, từ nhà ra tòa thị sảnh.... ---------------------------96------------------------------ Tòa án Nhân Dân do Marcou Goldenberg chủ tọa. Anh ngồi ghế ông Đô trưởng, trong gian phòng rộng lớn của thị sảnh. Đầu anh cạo trọt như một tên tù. Quân Nga vừa thả anh vài ngày trước, từ trong trại giam, vì anh can tội giết ông già Lengyel. Ngồi bên mặt anh là bà Aristitza, mẹ Moritz. Marcou lựa bà làm thẩm phán vì bà là người ngeof hơn hết trong làng Fantana. Bên trái là Ion Calugaru, đã can án giết một viên hiến binh bằng búa, cách mấy năm nay. Vì thế nên Marcou mới chọn y. Mục sư chào họ. Marcou ngó ông chăm chăm, không chào đáp lại. Aristitza và Calagaru ngó xuống, như không thấy mục sư. Họ đã xử nhiều người khác, trước khi mục sư đến. Lúc ấy trong phòng chỉ còn có mấy vị thẩm phán và hai thôn dân mang dây băng ba màu. Marcou hỏi tên, tuổi và nghề nghiệp của mục sư, rồi nói: ---Làm mục sư không phải là có một nghề! Thợ giày đóng giày, thợ may , may áo. Mỗi thợ sản xuất một món đồ. Ông có thể nói với tôi, mục sư sản xuất cái gì không? Aristitza và Calugaru vẫn cúi mặt xuống. Hai thôn dân cười sau lưng mục sư. Marcou nói: ---Ông không có một nghề gì hết! Thật là một trọng tội mà chẳng học lấy một nghề gì cả. Ông sống ăn nhờ các thợ! Mặt Marcou vàng như vỏ chanh. Môi mỏng dánh và tím ngắt. Mục sư nhớ đến lão già Goldenberg, cha Marcou, cũng có đôi môi như vậy, cũng mỏng dánh, nhưng môi lão thì cười, môi của Marcou lại mím chặt. Marcou hỏi: ---Ông biết tại sao ông bị đòi ra Tòa án Nhân Dân không? ---Không ---Thật câu trả lời khuôn mẫu của kẻ phản động! Không bao giờ họ biết lý do nào đem xử họ. Ông có nhìn nhận đã tổ chức đoàn phát xít đi vô rừng không? ---Tôi không có tổ chức. Tôi nhìn nhận có đọc kinh tại sân nhà tôi cho những thanh niên trong lành đến xin cầu nguyện cho họ. ---Không phải bọn phát xít? Tại sao ông đọc kinh cầu nguyện cho họ, nếu ông chẳng phải người rửa tội cho bọn phiếm loạn ấy? ---Tôi biết mấy thanh niên đến xin tôi cầu nguyện đang ở trong tình thế khó khăn. Tôi cầu nguyện Đức Mẹ Đồng Trinh giúp họ, chỉ dẫn họ con đường chân lý và công bằng! ---Tòa án Nhân Dân xử treo cổ ông. Ông có tội tổ chức cuộc vỏ trang phản nghịch phá rối trật tự công cộng. Aristitza và Calugaru ngước mặt lên, sợ hải, ngó Marcou, nhưng hắn mắc viết, không ngó họ. Marcou nói: ---Cuộc hành quyết sẽ thi hành ngày mai, sáng sớm, trước dân chúng. Phiên xử của Tòa án Nhân Dân bế mạc. -----------------------97------------------------------ Mục sư bị hai thôn dân mang dây băng ba màu nắm dẫn đem nhốt trong chuồng ngựa tòa thị sảnh. Trong ấy đã có Damian, bị bắt trước khi vô rừng, biên quản đồn hiến binh, Apostol Vasile với tám thôn dân giàu có nhứt trong lành Fantana. Tất cả đều bị Tòa án Nhân Dân xử treo cổ và sẽ bị hành quyết sáng mai. Nhưng trong đêm, các tù nhân lại bị đem từng người ra bắn gần hầm phân. Marcou được lịnh chẳng nên cho hành hình công khai, để tránh cuộc nổi loạn của quần chúng chống Hồng Quân. Chính tay Marcou bắn mỗi tội nhơn một viên đạn sau ót. |
|
#71
|
|||
|
|||
|
--------------------------------98-------------------------------
Quá nữa đêm, Aristitza nghe gõ cửa. Vợ của Moritz là Suzanna đến kêu. Nghe tiếng nàng khóc, bà tưởng quân Nga đã vô làng và hãm hiếp nàng. Bà ngồi dậy, giận dữ. Bà biết sẽ có một tốp lính tuần hành Nga đến và họ hãm hiếp đàn bà, nhưng bà không tha thứ được khi chính dâu bà bị trước tiên, dâu của một" công dân" thẩm phán quan tại Tòa án Nhân Dân. Mở của ra, bà hỏi: ---Có chuyện gì đó? ---Mục sư Koruga bị bắn rồi! ---Không đứng. Marcou muốn treo cổ ông sáng mai, trong sân nhà thờ. Nhưng nó không thể làm được. Tao cững là thẩm phán trong làng, không phải có một mình nó thôi. Sáng mai, chúng tao sẽ họp phiên xử án lại và sẽ thả mục sư. Tao có nói chuyện với Calugaru rồi. Mầy đi qua nhà bà mục sư biểu bà cứ ngủ yên đi! ---Mục sư đã chết rồi! Có nhiều người thấy ông bị bắn và cho con hay. Aristittza không tin. Bà không trở vô phòng. Bà đi liền với Suzanna tới thị sảnh. Bà chỉ mặc áo ngủ. Trời sáng mờ. Hai người lặng lẽ đi giữa đường vắng. Suzanna khóc thút thít, thỉng thoảng lấy vạt áo chặm mắt. Bà Aristitza giận dữ, thở mệt nhọc. Nhiều lần, bà day qua mắng dâu: ---Bộ mầy ngủ sao? Máu chảy trong quyết quản mầy chớ có phải sữa loãng đâu? Suzanna đi mau, nhưng biết đã muộn rồi. Mục sư đã chết, không ai làm sao được nữa. Tới thị sảnh, đèn còn sáng, nhưng không một bóng người. Aristitza nói: ---Đi lại chuồng ngựa coi! Tao làm thẩm phán, tao có quyền hỏi và biết sự gì xảy ra! Chuồng ngựa tối đen. Cửa đóng nhưng không khóa Aristitza vừa bước vô, liền sợ hải, hỏi Suzanna: ---Mầy có hộp quẹt đó không? ---Không má à! Bà nổi giận, cằn nhằn: ---Mầy không bao giờ có món gì hết. Lúc cưới, mầy cũng tay không. Mầy được thằng con tao khù khờ lắm mới lấy mầy như vậy! Suzanna không buồn, vì biết bà không phải giận nàng. Bà sợ mục sư chết thiệt nên rầy la nàng vậy thôi. Vô giữa chuồng ngựa, bà la lớn lên: ---Có ai trong nầy không? Suzanna nói: ---Không có ai cả, má à! Marcou bắt tất cả tù nhân trong chuồng ngựa đem ra gần hầm phân bắn hết rồi. ---Bộ mầy mơ sao chớ? Làm sao nó bắn họ mà chẳng cho tao hay, tao làthaamr phán đây? Suzanna làm thinh. Hai người trở ra sân, tìm kiếm thây mấy người bị bắn trong đêm tối. ---Không có ai trong sân hết. Tao đã nói mầy mơ rồi! Hay là họ bị đem giam chỗ khác, và mấy tên phản động trong làng chỉ chờ cơ hội nầy để phao đồn rằng Marcou đã bắn họ. Suzanna đi tách xa bà Aristitza, và tìm kiếm kỹ lưỡng trong sân, chung quang hầm phâm. Nàng chắc chắn mục sư đã bị bắn. Dân làng đã chứng kiến thảm kịch, thuật lại rằng Marcou cho dẫn từng người, tay bị trói, ra khỏi chuồng ngựa, và chính y bắn tất cả, vào phía sau lưng. Aristitza nói: ---Thôi, đi kiếm Marcou coi. Bỗng Suzanna kêu rú lên một tiếng to lớn và té quỵ xuống cỏ. Aristitza chạy lại nổi giận, hét to: ---Cái gì nữa đó, đồ hư. Mới thấy bóng mầy là mầy