Diễn đàn X-Cafe    

Quay Lại   Diễn đàn X-Cafe > IV. Góc thành viên > Giao lưu - Thư giãn

Trả lời
 
Công cụ
  #521  
Cũ 07-02-2009, 04:12 AM
nuocmua nuocmua is offline
Thành viên chính thức
 
Tham gia ngày: Dec 2007
Địa điểm: Thung Lũng Hoa Vàng
Bài viết: 1,328
Cảm ơn vì bài viết: 907
Được cảm ơn 698 lần trong 380 bài viết
nuocmua is on a distinguished road
nuocmua thì thích tự xưng làm chuyên gia, chớ không phải chuyên gia có người công nhận đâu. Ý sơ sơ bác FNguyen và chembam có nói qua rồi, home-schooling chỉ dành cho tiểu học và trung học. Lên đại học dạo này có nhiều chương trình học từ xa, nhưng vẫn còn ít, chất lượng cũng khó nói.

Vấn đề mà anh taxi muốn hỏi đúng ra là chất lượng của học ở nhà được quản lý ra sao, và sau này các trường đại học sẽ đánh giá, xét tuyển học sinh học kiểu home-schooling như thế nào.

Các tiểu bang ở Mỹ đều có các tiêu chuẩn quản lý khác nhau, nhưng California thường có tiêu chuẩn rất kỹ. nuocmua cũng chỉ biết ở California, nên sẽ nói về luật, các tiểu bang khác sẽ có khác biệt, nhưng thường người ta cũng hay dựa vô các tiêu chuẩn do California tiên phong. Ở California, cha mẹ có thể cho con cái học ở nhà theo 4 cách:

1. Lập ra 1 trường tư tại nhà. Theo cách này cha mẹ phải thỏa mãn tất cả các luật về trường tư, như điều kiện tài chính, cơ sở vật chất, khả năng dạy của thầy cô (cha mẹ,) khả năng lưu trữ hồ sơ học bạ, giấy tờ của từng học sinh, từng thầy cô. Chương trình học, tài liệu, phưong pháp giáo dục, hay thi cử không bắt buộc, nhưng tiểu bang có yêu cầu, từ lớp 1 đến lớp 6 phải có các môn: văn chương, toán, khoa học xã hội, khoa học, nghệ thuật, y tế, và rèn luyện sức khỏe. Từ lớp 7 đến 12 ngoài các môn học trên cân` phải có thêm: ngoại ngữ, khoa học ứng dụng, dạy nghề, và lái xe. Muốn theo cách này cha mẹ thường phải có hiểu biết rất rộng, đầu tư toàn thì giờ, hoặc liên kết với nhiều cha mẹ khác mới có khả năng cung cấp đầy đủ kiến thức.

2. Theo học trong chương trình tự học của một trường tư lập đang hoạt động. Theo các này cha mẹ đóng học phí cho trường và nhận chương trình học, tài liệu do trường cung cấp. Cha Mẹ cũng sẽ được trường hướng dẩn, huấn luyện các phương pháp giảng dạy theo phương pháp của từng trường. Cách này là cách được nhiều người theo nhứt, vì các vấn đề liên quan đến pháp lý hay chương trình học đã được trường lo liệu.

3. Theo học trong chương trình tự học của các trường công lập. Cách này cũng giống như cách 2 nhưng học phí bớt hơn. Khi chọn cách 3, cha mẹ phải có một hợp đồng với học khu chấp nhận cho học khu ra điều kiện thi cử cho con em. Chương trình học theo đúng giáo trình của tiểu bang và không có giảng dạy về tôn giáo trong giờ học. Học sinh theo các chương trình này thường đã lớn tuổi, bỏ học vài năm bây giờ muốn trở lại học cho có bằng tốt nghiệp trung học, hay nhiều dân di cư cũng học theo cách này vì ít bị ràng buộc thời gian, có thì giờ đi làm.

4. Học riêng từng môn, từng cấp lớp. Ít nghe nói đến vì học sinh vẫn phải đăng ký học tại các trường tư lập, hay công lập. Nếu cha mẹ có chứng chỉ của tiểu bang có khả năng dạy môn nào, cấp lớp nào thì cha mẹ có thể tự dạy và nộp đơn miễn học cho con trong môn đó, cấp lớp đó. Ví dụ, nuocmua có chứng chỉ dạy môn Giáo Dục Công Dân, lớp 6; nuocmua có thể tự dạy con môn này nhưng phải dạy ít nhứt 3 tiếng mỗi ngày cho 175 ngày trong năm, và 3 tiếng đó phải từ 8 giờ sáng đến 4 giờ chiều. Sau đó nộp đơn chứng nhận con nuocmua đã có học môn Giáo Dục Công Dân cho lớp 6, và không phải học lại trong trường. Nếu cha mẹ có khả năng mướn thầy cô cho tất cả các môn yêu cầu như trong cách 1 cho toàn bộ 12 năm, con cái cũng có thể không cần đến trường.

Sau này khi nộp đơn vô các trường đại học, học sinh học theo các chương trình home-schooling vẫn nộp đơn bình thường, có học bạ do cha mẹ (cách 1, 4) hay do các trường cấp, không cần phải có bằng tốt nghiệp trung học của tiểu bang. Nếu muốn, học sinh có thể đăng ký thi bằng tương đương GED (General Education Development) hay ở California có CHSPE (California High School Proficiency Exam). Ngoài ra các trường đại học còn sử dụng bảng điểm của các kỳ thi SAT, ACT, AP cho tất cả sinh viên nộp đơn, và các học sinh home-school đều có thể dự thi để dể so sánh, duyệt tuyển. Các chương trình đào tạo sau cử nhân thường ít đòi hỏi học bạ trung tiểu học, mà chỉ yêu cầu học bạ cử nhân và các môn thi khác như LSAT, GMAT, MCAT, GRE, nên lúc đó không còn phân biệt học sinh học ở trường, hay học sinh học ở nhà nữa.

Chỉnh sửa lần cuối bởi nuocmua vào 07-02-2009 lúc 10:36 AM
Trả lời kèm trích dẫn từ bài viết  này
Có 4 thành viên cảm ơn nuocmua vì bài viết có giá trị:
  #522  
Cũ 14-02-2009, 10:08 AM
Taxi810 Taxi810 is offline
Thành viên chính thức
 
Tham gia ngày: Feb 2008
Bài viết: 645
Cảm ơn vì bài viết: 414
Được cảm ơn 1,501 lần trong 347 bài viết
Taxi810 is on a distinguished road
Bác nuocmua,

Như bác và các bác khác đã giải thích. Cách tuyển lựa cảnh sát ở Mỹ là do dân bầu lên, tôi thấy như rât hay nhưng vấn đề là nghề cảnh sát là một nghề đặc thù, cần phải có nghiệp vụ chuyên môn, cảnh sát do dân bầu lên thì họ những điều kiện này không. Tôi có xem một phim Mỹ thấy nhân vật chính là anh chàng cựu binh được dân bầu làm cảnh sát trưởng ở một thị trân nhỏ và anh chàng này dùng một khúc gỗ để làm vũ khí trừ gian diệt bạo. Tôi thây nêu là mấy vụ lặt vặt thì cảnh sát kiểu đó còn xử lý được, chứ còn những vụ lớn như xảy ra án mạng hoặc các vấn đề hình sự phức tạp thì khó nhỉ. Bác giải thích tiếp giùm cho.

Lại kể chuyện linh tinh cho khỏi lạc đề.

Nhà tôi nằm ngay trong ngõ chợ.

