- Tại sao lại gọi Đảng viên Đảng Cộng Sản là "tư bản đỏ"?
- Phát triển kinh tế trước đi, rồi hẵng dân chủ hóa...
- Lo đóng góp cho đất nước về khoa học kỹ thuật và kinh tế thôi, chính trị đừng có đụng vào!
- Làm gì thì làm, đừng vạch áo cho người xem lưng, đừng nói xấu Việt Nam trước thế giới!
- Đồng ý dân chủ là tốt, là cần thiết - dưng mà dân trí kém quá, làm bây giờ loạn mất...
- Dân chủ là tư tưởng Tây Phương, không thích hợp với một quốc gia phương Đông như Việt Nam...
- Dân chủ giống và khác với Chống Cộng ở điểm nào?
- Vi phạm pháp luật, dù là luật rừng, cũng cần phải bị trừng trị thích đáng?
- Háo danh, tham lợi, bất mãn... có nên trở thành chính trị gia?
- Chính trị là gì, tại sao chúng ta phải quan tâm tới chính trị?
- Dân chủ là gì?
Khái niệm "Tư bản đỏ" được người Việt Nam sử dụng để chỉ những quan chức theo chủ nghĩa Cộng Sản nhưng lại vơ vét tài sản của xã hội vào túi riêng, hô hào xóa bỏ bọn tư sản bóc lột nhưng chính mình lại biến thành những nhà tư sản... Cách gọi này khá phù hợp với lý thuyết về "giai cấp mới" mà bác Milovan Djilas đề cập trong cuốn sách cùng tên, "Giai cấp mới". Giai cấp mới được hình thành một cách tất yếu ở các quốc gia hoàn tất cuộc cách mạng XHCN, lấy chủ nghĩa Marx - Lenin làm kim chỉ nam:
Hỏi: Giai Cấp Mới gồm những ai?
Đáp: Đó là một nhóm người trong đảng, có quyền quản lý và phân phối toàn bộ khối tài sản đã được quốc hữu hóa và tập thể hóa. Chính vai trò độc quyền quản lý và phân phối thu nhập quốc dân cũng như mọi tài sản khác của quốc gia đã biến tầng lớp này trở thành tầng lớp đặc quyền đặc lợi.
Dựa trên một loại hình sở hữu đặc biệt, chưa từng có trong lịch sử loài người, đó là "sở hữu tập thể", giai cấp mới chiếm đoạt thành quả lao động của xã hội, tự cho mình hưởng thụ những đặc quyền đặc lợi to lớn. Để duy trì quyền lợi của mình, giai cấp mới tiếp tục phải sử dụng tới bạo lực và tuyên truyền. Điểm khác biệt giữa giai đoạn đầu và giai đoạn sau của cách mạng là, quyền lực, từ chỗ là mục đích [phải chiếm được quyền lực để cải thiện xã hội] trở thành phương tiện [là công cụ duy trì quyền lợi]. Tư cách của người đảng viên cũng thay đổi giữa hai thời kỳ:
"Trước cách mạng, các đảng viên cộng sản có nghĩa là nghèo khổ về vật chất, thoát li hoạt động là vinh dự, thì giờ đây, khi đảng đã nắm được chính quyền, đảng viên đồng nghĩa với thành viên của giai cấp nắm quyền, hoạt động cách mạng đồng nghĩa với việc trở thành những kẻ bóc lột đầy quyền uy."
Hỏi: Giai Cấp Mới có những đặc điểm gì nổi bật?
Đáp: Một số đặc điểm quan trọng của Giai Cấp Mới này là:
1/ "Do sự bấp bênh về vị trí xã hội và kinh tế, cũng như xuất thân từ một đảng chính trị, giai cấp mới buộc phải cực kỳ cố kết, luôn hành động một cách có ý thức với một kế hoạch thật rõ ràng. Như vậy, giai cấp mới có tổ chức và ý thức hơn bất kỳ giai cấp nào trước đó".
2/ "Giai cấp mới cũng tham lam giống như giai cấp tư sản thời kỳ đầu, nhưng lại không cần cù và tiết kiệm bằng các nhà tư sản. Nó là tổ chức cố kết và khép kín, giống như giai cấp quý tộc, nhưng lại thiếu tâm hồn tinh tế và phẩm chất của người hiệp sĩ"
3/ "Quyền lực tạo ra cho những kẻ cầm quyền thói ham hố quyền lực, giả dối, nịnh bợ, ghen tị. Tham quyền và chủ nghĩa quan liêu là hai căn bệnh nan y của chủ nghĩa cộng sản".
4/ Quyền lực của giai cấp mới thể hiện qua khả năng kiểm soát tài sản xã hội và khả năng kiểm soát tư tưởng của dân chúng. Khi mất một trong hai, hoặc cả hai, quyền kiểm soát này, giai cấp mới sẽ lột trần và thủ tiêu: Mất quyền kiểm soát tài sản xã hội, nó sẽ mất đặc quyền đặc lợi, và lý do gắn kết giai cấp tan vỡ. Nếu mất khả năng kiểm soát tư tưởng, nó sẽ mất luôn lý do để kiểm soát tài sản xã hội, dẫn tới tan vỡ. Đó là đường hướng tạo ra xã hội dân chủ và tự do dưới xã hội cộng sản: Đòi hỏi tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, thu hẹp kinh tế quốc doanh... Chính vì vậy, giai cấp mới bám dính lấy chủ nghĩa Marx giáo điều, độc quyền tư tưởng, xóa bỏ các hình thức sở hữu khác ngoài "sở hữu tập thể", bất chấp quyền lợi của đất nước để duy trì quyền lợi của mình.
Hỏi: Mâu thuẫn lớn nhất của Giai Cấp Mới là gì?
