Archive - 2006 - Diễn đàn X-cafe
Diễn đàn X-Cafe


Archive - 2006


karl marz
Sự tổ chức hiện tại của các định chế xã hội không phải ngẫu nhiên mà có. Các định chế chính, như giáo dục chẳng hạn, giúp duy trì đặc quyền đặc lợi của những cá nhân và những nhóm quyền thế nhất bên trong một xã hội, đồng thời còn góp phần cho sự mất quyền thế (powerlessness) của những người khác.

Chẳng hạn như, các trường công ở Mỹ được cấp kinh phí phần lớn là từ các khoản thuế đánh vào tài sản. Điều này cho phép những vùng khá giả cung cấp cho con cái họ những trường học được trang bị rất tốt và những thầy cô được trả lương rất hậu, điều mà các vùng lợi tức thấp chẳng thể nào làm được. Kết quả là, trẻ em ở các cộng đồng giàu được chuẩn bị để cạnh tranh học vấn tốt hơn trẻ em ở các khu nhà nghèo.

Cấu trúc của hệ thống giáo dục này cho phép và thậm chí còn cổ động cho chuyện đối xử trẻ đi học một cách thiếu công bằng.

saigon
Giọng người Sài Gòn được xem là giọng chuẩn của miền Nam, cũng như giọng người Hà Nội được xem là giọng chuẩn của người miền Bắc. Giọng chuẩn tức là giọng không pha trộn, không bị biến đi qua thời gian. Như nói về giọng chuẩn của người Hà Nội, người ta nói đến chất giọng ấm nhẹ, khi trầm khi bổng, khi sắc khi thanh, và chẳng ai phủ nhận người Hà Nội nói chuyện rất hay và khéo.

Cái khéo ấy như thuộc về bản chất của người Hà Nội mà chỉ người Hà Nội mới có được. Nếu nhận xét về cách nói của người Việt Nam thì đúng ra tôi chỉ thấy có người Hà Nội là hay nhất cả về ngữ điệu và âm sắc mà thôi còn giọng Huế của người con gái Huế thì lại mềm mại, êm ái như đang hát vậy…

roadsign
Và nếu đa đảng thì người dân có được hưởng tự do, văn minh và giàu mạnh không? Nhìn chung thì đa đảng trên thế giới đã cho thấy cho nhiều ưu việt. Ở đó chúng ta được chứng kiến sự cường thịnh như Bắc Âu, Nhật, Mỹ, Pháp… Nhưng các nước đó đều đã đi con đường đa đảng trước chúng ta hàng trăm năm.Còn chúng ta đi sau, nhìn những nước đi sau như Nga, Đông Âu hôm nay làm được thì nhiều vấn đề mà cũng vô số vấn đề kém hơn TQ, Cuba hay chính cả Việt Nam mình. Chưa nói gì đến Iraq, Apganixtan, Gruzia… Ở những quốc gia này độc lập thì chả thể gọi là có; dân chủ thì giống như một cái áo mới mặc lên một thân hình lắm ghẻ lở, hắc lào, ốm yếu.

vn2
Sự phân quyền được coi là hợp lý khi có đầy đủ những điều kiện như sau:

1. Thẩm quyền và trách nhiệm của cấp chuyển giao cũng như cấp được giao đã được xác định rõ ràng. Ví dụ: lương của giáo viên thuộc Sở Giáo Dục sẽ do Bộ cấp xuống hay Ủy ban nhân dân tỉnh thành? Bộ hay Ủy ban nhân dân có quyền hạn bổ nhiệm hay buộc thôi việc giáo viên?

2. Bảo đảm được tính thống nhất của quyền lực nhà nước. Nghĩa là những qui định, luật lệ của cấp dưới nếu có phải không ra ngoài những qui định, luật lệ của trung ương. Ví dụ, Bộ Giao thông đã ra qui định lái xe máy phải đội nón an toàn, chính quyền địa phương không có quyền ra qui định miễn đội nón an toàn trong địa phương của mình.

3. Bảo đảm được hiệu quả của việc phân cấp. Phân cấp phải mang lại hiệu quả quản lý nhà nước tốt hơn, nếu không thì thà đừng phân cấp còn hơn. Tính hiệu quả thường được thể hiện rõ nhất khi cấp lãnh đạo chính quyền địa phương được chọn từ địa phương mà ra vì nắm bắt được rõ ràng tình hình cụ thể của địa phương mình

Bản đồ Việt Nam
Trong suy nghĩ của họ thì miền quê nơi sinh thành luôn có một vị trí đặc biệt quan trọng, không chỉ là quê hương mà thậm chí vẫn còn có ông bà, bố mẹ, anh em họ hàng sinh sống ở đó. Do vậy một điều dễ hiểu là họ luôn muốn làm một cái gì đó cho quê hương, họ mạc.