Ngày trước, cái chợ này nằm mãi ngoài đường kia, nhưng chính quyền cứ cấm đầu cấm đuôi mãi, có những hôm đuổi người bán hàng và khách mua hàng chạy tán loạn, chả khác chạy giặc là mấy. Rồi người bán hàng và người đi chợ rủ nhau vào cái ngõ hẹp để trao đổi mua bán cho yên tâm. Lâu dần ở đây lại biến thành chợ tạm, nói là chợ tạm nhưng đông hơn chợ chính được xây khang trang hai tầng hẳn hoi. Cái chợ tạm bắt đầu từ 4, 5h sáng cho đến quãng 10h sáng thì tan. Các loại thực phẩm thịt cá, rau củ quả cứ gọi tươi giãy đành đạch, lại có quyền mặc cả thoải mái. Nói thực, tâm lý các bà nội trợ Vietnam đi mua hàng mà không được mặc cả thì không khoái lắm. Những thứ này của dân các tỉnh lân cận và vùng ngoại ô mang vào, họ quyết bán cho hết trong buổi chợ hôm đó nên sẽ không có chuyện đem hàng ế về. Nếu ế, họ sẽ đi gõ cửa từng nhà trong khu phố để mời mua nốt. Lắm lúc thấy chuông cửa lật đật ra mở thì lại thấy một chị nhà quê chào mời mua con cá hoặc miếng thịt, mớ rau. Một ngày mở của mấy bận như thế, lắm lúc cũng bực mình, định mắng cho mấy câu nhưng nghĩ lại biết đâu giờ này mấy bà chị dưới quê cũng đi mời chào người ta như thế này nên đành nhịn không dám nặng lời nữa mà gọi vợ ra giải quyết.

Hôm nọ, ngày nghỉ, tôi lang thang ra chợ để thư giãn, vì xem cái cảnh mua bán của dân Vietnam là rất thú vị, rất con người. Tôi chợt thấy mấy cô gái ăn mặc sành điệu, tóc tai thời thượng đang mua hàng, nhìn kỹ thì hóa ra là các cô nhân viên của nhà hàng Karaoke và Sauna ở gần đó, còn được gọi là cave. Mấy chị bán hàng đon đả chào mời, còn những cô gái kia thì mua hàng phóng tay, rất thuận mua vừa bán. Bất giác, tôi ngẫm nghĩ, thời buổi bây giờ cứ có tiền là được tôn trọng cho dù xuất xứ đồng tiền đó từ đâu mà ra, còn không có tiền thì chớ có nỏ mồm mà thiên hạ nó đập dép vào mặt. Thật là điên đảo chả biết đường nào mà lần.

Còn nhớ ngày xưa, cái ngày mà tôi còn ở trong ngôi làng đầy chất phong kiến và bảo thủ của Bắc bộ. Ở làng bên, cùng xã với tôi, có một chị hơn tôi 3 tuổi. Tôi biết vậy vì tôi và chị ta học cùng trường, ngày tôi học lớp vỡ lòng thì chị ta học lớp 4. Năm chị ta tốt nghiệp trung học (tốt nghiệp thật sự, chứ chả như ai đó làm hoa hậu rồi mà vẫn chưa có mảnh bằng trung học để lận lưng) thì tôi bắt đầu vào cấp 3. Nói chung, nhan sắc thì chị cũng trung bình khá thôi nhưng được cái dáng người khỏi chê, cao ráo, da trắng ngần, mắt lonh lanh, ngực nở hông to, nét đặc trưng của con gái Bắc bộ. Tuy vậy, nhưng chị ta là người bạc phận. Năm ấy chả hiểu ăn ở với ai mà chị ta lại có mang, còn gọi là chửa hoang ấy. Nếu trước đấy thì phải là gọt tóc bôi vôi, đóng bè chuối thả trôi sông. Nhưng thời cuộc đã thay đổi, chó ngựa lên xuống vài bận thì cái tục ấy không còn nữa. Tuy cái hủ tục không còn nữa nhưng lời dèm pha thì vẫn ác khẩu, cay độc như ngày nào. Lời lẽ bóng gió, lườm nguýt, nhổ nước bọt ... đủ kiểu, đều được dành cho chị kia. Đang giữa trưa yên ả thì đám người lớn lại xui đám trẻ con đi quanh nhà chị ta, vừa gõ mõ vừa hát những câu hát chế giễu sự hư hỏng của người con gái. Gia đình chị ta khổ sở trăm bề nên bắt chị ta uống thuốc để cái thai ấy nó ra, rồi bắt chị ta khai thằng quất ngựa truy phong kia là ai nhưng chị ta một mực cắn răng không nghe theo và cũng không khai ra thằng họ Sở. Chín tháng mười ngày, chị ta sinh nở được một thằng con giai. Mà đúng là giời đày, đã cái giống người ta nguyền rủa thì lại rất khỏe mạnh, vừa chào đời đã khóc váng nhà, lại cân nặng hơn ba cân, thời ấy hơn ba cân là kỷ lục. Và kết quả những mối tình vụng trộm thường là con trai, thế mới lạ. Đẻ xong, ở cữ được hơn tháng thì bố mẹ ruột chị ta vì không chịu được điều tiếng nên lấy lót lá dắt tay chị ta ra khỏi nhà. Cho chị ta một mái nhà gianh, đúng hơn là túp lều ngoài đồng, để hai mẹ con chị ta ở đấy, rồi thì sống chết mặc bây, cả họ coi như là từ mặt.

18, 19 tuổi đầu lại có con nhỏ, biết làm gì mà sống, chết thì chả chết được vì còn con nhỏ. Thế là đành nhắm mắt đưa chân, chị ta lên chỗ ngã ba Thị xã để bán thân nuôi miệng hay còn gọi là làm gái bán hoa. Gái bán hoa chỉ là mỹ từ trong văn học thôi, chứ dân gian, nhất là người nhà quê họ gọi là con đĩ, con phò, con bớp. Cay nghiệt nhất là từ con bớp, chả còn một chút phẩm hạnh nào cho người phụ nữ bị gọi bằng cái hỗn danh này.

Lại nói về chị kia, từ ngày chị ta làm phò làm bớp để nuôi thân và nuôi con thì dân làng vốn đã khinh bỉ rẻ rúng chị ta thì nay lại càng coi chị ta như một thứ vứt đi, như một thứ hủi. Không ai trò chuyện, không ai chơi bời, không ai mua bán với chị ta một thứ gì cả. Ví dụ có cái gì đang cần kíp phải chạy ra chợ làng mua thì y như rằng lại nghe tiếng chì tiếng bấc cạnh khóe của các bà bán hàng và nếu có bán cho cái gì thì các bà bán hàng cứ vứt toẹt trước mặt, chứ chả đưa tận tay đàng hoàng, chả khác nào đi ăn xin vậy. Khi bán xong rồi thì các bà lại bày cái trò đốt vía. Thật là chả phải là con người với nhau nữa. Bọn gái làng thì khỏi nói rồi, lúc nào cũng ra vẻ cành cao, đoan trang thùy mị nên cái hạng như chị ta đừng có mon men đến gần. Còn bọn trai làng thì xem chị ta như một đề tài tình dục để bàn tán mỗi khi chị ta xuất hiện.

Vì chả ai mua bán với chị ta cái gì nên những thứ như gạo, mắm, muối, thịt cá ... chị ta đều phải lên chợ thị xã mới mua được. Muốn lên chợ thị xã thì lại đi qua làng của tôi, một cái làng thủ cựu đến cực đoan. Trẻ con cứ đứng một đám ở đầu làng, hễ thấy chị ta đi xe ngang qua là lại kêu toáng lên: "A. con bớp, con bớp, con bớp ....chúng mày ơi! con bớp đây này! ..." Người lớn cũng nghe nhưng chả thèm có ý kiến gì thế là lũ trẻ được thể càng làm già, có hôm chúng còn lấy vung xoong làm chũm chọe khua gõ ầm ĩ để phụ họa cho những tiếng kêu của chúng. Cho tới một hôm, chắc là chịu hết nổi rồi, chi ta dừng phắt xe lại đuổi theo mấy đứa nhỏ, trong đó có hai đứa cháu con ông cả của tôi, hai đứa nhỏ chạy vào nhà, lúc đó tôi đang giai đoạn ôn thi đại học nên vẫn đọc sách ở nhà. Thấy chị ta vào đến sân nên tôi chạy ra hỏi xem có chuyện gì. Nghe chị ta kể lại sự tình tôi bèn quát mấy đứa nhỏ vài câu. Bình thường như người khác thì tôi đã mời vào nhà uống nước rồi, nhưng với chị này thì tôi lúng túng chả biết nên làm thế nào cho tiện. Thấy vậy chị ta bảo luôn: "Thôi cậu cứ học tiếp đi, tôi đi về đây", rồi chi ta quay lưng đi thẳng. Tôi muốn dừng chị ta lại để hỏi chuyện vài câu nhưng lại loáng thoáng những gương mặt hàng xóm sau tường bao nên thôi. Để chị ta đi như vậy tôi cũng thấy rất áy náy. Quả nhiên tôi đoán không sai, đã có người chạy đi mách với mẹ tôi là tôi đã nói chuyện qua lại với chi kia. May mà mẹ tôi là người hiểu lý lẽ, bố tôi mất sớm, một mình bà nuôi bảy anh chị em từ lúc suýt soát 40 tuổi đến giờ nên bà cũng hiểu nỗi khổ của người phụ nữ nuôi con một mình. Hôm đó, bà chỉ cằn nhằn tôi là nên giữ ý tứ với xóm giềng rồi thôi.