Đáp: Giai cấp mới không có chính danh: Nó chiếm đoạt và hưởng thụ tài sản của toàn xã hội, nhưng lại phải nhân danh "sở hữu tập thể", "tài sản xã hội chủ nghĩa"... tức là không được nói thật rằng tài sản này là của nó. Từ đây sinh ra chuyện "nói một đằng, làm một nẻo": Một mặt nó phải liên tục bảo vệ quyền sở hữu của mình, chiếm đoạt một cách bất công thành quả lao động của người khác; một mặt khác, nó lại phải leo lẻo lý thuyết XHCN, hứa hẹn công bằng và bình đẳng xã hội. Mâu thuẫn này sẽ ngày càng lớn, dẫn tới sự sụp đổ của giai cấp mới.
Những đòi hỏi tự do chính là những mũi kim đâm trúng tim đen giai cấp mới, lật tẩy bản chất của nó, là đòi hỏi quan hệ sở hữu phù hợp với pháp luật. Vì thế giai cấp mới chống lại mọi đòi hỏi về tự do nhân danh bảo vệ "xã hội chủ nghĩa".
Giai cấp mới duy trì một chế độ đàn áp cả về tinh thần lẫn kinh tế khiến cho người dân luôn sống trong sợ hãi, luôn lo sợ mình làm gì sai để biến thành "kẻ thù của chủ nghĩa xã hội". Điều này cũng giống như thời Trung cổ, người ta phải luôn chứng tỏ rằng mình là người trung thành với nhà thờ. Giai cấp mới đã đầu độc giết chết đời sống tinh thần của dân tộc mình, khiến con người ngu đần đi vì tuyên truyền, không còn nhận thức được sự thật và không vươn tới được các ý tưởng mới.
Đáp: Đó là một nhóm người trong đảng, có quyền quản lý và phân phối toàn bộ khối tài sản đã được quốc hữu hóa và tập thể hóa. Chính vai trò độc quyền quản lý và phân phối thu nhập quốc dân cũng như mọi tài sản khác của quốc gia đã biến tầng lớp này trở thành tầng lớp đặc quyền đặc lợi.
Dựa trên một loại hình sở hữu đặc biệt, chưa từng có trong lịch sử loài người, đó là "sở hữu tập thể", giai cấp mới chiếm đoạt thành quả lao động của xã hội, tự cho mình hưởng thụ những đặc quyền đặc lợi to lớn. Để duy trì quyền lợi của mình, giai cấp mới tiếp tục phải sử dụng tới bạo lực và tuyên truyền. Điểm khác biệt giữa giai đoạn đầu và giai đoạn sau của cách mạng là, quyền lực, từ chỗ là mục đích [phải chiếm được quyền lực để cải thiện xã hội] trở thành phương tiện [là công cụ duy trì quyền lợi]. Tư cách của người đảng viên cũng thay đổi giữa hai thời kỳ:
"Trước cách mạng, các đảng viên cộng sản có nghĩa là nghèo khổ về vật chất, thoát li hoạt động là vinh dự, thì giờ đây, khi đảng đã nắm được chính quyền, đảng viên đồng nghĩa với thành viên của giai cấp nắm quyền, hoạt động cách mạng đồng nghĩa với việc trở thành những kẻ bóc lột đầy quyền uy."
Hỏi: Giai Cấp Mới có những đặc điểm gì nổi bật?
Đáp: Một số đặc điểm quan trọng của Giai Cấp Mới này là:
1/ "Do sự bấp bênh về vị trí xã hội và kinh tế, cũng như xuất thân từ một đảng chính trị, giai cấp mới buộc phải cực kỳ cố kết, luôn hành động một cách có ý thức với một kế hoạch thật rõ ràng. Như vậy, giai cấp mới có tổ chức và ý thức hơn bất kỳ giai cấp nào trước đó".
2/ "Giai cấp mới cũng tham lam giống như giai cấp tư sản thời kỳ đầu, nhưng lại không cần cù và tiết kiệm bằng các nhà tư sản. Nó là tổ chức cố kết và khép kín, giống như giai cấp quý tộc, nhưng lại thiếu tâm hồn tinh tế và phẩm chất của người hiệp sĩ"
3/ "Quyền lực tạo ra cho những kẻ cầm quyền thói ham hố quyền lực, giả dối, nịnh bợ, ghen tị. Tham quyền và chủ nghĩa quan liêu là hai căn bệnh nan y của chủ nghĩa cộng sản".
4/ Quyền lực của giai cấp mới thể hiện qua khả năng kiểm soát tài sản xã hội và khả năng kiểm soát tư tưởng của dân chúng. Khi mất một trong hai, hoặc cả hai, quyền kiểm soát này, giai cấp mới sẽ lột trần và thủ tiêu: Mất quyền kiểm soát tài sản xã hội, nó sẽ mất đặc quyền đặc lợi, và lý do gắn kết giai cấp tan vỡ. Nếu mất khả năng kiểm soát tư tưởng, nó sẽ mất luôn lý do để kiểm soát tài sản xã hội, dẫn tới tan vỡ. Đó là đường hướng tạo ra xã hội dân chủ và tự do dưới xã hội cộng sản: Đòi hỏi tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, thu hẹp kinh tế quốc doanh... Chính vì vậy, giai cấp mới bám dính lấy chủ nghĩa Marx giáo điều, độc quyền tư tưởng, xóa bỏ các hình thức sở hữu khác ngoài "sở hữu tập thể", bất chấp quyền lợi của đất nước để duy trì quyền lợi của mình.
Hỏi: Mâu thuẫn lớn nhất của Giai Cấp Mới là gì?