té xỉu rồi! Nhưng cổ họng bà nghẹn ngào. Gần Suzanna, dựa hầm phân, nhiều thây nằm trên cỏ. Một xác mặc áo sơ mi trắng nằm gần chân Suzanna. Một xác khác, mặc toàn đen, nằm cách vài bước, rồi vài thây khác, và thây khác nữa. Aristitza liền làm dấu thánh giá để lấy can đảm. Bà bảo Suzanna: ---" Ngồi dậy đi, tao cần dùng mầy" Bà không sợ xác chết, nhưng lúc nầy, bà không muốn đứng một mình. Suzanna đứng lên, run lập cập. Bà nắm tay nàng dắt đi, cúi xuống từng xác chết để nhìn mặt. Có chín thây trên bờ và ba trong hầm phân. Aristitza nhìn kỹ một thây và nói: ---Đây là ông cựu xã trưởng Ciubotaru Bà khom xuống, đặt lỗ tai kề ngực coi trái tim còn đập không. Bà đứng dậy, nói: ---Chết rồi! Bà bước xa một chút, cúi xuống một thây khác, kê lỗ tai vào ngực, và nói: ---Thân còn nóng, nhưng tim hết đập. Đây là anh Salomon. Cầu nguyện Chúa cứu linh hồn anh. Hồi tôi còn nhỏ anh có xin cưới tôi. Và sợ nỗi đau thương xâm chiếm, bà quát Suzanna: ---Còn mầy cũng đi kiếm coi có ai còn sống không? Ngồi đó khóc hoài hay sao? Đồ ngu! ---Con không dám, má à! Con sợ quá! ---Sợ cái gì? Cứ kề lỗ tai trên ngực mỗi người, nín thở một lát, nghe coi tim còn nhảy không. Nếu hết nhảy, thì cầu nguyện Chúa rước linh hồn người đo, và làm dấu thánh giá. Nếu tim còn đập, thì ta lo chuyện khác, hơn là làm dấu thánh giá. Mầy hiểu chưa? ---Con hiểu, nhưng con sợ quá! ---Đồ hư! Không hiểu sao mà con tao lại cưới mầy được chớ! Bà Aristitza lại cúi xuống một thây khác. Bà nói: ---Đây là ông biện lý thường đến nhà mục sư mỗi tuần, và là bạn của Traian. Một thanh niên đứng đắn. Bà mở nút áo, nghe một hồi, rồi đứng dậy, nói: ---Chúa rước linh hồn ông! Ông cũng vậy, đã chết rồi. Không biết chừng ông có vợ con đang chờ ở nhà. Aristitza quên lững Suzanna. Bà đã tìm được thây mục sư Koruga. Bà kính cẩn cúi xuống lật áo choàng và nghe, rồi nói nho nhỏ: ---Mục sư chưa chết con à! Suzanna lại khóc to khi nghe ông chưa chết. Bà Aristitza nói: ---Mầy điên sao? Chuyện phải mừng mà mầy lại khóc. Lại nghe coi tim ông đập nhịp nhàng đây nè! |
|
#72
|
|||
|
|||
|
Suzanna quỳ gối trước muc sư nhưng không cúi xuống nghe tim ông.
Aristitza ấp tay mục sư trong hai tay bà và nói: ---Ông còn nóng, con à. Xem coi, ong ấm hỉm nè. Bà muốn tìm chắc chắn coi sinh lục của mục sư còn ở đâu nữa. Nhưng ngoài sự ấm áp của bàn tay, gò má, và tiếng đập của trái tim, giác quan bà không ghi thêm được điều gì khác nữa. Bà nói: ---Sự sống chỉ có thế! Vài nhịp tim, một hơi nóng của da thịt toát ra. Bà cho là ít quá. Bà nói tiếp: ---Nếu sinh mạng con người chỉ có thế, thật là ít ỏi quá! Chung quang bà hoàn toàn vắng lạnh. Bà lẩm bẩm:" Mục sư thật thơm mùi quế và trầm hương. Thể xác ông thơm tho làm sao, như mùi Nhà thờ!" Trừ mục sư ra, tất cả đều chết. Có vài thây còn nóng, chắc hẳn chưa chết liền, còn phải chịu đau đớn kéo dài nhiều. Chỉ nhìn thấy họ oằn oại trên cỏ, trước khi trút linh hồn thì đoán biết. Mấy thây khác lạnh ngắt, chắc viên đạn trúng là chết ngay. Bà Aristitza lau tay vô váy. Bà làm cử chỉ nầy đến lần thứ năm thứ sáu gì rồi, và cũng không hiểu tại sao bà lau như vậy. Đầu gối bà ướt mem. Bà nói: ---Chắc là máu. Trời tối quá, phải đạp trên máu và đặt tay lên máu. Giẵm chân lên máu người ta như thế nầy rất tội lỗi. Nhưng xin Chúa tha thứ cho, vì trời tối quá. Trong lúc bà Aristitza xuống hầm để xem xét các thây khác, thì Suzanna lo lau trán mục sư. Bà Aristitza lên khỏi hầm, vừa lau tay vô váy lần nữa, vừa nói: ---Vết thương ở chỗ nào? ---Con không biết, má à! ---Mầy thì luôn luôn không biết gì hết. Phải buộc vết thương liền, nếu không, để máu ra nhiều thì nguy mất! Bà rờ gặp chỗ máu ướt nhiều nhứt, và thấy mục sư bị thương ở lưng, phía trên vai phải. Bà kêu Suzanna bảo: ---Đưa tao miếng vải để buộc vết thương lại coi. Suzanna không biết phải tìm vải ở đâu bây giờ. Bà nổi giận, kéo vạt váy lên định xé áo sơ mi lót mình, nhưng tay mằn hoài giữa áo mặc ngoài với da bà, thì ra không có áo lót. Bà lật tuốt váy lên tới ngực và hỏi: ---Áo lót của tao đâu mất rồi? Đoạn nhớ lại, hồi sáng nầy, mắc lật đật đi họp phiên Tòa án Nhân Dân, bà quên mặc áo sơ mi lót . Bà nói: ---Tao chỉ có áo ngoài, không có áo sơ mi. Bà bồng mục sư lên tay, mở nút áo choàng, bày trần vết thương trên vai. Bà biểu Suzanna: ---Mầy đưa áo sơ mi của mầy coi! Bà lấy tay chùi máu trên vai mục sư và nói: ---Thịt ông thơm mùi quế và trầm hương làm sao.Thân ông thơm tho như mùi Nhà Thờ. Bà xây qua Suzanna, thấy nàng đã cổi áo ngoài, đang tuột áo trong ra. Nàng trần truồng như nhộng. Bà rầy to: ---Mầy điên hả? Sao không thẹn, đứng trần truồng trước mục sư và người chết vậy? Suzanna đáp: ---Chớ làm sao con trao áo sơ mi của con cho má được, nếu không cổi tuột áo ngoài ? Bà không thèm nghe, khạc dưới đất, cằn nhằn: ---Đồ nhơ bẩn. Dám đứng trần truồng trước mục sư và người chết như vậy! |
|
#73
|
|||
|
|||
|
------------------------------99-------------------------------------
Aristitza và Suzanna ngừng lại dựa vườn bắp, để mục sư nằm xuống cỏ. Họ kiêng ông từ chuồng ngựa tới đây, bó trong áo choàng của ông như tấm vải trải giường. Ban đầu, mỗi người nắm một đầu áo choàng và khiêng ông như ông nằm trên cáng. Nhưng mục sư nặng quá. Mặt họ dượm mồ hôi. Mỗi lần ngừng nghỉ thì bà Aristitza đều cúi xuống nghe chừng tim ông còn đập không, rồi mới tiếp tục đi. Bây giờ họ hết khiêng mục sư như khiêng cánh, mà bỏ ông trong áo choàng , kéo lết trên đất. Bà Aristitza nói: ---Cầu chúc cho ông đừng chết dọc đường! Mau mau đi con. Ngày mai, ngày mốt, mấy ngày khác, ta tha hồ nghỉ mệt. Aristitza sợ đem mục sư về nhà, bọn cộng sản sẽ tìm thấy. Bà nói thầm:" Và nếu mục sư được cứu lần nầy, lần sau cũng không thoát khỏi. Tốt hơn đem ông gởi cho mấy thanh niên trong rừng. Họ sẽ săn sóc và trị ông lành mạnh. Bọn cộng sản không thể nào tìm ông trong rừng được" Suzanna nói: ---Nhân viên y tế cũng đi với họ, nếu mình tìm được hắn. Hắn có lấy theo cả thùng thuốc men và