Sau này, khi tôi đang học trường taxi nghe đâu hai mẹ con chị ấy lên Việt Trì-Phú Thọ để sinh sống. Từ đó cũng bặt vô âm tín, chả nghe nói về chị ta nữa.

Nói lại chuyện này để thấy rằng, chỉ trong một thời gian mà cách đánh giá về đạo đức, về phẩm hạnh của người ta lại khác nhau như vậy.

Chỉnh sửa lần cuối bởi Taxi810 vào 14-02-2009 lúc 12:33 PM
Trả lời kèm trích dẫn từ bài viết  này
Có 7 thành viên cảm ơn Taxi810 vì bài viết có giá trị:
  #523  
Cũ 14-02-2009, 11:05 AM
khha4113 khha4113 is offline
Thành viên chính thức
 
Tham gia ngày: Oct 2007
Bài viết: 83
Cảm ơn vì bài viết: 16
Được cảm ơn 38 lần trong 24 bài viết
khha4113 is on a distinguished road
Trích:
Taxi810 viết: Xem bài viết
Bác nuocmua,

Như bác và các bác khác đã giải thích. Cách tuyển lựa cảnh sát ở Mỹ là do dân bầu lên, tôi thấy như rât hay nhưng vấn đề là nghề cảnh sát là một nghề đặc thù, cần phải có nghiệp vụ chuyên môn, cảnh sát do dân bầu lên thì họ những điều kiện này không. Tôi có xem một phim Mỹ thấy nhân vật chính là anh chàng cựu binh được dân bầu làm cảnh sát trưởng ở một thị trân nhỏ và anh chàng này dùng một khúc gỗ để làm vũ khí trừ gian diệt bạo. Tôi thây nêu là mấy vụ lặt vặt thì cảnh sát kiểu đó còn xử lý được, chứ còn những vụ lớn như xảy ra án mạng hoặc các vấn đề hình sự phức tạp thì khó nhỉ. Bác giải thích tiếp giùm cho.
Phim bác coi do The Rock thủ diễn chỉ nói lên 1 phần trong đó có những thứ khó có thật (phim đó nói về 1 town nhỏ tương tự như 1 làng của VN nên kô có những ban ngành chi tiết như 1 thành phố) vì cảnh sát Mỹ mặc dù do dân bầu, thật ra chỉ người đứng đầu như police chief hay sheriff còn sau đó họ mới mướn những cảnh sát chuyên nghiệp (từ Police Academy ra) và chức vụ (rank) như sergeant, detective, lieutenant hay captain chứ kô phải cứ muốn làm cảnh sát là được.
__________________
I've still missed my ex-wife, but my aim is getting better!
Trả lời kèm trích dẫn từ bài viết  này
Có 2 thành viên cảm ơn khha4113 vì bài viết có giá trị:
  #524  
Cũ 14-02-2009, 11:52 AM
bêbaxu bêbaxu is offline
Thành viên chính thức
 
Tham gia ngày: Sep 2008
Bài viết: 446
Cảm ơn vì bài viết: 362
Được cảm ơn 526 lần trong 194 bài viết
bêbaxu is on a distinguished road
Cay đắng nhất là đoạn này, đúng là thời cuộc đảo điên:

Trích:
Taxi810 viết: Xem bài viết
Hôm nọ, ngày nghỉ, tôi lang thang ra chợ để thư giãn, vì xem cái cảnh mua bán của dân Vietnam là rất thú vị, rất con người. Tôi chợt thấy mấy cô gái ăn mặc sành điệu, tóc tai thời thượng đang mua hàng, nhìn kỹ thì hóa ra là các cô nhân viên của nhà hàng Karaoke và Sauna ở gần đó, còn được gọi là cave. Mấy chị bán hàng đon đả chào mời, còn những cô gái kia thì mua hàng phóng tay, rất thuận mua vừa bán. Bất giác, tôi ngẫm nghĩ, thời buổi bây giờ cứ có tiền là được tôn trọng cho dù xuất xứ đồng tiền đó từ đâu mà ra, còn không có tiền thì chớ có nỏ mồm mà thiên hạ nó đập dép vào mặt. Thật là điên đảo chả biết đường nào mà lần.

“Bớp” là bò (boeuf) hả bác Xi? Cũng giống như “Ngựa người, người ngựa” của bác Nguyễn Công Hoan chắc?
Trả lời kèm trích dẫn từ bài viết  này
  #525  
Cũ 14-02-2009, 07:55 PM
NuocNon's Avatar
NuocNon NuocNon is offline
Thành viên chính thức
 
Tham gia ngày: Dec 2007
Bài viết: 3,068
Cảm ơn vì bài viết: 6,870
Được cảm ơn 2,061 lần trong 1,011 bài viết
NuocNon is on a distinguished road
Trích:
bêbaxu viết: Xem bài viết
... “Bớp” là bò (boeuf) hả bác Xi? Cũng giống như “Ngựa người, người ngựa” của bác Nguyễn Công Hoan chắc?
Nhà em cũng đoán bớp là bò, không biết đúng khôg nữa!

Bác Taxi kể chuyện bằng cái giọng nhẹ nhàng, tự nhiên và chân chất, không thấy chút "lên gân" nào... nhưng nói thiệt nhiều lần đọc bài của bác mà nhà em muốn bật khóc!

Bác... "nhân bản" lắm, bác Xi ạ!
__________________
Vô khả, vô bất khả
Trả lời kèm trích dẫn từ bài viết  này
  #526  
Cũ 14-02-2009, 08:41 PM
neofob's Avatar
neofob neofob is offline
Thành viên chính thức
 
Tham gia ngày: Aug 2007
Địa điểm: Virgina, U.S.A.
Bài viết: 1,726
Cảm ơn vì bài viết: 720
Được cảm ơn 488 lần trong 325 bài viết
neofob is on a distinguished road
Tùy theo tiểu bang nhưng đối với tiểu bang Virginia thì anh phải kinh
qua Học Viện Cảnh Sát thì mới được ứng cử cho chức Sheriff.

Ngay cả sinh viên ra trường có bằng ĐH cũng phải qua trường
Police Academy nếu muốn làm cảnh sát.

Trích:
khha4113 viết: Xem bài viết
Phim bác coi do The Rock thủ diễn chỉ nói lên 1 phần trong đó có những thứ khó có thật (phim đó nói về 1 town nhỏ tương tự như 1 làng của VN nên kô có những ban ngành chi tiết như 1 thành phố) vì cảnh sát Mỹ mặc dù do dân bầu, thật ra chỉ người đứng đầu như police chief hay sheriff còn sau đó họ mới mướn những cảnh sát chuyên nghiệp (từ Police Academy ra) và chức vụ (rank) như sergeant, detective, lieutenant hay captain chứ kô phải cứ muốn làm cảnh sát là được.
__________________
Ut Prosim
Trả lời kèm trích dẫn từ bài viết  này
Có 1 thành viên cảm ơn neofob vì bài viết có giá trị:
  #527  
Cũ 15-02-2009, 04:12 PM
nuocmua nuocmua is offline
Thành viên chính thức
 
Tham gia ngày: Dec 2007
Địa điểm: Thung Lũng Hoa Vàng
Bài viết: 1,328
Cảm ơn vì bài viết: 907
Được cảm ơn 698 lần trong 380 bài viết
nuocmua is on a distinguished road
Anh Taxi,

Đúng ra chỉ có Sheriff (cảnh sát trưởng của quật hạt) mới là dân bầu, còn lãnh đạo cảnh sát ở các ty cảnh sát các thành phố đều là chức vụ cử ra. Cảnh sát liên bang, hay tiểu bang khác nữa, nhưng bửa nay nói về cảnh sát thành phố trước.