Đáp: Giai cấp mới không có chính danh: Nó chiếm đoạt và hưởng thụ tài sản của toàn xã hội, nhưng lại phải nhân danh "sở hữu tập thể", "tài sản xã hội chủ nghĩa"... tức là không được nói thật rằng tài sản này là của nó. Từ đây sinh ra chuyện "nói một đằng, làm một nẻo": Một mặt nó phải liên tục bảo vệ quyền sở hữu của mình, chiếm đoạt một cách bất công thành quả lao động của người khác; một mặt khác, nó lại phải leo lẻo lý thuyết XHCN, hứa hẹn công bằng và bình đẳng xã hội. Mâu thuẫn này sẽ ngày càng lớn, dẫn tới sự sụp đổ của giai cấp mới.
Những đòi hỏi tự do chính là những mũi kim đâm trúng tim đen giai cấp mới, lật tẩy bản chất của nó, là đòi hỏi quan hệ sở hữu phù hợp với pháp luật. Vì thế giai cấp mới chống lại mọi đòi hỏi về tự do nhân danh bảo vệ "xã hội chủ nghĩa".
Giai cấp mới duy trì một chế độ đàn áp cả về tinh thần lẫn kinh tế khiến cho người dân luôn sống trong sợ hãi, luôn lo sợ mình làm gì sai để biến thành "kẻ thù của chủ nghĩa xã hội". Điều này cũng giống như thời Trung cổ, người ta phải luôn chứng tỏ rằng mình là người trung thành với nhà thờ. Giai cấp mới đã đầu độc giết chết đời sống tinh thần của dân tộc mình, khiến con người ngu đần đi vì tuyên truyền, không còn nhận thức được sự thật và không vươn tới được các ý tưởng mới.
Dân chủ và kinh tế giống hai chân - phải song hành. Nghèo quá mà dân chủ thì cũng không bền, thống kê cho thấy các nền dân chủ quay đầu lại thành độc tài thường xuất hiện ở các nước nghèo, thu nhập bình quân đầu người thấp. Ngược lại, thiếu tư duy dân chủ thì kinh tế cũng èo uột, phát triển không bền vững. Mối liên hệ giữa dân chủ và phát triển kinh tế sẽ được đề cập trong một câu hỏi kế tiếp.
Những người ủng hộ dân chủ hoàn toàn không phản đối phát triển kinh tế. Chúng tôi cổ vũ các doanh nhân, nếu có khả năng, hãy đóng góp cho đất nước bằng hoạt động của doanh nghiệp mình. Nhưng chúng tôi phản đối các doanh nhân nhắm mắt nhắm mũi phát triển kinh tế, mà không quan tâm tới chính trị và đạo đức. Những doanh nhân như thế đang nhắm mắt tiếp tay cho tham nhũng làm nghèo đất nước, đang đầu độc thế hệ tương lai bằng những dòng sông rác và bầu không khí đầy khói bụi. Doanh nhân, hay tầng lớp trung lưu, phải là đầu tầu giúp xã hội nâng cao dân trí, tham gia vào tiến trình dân chủ hóa. Như trong câu hỏi "Chính trị là gì, tại sao chúng ta phải quan tâm tới chính trị?" đã đề cập, đó không phải là việc làm vô bổ, ôm rơm nặng bụng - mà gắn liền với quyền lợi của bản thân họ.
Tóm lại, nếu có khả năng thì đóng góp phát triển kinh tế - kỹ thuật. Nhưng phải để ý tới khía cạnh chính trị; và cũng đừng coi những người đấu tranh cho những thay đổi về chính trị là bọn vô tích sự - họ có tác động gián tiếp tới nền kinh tế đó!
Những người ủng hộ dân chủ hoàn toàn không phản đối phát triển kinh tế. Chúng tôi cổ vũ các doanh nhân, nếu có khả năng, hãy đóng góp cho đất nước bằng hoạt động của doanh nghiệp mình. Nhưng chúng tôi phản đối các doanh nhân nhắm mắt nhắm mũi phát triển kinh tế, mà không quan tâm tới chính trị và đạo đức. Những doanh nhân như thế đang nhắm mắt tiếp tay cho tham nhũng làm nghèo đất nước, đang đầu độc thế hệ tương lai bằng những dòng sông rác và bầu không khí đầy khói bụi. Doanh nhân, hay tầng lớp trung lưu, phải là đầu tầu giúp xã hội nâng cao dân trí, tham gia vào tiến trình dân chủ hóa. Như trong câu hỏi "Chính trị là gì, tại sao chúng ta phải quan tâm tới chính trị?" đã đề cập, đó không phải là việc làm vô bổ, ôm rơm nặng bụng - mà gắn liền với quyền lợi của bản thân họ.
Tóm lại, nếu có khả năng thì đóng góp phát triển kinh tế - kỹ thuật. Nhưng phải để ý tới khía cạnh chính trị; và cũng đừng coi những người đấu tranh cho những thay đổi về chính trị là bọn vô tích sự - họ có tác động gián tiếp tới nền kinh tế đó!
Một lập luận thường thấy của các bác Hồng vệ binh là: "yêu nước thì làm ăn buôn bán, nghiên cứu khoa học để phục vụ lợi ích cộng đồng; còn chính trị thì tránh càng xa càng tốt"!?!
Không có gì sai lạc hơn suy nghĩ này. Như đã nói ở trên, thể chế chính trị là cỗ máy lớn, các lĩnh vực khác chỉ là cỗ máy con trong đó. Việt Nam hiện nay còn nghèo nàn lạc hậu, nghiên cứu khoa học bí bét không phải vì chúng ta thiếu những chuyên gia giỏi, những nhà kinh doanh có đầu óc; mà vì cơ chế chính trị hiện thời ngăn cản sáng tạo và phát triển đúng mức của dân tộc. (Có thể các bác HVB không tin lời phe dân chủ, coi đây là sự khuyếch đại quá đáng. Nhưng các bác cứ thử lên Google tra "cởi trói" "cơ chế" xem tôi nói có đúng không? Lĩnh vực nào cũng đề nghị "cởi trói" - từ giáo dục, y tế, tiền lương, ngân hàng cho tới bóng đá, văn hóa... Không bị cơ chế trói buộc thì tại sao nhiều người đòi cởi trói vậy?)