cuồng băng. Aristitza nói: ---Ta sẽ tìm hắn cho ra! Nhưng càng đi gần tới rừng, lòng hăng hái của họ tan dần. Rừng quá rộng. Tìm nhân viên y tế trong ấy như mò kim dáy biển. Aristitza nói: ---Nếu không tìm gặp mấy thanh niên, ta phải giấu mục sư xa bọn cộng sản. Cần nhứt phải làm như thế, rồi sẽ hay. Bây giờ mầy ở lại coi chừng mục sư, tao về làng. Tao sẽ trở lại trước trời hừng đông, đem đồ ăn, nước uống, và không chừng dẫn thêm một bà già biết săn sóc vết thương. Suzanna khóc lên. Nàng sợ ở ban đêm một mình trong rừng. Nàng lầm thầm cầu nguyện Chúa xui khiến cho gặp mấy thanh niên. ---------------------------100------------------------ Dọc theo rừng có một con đường đi. Trước khi băng ngang, bà Aristitza nghe ngóng coi có ai đi lại không. Một đoàn xe hơi, đèn tắt hết, tiến chậm chậm. Tiếng máy rồ rồ như tiếng một đoàn ong bay. Đoàn xe tới gần, lên dốc. Hai người đàn bà để mục sư xuống cỏ, và chạy trốn trong đám bắp, dựa lề đường Aristitza nói: ---Đoàn xe của quân Nga. Nhưng không sao, để cho nó qua. Họ không thấy mình đâu. Đoàn xe đến, lên khỏi dốc thì ngừng lại. Tiếng máy tắt hẳn. Dế kêu cũng nghe. Vài binh lính nhảy xuống xe, nói chuyện nho nhỏ. Suzanna nói: ---Lính Đức! Aristitza ngóng tai nghe. Đoạn hai người bò sát đất, dọc theo đám bắp, đến gần đoàn xe. Họ chăm chú lóng tai nghe. Aristitza nói: ---Lính Đức! Nếu ta đến xin cứu mục sư, chắc họ có y tá hoặc bác sĩ trong đoàn. Hai người ra khỏi vườn bắp. Aristitza hỏi: ---Mầy biết một tiếng Đức nào không? Một tiếng cũng được. Nếu ta không nói với họ, họ tưởng kẻ thù và sẽ bắn ta. ---Con không biết một tiếng Đức nào hết. Hai người đi ít bước nữa, rồi đứng lại. Họ đứng sát vào nhau, giữa đường, im lặng. Tay Aristitza bấu chặt cườm tay Suzanna. Bà nói: ---Mầy còn trẻ. Rán nhớ một tiếng Đức đi. Chắc hồi nhỏ mầy có nghe người Đức nói chuyện. Cha mầy nói tiếng Đức, thì mầy còn trẻ tuổi sẽ nhớ được. ---Con không nhớ gì hết. Ta thử nói với họ bằng tiếng Roumanie coi! Bà nổi giận nói: ---Làm sao nói tiếng Roumanie với họ được. Họ không hiểu, tưởng mình là cộng sản da. ---Hay là chúng ta la lớn " Chúa Ki Tô" má ! Dân Đức đều có đạo. Nếu họ nghe mình nói " Chúa Ki TÔ" thì không nghi là cọng sản đâu. Vả lại tiếng " Chúa Ki Tô" có nghĩa tỏ ra mình lương thiện và có ý tốt. ---Mầy làm thử coi! Nếu lính Đức hiểu mầy, thì mầy đâu có ngu dại gì! ---Con không dám đi một mình . Hay là má với con đồng kêu lớn lên một lượt Hai người đàn bà lại ôm sát nhau, và kêu lên, ban đầu nhỏ, sau to: ---Chúa Ki Tô! Chúa Ki Tô! Một giọng oai vệ hỏi: ---Ai đó? Họ không hiểu người Đức nói gì, cứ việc rập nhau hô to: ---Chúa Ki Tô! Hai người lính đến gần họ. Aristitza run sợ. Bà lại run sợ hơn Suzanna nữa. Mấy lính không hiểu họ muốn gì. Họ liền đi vô đám bắp khiêng mục sư Koruga đem ra giữa lộ, trước đoàn xe. Lính Đức bật đèn lên và ngó mặt mục sư. Một sĩ quan hỏi: ---Phải một mục sư không. Aristitza đáp: ---Chúa Ki Tô! Sĩ quan hỏi thêm: ---Phải quân Nga bắn ông không? Aristitza tưởng sĩ quan nói người bịnh là cộng sản, nên lặp lại, quả quyết: ---Chúa Ki Tô. Đoàn quân Đức đang thoái binh. Sĩ quan nói chuyện với hai người đàn bà, bèn cho lịnh khởi hành, và ra dấu biểu Aristitza khiêng người bịnh dang ra, để xe chạy Aristitza bèn nắm tay sĩ quan cầu xin một bác sĩ hay y tá cứu mục sư. Khi xe rồ máy, bà đâm hoảng, không muốn để đoàn binh Đức đi luôn không băng bó cho mục sư. Bà vội quỳ trước sĩ quan, hôn tay ông. Bà biết không còn kiếm bác sĩ đâu được nữa. Viên Thiếu tá chỉ huy đoàn quân hỏi: ---Bà già nầy nói gì? Viên sĩ quan đáp: ---Bà muốn chở người bị thương đến tỉnh. Ông nầy là mục sư Chính Thống Giáo. Thiếu tá nói: ---Sao lại không chở ? Chúng ta là một dân tộc văn minh, dầu bị bại trận! Đỡ người bị thương lên xe hồng thập tự cho mau, rồi lên đường. Aristitza và Suzanna thấy lính khiêng mục sư để nằm trên cáng và đắp mền lại. Đoàn xe chạy. Aristitza muốn leo lên xe theo mục sư, nhưng lính gạt ra, đóng cửa xe lại. Đoàn xe khỏi hành. Suzanna ngó theo xe, khóc thảm thiết, như muốn van xin cầu cứu. Bà Aristitza lắc mạnh vai nàng, hỏi: ---Mầy làm cái gì nữa đó?. Mầy muốn binh Nga nghe tiếng mầy la hay sao ? Suzanna đáp: ---Chúa sẽ phạt ta về tội lỗi vừa phạm. Ta không nên giao mục sư cho lính Đức. Ai biết rồi họ sẽ làm gì ông đây? ---Thì họ đem ông vô nhà thương. Cầu cho ông được nằm nhà thương hơn là ở trong rừng. Nhưng vài phút sau, bà cũng khóc òa. Bà hối hận đã hành động như thế. Bà la lớn lên: ---Ta không nên giao mục sư cho lính Đức! Ta đã phạm một trọng tội. Rồi đây Chúa sẽ phạt ta! Ta sẽ bị thiêu đốt ở Địa Ngục. Và cũng tại mầy, ta mới đưa mục sư cho quân Đức. Hai người đàn bà muốn chạy theo xe đòi mục sư lại, nhưng đường vắng teo. Họ trở về làng -----------------------101------------------------- Sáng bữa sau, Aristitza bị bắt. Tại thị sảnh, bà bị đánh đập bằng dây luột nhúng nước. Bà nhìn nhận có đem mục sư ra khỏi hầm phân và giao cho lính Đức. Hồi chín giờ, họ bắn bà cạnh hầm phân. Suzanna dắt hai đứa con trốn khỏi làng. Lúc nhân viên của Marcou tới bắt nàng, thì nhà Moritz trống trơn... |
|
#74
|
|||
|
|||
|
-----------------------------------102-------------------------------