Chức thị trưởng thành phố là do dân bầu và giao cho quyền đề cử cảnh sát. Thường thị trưởng cử một hội đồng cảnh sát (police commissioner) có thể một hay vài người, và được hội đồng thành phố xét duyệt, chấp nhận. Những người này có thể là cảnh sát về hưu, hoặc người thường thôi. Nhiệm vụ của họ là quản lý ty cảnh sát về nhân lực và quyền hạn, chớ không phải về nghiệp vụ. Police Commissioner ở nhiều thành phố như New York, Los Angeles, San Francisco có hàm tướng 5 sao, nếu họ là cựu cảnh sát thì họ có thể có quyền hạn cảnh sát, còn không thì chỉ có quyền dân sự.

Những người police commissioner này mới "mướn" cảnh sát trưởng (police chief - hàm tướng 4 sao). Ông này là cảnh sát chuyên nghiệp, thường trong nghề ít nhứt cũng 3-4 chục năm. Nói là mướn bởi ông police chief có thể được chọn từ trong hàng ngũ cảnh sát của ty, hay từ các ty khác, khi police commissioner đăng biển kiếm người, ai có đủ kinh nghiệm hay yêu cầu thì cứ nộp đơn.

Tuy là chức vụ được "mướn" hay đề cử, cảnh sát trưởng không báo cáo trách nhiệm riêng cho ông thị trưởng hay police commissioner thành ra quyền lực được kiểm soát. Thị trưởng phạm luật thì cảnh sát bắt, police commissioner phạm luật, cảnh sát cũng bắt, mà cảnh sát trưởng phạm luật, cảnh sát cũng bắt luôn, không có chờ lệnh ai hết. (Nói đơn giản vậy, tuy nhiên cũng có đấu đá, có cân nhắc chớ không phải không, nhưng ai có phạm luật đều phải trả lời trước pháp luật)

Còn vô nghề cảnh sát ở đây thì yêu cầu thông dụng là dưới 35 tuổi, công dân Mỹ, học xong ít nhứt năm đầu ở các đại học dân sự. Sau khi qua tuyển về sức khỏe, hồ sơ tội phạm mà đạt yêu cầu thì dự học khóa "đào tạo cảnh sát" police academy 18 tháng về nghiệp vụ cũng như hành xử. Sau khi tốt nghiệp có bằng Peace Officer (nhân viên gìn giử hoà bình) Cảnh sát hàng năm đều phải học thêm các lớp huấn luyện nhiệp vụ và tâm lý hành xử, cũng như tâm lý, văn hóa của các sắc dân trong thành phố nữa.
Trả lời kèm trích dẫn từ bài viết  này
Có 2 thành viên cảm ơn nuocmua vì bài viết có giá trị:
  #528  
Cũ 19-02-2009, 11:52 PM
muucdong muucdong is offline
Thành viên chính thức
 
Tham gia ngày: Nov 2007
Bài viết: 930
Cảm ơn vì bài viết: 1,033
Được cảm ơn 354 lần trong 207 bài viết
muucdong is on a distinguished road
md đọc bài của bác Taxi về chuyện đối xử của bác với ông cựu chiến binh VNCH mãn tù tự dưng nghĩ lại cái lúc đi vượt biên tại ngã ba Lộ Tẻ

ở đây có bác nào từng đi vượt biên qua ngã đó không ?
Trả lời kèm trích dẫn từ bài viết  này
  #529  
Cũ 22-02-2009, 10:03 AM
Taxi810 Taxi810 is offline
Thành viên chính thức
 
Tham gia ngày: Feb 2008
Bài viết: 645
Cảm ơn vì bài viết: 414
Được cảm ơn 1,501 lần trong 347 bài viết
Taxi810 is on a distinguished road
Thứ sáu cuối tuần, đang định tan làm về sớm để phụ vợ nấu cơm thì nhận được điện thoại của thằng bạn rủ rê sang nhà nó nhậu. Từ hôm Tết tới nay cứ nhậu lu bù suốt ngày nên nghe nó rủ nhậu mà lòng hơi ngán, bèn hỏi vặn lại là nhậu món gì. Nó nói luôn: "Nhậu với tràng lợn chấm mắm tôm, tao vừa mang từ quê lên, ngon lắm!". Nghe hấp dẫn, tôi vọt qua ngay. Thằng bạn này ngày xưa cùng đơn vị với tôi, hết chiến tranh (biên giới) là nó giải ngũ luôn, nó về cưới vợ và làm nghề sửa chữa điện tử điện lạnh. Cuộc sống không giàu có gì nhưng cũng chả túng bấn. Quê nó Hải Dương, nó cái tính cũng giống tôi là hay lọ mọ về quê để tha lôi các thứ của nhà quê lên thành phố. Với nó thì lợn gà, thóc lúa, rau cỏ ...cái gì cũng phải từ nhà quê mới ngon.

Qua tới nơi, thấy mấy thầy trò nhà nó (nó có mấy thợ học việc)đang lúi húi sửa chữa cái tủ lạnh cuối cùng trong ngày cho khách hàng. Thấy tôi, nó mừng rỡ: "Ông đây rồi, may quá! Ông giúp tôi chạy ra cửa hàng bán thuốc tây mua cho cái ống tiêm. Tôi bảo mấy thằng quỷ này(thợ học việc) từ bấy đến giờ nhưng chả đứa nào chịu đi cả". Tôi vặn lại: "Mày cần ống tiêm để làm gì? Chúng nó không đi thì mày đi chứ sao mày bắt tao đi. Mà tại sao chúng nó lại không đi?" Nó trả lời: "Tôi mà đi được thì cần nhờ ông nữa. Cần ống tiêm là để tôi bơm dầu vào block khi nạp ga. Mà ông cũng biết đấy, tình hình nghiện ngập bây giờ nó nhiều như rươi và chỉ có bọn nghiện mới hay đi mua ống tiêm. Mấy thằng lính của tôi nó mà ra cửa hàng mua ống tiêm thì người ta lại tưởng chúng nó là nghiện. Chúng nó đang là thanh niên trai tráng nên ngượng lắm, chúng nó bảo có đánh chết nó cũng không đi mua ống tiêm. Còn tôi thì ông biết rồi, cứ gầy lẻo khẻo thế này mà đi mua ống tiêm thì chả bõ cho thiên hạ thối mồm lại bảo tôi nghiện nặng ngay. Mà mang tiếng là nghiện thì có ma nó mang đồ đến sửa nữa. Ông thương tình đi hộ tôi một tẹo". Tôi vặn tiếp:"Thế tao đi mua thì người vẫn tưởng tao nghiện thì sao? Với lại thường ngày thì mày nhờ ai?" Trả lời:" Thường ngày tôi nhờ vợ hay bọn trẻ con nhưng nay chúng nó đi vắng hết rồi. Ông thì to khỏe như thế này và mặc đồ bộ đội có quân hàm quân hiệu chỉnh tề thì ai dám nghĩ ông là nghiện" Tôi làu bàu mấy thầy trò nhà nó vài câu rồi dắt xe đi mua hộ bọn nó.

Khi ngồi nhậu, mấy đứa học việc kể thêm: "Bây giờ lắm cái phải đề phòng lắm chú ạ. Bọn cháu đi về quê bằng xe khách, khi ngồi trên xe hiu hiu buồn ngủ muốn ngáp một cái thật to nhưng chả dám ngáp, vì sợ mọi người xung quanh lại nghĩ là mình bị nghiện, lại phải lén lút ngáp, mà lén lút ngáp như thế chẳng may có ai nhìn thấy lại càng tưởng mình nghiện nên mới giấu diếm. Khổ lắm chú ạ".

Trên đường về nhà, tôi ngẫm nghĩ mà thấy buồn cười, thiên hạ bây giờ chả được vô tư như ngày trước nữa rồi. Từ nay, tôi cũng phải chú ý kẻo thiên hạ lại nghĩ rằng mình cũng nghiện thì toi.
Trả lời kèm trích dẫn từ bài viết  này
Có 6 thành viên cảm ơn Taxi810 vì bài viết có giá trị:
  #530  
Cũ 22-02-2009, 10:12 AM
NimarxNijesus's Avatar
NimarxNijesus NimarxNijesus is offline
Đã đi xa
 
Tham gia ngày: Nov 2006
Bài viết: 3,949
Cảm ơn vì bài viết: 1,206
Được cảm ơn 1,649 lần trong 964 bài viết
NimarxNijesus is on a distinguished road
Trích:
Taxi810 viết: Xem bài viết
Thấy tôi, nó mừng rỡ: "Ông đây rồi, may quá! Ông giúp tôi chạy ra cửa hàng bán thuốc tây mua cho cái ống tiêm. Tôi bảo mấy thằng quỷ này(thợ học việc) từ bấy đến giờ nhưng chả đứa nào chịu đi cả". Tôi vặn lại: "Mày cần ống tiêm để làm gì? Chúng nó không đi thì mày đi chứ sao mày bắt tao đi. Mà tại sao chúng nó lại không đi?" Nó trả lời: "Tôi mà đi được thì cần nhờ ông nữa. Cần ống tiêm là để tôi bơm dầu vào block khi nạp ga. Mà ông cũng biết đấy, tình hình nghiện ngập bây giờ nó nhiều như rươi và chỉ có bọn nghiện mới hay đi mua ống tiêm. .
Bạn Taxi .