Các doanh nghiệp và khoa học gia không chỉ cần biết cách buôn bán và nghiên cứu. Họ còn cần phải tư vấn cho nhà nước về những khiếm khuyết trong thể chế và pháp luật, để điều chỉnh cho phù hợp, đẩy nhanh tốc độ phát triển. Đó chính là tham gia hoạt động chính trị, vừa ích nước vừa lợi nhà, thiết thực tới mức không phím nào mà gõ cho hết..
Không có gì sai lạc hơn suy nghĩ này. Như đã nói ở trên, thể chế chính trị là cỗ máy lớn, các lĩnh vực khác chỉ là cỗ máy con trong đó. Việt Nam hiện nay còn nghèo nàn lạc hậu, nghiên cứu khoa học bí bét không phải vì chúng ta thiếu những chuyên gia giỏi, những nhà kinh doanh có đầu óc; mà vì cơ chế chính trị hiện thời ngăn cản sáng tạo và phát triển đúng mức của dân tộc. (Có thể các bác HVB không tin lời phe dân chủ, coi đây là sự khuyếch đại quá đáng. Nhưng các bác cứ thử lên Google tra "cởi trói" "cơ chế" xem tôi nói có đúng không? Lĩnh vực nào cũng đề nghị "cởi trói" - từ giáo dục, y tế, tiền lương, ngân hàng cho tới bóng đá, văn hóa... Không bị cơ chế trói buộc thì tại sao nhiều người đòi cởi trói vậy?)
Các doanh nghiệp và khoa học gia không chỉ cần biết cách buôn bán và nghiên cứu. Họ còn cần phải tư vấn cho nhà nước về những khiếm khuyết trong thể chế và pháp luật, để điều chỉnh cho phù hợp, đẩy nhanh tốc độ phát triển. Đó chính là tham gia hoạt động chính trị, vừa ích nước vừa lợi nhà, thiết thực tới mức không phím nào mà gõ cho hết..
Sai mất rồi!
Thế giới không mù để phải có các nhà dân chủ Việt Nam hướng dẫn, họ mới hiểu Việt Nam tốt xấu ra sao! Chính quyền Bắc Hàn, một quốc gia kín cổng cao tường, nơi có các nhà bất đồng chính kiến bị thủ tiêu hay mọt xương trong các trại giam, vẫn bị thế giới lên án vì những hành vi vô nhân đạo. Các tờ báo, các doanh nghiệp cũng như chính phủ nước ngoài có nhiều con đường riêng của họ để tìm hiểu thông tin nội tình Việt Nam. Không phải các nhà dân chủ im tiếng là Việt Nam sẽ trở nên tốt đẹp trong mắt họ.
Chúng ta hãy tưởng tượng một bức biếm họa thế này nhé: Một thằng đang bôi bẩn lên tường. Một người công dân có ý thức đi qua nhìn thấy hô lên rằng "Anh kia vẽ bẩn, hãy dừng tay lại ngay!". Các bác Hồng vệ binh đi qua, không thèm tìm hiểu ngọn nguồn đúng sai ra sao, kết luật công dân mẫu mực kia là đồ phản động, vạch áo cho người xem lưng!?! Tường bẩn là do kẻ xấu kia làm ra, nhưng người tốt đấu tranh với cái xấu đó lại bị coi là đồ mách lẻo, đúng là ở xã hội này giá trị đảo lộn hết cả rồi!
Muốn cho thế giới thấy Việt Nam là một quốc gia văn minh và xứng đáng làm bạn với, cần phải biết lắng nghe những phản ánh của các công dân để trừng trị thích đáng những kẻ bôi bẩn bức tường kia. Chúng ta đang làm ngược lại, bảo vệ những kẻ bôi bẩn, còn bỏ tù những công dân; thế thì trách gì Việt Nam vẫn bị thế giới đánh giá là công dân hạng hai?!?
Thế giới không mù để phải có các nhà dân chủ Việt Nam hướng dẫn, họ mới hiểu Việt Nam tốt xấu ra sao! Chính quyền Bắc Hàn, một quốc gia kín cổng cao tường, nơi có các nhà bất đồng chính kiến bị thủ tiêu hay mọt xương trong các trại giam, vẫn bị thế giới lên án vì những hành vi vô nhân đạo. Các tờ báo, các doanh nghiệp cũng như chính phủ nước ngoài có nhiều con đường riêng của họ để tìm hiểu thông tin nội tình Việt Nam. Không phải các nhà dân chủ im tiếng là Việt Nam sẽ trở nên tốt đẹp trong mắt họ.
Chúng ta hãy tưởng tượng một bức biếm họa thế này nhé: Một thằng đang bôi bẩn lên tường. Một người công dân có ý thức đi qua nhìn thấy hô lên rằng "Anh kia vẽ bẩn, hãy dừng tay lại ngay!". Các bác Hồng vệ binh đi qua, không thèm tìm hiểu ngọn nguồn đúng sai ra sao, kết luật công dân mẫu mực kia là đồ phản động, vạch áo cho người xem lưng!?! Tường bẩn là do kẻ xấu kia làm ra, nhưng người tốt đấu tranh với cái xấu đó lại bị coi là đồ mách lẻo, đúng là ở xã hội này giá trị đảo lộn hết cả rồi!
Muốn cho thế giới thấy Việt Nam là một quốc gia văn minh và xứng đáng làm bạn với, cần phải biết lắng nghe những phản ánh của các công dân để trừng trị thích đáng những kẻ bôi bẩn bức tường kia. Chúng ta đang làm ngược lại, bảo vệ những kẻ bôi bẩn, còn bỏ tù những công dân; thế thì trách gì Việt Nam vẫn bị thế giới đánh giá là công dân hạng hai?!?