Joseph lên giường nằm và nói: ---Ngày nay là ngày sung sướng nhứt của đời tôi! Nhờ Moritz, đoàn tù Pháp vượt trại giam, vừa qua tới phòng tuyến Mỹ vài giờ trước đây. Moritz và Joseph ở trong một phòng đẹp đẽ của khách sạn viện trợ Mỹ (U.N.R.A). Họ ăn nhiều món ngon, uống rượu chát và hút thuốc lá đắt tiền. Người ta cho họ nhiều thùng thực phẩm, quần áo và các món khác nữa. Moritz ngắm mấy gói đồ, sắp kề nhau, trên tấm thảm, gần tường. Anh thấy được trọng vọng như không bao giờ có. Quân lính Mỹ cho anh nào sơ mi, nào y phục mới tinh, dao cạo, giày , xà bông, thuốc hút. Họ tặng riêng anh tất cả mấy món đó. Lần thứ nhứt, anh tin tưởng đã lập đại chiến công trong cuộc thắng trận của Đồng Minh. " Nếu mình không lập một đại chiến công, người Mỹ đâu có cho mình nhiều tặng phẩm như vầy" Anh nhớ người Mỹ cũng không hỏi tên anh, và anh tưởng chừng họ được báo tin về chuyện vượt ngục nầy, trước khi bọn anh tới. Người Mỹ nào cũng cười với anh, như tỏ với anh rằng họ biết rõ anh đã từng đau khổ và can đảm. Moritz mệt mỏi, nhưng không muốn ngủ. Anh dòm chung quanh anh và không thể tin được một can phòng rộng lớn đẹp dẽ như vầy lại để dành riêng cho anh. Tất cả những gói đồ sắp để trên ghế, trên bàn, trên thảm là của anh hết. Người Mỹ tặng anh vì anh đã can đảm cứu năm tù binh Pháp vượt khỏi trại giam. Joseph nói: ---Ta hoàn toàn thành công trong cuộc vượt ngugj nầy! Moritz nhớ lại làm thế nào anh ra khỏi sân trại giam với năm tù binh bữa sáng hôm ấy. Bọn anh đi qua các đường phố trong châu thành. Hilda vẫn ở cửa sổ với thằng Franz và nói với con:" Coi kìa, người mang sứng và đội nón sắt là ba con đó!" Và Moritz cười như đã cười mỗi ngày. Nhưng bọn anh không ngừng lại nơi cầu mà đi luôn đến ven rừng. Moritz đi sau họ, súng mang vai, ai ai cũng tưởng là một người lính dẫn năm tội nhân. Nhưng họ đã là tù vượt ngục rồi. Moritz thấy hình như có một người đàn bà ngó anh lâu, và anh nghe tim đập mạnh. Anh lo sợ. Nhiều người khác ngó anh hơi nghi ngờ, anh làm lơ như không thấy họ. Tới rừng, anh thay bộ đồ thường phục của tù binh PHáp đem theo. Joseph đập cây súng vô đá nát tan. Miểng súng văng trúng Moritz, anh tưởng như có cái gì bể trong tim anh. Nhưng anh không muốn để lộ ra. Bọn tù Pháp lại nổi lửa đốt bộ quân phục của anh, anh muốn khóc, song gượng lại, sợ họ hờn. Họ chửi rửa Hitler luôn miệng. Moritz không hiểu họ nói gì. Bọn anh đi trọn một tuần lễ trong rừng. Một buổi sáng, vừa ra đường lộ khỏi rừng, họ thấy một đoàn xe Mỹ. Mấy người Pháp ca hát vang lên. Họ đã mệt nhừ, nhưng vẫn ca hát như điên cuồng. Họ gắn dây băng tam tài vô khuy áo của họ và của Moritz, rồi đi lại đoàn xe Mỹ. Lính Mỹ liền cho họ thuốc hút và chở họ đến chỗ viện trợ U.N.R.A., một khách sạn có phòng rộng với bữa ăn dọn sẵn. Dường như bọn anh được chờ đợi ở đây vậy. Từ lúc đầu tới bây giờ, lính Mỹ luôn luôn cho bọn anh thực phẩm và nhiều gói đồ vật. Moritz có cảm tưởng như sống trong chuyện thần tiên. Khi thấy mấy gói đồ và Joseph, anh mới tin là sự thật. Anh được trọng đãi và nhận mấy tặng phẩm ấy là vì anh đã lập một đại chiến công vẻ vang trong cuộc thắng trận của Đồng Minh. Joseph đã ngủ. Moritz tự nói thầm từ đây anh sẽ sang Pháp. Anh nghĩ đến cái nhà anh sẽ cất, tới Hilda và thằng Franz. "Lúc hết giặc, mình sẽ rước cha mẹ mình qua Pháp ở nữa!". Nghĩ tới hạnh phúc tương lai, anh ngủ một giấc tới sáng, còn mặc nguyên bộ đồ, nằm ngay trên giường, không cục cựa. |
|
#75
|
|||
|
|||
|
------------------------------103------------------------------
Đã hai tuần nay Moritz ở tại khách sạn viện trợ Mỹ. Anh thuật lại ch người Mỹ nghe chuyện anh với năm người Pháp vượt ngục như thế nào. Họ khen anh và bảo anh viết chuyện lại. Họ muốn đăng trên báo cuộc đời gian truân của Moritz. Rồi ai ai cũng khe anh và nói đến anh. Ngày qua ngày, Moritz càng thấy có công giúp Đồng Minh thắng trận. Anh sung sướng và tự hòa đã làm chuyện hữu ích cho Đòng Minh và thấy các nước Đồng Minh đều bằng lòng anh. Một bữa, vị giám đốc cho gọi Moritz vô phòng giấy. Ông đã gọi anh nhiều lần để nghe anh thuật chuyện vượt ngục. Moritz hớn hở vô phòng giấy. Ông giám đốc mời anh ngồi, đưa hộp thuốc mời hút, và tươi cười với anh. Anh khoan khoái được trọng vọng, và lần nào cũng vậy, anh được tiếp đãi tử tế, nhưng anh vẫn chưa tập quen với lối nầy. Vị giám đốc vừa đốt thuốc cho Moritz vừa nói: ---Kể từ ngày mai, anh hết được quyền ăn và ở trong khách sạn U.N.R.A nữa. Anh phải rời khỏi căn phòng anh đang ở. Moritz xanh mặt. Anh tự hỏi đã làm gì lỗi với người Mỹ để họ giận anh như thế. " Chắc mình có lỗi gì lắm nên họ mới đuổi tống mình ra ngoài như vầy" Hồi nào tới giờ, anh được biết bao nhiêu là tặng phẩm của người Mỹ. Năm gói cho anh và cho Hilda. Họ còn tặng đồ chơi và quần áo cho thằng Franz khi nghe anh nói có một đứa con trai. Họ xin coi hình thằng Franz và xúm lại xem ảnh nó.. Anh nghĩ thầm:"Rồi bây giờ cũng mấy người nầy thình lình đuổi mình. Chắc mình đã phạm lỗi lớn lắm!" Vị giám đốc nói: ---Viện trợ Mỹ chỉ bảo bọc công dân các nước bạn. Còn anh, anh là kẻ nghịch của Đồng Minh. Moritz nhớ đến những gói đồ của mấy người nầy đã cho anh. Đó là bằng cớ anh có làm ơn trọng cho Đồng Minh, nay cũng mấy người nầy lại bảo anh là kẻ nghịch của Đồng Minh. Vị giám đốc lặp lại: ---Anh là kẻ nghịch của Đồng Minh. Moritz đáp: ---Tôi không có làm gì chống Đồng Minh cả! Tôi xin thề với ông giám đốc rằng tôi không có phạm lỗi gì đối với Đồng Minh! Viên giám đốc nghiêm nghị hỏi: ---Anh không phải là dân Roumain sao! Xứ Ruomain nghịch với Đồng Minh, tức nhiên anh cũng là kẻ nghịch. Viện trợ Mỹ không thể chứa trọ và nuôi dưỡng kiều dân các nước nghịch. Anh phải đi ra khỏi phòng anh. Moritz cúi đầu, bước ra. Anh muốn trở về hàng ngũ của anh. Nhưng anh nhớ lại cây súng đã bị bẻ gãy trong rừng, quân phục đã bị đốt cháy. Làm sao trở về hàng ngũ được. Anh tự hỏi:" Rồi mình sẽ đi về đâu bây giờ?" -----------------------------104------------------------------------ Liền sau khi Moritz trốn, Hilda bị bắt. Tại sở Hiến binh, nàng khai chẳng biết gì cả. Mẹ Hilda cũng bị bắt hai ngày sau. Hai mẹ con bị cật vấn, đánh đập, nhưng mấy viên thanh tra không thâu nhập được lời khai nào thêm. Lúc xét nhà HIlda, họ gặp những bức thơ của Đại tá Muller. Hilda nói: ---Ông nầy là bạn của Moritz. Ông đã gởi cho chúng tôi mỗi tháng hai trăm "mark". Tới lễ Paques, lễ Noel và ngày sinh nhựt của chúng tôi, ông đều gởi thực phẩm và thuốc hút. Sở hiến binh báo cho Đại tá Muller biết, mong sẽ được thêm chi tiết. Hai ngày sau, họ tiếp được, từ tổng Hành Dinh, một điện văn, dài cả tranh giấy, do Muller gởi : " Từ bốn thế kỷ nay, không tháy có ghi một trường hợp đào ngũ nào xảy ra, trong