Chỉ hỏi riêng bạn về vụ kỹ thuật tiêm dầu này vì có vẻ lạ quá !

Cứ theo tôi biết cách châm dầu vào compressor ( VN gọi là cái bloc ) thì thợ họ đổ dầu vào cái ly ( cốc ) , sau khi đã rút chân không rồi thì họ khóa van, nhét cái ống xạc ga vào cái ly, mở van ... thế là dầu chui tọt vào bloc thôi chứ có bao giờ phải tiêm dầu !

Ở đây thì họ không làm thế đâu nhưng ở SG thì họ làm như vậy .

Cũng theo tôi hiểu là chỉ khi vấn lại thì mới cần bơm dầu vào và cần nhiều dầu lắm, bơm bao nhiêu lần cho đủ !

Còn châm thêm thì như cách đã trình bày .

À, tôi rất thích tò mò về mấy cái " tháo vát " này thôi ... có gì bạn hỏi hộ nhá: Vì sao phải dùng ống tiêm ?
Trả lời kèm trích dẫn từ bài viết  này
  #531  
Cũ 22-02-2009, 10:43 AM
NimarxNijesus's Avatar
NimarxNijesus NimarxNijesus is offline
Đã đi xa
 
Tham gia ngày: Nov 2006
Bài viết: 3,949
Cảm ơn vì bài viết: 1,206
Được cảm ơn 1,649 lần trong 964 bài viết
NimarxNijesus is on a distinguished road
Trích:
Taxi810 viết: Xem bài viết
Thấy bác NiNi hỏi (chả biết có phải chòng chọi hay không nữa ) là em phải gọi điện cho nó để hỏi ngay. Nó xác định lại là bơm cồn chống ẩm chứ không phải bơm dầu bác ạ. Và vì cái lỗ của ống đồng nó bé nên phải ống tiêm mới bơm chính xác vào được. Nó nói qua loa thế nên em cũng hiểu sơ là như vậy. Cái này không phải chuyên ngành của em cho nên có thể chưa chính xác lắm, tuy nhiên nếu bác muốn biết cặn kẽ thì hôm nào qua chỗ nó ngồi học lỏm khoảng nửa ngày là có thể báo cáo tường tận với bác rồi (cái này em có thể làm được).

Nhân tiện, hàm ý câu chuyện em kể không nằm trong việc bơm cồn hay bơm dầu và phải bơm như thế nào cho đúng. Bác đừng chòng chọi em mà tội nghiệp . Em không phải là đối tượng của bác đâu.
Cơ khổ, bạn đã 5 bó rồi thì làm sao có hân hạnh được tôi chòng chọi cơ chứ !

Tôi hỏi là tôi hỏi thiệt, lúc đầu cũng đã tự hỏi : Hay là mấy bố này bơm ethanol ? cái của nợ này rẻ rề nhưng ở VN thợ lạnh vất vả mới kiếm ra với cái tên là dầu chống nghẹt !
Mà chính vì charge freon kèm ethanol mà máy hay bị cháy đấy .

Tất nhien là ở VN độ ẩm đã cao, máy hút ẩm lại kém, các bố thợ cứ lấy cái bloc cũ ra dùng để hút chứ mấy ai dùng máy chuyên môn cho nên hơi ẩm tồn tại trong máy biến thành đá khi gặp lạnh và gây nghẹt capillary tube, thế là hết lạnh, hết lạnh rồi thì đá nó lại tan, bốc hơi về rồi khi lạnh nó lại nghẹt ! Thợ lạnh VN mà không bị xì ga, không bị nghẹt thì chắc ông nào cũng giàu , cứ hỏi anh bạn đi, sẽ tháy là tớ phán chả sai đâu .

Nhưng mà theo tớ cũng chả cần dùng kim với ống tiêm !

Như thế là khỏi sợ bị ai nghi là nghiện nữa nhé, bạn cú xúi anh ta chịu khó đầu tư mua 1 bình nitrogene, mua cái bình chắc hơi đắt ( khoảng 1 T ) còn khí nitrogene ở VN rẻ rề mà , chịu tốn kém 1 tí và tránh được cái nghẹt ấy thì còn lợi hơn, ít tốn freon xạc đi xạc lại .

Sử dụng nitrogen qua cho không khí khô và đường ống sạch thì chắc anh ấy biét rồi .

Chúng ta chỉ học hỏi nhau thôi mà, tôi rất khoái nghịch và đã nghịch cũng phải nghịch cho có bài bản .
Trả lời kèm trích dẫn từ bài viết  này
  #532  
Cũ 26-02-2009, 09:00 AM
Taxi810 Taxi810 is offline
Thành viên chính thức
 
Tham gia ngày: Feb 2008
Bài viết: 645
Cảm ơn vì bài viết: 414
Được cảm ơn 1,501 lần trong 347 bài viết
Taxi810 is on a distinguished road
Hôm nay, ngồi nhìn lịch mới chơt nhận ra rằng đã tròn một năm từ ngày tôi tham gia X-Cà. Chỉ một năm trên mạng ảo mà có bao nhiêu chuyện đã xảy ra, vui cũng có, buồn cũng có. Tôi rất vui vì quen được với nhiều người bạn mới, rất chân tình cho dù là chỉ trên mạng ảo. Cũng qua những người bạn này, tôi biết thêm được nhiều điều mới mẻ thú vị. Mặt khác, tôi cũng rất luyến tiếc những người bạn đã bỏ X-cà ra đi, trong lòng tôi vẫn mong họ trở lại từng ngày.

Chúc sức khỏe tất cả các bác của X-cà. Happy birthday to me!
Trả lời kèm trích dẫn từ bài viết  này
Có 14 thành viên cảm ơn Taxi810 vì bài viết có giá trị:
  #533  
Cũ 26-02-2009, 12:33 PM
cutnat cutnat is offline
Thành viên chính thức
 
Tham gia ngày: Dec 2007
Bài viết: 170
Cảm ơn vì bài viết: 526
Được cảm ơn 50 lần trong 37 bài viết
cutnat is on a distinguished road
Chúc mừng thôi nôi Nick Taxi810 !
Trả lời kèm trích dẫn từ bài viết  này
  #534  
Cũ 03-03-2009, 04:20 AM
muucdong muucdong is offline
Thành viên chính thức
 
Tham gia ngày: Nov 2007
Bài viết: 930
Cảm ơn vì bài viết: 1,033
Được cảm ơn 354 lần trong 207 bài viết
muucdong is on a distinguished road
Trích:
Taxi810 viết: Xem bài viết
...
Tôi nhớ đã có lần ở Cà này, mọi người đã thử bàn luận với nhau xem liệu sẽ xử sự với những Đảng viên như thế nào, một khi thời cuộc thay đổi? Có người cho rằng đem xử bắn hết, có người bảo rằng chỉ nên bỏ tù thôi.
Nhưng đa số ý kiến khác lại cho rằng xã hội dân chủ thật sự là xã hội đa thành phần, đa khuynh hướng nên cứ mặc cho họ sống theo lý tưởng của họ. Và khi đó, theo quy luật đào thải của xã hội, nếu CNCS thực sự là cái gì đó không cần thiết cho sự tiến bộ của loài người thì nó sẽ tự mất đi, không ai kế thừa và phát huy. Tôi cho như thế là hợp lẽ. Và như thế tôi cũng đỡ phải phản bội lại lý tưởng đã theo đuổi cả đời của mình.
Còn lúc đó, nếu chẳng may mà các bác Chống công cực đoan (@Tqvn2004) cứ khăng khăng đòi xử bắn hết tất cả các Đảng viên lẫn gia đình của họ, thì có lẽ tôi đành phải tiết lộ chính mình là Taxi810 của Cà và mong các bác nể tình mà tha cho vậy.
Những chuyện trả thù ,xử án, giam cầm này ... md xem ra giống như chuyện bán da gấu vậy. Không chừng là không có nữa là .