Vin vào dân trí kém để ngăn cản quyền làm chủ của nhân dân là một lập luận ngụy biện nhằm bảo vệ cho bản thân của chế độ độc tài.
Thứ nhất, dân trí thấp là rào cản đối với sự hoạt động hiệu quả của bất kỳ xã hội nào, không riêng gì dân chủ. Ngay cả thể chế XHCN cũng cần có những con người XHCN có đạo đức, văn hóa và tri thức để phát triển. Chúng ta đã không đợi dân trí đủ để phát triển XHCN ở Việt Nam, vậy tại sao lại lấy cớ dân trí thấp để ngăn cản quyền làm chủ của nhân dân?
Thứ nhì, dân trí bao nhiêu mới đủ để xây dựng thể chế dân chủ? Lịch sử Việt Nam hơn 60 trước đã từng chứng kiến một Chính phủ dân chủ - đa đảng được bầu lên thông qua Tổng Tuyển cử mà không hề "loạn", bất chấp thù trong giặc ngoài và dân số trên 90% mù chữ. Với trình độ dân trí hiện này, phải chăng chúng ta vẫn không có khả năng lặp lại "kỳ tích" khi xưa?
Thứ ba, giả sử chúng ta chấp nhận sự thực là dân trí hiện nay kém quá, cần trì hoãn dân chủ - đa đảng. Trì hoãn đa đảng thì được, nhưng không thể trì hoãn xây dựng nền tảng dân trí thích hợp cho xã hội dân chủ tương lai. Chúng ta chấp nhận Đảng Cộng Sản Việt Nam tạm thời vẫn độc quyền lãnh đạo xã hội, nhưng không thể chấp nhận việc họ ngăn cấm chúng ta bàn về chính trị, trao đổi các tư tưởng tiến bộ để nâng cao dân trí.
Chiến tranh đã lùi xa hơn 20 năm nay (cứ giả sử lấy mốc cuộc chiến 1979 với Trung Quốc là cuộc chiến cuối cùng), vậy mà dân trí còn thua thời 1945, giới trẻ không hề có khái niệm gì về tự do - dân chủ, thậm chí còn dị ứng với chúng. Đảng CSVN đã không giảng dạy những tư tưởng tiến bộ này trong hệ thống giáo dục thì chớ, còn đặt tường lửa ngăn cản những trang web mang tính học thuật như Talawar.org, tùy tiện lên án và bắt giữ những người có ý định phổ biến những kiến thức dân chủ ở Việt Nam như Nguyễn Tiến Trung, bác sĩ Phạm Hồng Sơn, Hà Sĩ Phu, luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê thị Công Nhân... Thử hỏi nếu Đảng và Nhà nước trở thành rào cản đối với phát triển dân trí như thế, thì sẽ phải cần bao lâu nữa để dân trí tới tầm để Việt Nam có dân chủ?
Những công dân Việt Nam có lương tâm không thể chờ đợi Đảng CSVN ban ơn cho chúng ta về dân trí. Khi đã hiểu dân chủ cần thiết như thế, và dân trí là rào cản dân chủ - sao chúng ta không góp một tay cùng nâng cao dân trí ở Việt Nam nhỉ?
Thứ nhất, dân trí thấp là rào cản đối với sự hoạt động hiệu quả của bất kỳ xã hội nào, không riêng gì dân chủ. Ngay cả thể chế XHCN cũng cần có những con người XHCN có đạo đức, văn hóa và tri thức để phát triển. Chúng ta đã không đợi dân trí đủ để phát triển XHCN ở Việt Nam, vậy tại sao lại lấy cớ dân trí thấp để ngăn cản quyền làm chủ của nhân dân?
Thứ nhì, dân trí bao nhiêu mới đủ để xây dựng thể chế dân chủ? Lịch sử Việt Nam hơn 60 trước đã từng chứng kiến một Chính phủ dân chủ - đa đảng được bầu lên thông qua Tổng Tuyển cử mà không hề "loạn", bất chấp thù trong giặc ngoài và dân số trên 90% mù chữ. Với trình độ dân trí hiện này, phải chăng chúng ta vẫn không có khả năng lặp lại "kỳ tích" khi xưa?
Thứ ba, giả sử chúng ta chấp nhận sự thực là dân trí hiện nay kém quá, cần trì hoãn dân chủ - đa đảng. Trì hoãn đa đảng thì được, nhưng không thể trì hoãn xây dựng nền tảng dân trí thích hợp cho xã hội dân chủ tương lai. Chúng ta chấp nhận Đảng Cộng Sản Việt Nam tạm thời vẫn độc quyền lãnh đạo xã hội, nhưng không thể chấp nhận việc họ ngăn cấm chúng ta bàn về chính trị, trao đổi các tư tưởng tiến bộ để nâng cao dân trí.
Chiến tranh đã lùi xa hơn 20 năm nay (cứ giả sử lấy mốc cuộc chiến 1979 với Trung Quốc là cuộc chiến cuối cùng), vậy mà dân trí còn thua thời 1945, giới trẻ không hề có khái niệm gì về tự do - dân chủ, thậm chí còn dị ứng với chúng. Đảng CSVN đã không giảng dạy những tư tưởng tiến bộ này trong hệ thống giáo dục thì chớ, còn đặt tường lửa ngăn cản những trang web mang tính học thuật như Talawar.org, tùy tiện lên án và bắt giữ những người có ý định phổ biến những kiến thức dân chủ ở Việt Nam như Nguyễn Tiến Trung, bác sĩ Phạm Hồng Sơn, Hà Sĩ Phu, luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê thị Công Nhân... Thử hỏi nếu Đảng và Nhà nước trở thành rào cản đối với phát triển dân trí như thế, thì sẽ phải cần bao lâu nữa để dân trí tới tầm để Việt Nam có dân chủ?