gia tốc"Dòng Anh Hùng" mà Moritz thuộc dòng ấy. Stop. Phải tuyệt đối loại bỏ thuyết đào ngũ. Stop. Tôi quả quyết sự mất tích của Moritz là do một vụ bắc cóc hoặc ám sát. Stop. Moritz mất tích là một sự thiệt hại không cứu vãn được cho lịch sử gia tộc"Dòng Anh Hùng" Stop. Phải tìm cho được nó, dầu với giá nào. Stop. Đừng làm nhơ danh bằng cách nghi ngờ đào ngũ, một trong các gia tộc can đảm và danh giá của dân Germain. Stop. Không được dùng từ ngữ " đào ngũ" trong cuộc điều tra của các ông. Stop. Vợ và con Moritz phải chánh thức được " Viện Nghiên Cứu và Sưu tầm chủng tộc Đức" bảo vệ và nuôi dưỡng. Stop Vợ và con Moritz sẽ lãnh lương thực của "Viện" cấp tới khi tìm ra Moritz. Cảnh sát sở tại phải săn sóc đến họ. Stop. Thông báo cho tôi biết tất cả các việc tìm kiếm. Được nghe tin tức nào mới về Moritz, phải đánh điện tín về Tổng Hành Dinh cho tôi. Stop Ký tên Đại tá Muller .O.K.W Chỉnh sửa lần cuối bởi hoang hon vào 06-06-2009 lúc 08:58 AM |
|
#76
|
|||
|
|||
|
Đại úy Cảnh sát quân vụ trưởng nói:
---Nếu Đại tá Muller biết chúng ta đã bắt và đánh khảo vợ Moritz thì chứng ta sẽ bị nghiêm trị, bị gởi ra mặt trận liền, trong hai mươi bốn giờ. Tốt hơn ta nói với vợ Moritz đừng cho Đại tá biết nàng bị chúng ta bắt. Trung úy giữ việc Tư Pháp hỏi: ---Còn hồ sơ thì chúng ta làm sao? ---Xếp lại hết và bỏ qua vụ nầy, đừng chọc tới sở O.K.W Trung úy nói: ---Dầu sao, nếu không tin rằng ta dương đầu với một tên đào ngũ thì thật là dại đột. Lắm khi thượng cấp còn lầm lẫn hơn thường dân nhiều. Đại tá Muller là một nhà bác học. Tôi có đọc nhiều bài khảo cứu của ông trong báo chí. Ông có xuất bản nhiều tác phẩm, nhưng ông quá độc đoán. Tại sao ông tưởng rằng Moritz không đào ngũ?. hilda được đưa về nhà bằng xe riêng của Đại úy. ông nầy còn nói với nàng: ---Khi nào bà cần dùng xe, cứ kêu điện thoại cho tôi. Chiếc Mercedes nầy luôn luôn dành sẵn cho bà, ngày và đêm. Bà có muốn cần dùng cái gì, cứ cho tôi biết. Tôi rất cám ơn bà. Bà đừng viết thơ cho Đại tá hay rằng bà bị bắt; chúng tôi chỉ làm cho có lệ, để làm gương thôi. Hilda hỏi: ---Chồng tôi không đào ngũ? Vậy anh được gởi đi công cán đặc biệt gì? ---Tôi không thể trả lời. Nên biết là chồng bà không có đào ngũ. Chuyện khác là cơ mật. Hilda đỏ mặt vui mừng. Kể từ ngày ấy, nàng sống trong mộng đẹp. Nàng tin chắc Moritz được sở O.K.W gởi đi công cán đặc biệt. " Nếu không, thì làm sao họ lại dành riêng chiếc xe để cho mình sử dụng?" Nàng ngồi hàng giờ trước cửa sổ, tưởng tượng Moritz đang ở trong nhiều tình cảnh đầy vẻ bí mật như trong phim ảnh truyện phiêu lưu. Nàng nghĩ:" Chàng không nói cho mình biết gì hết, vì chàng coi mình như kẻ thấp kém. Mình sẽ rán hết sức để làm sao cho xứng đáng với chàng" Nàng hôn con và nói: ---Trọn đời ta không bao giờ hân hoan như bây giờ. Chỉ có vợ của Iohann Moritz mới được hưởng điễm phúc, cái diễm phúc làm vợ một vị anh hùng. --------------------------------105----------------------------- Hilda nói: ---Tôi không tin ta thất trận. Dân thành đều chạy trốn trong rừng hoặc về đồng. Họ nói binh Nga còn cách đây mười cây số ngàn. Lối xóm nầy ai cũng đi hết tồi. Nhưng tôi không tin. Chắc quân địch tuyên truyền để gioe khủng khiếp thôi. Tôi ở lại đây, không đi đâu hết. Nước Đức làm sao thất trận được ? Vị sĩ quan mà nàng nói chuyện bảo: ---Đem cho tôi thau nước rửa mặt! Ông cởi áo khoác bằng da mắc trên giá áo, để va li trên ghế, cởi áo ngoài vắt trên lưng ghế, và chỉ còn mặc một áo lạnh. Hilda theo dõi từng cử chỉ của ông. Nàng có thể đứng hàng giờ như vậy để xem ông cởi áo khoác, máng trên giá áo và mở nút áo. Vị sĩ quan xây lưng mở va li và bảo tiếp: ---Đem nước nóng cho tôi cạo râu. Hilda đi ra, không khép của phòng. Dòm qua cửa sổ nhà bếp, nàng thấy một quân xa đậu trước cửa. Viên sĩ quan đến nhà nàng bằng chiếc xe ấy. Nàng xem đồng hồ nhà bếp. Ông mới đến đây chừng mươi lăm phút, nhưng nàng nghĩ thầm: ---Ta lại có cảm tưởng đã quen biết ông từ lâu! Sĩ quan nầy đến gõ cửa. Nàng ra mở và nghe ông nói muốn rửa mặt và thay đổi y phục. Giọng nói oai nghiêm như một lịnh truyền cho quân lính. Rồi không đợi trả lời , ông đi thẳng vô nhà. Hilda đứng tại ngưỡng cửa. Ông đi lướt qua và đụng phớt nàng. Nàng nghe mùi áo khoác bằng da xen lẫn với mùi gió, bụi, mùi khói thuốc chiến tranh. Nàng đi theo ông như mê say. Vị sĩ quan to lớn, như một vị hộ pháp. Ông mở cửa phòng ăn, một cách quen thuộc, như ở trong nhà ông. Ông vô phòng và lo thay đồ. Cửa phòng mở, Hilda đứng ngoài cửa chờ lịnh. Ông cởi y phục mà không ngó đến nàng. Khi ông dỡ nón, nàng thấy tóc ông bạc hoa râm. Lúc áo khoác vừa cổi, Hilda thấy ngôi sao trung úy. Nàng nói thầm:" Ông nầy là sĩ quan trừ bị" Đã nhiều lần ông ngó nàng, nhưng chỉ lướt qua mà không thấy rõ. Hilda bèn khỏi đầu nói chuyện, những chuyện bại trận, tản cư, xuyên qua đầu nàng, nhưng sĩ quan không trả lời, cũng không ngó nàng. Cổi áo ngoài xong, ông bảo nàng đem nước với một cái thau. Hilda muốn mời ông vô phòng tắm. Nhà nàng có một phòng tắm dẹp. Nhưng vì ông bảo đem một cái thau, nên nàng không dám cãi. Đứng chờ nước chảy đầy bầu, nàng ngó chiếc xe dậu trước cửa. Bụi phủ đầy xe như trên áo khoác bằng da của ông. Nàng bưng thau nước vô, thấy ông đã mặc áo sơ mi, ông nói: ---" Đưa cho cái kiếng soi!" ÔNG có vẻ lo lắng, suy nghĩ và mệt nhọc. Hilda nghĩ chắc ông muốn đi ngủ. Nàng sẽ làm giường trong buồng cho ông. Mấy ngày rày, nhiều đoàn quân đi ngang qua thành phố. Binh lính và sĩ quan có dến kêu cửa nhà nàng, xin ngủ nhờ một dêm, xin nước để rửa mặt hoặc để dun đồ hộp. Nàng sốt sắng giúp họ, vì nàng nghĩ đến chồng . Nàng biết Moritz đang đi công cán đặc biệt. Nàng muốn tỏ ra xứng đáng là vợ của chàng. Nàng muốn chính mình cũng dự phần phụng sự Tổ quốc. |
|
#77
|
|||
|
|||
|
Mấy binh sĩ và sĩ quan ấy, nàng cho họ ngủ trong phòng ăn. Nhưng với ông hộ pháp nầy, nàng định sẽ mời ông ngủ trong buồng. Và chính nàng sẽ ngủ trên ghế trường kỹ trong phòng ăn.