Bác Taxi à,

1 thể chế dân chủ, sau này nếu có tại VN, làm gì có chuyện chính phủ cầm quyền tự ý ban luật muốn giam ai là giam, muốn chém ai là chém. Dù Quốc Hội thông qua luật, còn phải qua Thượng Viện xem duyệt . Rồi còn phải qua bên Tổng thống ký thành luật (nếu VN theo con đường tam quyền phân lập) . Dễ gì mà đạo luật lấy công làm tư để trả thù cá nhân ấy mà qua được.

Đó là chưa kể trong khi dự luật đang bàn cãi, báo chí và tiếng nói người dân còn nói - nên hay không nên - nữa là. Quốc Hội, Thượng Viện, và Tổng Thống nào dám -nhắm mắt cho qua- dễ dàng như vậy .

Rồi phiên tòa đặc biệt này sẽ phát trát gọi can phạm, công tố viên, bồi thẩm đoàn, luật sư, bằng chứng... đủ thứ. Dễ gì mà phán bừa tội cho can phạm 1 ai được. Đó còn chưa kể còn Tòa Tái Thẩm, rồi Tối Cao Pháp Viện .

Rồi còn có thể Tổng Thống ký sắc lệnh khoan hồng nữa là.

Bác Taxi ơi, bác không nên lo quá thế.

Nhưng md tin là phải có tòa án xét lại những vụ CCRD, vụ Tết Mậu Thân ...nhựng vụ đại khái vậy .
Trả lời kèm trích dẫn từ bài viết  này
  #535  
Cũ 03-03-2009, 09:35 AM
Jeffrey_le Jeffrey_le is offline
Thành viên chính thức
 
Tham gia ngày: Sep 2005
Bài viết: 4,535
Cảm ơn vì bài viết: 467
Được cảm ơn 752 lần trong 426 bài viết
Jeffrey_le is on a distinguished road
Quan phó siêu nhân nhưng dưới 1

HI các bác topic này hay nhỉ . Chuyện kể toàn rất có đầu đuôi và không đánh lẫn khái niệm gì cả

Em chả có chuyện gì đành kể chuyện quan vậy. Ở VN giờ thì làm sếp trưởng rất to, vì ngoài con dấu, chũ kỹ thì còn kiêm luôn chủ tài khoản. Thế nên quan phó nghe rất oai nhưng thực ra là chịu ơn mưa móc của quan trưởng. Trưởng cho gì thì mới được ăn. Không phải, đúng ra là trưởng đồng ý ngầm cho giao mảng công việc này thì mới được làm được phụ trách, tức là mới được chén. Trong 3 phó thường có 1 phó rất được ưu ái và gọi là thường trực. Vì vậy việc phó lật đổ được trưởng theo lẽ thong thường là điều rất khó, phải ngoại lệ lắm mới dám coi thường và ngỏ ý chiếm quyền trưởng.Đon giản là cấp trưởng tiền lắm, và về mặt hành chính được access và tiếp xúc với nhiều quan to hơn.

Nghe quan phó có vẻ rất chư y là cái bóng của trưởng nên thầm nghĩ là làm phó thì an phận. Xin thưa không phải như vậy. Câu chuyện Lê Lai cứu chúa luôn là hình ảnh quan phó thời này. Phải máu phải chiến phải xả than và phải rất ngoan với sếp trưởng. Xem ra tính cách làm quan phó còn khó hơn là quan trưởng. Ngoài ra quan phó là nơi cúng tiền cho quan trưởng nên chính quan phó phải xông pha chốn tham trường , giám ký liều đấu thấu bạo. Có thể mới ring được xiền. Là lán chắn cho quan trưởng. Là túi tiền cho quan trưởng. Là thanh gươm cho quan trưởng. Vì vậy các em xinh tưoi muốn tìm một mẫu đàn ông lý tưởng thì tốt nhất nên lấy sếp phó. Anh vừa tháo vát, vừa lễ độ lại hăng mà tương lai lại sáng láng.

Vì thế trong giới quan trưởng việc chọn phó là hết sức cẩn thận. Có một luật bất thành văn, quan phó quá nhát, quá giữ mình không dám ký sẽ phải thay ngay. Vì thế các bạn có thấy các văn bản quái gở ban hành đều do sếp phó ký. HIếm khi sêp trưởng ngu nào ló mặt ra.

Có thẻ nói các quan phó chính là rường cột nước nhà , tiêu biểu cho chế độ. Quan phó bao giờ cũng hơn 1 nên tính cạnh tranh, tính “đa đảng”rất cao.

Vì có các quan phó như vậy nên quan trưởng VN khá nhàn, lại giàu và chỉ tham dự hiểu hỉ thiệt là vui. Chỉ tội nghiệp một quan trưởng không có phó nên vất vả tối ngày. Tổng Bí thư !
__________________
Disclaimer: đầu tư tài chính là ngành móc túi lẫn nhau, bạn chớ có nên tin ai ngoài tin chính cái đầu bạn..Buffet said " Luật thứ nhất trong đầu tư: Không bao giờ được mất tiền. Luật thứ hai: xem lại luật 1"
Recommend sách cho phái kỹ thuật http://www.invest-store.com/mta/
Trả lời kèm trích dẫn từ bài viết  này
Có 6 thành viên cảm ơn Jeffrey_le vì bài viết có giá trị:
  #536  
Cũ 03-03-2009, 09:59 AM
Văn Văn is offline
Thành viên chính thức
 
Tham gia ngày: Mar 2008
Bài viết: 245
Cảm ơn vì bài viết: 105
Được cảm ơn 151 lần trong 66 bài viết
Văn is on a distinguished road
Trích:
Jeffrey_le viết: Xem bài viết
Chỉ tội nghiệp một quan trưởng không có phó nên vất vả tối ngày. Tổng Bí thư !
Còn một loại trưởng nhưng không có phó nữa bác Dép à! Đó là quí ông "gia trưởng", phải "đứng mủi chịu sào" nhận mọi khen chê của người đời mà luôn bị các bà vợ so bì, xoi mói.
Ông nào không đủ bản lỉnh, cam tâm xuống làm phó cho bà xã, thì phải nai lưng ra làm theo "lệnh bà".
Trả lời kèm trích dẫn từ bài viết  này
  #537  
Cũ 03-03-2009, 01:44 PM
Anhtu1 Anhtu1 is offline
Thành viên chính thức
 
Tham gia ngày: Jun 2008
Bài viết: 813
Cảm ơn vì bài viết: 37
Được cảm ơn 470 lần trong 266 bài viết
Anhtu1 is on a distinguished road
Trên con đường làng nắng chang chang , người ta thấy một bà cụ già yếu ngồi bên vệ đường thở dốc , con đường này là độc đạo của cả làng mấy lâu nay , qua khúc quanh trước mặt dẫn tới cái chợ dưới xa 10 cây số . Không phải là nhà nước dựa hẳn vào kiến trúc đường xá của thời tây để lại , mà từ chối trách nhiệm thu thuế xây đường . Nhưng từ ngày PMU 18 xây các con đường chung quanh , nhưng sau vài cơn mưa , các con đường trở nên lụt lội , chỗ trồi lên , chỗ sụt xuống , trên con đường PMU18 xuất hiện các hố gà , hố trâu , khiên mọi người trong làng , chán nản khi nghĩ tới chuyện đi chợ mà phải xắn váy quai cồng lên tận hang để lội bùn ;

Nên đa số phải quay trở lại dùng con đường cái quan tự ngàn xưa , Cách đây trăm năm , thời cha ông đã đổ mồ hôi cho Tây , ngửa tay nhận những đồng tiền đông dương ít ỏi , leo lên tận các núi chung quanh vác đá xanh về , lấy búa đập nhỏ , nối liền với nhau thành con đường …cái . ( công trình do đàn ông làm ra , nhưng lại mang tiếng giống cái ) . Khi ngồi đó một lát , thì từ xa có tiếng bước chân đi lại , ngửng đầu lên bà cụ thấy một người thanh niên có dáng vạm vỡ đang từ từ tiến lại phía mình . Thấy cảnh cực khổ của bà cụ , anh chàng vội vàng dừng bước , lôi trong mình ra một bình nước đua cho bà cụ uống đỡ khát .