Những công dân Việt Nam có lương tâm không thể chờ đợi Đảng CSVN ban ơn cho chúng ta về dân trí. Khi đã hiểu dân chủ cần thiết như thế, và dân trí là rào cản dân chủ - sao chúng ta không góp một tay cùng nâng cao dân trí ở Việt Nam nhỉ?
Xét cho cùng, chủ nghĩa Marx-Lenin cũng không phải là tư tưởng của phương Đông, nhưng lại đang được áp dụng một cách khiêm cưỡng ở Việt Nam.
Phim ảnh, báo chí, nhà tầng, xe hơi, tự do tình dục hay đa số chuyên ngành khoa học và kinh tế... đều là những sản phẩm "made in Tây Phương" đã và đang được chúng ta chấp nhận một cách dễ dàng và nhanh chóng. Không lẽ tư tưởng dân chủ lại là một ngoại lệ?
Cách đây 60 năm, cụ Hồ và Đảng CSVN đã thành công trong việc lập ra một Chính phủ thông qua Tổng bầu cử và biên soạn một Hiến pháp dân chủ đầu tiên ở Việt Nam, trong hoàn cảnh kinh tế khó khăn, dân trí thấp kém hơn nhiều so với hiện nay. Dân chủ đã từng là mục tiêu phấn đấu của các thế hệ cha ông chúng ta trước đây, trong thời kỳ tăm tối của dân tộc, không có lý do gì để chúng ta nghi ngờ nó ở thế kỷ 21...
Xin mời tìm hiểu thêm về nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa cách đây hơn 60 năm:
- Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa cách đây 60 năm
- Hiến Pháp Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (1946)
- Những câu nói về dân chủ của Hồ Chí Minh
Phim ảnh, báo chí, nhà tầng, xe hơi, tự do tình dục hay đa số chuyên ngành khoa học và kinh tế... đều là những sản phẩm "made in Tây Phương" đã và đang được chúng ta chấp nhận một cách dễ dàng và nhanh chóng. Không lẽ tư tưởng dân chủ lại là một ngoại lệ?
Cách đây 60 năm, cụ Hồ và Đảng CSVN đã thành công trong việc lập ra một Chính phủ thông qua Tổng bầu cử và biên soạn một Hiến pháp dân chủ đầu tiên ở Việt Nam, trong hoàn cảnh kinh tế khó khăn, dân trí thấp kém hơn nhiều so với hiện nay. Dân chủ đã từng là mục tiêu phấn đấu của các thế hệ cha ông chúng ta trước đây, trong thời kỳ tăm tối của dân tộc, không có lý do gì để chúng ta nghi ngờ nó ở thế kỷ 21...
Xin mời tìm hiểu thêm về nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa cách đây hơn 60 năm:
- Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa cách đây 60 năm
- Hiến Pháp Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (1946)
- Những câu nói về dân chủ của Hồ Chí Minh
Dân chủ giống Chống Cộng ở chỗ, nó không chấp nhận "sự lãnh đạo toàn diện" của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Dân chủ phản đối sự độc tài quyền lực, nhồi nhét tư tưởng một chiều, kiểm duyệt thông tin và pháp luật tùy tiện. Một Đảng "lãnh đạo toàn diện" là trái với các nguyên tắc cơ bản của dân chủ, không đảm bảo được vai trò làm chủ của người dân.
Dân chủ khác với Chống Cộng ở chỗ, những người ủng hộ phong trào Dân chủ không thù oán với Đảng Cộng Sản, không có ý định lật đổ rồi tận diệt nó. Trong số họ có những đảng viên Đảng CS lão thành cách mạng như Trung tướng Trần Độ, cựu chiến binh Vũ Cao Quận, có cả những người đã từng giữ chức vụ cao trong Chính phủ như Hoàng Minh Chính, Nguyễn Trung, Lê Đăng Doanh... Những người ủng hộ phong trào Dân chủ sẵn sàng hợp tác với Đảng Cộng Sản để dân chủ hóa đất nước. Nếu Đảng Cộng Sản chấp nhận thay đổi, từ bỏ độc quyền và chấp nhận cạnh tranh chính trị, đa nguyên đa đảng, tự do báo chí; thì họ rất có thể sẽ tiếp tục nắm quyền lãnh đạo trong thể chế dân chủ tương lai.
Về nguyên tắc, đấu tranh cho một xã hội đa nguyên đa đảng, tự do ngôn luận không phải là chống Cộng. Nhưng đối tượng bị phe dân chủ tấn công lại chính là Đảng Cộng Sản Việt Nam với học thuyết Marx-Lenin ủng hộ thể chế độc tài toàn trị, thành ra phe dân chủ vẫn thường bị xếp vào mục "Chống Cộng"
Thật là oan hơn thị Mầu!
Dân chủ khác với Chống Cộng ở chỗ, những người ủng hộ phong trào Dân chủ không thù oán với Đảng Cộng Sản, không có ý định lật đổ rồi tận diệt nó. Trong số họ có những đảng viên Đảng CS lão thành cách mạng như Trung tướng Trần Độ, cựu chiến binh Vũ Cao Quận, có cả những người đã từng giữ chức vụ cao trong Chính phủ như Hoàng Minh Chính, Nguyễn Trung, Lê Đăng Doanh... Những người ủng hộ phong trào Dân chủ sẵn sàng hợp tác với Đảng Cộng Sản để dân chủ hóa đất nước. Nếu Đảng Cộng Sản chấp nhận thay đổi, từ bỏ độc quyền và chấp nhận cạnh tranh chính trị, đa nguyên đa đảng, tự do báo chí; thì họ rất có thể sẽ tiếp tục nắm quyền lãnh đạo trong thể chế dân chủ tương lai.