Thế nhưng bên cạnh những đóng góp có ích cho quê hương bằng sức lao động, kiến thức của mình, rất nhiều người lại tận dụng cái vị thế của mình để mang lại cho quê hương bằng cách lấy đi của nơi khác, thậm chí lấy đi của chính nơi mình đang sinh sống những tài sản, phương tiện, vận hội mà không cần biết có thích hợp hay không. Đây chính là khởi nguồn của cái gọi là “căn bệnh vùng miền” của rất nhiều thành phần lãnh đạo hiện nay. Họ có thể mang lại lợi ích cho quê mình, vùng mình nhưng tổng thiệt hại trên cả nước lại lớn hơn nhiều lần số lợi ích nhỏ bé đó.

moneybag
Một vấn đề mấu chốt nảy sinh ra trong thương mãi (sự trao đổi hàng hóa và dịch vụ qua trung gian tiền tệ) là làm sao xác định được một cách chính xác nhất giá trị của một mặt hàng nào đó để cho cuộc trao đổi được công bằng? Đành rằng nói chung một cuộc trao đổi được thực hiện sau khi hai bên đối tác đã bằng lòng thỏa thuận với nhau, nghĩa là “thuận mua, vừa bán” nhưng mỗi phía đều có thể nghĩ lại là mình đã bị mắc lừa. Từ đó sinh ra cãi vã có thể đi đến ấu đã với nhau. Các đối tác ở đây bao gồm các cá nhân, nhóm người, quốc gia khác nhau và kể cả các thành phần trong một xã hội như địa chủ và nông dân, chủ hãng và công nhân v.v…Quốc gia nghèo thì cứ đổ tại nước giàu bóc lột nên mới nghèo, công nhân thì cho là bị chủ bóc lột nên vùng lên đấu tranh giai cấp. Nếu có cách nào đánh giá hàng hóa chính xác và công bằng nhất để mọi người đều hài lòng thì có lẽ nhân loại đã tránh đi được biết bao nhiêu khổ đau. Với sự phát triển của văn minh nhân loại, các hàng hóa ngày càng đa dạng và phong phú hơn, con người càng bị thúc đẩy phải tìm ra những phương thức định giá tốt nhất để duy trì và phát triển thương mãi. Từ đó nảy sinh ra môn kinh tế học mà một trong những câu hỏi hóc búa nhất là làm sao xác định giá trị của hàng hóa và dịch vụ?

CNXH đối lập với tự do cá nhân!
Tự do - dân chủ và kế hoạch hóa là những thứ không đi với nhau được. Nhà nước bảo tập trung vào mía đường, xi măng và đánh bắt xa bờ; lũ báo chí và các tổ chức xã hội lại như Đào Cốc Lục Tiên, xôn xao bàn ra tán vào: "như thế là bất lợi", "tại sao không đầu tư vào tin học hay công nghệ vũ trụ?", thì thử hỏi Nhà nước còn làm sao điều hành nền kinh tế được nữa? Vậy nên, Nhà nước sẽ phải "Nhà nước hóa" báo chí và các tổ chức xã hội, biến họ thành cái loa tuyên truyền cho chính sách của Nhà nước mà không được cãi lại.

vn
Hiến pháp 1992: Nhà nước Việt Nam được thiết kế theo mô hình nhà nước tập quyền. Trong Hiến pháp 1992, vai trò của nhà nước trong nền kinh tế chưa được xác định rõ ràng, vai trò của Nhà nước với chức năng là người quản lý hoặc với chức năng là người đầu tư chưa được thể hiện rõ nét. Tính tập trung trong quản lý kinh tế về các mặt xã hội được thể hiện rõ tại một số điều của Luật tổ chức chính phủ, Luật tổ chức HĐND và UBND các cấp. Vì vậy, có thể nói rằng, sự phân cấp của Việt Nam chưa có nền tảng pháp lý rõ ràng trong nhiều lĩnh vực. Mức độ và tiến độ thực hiện quá trình này hoàn toàn phụ thuộc vào sự chủ động và chỉ đạo của cấp trung ương. Nghị quyết 08/CP ngày 30/6/2004 của Chính phủ đã xác định mục tiêu của việc tiếp tục đẩy mạnh phân cấp trung ương - địa phương là “nhằm phát huy tính năng động, sáng tạo, quyền tự chủ, tự chịu trách nhiệm của chính quyền địa phương trên cơ sở làm rõ quyền hạn, trách nhiệm của mỗi cấp trong bộ máy chính quyền nhà nước”. Hiện nay, phân cấp nhiệm vụ không diễn ra đồng thời với phân cấp tài chính, ngân sách. Vẫn còn hiện tượng “nực cười” là một Chủ tịch UBND tỉnh phải “xun xoe” với một chuyên viên cấp phòng của Vụ Ngân sách (Bộ Tài chính) vì cơ quan này nắm quyền quan trọng nhất trong phân bổ ngân sách hàng năm.