Anh chàng trung niên : “ cụ cứ uống tự nhiên đi cho đỡ khát , già cả sao cụ không ở nhà sai con cháu đi chợ ??”.

Bà cụ : “ Tôi có sai , nhưng tụi nó bỏ đi hết anh ạ , con gái thì đi lấy ..chồng , con trai thì đi lấy vợ “.

Anh chàng trung niên : “ Ừ nhể cháu quên , cụ lớn tuổi , thì con cái của cụ cũng lớn hết cả rồi , con trai lớn mà không lấy vợ , để lâu thành trứng …muối thì chết . Con gái lớn mà không lấy chồng để lâu thành trứng …rán . Vậy cụ muốn xuống chợ , để con cõng cụ một đoạn cho đỡ mỏi chân “. Nói xong là làm ngay , anh ta cúi xuống cõng bà cụ lên lưng , rồi rảo chân tiếp tục đi xuống chợ .

Vừa qua khỏi khúc quanh , tự nhiên anh ta thấy lưng mình tự nhiên trở nên nhẹ hẫng , quay lại sau lưng thì thấy cụ bà biến mất , và đang đứng trước mặt mình . Cụ bà lúc đấy mới nói .

Cụ bà : “ Ta là tiên trên trời , muốn thử con trên nước Việt Nam còn những người lương thiện , biết giúp đỡ người bần hàn hay không . Nay thấy con ăn ở hiền lành xứng đáng được hưởng ba điều ước như trong các chuyện thần tiên xưa , con hãy nói con uớc muốn điều gì ??? “.

Suy nghĩ một hồi , anh chàng trung niên bảo là đời anh ta mãn nguyện với những cái đang có , nên không cần gì và cám ơn bà tiên . Rồi anh ta tiếp tục rông ruổi đi xuống chợ . Nhìn sau lưng anh ta đang từ từ khuất sau khúc quanh . Bà tiên gãi đầu lẩm bẩm : “ Anh chàng này con người thành thật , có sao nghĩ vậy , thật là dễ thương , thôi ta ban phép cho nó được mạnh khỏe không bao giừo bệnh tật , để nó có sức giúp đỡ mọi người chung quanh . Điều thứ hai ta ban phép cho nó , là tờ giấy 200 ngàn đồng trong túi không bao giờ hêt ; Điều thứ ba …thằng này chưa vợ , vậy ta ban phép cho nó , mỗi lần mở miệng là gái theo không hết .”. Sau đó bà tiên biến mất , và dự định trở lại trần gian một năm sau đó để xem kết quả việc ban phép cho anh ta ra sao .

Đúng năm sau , bà tiên xuất hiện trên con đường cũ và gặp anh chàng trung niên xưa ..
Anh trung niên : “ Gặp lại bà con mừng quá , bà có nhớ năm trước con gặp bà , sau đó bao chuyện lạ xảy ra bà ạ “.

Bà Tiên : “ Chuyện lạ à , con hãy kể cho ta nghe “.

Anh trung Niên : “ Sau khi gặp bà , tự nhiên con không bao giờ bị bệnh , vụ cúm gà thổi qua làng , rồi ăn mắm tôm cả làng bị dịch tả , con cũng ăn mà không sao , nhờ con khỏe mạnh nên đưa hết người này , đến người nọ vô bệnh viện , mà không bị lây “.

Bà Tiên : “ Đó là do ta ban phép cho con “.

Anh trung niên : “ Khi đưa người đến bệnh viện , họ bảo đưa 200 ngàn cho bệnh viện phí , con thấy trong túi có tờ 200 ngàn nên đưa cho họ . Đến phiên người khác cũng cần 200 ngàn ; kỳ quá bà ạ , mỗi lần con thọc tay vô túi lại thấy có tờ giấy 200 ngàn mới , hình như không bao giờ hết “.

Bà Tiên : “ Đó là ta ban phép cho con “. “ Thế còn chuyện gia thất của con tới đâu rồi ??”.

Anh trung niên đỏ mặt ngó xuống đất , rồi nói nho nhỏ : “ Có một đêm con Sáu tự nhiên trốn trong chăn của con , đến khi phát giác thì quá muộn nên hai đứa ngủ chung ..”.

Bà Tiên : “ Đó là ta ban phép cho con “.

Anh trung niên : ” Trời ơi , cả làng có mỗi cái chùa ở đầu ngõ , ai cũng biết con đang trụ trì trong đó …”.

Chỉnh sửa lần cuối bởi Anhtu1 vào 03-03-2009 lúc 01:50 PM
Trả lời kèm trích dẫn từ bài viết  này
Có 8 thành viên cảm ơn Anhtu1 vì bài viết có giá trị:
  #538  
Cũ 03-03-2009, 09:12 PM
Ba Khía's Avatar
Ba Khía Ba Khía is offline
Thành viên chính thức
 
Tham gia ngày: Jun 2008
Bài viết: 419
Cảm ơn vì bài viết: 192
Được cảm ơn 349 lần trong 154 bài viết
Ba Khía is on a distinguished road
Trích:
Taxi810 viết: Xem bài viết


Hôm qua về muộn lại hơi say say, lên Cà lại thấy mình bị vặn vẹo khổ sở nên trong lòng buồn bực tính bỏ Cà ra đi. Ngồi gõ xong một bài nói lên nỗi lòng mình theo kiểu "tâm sự loài chim biển" là đi ngủ luôn. Giờ tỉnh dậy đi ngang qua Cà, vào chỗ chuyện nọ xọ chuyện kia coi như thăm lại chiến trường xưa thì lại thấy vẫn còn nhiều bác thương tình tôi, chỉ nội cái post sinh nhật (#532) mà đã có 11 bác cảm ơn rồi, thật tình là xúc động quá . Thế mới biết Cà còn nhiều bác quý tôi và ngược lại tôi cũng vậy, rất quý các bác. Tôi lại tiếp tục kể chuyện lăng nhăng vậy, chỉ chuyện lăng nhăng thôi, còn trên tầm lăng nhăng thì chịu. Ngày xưa, bà cụ nhà tôi cứ bảo: "Mày mà là con gái thì chửa chục lần con ạ". Lúc ấy tôi chẳng tin nhưng xem ra bà cụ có phần đúng.

Định kể một câu chuyện gì đó cho đỡ lạc đề nhưng đang còn nhức đầu quá, chưa nghĩ ra chuyện gì. Các bác thông cảm, cứ cho tôi spam tạm bài này. Tối nay tôi sẽ xóa để viết bài khác.
Quất lại 1 phát, để không thôi tối về bác xóa hết thì mất hết chứng cớ (j/k).

Định vào nói chuyện của bác bên chổ bác TracTreo, nhưng thấy bên đó bây giờ tèm nhem, tứa lưa rồi, thành chổ ăn miếng trả miếng nhau, biến thành chổ Đối Đầu chứ chẵng còn là Đối Thoại nửa. Em vào đó thấy Đắng, bác Ni đang múa võ mồm với bác FNguyen, bác Post thì em té ra ngay, không đọc post nào cả! Nên em nghĩ là nếu viết cho bác bên đó chưa chắc gì bác đã vào đọc, xin lấn vô đây tạm vậy. Mong bác Xi đừng phiền.

Chắc bác Xi cũng biết là từ đó tới giờ Khía chỉ vào đây đọc bài của bác mà không viết hay có ý kiến gì hết! Mà điều đó là hẳn nhiên rồi vì đây là "Chuyện nọ xọ chuyện kia" của mục GLTG, vào đây mà nói chuyện khái niệm, chuyện chính kiến, bác Xi đá cho vỡ cái alô (@anhoang) .
Khía vòng vo tam quốc như vậy là muốn nói đến cái đoạn trong bài viết của bác Xi trong chổ bác TracTreo đang bị mọi người "ném đá" đó . Khía thì cho rằng bác Xi chỉ đùa cho vui thôi, câu nói đó bác viết trong trong mục GLTG thì không sao, nhưng cũng câu nói đó mà nằm trong mục CT-XH, Đối Thoại,...thì nhiều người sẽ cho đây là 1 phát biểu nghiêm túc, hay nhẹ hơn là 1 câu nói đùa đùa, thật thật, và...các cao thủ võ lâm sẽ nhảy vào đàn hạch bác vì câu nói đó.
Khía biết là bác đang bưc bội vì bị nhiều TV xỉa xói vì câu nói trên, thậm chí bác định bỏ X-cà nửa. Em nói thật bác Xi đừng giận, bác hơi bị "mít ướt" đó. Bác chơi X-cà lâu rồi, hẳn bác cũng biết phần nào tính ý của mỗi TV qua cách viết của họ. Trong gia đình Khía, mổi khi anh em trong nhà bàn về chính trị là cũng cãi nhau như mổ bò, có khi chửi lộn, giận nhau; nhưng sau 1, 2 ngày là làm hòa với nhau ngay. Vậy thì có gì phải giận, phải buồn ở đây hở bác? Mà bác cũng biết là trên X-cà này, cái gì đụng đến chính trị, chính kiến là những tiết mục "hot", không cải nhau, chửi nhau mới là lạ.