Về nguyên tắc, đấu tranh cho một xã hội đa nguyên đa đảng, tự do ngôn luận không phải là chống Cộng. Nhưng đối tượng bị phe dân chủ tấn công lại chính là Đảng Cộng Sản Việt Nam với học thuyết Marx-Lenin ủng hộ thể chế độc tài toàn trị, thành ra phe dân chủ vẫn thường bị xếp vào mục "Chống Cộng"
Thật là oan hơn thị Mầu!
Sai!
Đúng là trong xã hội dân chủ - pháp trị, tất cả mọi người đều phải tôn trọng pháp luật, và những vi phạm pháp luật cần phải bị trừng trị thích đáng.
Nhưng đó mới là một nửa vấn đề. Điều kiện đủ là pháp luật đó phải do người dân tạo ra, phục vụ lợi ích của chính họ, thể hiện những giá trị đạo đức mà xã hội công nhận. Luật rừng do một Đại Ca (hay Vua, hay một Đảng phái) áp đặt cho người khác một cách không công bằng thì mọi người không cần tôn trọng. Việc vi phạm luật rừng bất công không có gì là sai hay trái đạo đức cả.
Đúng là trong xã hội dân chủ - pháp trị, tất cả mọi người đều phải tôn trọng pháp luật, và những vi phạm pháp luật cần phải bị trừng trị thích đáng.
Nhưng đó mới là một nửa vấn đề. Điều kiện đủ là pháp luật đó phải do người dân tạo ra, phục vụ lợi ích của chính họ, thể hiện những giá trị đạo đức mà xã hội công nhận. Luật rừng do một Đại Ca (hay Vua, hay một Đảng phái) áp đặt cho người khác một cách không công bằng thì mọi người không cần tôn trọng. Việc vi phạm luật rừng bất công không có gì là sai hay trái đạo đức cả.
Chính trị gia cần phải được nhìn nhận như một nghề nghiệp, giống anh bán phở hay bác bơm xe đạp ở đầu đường. Tôi đồng ý để họ phục vụ cộng đồng, với mục đích nào thì tôi không quan tâm, miễn là họ phục vụ tốt mục đích của tôi. Tôi ăn phở hay bơm xe ở tiệm của họ vì rẻ, vì ngon, vì họ biết chiều khách hàng... chứ không phải vì đạo đức rực sáng như gương của họ. Xét cho cùng, đố bạn tìm ra một chính trị gia làm việc "vì đất nước, vì dân tộc, vì lý tưởng vĩ đại", mà không vì... bản thân mình! Nếu bạn nghe nói tới một người như thế, hãy xem lại cẩn thận, khéo kẻo bị... nó lừa!
Tuy không quan tâm tới mục đích anh trở thành chính trị gia, nhưng tôi lại đặc biệt quan tâm tới hoạt động của anh trong vai trò chính trị gia. Anh có thực hiện được những hứa hẹn của mình không? Anh có dấu hiệu bán rẻ quyền lợi của tôi để đạt quyền lợi của cá nhân anh không? Anh có lạm dụng hay ăn cắp tiền thuế của tôi không? Chỉ cần anh có dấu hiệu để tôi bất tín nhiệm là anh biến, tôi kiếm người khác ngay.
Dân chủ chính là thể chế cho phép chúng ta theo dõi sát sao hoạt động của các chính trị gia, nếu cần thì tước bỏ quyền lực của họ và chọn người phù hợp hơn lên thay thế với ít biến động nhất.
Tuy không quan tâm tới mục đích anh trở thành chính trị gia, nhưng tôi lại đặc biệt quan tâm tới hoạt động của anh trong vai trò chính trị gia. Anh có thực hiện được những hứa hẹn của mình không? Anh có dấu hiệu bán rẻ quyền lợi của tôi để đạt quyền lợi của cá nhân anh không? Anh có lạm dụng hay ăn cắp tiền thuế của tôi không? Chỉ cần anh có dấu hiệu để tôi bất tín nhiệm là anh biến, tôi kiếm người khác ngay.
Dân chủ chính là thể chế cho phép chúng ta theo dõi sát sao hoạt động của các chính trị gia, nếu cần thì tước bỏ quyền lực của họ và chọn người phù hợp hơn lên thay thế với ít biến động nhất.
Định nghĩa theo Bách khoa Toàn thư Wikipedia: "Chính trị là tiến trình một nhóm người đưa ra quyết định. Mặc dù thuật ngữ này thường ám chỉ hoạt động của chính quyền ở cấp quốc gia, nhưng chính trị cũng tồn tại trong tất cả các nhóm người có tương tác với nhau khác như doanh nghiệp, trường học hay nhóm tôn giáo..."
Theo định nghĩa này, mỗi khi chúng ta góp ý với lãnh đạo trong cơ quan về hoạt động của phòng ban mình, là chúng ta đã tham gia hoạt động chính trị. Không nhất thiết phải trở thành Thủ Tướng hay Đại biểu Quốc hội mới là tham gia chính trị. Viết blog bàn về việc xử lý ô nhiễm nước hồ Tây cho cộng đồng tham khảo cũng là hoạt động chính trị.
Vì chính trị là tiến trình đưa ra quyết định cho một nhóm người, trong đó có chúng ta nên mọi người buộc phải tham gia. Trong một công ty, các nhân viên thường lên tiếng phản đối những quyết định bất lợi cho họ như tăng giờ làm hay giảm lương. Họ bị buộc phải tham gia vào tiến trình đưa ra quyết định của công ty, bởi nếu không quyền lợi của chính họ sẽ bị ảnh hưởng.