Nàng nghĩ thầm, chắc ông khổng lồ không lựa giường của Moritz mà sẽ lựa giường của nàng để ngủ. Ý nghĩ ấy làm nàng rùng mình. Nàng vội vàng đi lấy kiếng soi mà Moritz thường dùng để cạo râu, đem đến cho ông hộ pháp. Ông đi đi lại lại trong phòng, nút cổ áo sơ mi mở ra. Ông nhận kiếng soi trên tay nàng, tìm chỗ để máng, mà không có chỗ nào. Ông cao, mà để kiếng xuống bàn thì thấp, phải khòm xuống mới cạo râu được. Không nói gì hết, ông để kiếng trên tay Hilda, rồi lo thoa xà bông trên mặt. Ông bảo: ---Giơ cao lên! Mặt ông đen sạm vì nắng, gió. Bộ râu đỏ hoe phủ kín má ông. Hilda đang cầm kiếng ngang miệng, liền giơ lên ngang trán. Khi ông hộ pháp bước tới gần kiếng, nàng nghe hơi thở của ông. Tay nàng run lên. Nàng cố bấu ngón tay cầm chặt cái kiếng soi để giữ nó được ngay thẳng. Một tiếng dõng đạc bảo: ---Cao lên chút nữa! Hilda giơ kiếng lên khỏi trán. Hai tay nàng như bị kiến bò. Nàng muốn nói chuyện, nhưng tiếng dao cạo sột sột đều đều bộ râu hoe đầy bột xà bong, khiến nàng làm thinh. Hilda nhắm mắt, lắng nghe tiếng dao cạo. Mũi nàng phồng lên hít mùi xà bong. Không phải chỉ riêng mùi xà bong, mà còn hơi đàn ông, mùi giặc giã, mùi người đi đường xa, mùi áo khoác da thuộc... Nàng đứng không vững, nhưng vị hộ pháp không nhận thấy vì mãi lo cạo râu kỹ lưỡng, sợ bị phạm da mặt. Cạo râu xong, ông thoa xà bong rửa tay trong thau. Ông nói: --- Vén tay áo sơ mi lên! Hilda guộn tay áo, nàng sợ đụng da ông. Tay ông chạm tay nàng, nàng rùng mình. Một mùi rừng bụi mà ông hộ pháp mang theo trong mình xông ra nồng nặc cả căn phòng. Nàng ngửi nó cùng khắp, mùi ấy thấm cả vào tủ bàn, vào thảm, vào tường, không khi nào phai. Mùi ông díng vào áo, vào tóc nàng, dầu nàng có tắm gội giặt rửa cả đời cũng không hết. Ông hộ pháp nói: ---Bây giờ tôi muốn ở yên một mình! Khi Hilda quay lại khóa cửa, thì thấy ông ở trần. Ông đang cởi áo sơ mi , lật ngược phủ đầu, chỉ còn thấy ngực. Nàng là y tá, đã từng thấy cả ngàn ngực đàn ông, nhưng chưa bao giờ thấy một cái ngực như thế. Hilda xuống bết, đứng tựa cửa sổ, ngó xe hơi. Thằng nhỏ con nàng ngủ. Nàng tự hỏi không biết ông đi liền hay ở nghỉ. Nàng muốn lo bữa ăn cho ông. Nhưng nàng lại lắng tai nghe, chờ ông có gọi mà ứng tiếng. Một bà lân cận đi ngang hỏi nàng: ---Quân Nga đã tới, cách đây còn ba ngàn thước. Bà còn ở đây sao? ---Tôi ở đây. Đoạn Hilda tự hỏi tại sao ông hộ pháp không gọi mình. Nàng nóng lòng, không chờ đợi nữa, vội lên phòng gõ cửa và bước vô. Ông hộ pháp mặc lễ phục sĩ quan, ngực đầy huy chương. Hilda đứng lại tỏ vẻ thán phục Hộ pháp mỉm cười. Ông mới cười lần đầu tiên. Trong phòng, thay thế cho mùi gió bụi, mùi chiến tranh và mùi da thuộc, một mùi hoa thơm sực nức tỏa khắp nơi. Ông nói: ---Tôi muốn biết coi bà có phải thật là một phụ nữ Đức hay không? Tôi muốn nhờ bà một việc mà chỉ có phụ nữ Đức mới giúp nổi. ---Tôi sẵn lòng. Chẳng những tôi là phụ nữ Đức, mà chồng tôi còn được thượng cấp.... Hilda muốn thuật chuyện cơ mật của chồng nàng, nhưng liền ngừng bặt. Trên bàn, có khuôn hình hai người đàn bà đẹp. Ngó thấy hình, nàng hết còn can đảm muốn thuật chuyện cơ mật của chồng nữa, chuyện nầy chưa bao giờ nàng nói với ai, nhưng sẵn sàng muốn thuật lại với ông hộ pháp . Song bây giờ, thấy tấm ảnh, nàng lại hối hận đã có ý định trên đây. Ông hộ pháp nói: ---Đây là ảnh vợ và con tôi. Cả hai đều chết. Tôi yêu quý chúng lắm. Nhưng chúng nó lừa dối tôi. Cả vợ và con tôi đều dối gạt tôi. Vợ tôi chết rồi, còn con tôi xiêu lạc nơi nào không biết. Nó lấy một thằng không ra gì, từ đó tôi cầm như nó chết rồi. Hilda nhìn ảnh hai người đàn bà và tự nói thầm:" Còn tôi, thì không bao giờ phản bội, nếu tôi được yêu!" Cạnh ảnh hai người đàn bà, là ảnh của Quốc trưởng Hitler. Ông sĩ quan nói: Và bây giờ Quốc trưởng cũng chết. Nước Đức không còn nữa. Tôi chỉ sống vì họ. Lúc nhỏ, tôi cũng yêu quí ngựa, nhưng đó là mối tình tuổi trẻ. Nay, những ai mà tôi sống đây đều chết cả: vợ tôi, con tôi, Quốc trưởng và Tổ quốc tôi. Bây giờ, đến phiên tôi. Quân Nga sắp tơi đây trong nữa giờ nữa. Trước khi họ đến, tôi muốn làm xong phận sự cuối cùng của đời tôi. Hilda ứa lụy. Nàng tưởng ông sẽ ngủ trong phòng của nàng. Nàng tưởng ông đói và định lo dọn ăn. Bây giờ nàng lại thấy ông mặc nhung phục tốt đẹp, nàng hỏi: ---Tôi sẽ làm những gì ông dặn. Ông muốn đi đâu? ---Tôi không đi đâu nữa hết. Đây là lần đi cuối cùng của tôi trên cõi trần nầy. Bà tưởng tôi sửa soạn ra đi nên mới cạo râu, rửa mặt, thay đổi nhung phục sao? Ông cười và vỗ vai nàng. Nàng hổ thẹn. Cạnh bên ông, Hilda thấy nàng nhỏ bé, thật nhỏ bé, như lúc nàng biết được Moritz đi công cán đặc biệt vậy. Ông nói: ---Bà nhớ kỹ lời tôi dặn nghe! Vả lại, thật giản dị. Nhưng chỉ có phụ nữ Đức mới làm được! Vợ tôi thì không đời nào. Nhưng bà, thì bà làm được. Vợ tôi nhu nhược lắm; nếu nó còn sống, tôi cũng không mượn đến. Với bà thì khác. |
|
#78
|
|||
|
|||
|
Hilda hãnh diện được ông hộ pháp giao phó một chuyện mà ông không nhờ vợ ông làm.