Bác Xi có nói với Khía là bác sẽ nằm chổ này, không "giao tranh" trong các mục khác. Đó là 1 điều đáng tiếc, bởi vì Khía luôn muốn bác Xi có nhiều bài viết trong tất cả các mục, chứ không chỉ trong "Chuyện nọ xọ chuyện kia". Khía từng tin tưởng rằng bác Xi có đủ bản lĩnh để tranh luận trong tất các vấn đề, vì em nghĩ người như bác sẽ không sa đà vào những tiểu tiết, những cãi cọ không đâu! Nhưng bửa nay thấy bác giận 1 vài TV, Khía thấy là độ "chịu nhiệt" của bác Xi hơi bị...thiếu . TV nào hơi quá đáng, không muốn tranh luận mà chỉ muốn cải lấy được thì bác ...thôi, không tranh luận tiếp, chứ tội gì mà phải để ý, phải buồn bực hở bác Xi? Trên X-cà có biết bao nhiêu TV và khách viếng "thầm lặng", chỉ đọc mà không viết. Cho nên, có nhiều người hiểu và thông cãm cho bác hơn là bác nghĩ đó, bác Xi ạ.

Bác là 1 ĐV ĐCSVN, có những điều bác biết rõ hơn những TV đang tán dóc trên X-cà, nhưng bác không muốn hay đúng hơn là không thể chia sẻ được. Đó là 1 điều rất đáng tiếc! Nhưng đành vậy, mỗi người có 1 hoàn cảnh riêng, không phải ai cũng được cái tự do thố lộ tất cả những gì mình muốn nói. Chỉ nội việc bác trèo tường vào đây chơi cũng là 1 việc mà em rất khâm phục rồi.

Khía viết cái này thay cho cái nút nhấn cảm ơn và cũng là chúc mừng sinh nhật 1 tuổi của cái nick Tai810. Đọc cái bài viết của Taxi810, Khía thấy thấp thoáng đâu đó sau cái nick này là 1 con người thật có cái tâm rất sáng, rất sạch. Sao lại phải đổi nick hở bác? Hay là bác muốn bắt chước bác Ni, đổi từ 1 NiNi chòng chọi sang 1 Trinh Minh đứng đắn ? Còn nếu bác có đổi nick thì bác có đổi tính cách không? Khía tin là bác vẫn như vậy, chứ nếu bác Xi mà là 1 người đa nhân cách thì...buồn cho X-cà và thất vọng cho thằng Khía này lắm!

Tặng bác

P.S: Khía là dân Nam bộ, nên rất thích thú khi được đọc những bài viết của bác về những "đất lề, quê thói" của miền Bắc; nhờ đó mà hiểu và thông cãm nhiều hơn cho đồng bào ta, bớt được thói kỳ thị Nam-Bắc . Nếu có dịp tới HN, sẽ rủ bác đi nhậu đế và mồi ba khía, bác có dám không?
Trả lời kèm trích dẫn từ bài viết  này
Có 7 thành viên cảm ơn Ba Khía vì bài viết có giá trị:
  #539  
Cũ 03-03-2009, 10:06 PM
no_bi_ta no_bi_ta is offline
Thành viên chính thức
 
Tham gia ngày: Jul 2008
Bài viết: 480
Cảm ơn vì bài viết: 61
Được cảm ơn 156 lần trong 99 bài viết
no_bi_ta is on a distinguished road
Hôm nay là lần thứ 2 vào đọc "chuyện nọ xọ chuyện kia" của bác Xi.Em cũng dân miền Bắc nghe chuyện của bác mà nhớ nhà ,nhớ quê da diết.Ở ngoài chắc phải gọi là bác là bác xưng cháu nhưng ở diễn đàn nên mới xưng hô như vậy bác thông văn cảm cho em phát.Mà biết đâu bác và em lại cùng quê cũng nên.

Đúng là "chuyện quê cóp nhặt dông dài" có kể mãi thì cũng không hết.Bác kể cứ y như là ...bà em.Hết chuyện làng trên xóm dưới,lại chuyện con lợn con gà ,chuyện thằng này lấy vợ con kia lấy chồng,chuyện thằng trộm ,chuyện mùa màng,rồi gốc tích ,rồi sự tình ,rồi phân giải ....than ôi.

Chú bác khỏe,năng vào kể cà chuyện cho anh em nghe nhé.Chờ đọc những chuyện mới của bác.
__________________
1/...Vẫn giữ đôi mắt ấy để nhìn đời thì càng đi nhiều, càng quan sát lắm, người ta chỉ càng thêm chua chát và chán nản....( Đôi mắt -Nam Cao)
2/Chúng nó chẳng làm được cái gì,chúng nó chỉ có tài chửi đổng( Nam Cao)
Trả lời kèm trích dẫn từ bài viết  này
Có 2 thành viên cảm ơn no_bi_ta vì bài viết có giá trị:
  #540  
Cũ 03-03-2009, 11:06 PM
nice guy nice guy is offline
Thành viên chính thức
 
Tham gia ngày: Dec 2007
Địa điểm: California, USA
Bài viết: 934
Cảm ơn vì bài viết: 980
Được cảm ơn 1,129 lần trong 411 bài viết
nice guy is on a distinguished road
Bác Taxi810,

Chúc mừng 1 năm ngày gia nhập cà quốc của bác. Tôi không nhớ tôi vào đây từ bao lâu chỉ nhớ lúc đầu tôi chủ yếu chỉ đọc chứ không viết. Cứ đọc hoài thấy áy náy lương tâm giống như mình chỉ ăn của người ta mà không đóng góp gì cả nên mới viết. Mà bác biết đó, viết nhiều thì đụng chạm nhiều, viết ít đụng chạm ít, chỉ có không viết là không đụng chạm. Thôi đành cứ viết ra, đụng chạm ai thì mình xin lỗi vậy. Tôi đi làm bên Mỹ này chỉ nói trên cửa miệng hai câu: "I'm sorry." và "Thank you" mỗi ngày nên vào đây quen rồi nên cũng chỉ có hai câu "Xin lỗi" và "Cảm ơn" thôi.

Cảm ơn bác cho đọc các bài viết tuy đơn sơ mộc mạc, nhưng trải dài tâm tình của bác qua các bài đọc này. Bác đừng ra đi mà hãy ở lại đây. Trong này tôi nhận thấy khá đông lớp người từ 50 trở lên chứ không ít. Chúng ta thuộc thế hệ già phải biết lui về bản vị của mình nhất là tôi thuộc phe thua nên chả có gì để nói. Chúng ta hãy truyền lại cho họ bằng cách bày tỏ cho nhau cái quý nhất của dân tộc là tấm lòng đoàn kết yêu thương lẫn nhau dù bất đồng chính kiến.

Kính bác,
__________________
Nice Guy
U.S.A.
Trả lời kèm trích dẫn từ bài viết  này
Có 2 thành viên cảm ơn nice guy vì bài viết có giá trị:
Trả lời


Đang xem chủ đề này: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Công cụ

Quyền Hạn Của Bạn
Bạn không thể mở thread mới
Bạn không thểstrong> trã lời
Bạn không thể gắn đính kèm
Bạn không thể sửa bài của bạn

BB code is Bật
Mặt cười đang Bật
[IMG] đang Bật
HTML đang Tắt



Thời gian được tính theo múi giờ: GMT +7, bây giờ là 05:51 PM


vBulletin phiên bản 3.8.4
Copyright ©2000 - 2010, Jelsoft Enterprises Ltd.
Advertisement System V2.5 By   Branden