Giao thông Việt Nam
Từ năm 2002 tới 2004, số hộ gia đình Việt Nam sở hữu xe gắn máy tăng từ 22 tới 23%. Những phương tiện này đổ dồn vào mạng lưới giao thông tồi tệ một cách tuyệt vọng với những lối đi quanh co, những đường đê cổ xưa, và cao tốc kiểu Sô Viết. Và khi mật độ tăng, người lái cũng trở nên hung tợn hơn: 9.400 người Việt chết vì tai nạn giao thông trong 9 tháng đầu năm nay, cao hơn 8% so với cùng kỳ năm 2005. Tồi tệ hơn, Wilensky nói khi Papert bị đâm, ông ta tuân thủ luật giao thông Hà Nội mà ông được dạy: Đi bộ qua đường với tốc độ chậm nhưng đều đặn. Nhưng người lái xe máy đã không nhường đường cho ông.

Rõ ràng, luật lệ đã thay đổi. Và khi luật lệ thay đổi, đàn ong sẽ không hoạt động đúng cách nữa. "Nếu bạn không có luật lệ thống nhất, thì bạn không thể nào dự đoán được tình hình," Wilensky nói. Mật độ tăng cũng làm tăng nguy cơ "hiệu ứng sóng" từ những sự kiện cách xa, dẫn tới những phản ứng đột ngột không lường trước được của các tài xế khác. Tất cả những thứ này, Wilensky nói, dẫn tới nhu cầu về chuẩn hóa luật – đèn đường, chỗ cho người đi bộ, vé phạt quá tốc độ. "Nếu có điều gì hay ho rút ra được từ vụ này, thì đó là họ [người Việt] cần phải để tâm tới vấn đề giao thông. Nó đã vượt khỏi tầm kiểm soát rồi!"

Individualism
Bà đọc mấy bài tham luận của các cậu trí thức trẻ ở đây, thấy rằng quan niệm "bài chủ nghĩa cá nhân, âu yếm chủ nghĩa tập thể" vẫn còn nặng nề lắm. Nhìn vào nền kinh tế hiện nay cũng thấy vô số ví dụ "cha chung không ai khóc" giống khoảnh rừng của thôn ta: Hôm nọ bà đọc báo thấy có doanh nghiệp nhà nước bị lỗ cả trăm tỉ, vậy mà giám đốc vẫn nguyên vị. Phải chi đó là doanh nghiệp tư nhân, với vốn do cá nhân bỏ ra, lỗ vậy là giám đốc bay lâu rồi!

Nói tóm lại, các cháu còn chưa nhìn thấy động lực phát triển xã hội là gì, vẫn còn thù nghịch với chủ nghĩa cá nhân và tơ tưởng chủ nghĩa tập thể thì đất nước này còn lâu mới khá được! Tất nhiên là chủ nghĩa cá nhân có những mặt xấu của nó, nhưng vấn đề ở đây là phải tìm giải pháp hạn chế mặt xấu, khuyến khích mặt tốt chứ không phải là xóa bỏ nó! Thế giới có nhiều cách hiệu quả để kiểm soát chủ nghĩa cá nhân, bắt nó phục vụ cho mình mà nếu có dịp bà sẽ bàn thêm.


Suy ngẫm
Phát triển là gì? Phát triển là người ta khai thác năng lực tự nhiên của con người một cách hệ thống và có tính hiệu quả cao nhất, mà năng lực của con người thì không giống nhau. Một người học 20 tiếng một ngày thì không thể đem so với một người học 2 tiếng đã ngủ gật được. Vào những năm tôi học đại học, không có đèn điện như bây giờ, tôi phải học bằng đèn dầu. Số lượng dầu mà tôi thắp để học bằng tiêu chuẩn của hai gia đình đông con. Ngày xưa một gia đình đông con được 5 lít dầu/tháng, và tôi đốt 10 lít/tháng để học.

Tôi nghĩ rằng những người học 2 tiếng/ngày không thể đem so với tôi được. Khoảng cách giàu nghèo không chỉ là khoảng cách của sự may mắn mà còn là khoảng cách của sự phân bố tự nhiên các năng lực của con người. Cho nên, chúng ta phải thừa nhận khoảng cách ấy một cách khách quan mà chúng ta không thể khắc phục triệt để khoảng cách ấy được.
Nguyễn Trần Bạt
Túm tụm tán dóc
Đang lấy dữ liệu...
Ủng hộ X-cafe
Nhập vào số tiền bạn muốn ủng hộ và nhấn nút Paypal Donate:
$