Ông nói: ---Chừng tôi chết rồi, bà kéo thây tôi lôi ra sân đốt đi. Bà sẽ thấy tôi chết tại đây, trên tấm vải lều nầy. Ông hộ pháp trải tấm vải lều nhà binh trên nền nhà. Vải còn mới, phủ cả nền gạch. ---Bà cứ nắm hai chéo vải, kéo tôi ra sân. Lấy hai bình xăng để dưới bàn, đưa cho Hilda, ông nói: ---Đây là dầu xăng. Xăng máy bay. Kéo tôi ra sân rồi đắp vải lại, chế xăng lên. Và quẹt quẹt máy. Ông hộ pháp vẫn cười, móc túi lấy một quẹt máy bằng vàng đưa cho Hilda, và nói: ---Đây là quẹt máy để đốt. Nếu bình xăng thứ nhứt cháy hết, bà chế thêm bình xăng thứ nhì, và đốt nữa. Tôi chắc sẽ không còn gì hết. Quân Nga chỉ tìm thấy tro tàn của tôi mà thôi. Một quân nhân xứng đáng với tên tuổi không để thây mình lọt vào tay kẻ nghịch. Trong lịch sử, quân sĩ Đức đều hành động như thế. Lúc cùng đường, họ phải tự tử, thiêu hủy mình. Quân nghịch chỉ thấy tro đen sì mà thôi! Ông hộ pháp xoa tay. Hilda im lặng , ngó bức ảnh. ---Nếu bà muốn đốt bức ảnh thì cứ quăng vô lửa. Nó sẽ cháy một lượt với thây tôi. Còn bà muốn giữ thì cứ giữ. Nhưng tôi không thấy bà cất để làm gì. Tôi không phải người ở đây. Tôi ở xứ Roumanie. Hilda đứng sững! Nàng đang tưởng tượng thân hình ông hộ pháp nằm dài trên vải lều. Nàng không làm sao tin chuyện ấy có thể xảy ra được. Nàng có cảm tưởng ông là người trường cửu, sinh ra không phải để chết. ---Bà sợ sao? Một phụ nữ Đức không bao giờ sợ, nhứt là hành động cho Tổ Quốc. Tôi tin chắc bà cũng nhìn nhận rằng phụng sự Tổ Quốc là khi làm theo lời trối của một quân nhân. ---Tôi hiểu và tôi không sợ. Nhưng tôi không thể tin những chuyện ấy là sự thật. Tôi không tin quân Nga tới đây. Tôi không tin nước Đức bại trận! ---" Hỏng hết rồi! Thua cả rồi, vô phương cứu chữa!. Đừng quên để súng lục vào bao cho tôi, và thiêu hủy nó một lượt với xác tôi. Một quân nhân phải được chôn hoặc hỏa táng với vỏ khí của họ. Một phút im lặng. Ông hộ pháp ngó mong, tư tưởng chìm trong hư không như chỗ nước sâu không đáy. Ông nói: ---Bây giờ, thế là hết! Hilda ngó lên, tưởng ông tự tử trước mặt nàng, và nàng không thể chịu nổi cảnh tượng ấy. Nhưng ông chưa có dáng điệu muốn tự tử. Ông quay nhìn hình Quốc Trưởng, đứng nghiêm trang chào, tay giơ thẳng lên. Hilda đứng sau ông. Nàng thấy đôi vai và thân mình ông bó gọn trong bộ nhung phục, tay giơ thẳng lên. Ông đứng yên, như pho tượng. Đoạn ông quay lại, ông đưa tay lên, chào nàng, và nói: ---Xin vĩnh biẹt và cám ơn bà bạn! Tôi là Trung úy Iorgu Iordan...Bà khỏi phải lặp lại tên tôi. Hãy hãnh diện về công việc bà sắp làm, thật là danh dự cho một người phụ nữ Đức khi hoàn thành được ý muốn cuối cùng của một quân nhân! Ông siết tay Hilda, siết chặt tay nàng như vĩnh biệt, ròi o bảo: ---Bây giờ tôi muốn ở yên một mình! Khi nghe tiếng súng nổ, hãy trở vô. Vĩnh quyết chào bà! |
|
#79
|
|||
|
|||
|
-----------------------------------106----------------------
Đoàn xe cam nhông đầu tiên của quân Nga lố dạng ở góc đường. Hilda nghe tiếng máy chạy, nơi cửa sổ nhà bếp nàng thấy đằng xa đoàn xe tiến tới. Nàng vội chạy lên phòng ông hộ pháp. Ông đã dặn đừng vô, trước khi nghe súng nổ. Nàng chưa nghe tiếng gì, không dám trái lịnh ông. Xe cam nhông Nga chạy ngioaf đường phố, làm rung rinh mấy vách tường nhà. Hilda không thể chờ đợi được nữa, nàng đâm sợ, lật đật gõ cửa và bước vô phòng. Thây hộ pháp nằm ngửa trên tấm vải lều, sóng sượt giữa căn phòng. Hilda nói thầm:" Sao mình không nghe tiếng súng nổ kia?" Xác nằm ngay ngắn, hình như lúc ông chết mà còn nghiêm chỉnh chào hình Quốc trưởng. Mũ còn đội trên đầu, mặt đã tím ngắt và đường như dính tro bụi. Gò má bên mặt, miệng và mũi có dấu máu nhưng không nhiều, chỉ vài tia máu nhỏ mà thôi. Hilda lượm khẩu súng lục rơi cạnh miệng người chết và để vô bao da, khóa lại. Nàng nghĩ thầm sao ông tự sát mà nàng không nghe tiếng súng nổ. Nàng nắm mấy góc vải phủ lên xác. Trước khi đắp mặt, nàng nhìn lại một lần nữa và nói thầm:" Ta không có cảm tưởng đang ở gần bên người chết. Cảnh chết không làm ta sợ. Ta cũng không thấy thây ma mặc dầu ở kế cận xác chết. Hay là bởi ta đã thấy nhiều người chết quá..." lúc làm việc tại nhà thương!" Nàng đắp mặt lại, mà không đụng người chết. Bây giờ ông hộ pháp cũng như mọi người mà nàng đã gặp. Lúc sống, ông không giống mấy người khác. Nàng nhớ thoáng qua mới đây, ông còn sống, cạo râu, mặc nhung phục. Lúc ấy toàn thân nàng run lên khi đến gần ông. Nhưng chuyện ấy như xa xăm lắm rồi, như đã xảy ra từ mấy chục năm về trước. Nàng như quên tất cả. Bên ngoài, tiếng cam nhông và xe tăng chạy tới. Hilda vụt hoảng hốt, muốn bồng con chạy ngỏ cửa sau vườn, vô trốn trong rừng. Nhưng nhớ lại lời hứa với ông hộ pháp, nàng tự hỏi:" Ta hối hận đã hứa thiêu ông. Nàng không thể lôi xác ông ra vườn, sợ lính Nga trên xe cam nhông và xe tăng chạy ngay trước cửa dòm thấy. ---" Thôi ta phải chờ tới chiều tối! Ta sẽ đem ông ra vườn đốt, rồi bồng con đi trốn!" Hilda ngồi gần xác, không nghĩ ngợi gì nữa. Nhưng nàng lại sợ bị bắt, nếu họ gặp thây trong nhà. Nàng chạy qua phòng bên cạnh, bồng con, trở lại ngồi trên ghế, gần người chết. Nàng tự nghĩ:" Ta không thể thất hứa với lời trối của một quân nhân!" Nàng đóng cửa và khóa lại, định chờ đến trời thật tối. Còn vài giờ nữa thì đêm đến. Nàng muốn coi giờ, nhưng không có đồng hồ. Trực nhớ ông hộ pháp có đeo nơi tay, nàng gở tấm vải lều ra xem để biết coi còn đợi mấy giờ nữa. Lúc ấy, có tiếng gõ cửa. Hilda ôm con vào lòng, không trả lời. Nàng nghe nói tiếng Nga ngoài cửa. Và tiếng gõ cửa dồn dập. Nàng mở cửa sổ trổ ra vườn. " Ta không thể bỏ chạy trốn mà chẳng giữ tròn lời hứa. Moritz " chồng ta" là một anh hùng, ta, ta không có quyền hèn nhát" Hilda mở nút một bình xăng chế lên tấm vải lều. Tiếng bá súng dộng cửa vang đội, cánh cửa gần bong ra. Nàng mở bình xăng thứ nhì, tưới thêm phân nữa. Nàng sợ quân Nga phá bể cửa, nân làm gắp. Rồi lật đật bồng con, chạy lại pjias cửa sổ. Nàng nghĩ thầm: " Ta nhảy ra cửa sổ, liệng quẹt máy cháy trở vô phòng và ông ta sẽ cháy thiêu. Như thế, ta vẫn giữ lời hứa! Trong phòng ngạt mùi xăng. Thằng nhỏ ho. Hilda lật đật quàng chân lên thanh sắt cửa sổ để nhảy ra sân. Lúc ấy quân