Suy rộng ra, lý do để một cá nhân tham gia chính trị ở tầm quốc gia cũng vậy. Đó là để bảo vệ quyền lợi chính đáng của bản thân và gia đình. Phản đối tăng giá xăng, đòi tăng lương cơ bản, đòi ngân sách lớn hơn cho giáo dục, chống tham nhũng v.v... là những hoạt động chính trị rất thiết thực cho cộng đồng và cũng là cho bản thân mình. Ngoài ra, đây cũng là cách thể hiện lòng yêu nước của cá nhân một cách tích cực nhất: là chủ nhân của đất nước, chúng ta có trách nhiệm tham gia vào quá trình cải tạo nó văn minh và hiện đại hơn.
Theo định nghĩa này, mỗi khi chúng ta góp ý với lãnh đạo trong cơ quan về hoạt động của phòng ban mình, là chúng ta đã tham gia hoạt động chính trị. Không nhất thiết phải trở thành Thủ Tướng hay Đại biểu Quốc hội mới là tham gia chính trị. Viết blog bàn về việc xử lý ô nhiễm nước hồ Tây cho cộng đồng tham khảo cũng là hoạt động chính trị.
Vì chính trị là tiến trình đưa ra quyết định cho một nhóm người, trong đó có chúng ta nên mọi người buộc phải tham gia. Trong một công ty, các nhân viên thường lên tiếng phản đối những quyết định bất lợi cho họ như tăng giờ làm hay giảm lương. Họ bị buộc phải tham gia vào tiến trình đưa ra quyết định của công ty, bởi nếu không quyền lợi của chính họ sẽ bị ảnh hưởng.
Suy rộng ra, lý do để một cá nhân tham gia chính trị ở tầm quốc gia cũng vậy. Đó là để bảo vệ quyền lợi chính đáng của bản thân và gia đình. Phản đối tăng giá xăng, đòi tăng lương cơ bản, đòi ngân sách lớn hơn cho giáo dục, chống tham nhũng v.v... là những hoạt động chính trị rất thiết thực cho cộng đồng và cũng là cho bản thân mình. Ngoài ra, đây cũng là cách thể hiện lòng yêu nước của cá nhân một cách tích cực nhất: là chủ nhân của đất nước, chúng ta có trách nhiệm tham gia vào quá trình cải tạo nó văn minh và hiện đại hơn.
Dân chủ, theo cách định nghĩa ngắn gọn của Hồ Chí Minh, "là thể chế để dân làm chủ".
Dài dòng hơn, dân chủ là thể chế mà quyền lực tối cao được trao cho nhân dân; trong đó nhà nước được thành lập bởi nhân dân thông qua một hệ thống bầu cử tự do. Vì thế, đặc điểm cơ bản để nhận diện một thể chế dân chủ là:
- Nhân dân là người nắm giữ quyền lực tối cao
- Nhà nước được nhân dân "thuê" để điều hành đất nước
- Nhân dân có quyền chọn "thuê" người điều hành mới mới nếu Nhà nước cũ không hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.
Vỗ ngực tuyên bố "Nhà nước ta là nhà nước của dân, do dân và vì dân" thì cực dễ, nhưng muốn thực hiện nghiêm túc lời tuyên bố đó thì chúng ta bắt buộc phải đảm bảo nguyên tắc "hạn chế quyền lực". Một thể chế dân chủ tốt phải có cơ chế phân tán quyền lực để tránh trường hợp nhóm người được "thuê" điều hành đất nước chiếm hữu luôn quyền lực to lớn này và trở thành "ông chủ" của nhân dân. Những cơ chế phân tán quyền lực mà thế giới văn minh sử dụng là đa nguyên - đa đảng, tam quyền phân lập, bầu cử tự do, tôn trọng quyền tự do báo chí và tự do lập hội của nhân dân... Các cơ chế này sẽ được đề cập chi tiết hơn ở các câu hỏi thường gặp khác.
Để có cái nhìn chi tiết hơn, xin mời bạn đọc tham khảo:
- Chế độ dân chủ: Nhà nước và xã hội
- Thế nào là dân chủ?
- Dân chủ - nhà nước pháp trị - tự do cá nhân là gì?
Dài dòng hơn, dân chủ là thể chế mà quyền lực tối cao được trao cho nhân dân; trong đó nhà nước được thành lập bởi nhân dân thông qua một hệ thống bầu cử tự do. Vì thế, đặc điểm cơ bản để nhận diện một thể chế dân chủ là:
- Nhân dân là người nắm giữ quyền lực tối cao
- Nhà nước được nhân dân "thuê" để điều hành đất nước
- Nhân dân có quyền chọn "thuê" người điều hành mới mới nếu Nhà nước cũ không hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.
Vỗ ngực tuyên bố "Nhà nước ta là nhà nước của dân, do dân và vì dân" thì cực dễ, nhưng muốn thực hiện nghiêm túc lời tuyên bố đó thì chúng ta bắt buộc phải đảm bảo nguyên tắc "hạn chế quyền lực". Một thể chế dân chủ tốt phải có cơ chế phân tán quyền lực để tránh trường hợp nhóm người được "thuê" điều hành đất nước chiếm hữu luôn quyền lực to lớn này và trở thành "ông chủ" của nhân dân. Những cơ chế phân tán quyền lực mà thế giới văn minh sử dụng là đa nguyên - đa đảng, tam quyền phân lập, bầu cử tự do, tôn trọng quyền tự do báo chí và tự do lập hội của nhân dân... Các cơ chế này sẽ được đề cập chi tiết hơn ở các câu hỏi thường gặp khác.
Để có cái nhìn chi tiết hơn, xin mời bạn đọc tham khảo:
- Chế độ dân chủ: Nhà nước và xã hội
- Thế nào là dân chủ?
- Dân chủ - nhà nước pháp trị - tự do cá nhân là gì?