Nga đã dùng vai tống bật cửa cái. Từ khuông cửa sổ xuống tới mặt đất trong vườn không cao lắm, nàng nhảy thì dễ, nhưng đã thấy lố dạng ba mũ quân Nga nơi cửa sổ rồi. Trong vườn, còn nhiều lính khác. Nàng không thể nhảy được, liền ngó lại cửa cái. Thằng nhỏ ngộp hơi xăng, khóc ré lên. Nàng định nhảy đại, rồi chạy giữa lính Nga, nhưng một bàn tay lòn qua cửa sổ định nắm nàng lại, đã đụng chân nàng. Hilda kêu lên một tiếng, nàng muốn tự vệ. Nàng chỉ có cái quẹt máy cầm tay. Không suy nghĩ, nàng bấm chỗ quẹt như bấm cò súng lục, khi bị chận đánh. Trong khoảng khắc, một làn ánh sáng phựt lên. Thế là hết, nàng không biết gì nữa, thấy tối tăm ảm đạm hơn cảnh u minh hắc ám của đêm trường. Ánh sáng hi vọng không bao giờ trở lại! Ngọn lửa thiêu xác hộ pháp Iordan cũng là ngọn lửa bao trùm luôn cả vợ con Moritz. Và cũng ngọn lửa ấy thiêu hủy tất cả, kho đụn nhà cửa, cùng với tấm ảnh mà ông hộ pháp đem đặt trên bàn lúc nảy, ảnh mẹ Suzanna và ảnh của Suzanna, người vợ trước của Moritz Dầu xăng của ông hộ pháp đem đến vẫn còn cháy, ngọn lửa lên cao ngất trời. Chỉnh sửa lần cuối bởi hoang hon vào 10-06-2009 lúc 09:54 AM |
|
#80
|
|||
|
|||
|
-----------------------------------107------------------------------------
Traian và Eleonora West ngồi trước mặt ông Tham mưu trưởng Brown. Thống đốc quân sự Mỹ tại thành Weimar. Traian nói: ---"Thư ông Thống đốc, chỉ có bấy nhiêu thôi. Ngày 23.08 khi xứ Roumanie xin đình chiến, tôi và vợ tôi bị quân lính Croates đem giam với mấy nhân viên sứ quán Roumanie. " Chúng tôi bị giam theo luật ngoại giao quốc tế trong một khách sạn với mấy người đại diện các nước nghịch. " Rồi xứ Croatie bị đảng viên TiTo chiếm cứ, chúng tôi lại bị dời sang nước Áo, rồi nước Đức, chót hết là nước Tiệp Khắc. " Khi nước Đức đầu hàng, không còn bị ai giam giữ chúng tôi đi qua miền tây. chúng tôi bỏ tất cả để đi qua miền tây" Eleonora thấy lại cả hai trăm cấy số đi bộ, cẳng sưng, bàn chân phồng, nổi mắt cá. Nàng nói: ---Chúng tôi bỏ tất cả, để băng rừng vượt đồng, trốn qua những vùng chiếm cứ của người Mỹ, người Anh hoặc người pháp. Chúng tôi không muốn bị sa vào tay quân Nga hoặc các đảng viên cộng sản. chúng tôi thà tự tử hơn là để bị chúng bắt. Ông thống đốc hỏi: ---Tại sao các người lại sợ quân Nga với đang viên cộng sản. Chỉ có bọn phát xít mới sợ chớ! Quân Nga và đảng viên là đồng minh của chúng tôi. Họ chiến đấu cho cuộc thắng lợi của đồng minh mà! Traian nói: ---Thưa ông Thống đốc, ông không phải là phát xít, nhưng tôi không tin rằng ông bằng lòng để vợ con ông ở trong vùng của quân Cộng sản chiếm đóng, dầu chỉ nội 24 giờ thôi! Không phải gì lý do chánh trị mà chỉ vì sự tàn bạo với sự khủng khiếp của họ gieo rắc. Và tôi tin rằng, cho đến ông nữa, ông cũng không can đảm đi một mình vào vùng đất Nga sô, mà không mặc sắc phục và được hộ tống đàng hoàng. Vậy có công bình chăng, khi ông hỏi chúng tôi, hai kẻ tay không, chẳng có khí giới tự vệ, sao lại đi trốn một đám dã man tàn bạo, võ trang bằng sứng máy tối tân của Mỹ? ---Bây giờ, hai ông bà muốn gì? Chắc chắn là không ra khỏi nước Đức được. Ở đây, ông bà được đối đãi như công dân nước nghịch, và cũng chịu theo chế độ đối với dân chúng Đức, có quyền hạn như họ, và không được gì hơn. Traian nói: ---Thế nghĩa là không có quyền hạn nào cả! Đàn bà Đức ở Weimar phải rửa cầu tiêu trong trại Buchenwald, giặt quần áo mấy tù binh được thả, ít nhứt một lần một tuần. Ông muốn bắt vợ tôi cũng làm công việc đó sao? Eléonora nói tiếp: ---Chúng tôi không phải kẻ nghịch với nước Mỹ và các nước Đồng minh. Chúng tôi bị những nước nghịch với Đồng minh giam cầm cả năm. Và bây giờ chúng tôi đến xin ông cho phép ở một căn phòng nào, trong vùng nầy, hoặc cấp cho giấy tờ để có phương tiện đi nơi khác, nếu chúng tôi không được cư trú tại đây. Chúng tôi đang ở ngoài đường, không biết ăn đâu, ngủ đâu, không thể tắm gọi gì được. Người ta cấm chúng tôi ở đây và cũng cấm chúng tôi đi nơi khác. Viên thống đốc nói: ---Ông bà là công dân nước nghịch. Sự hiện diện của ông bà không cần ích cho gì cho tôi. Có phải giấy thông hành của ông bà do xứ Roumanie cấp không? Vậy quả ông bà là kẻ nghịch. Eléonora nói: ---nhưng xứ Roumanie chiến đấu mười tháng nay, bên cạnh Đồng Minh, chống với Đức. Và ông biết rõ việc ấy, cũng như tôi. Tám chục ngàn binh sĩ xứ roumanie chết vì quyền lợi Đồng minh. Những người chiến đấu bên cạnh các ông lại là kẻ nghịch các ông sao? Tham mưu trưởng Brown nói: ---" Xứ Roumanie là nước nghịch" Ông kéo hộc tủ lấy tờ giấy ra đọc to " những nước nghịch: Roumanie, Hongrie, Finlande, Đức, Nhật Ý. Như vậy là rành rẽ lắm rồi, phải không? Ông bà là kẻ nghịch của Mỹ quốc!" Traian đứng dậy, Eléonora van lơn, ngó ông Thống đốc nói: ---Ông không có đọc báo thấy xứ Roumanie chiến đấu bên cạnh Đồng minh từ một năm nay sao? Giấy tờ của chúng tôi biên rõ bị quân Đức cầm tù, không đủ chúng minh với ông sao? Chúng tôi không phải là kẻ nghịch. ---Nếu thật như vậy nữa, tôi cũng không quan tâm. Những điều khoản tôi nhận để thi hành định rõ dân Roumain là kẻ nghịch của Mỹ quốc. Tôi đã mất nhiều thì giờ bàn cãi với bà rồi. Bà là người nghịch của tôi, người nghịch của tôi, bà nghe chớ! Nếu tôi bị sa vào tay bà, tất bà ra lịnh bắn tôi, chớ không ngồi mà cãi như tôi đâu. Chuyện tôi vừa làm đây là bất hợp pháp. Và tôi không lặp lại nữa. Không ai đi cãi với kẻ nghịch bao giờ! Tham mưu trưởng Brown, Thống đốc quân sự thành Weimar giận xanh mặt. Ông không thèm đáp lại lời chào của Traian và Eléonora. Xuống nấc thang lầu, Traian nói: ---Tây phương là vậy đó em à! Họ không quan tâm đến sự trạng và con người. Họ bao gồm và nhứt luật tất cả, hị chỉ tuân theo luật lệ mà thôi. Nora nói:---Em không đi được nữa! Traian cầm tay nàng dùi đi. Nàng dựa vào vai chàng, khóc ròng và nói: ---Chúng ta đi hai trăm cây số ngàn để cầu cứu họ. Nhưng bây giờ chỉ là công cóc ---Đừng hối tiếc em à! Ta tránh xa được cảnh kinh khủng của Nga sô. Ta chạy khỏi là may lắm rồi. con người không còn ở đâu được nữa bây giờ. Quả địa cầu hết còn là sở hữu của con người |
![]() |
| Đang xem chủ đề này: 1 (0 thành viên và 1 khách) | |
| Công cụ | |
|
|