Archive - Jan 9 - 2008 - Diễn đàn X-cafe
Diễn đàn X-Cafe


Archive - Jan 9 - 2008


Những thông tin trên “báo chí Nhật” không phải là bằng chứng, nhưng nếu như chống tham nhũng được coi là nhu cầu tự thân thì những gì đã được báo chí Nhật đưa phải được coi là một nguồn tin quan trọng về tội phạm mà chắc chắn là theo luật, các cơ quan tố tụng Việt Nam không thể bỏ qua. Thật là ngạc nhiên khi Thứ trưởng Hồ Xuân Sơn, trong bài phỏng vấn Thông tấn xã Việt Nam, nói rằng, “chúng ta đã đề nghị phía Nhật Bản trong khi vụ việc đang được điều tra chưa có kết luận cuối cùng thì các cơ quan truyền thông của Nhật Bản cũng như của Việt Nam đều không nên đưa tin”. Đề nghị của ông Hồ Xuân Sơn không những là một điều không tưởng với một quốc gia tự do như Nhật mà còn không phù hợp với Luật và truyền thống chống tham nhũng của báo chí Việt Nam. Ý kiến của ông Sơn rõ ràng cũng mâu thuẫn với những gì mà Thủ tướng vừa chỉ đạo.

Việt Nam và Trung Quốc hiện nay đang trong quá trình đàm phán phân định chủ quyền vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ. Vùng biển được đàm phán, theo Thứ trưởng Ngoại giao Vũ Dũng, là “đoạn từ Quảng Bình, Quảng Trị đến Huế, Đà Nẵng” [1].

Thang điểm chấm các bài thi lịch sử yêu cầu trừ 0,75 điểm nếu học sinh nói sai những “con số” như ngày “khởi nghĩa Yên Bái” hay ngày “giải phóng Thủ đô”… Vì thế, học sinh đã chi phí rất nhiều thời gian vật chất để học và nhớ những điều mà khi cần các em có thể vào Google và click. Sách giáo khoa định ra một chương trình học rất nặng, tưởng rằng có thể cung cấp cho học sinh một khối lượng kiến thức khổng lồ, nhưng kết quả chỉ biến học sinh trở thành con vẹt, vì học sinh bị buộc phải học thuộc thay vì được là “đồng tác giả” của những bài học ấy.

Giáo Dục: Khủng hoảng! Nhưng lãnh đạo thì vẫn "nhởn nhơ" ca tụng nhau! Rằng đã đổi mới và sẽ đổi mới! Để có được 20 nghìn Tiến Sĩ-trong tương lai gần! Thật lố bịch và đau xót. Trong khi dân trí vẫn còn ấu trĩ đến lạ lùng! Mà đâu xa, Hà Nội thủ đô ngàn năm văn hiến chứ đâu, vẫn còn đồn thổi "Phật Di Lặc hiện hình". Biết nói gì đây?

Sản lượng dầu lửa và khí gas của Trung Quốc đã và đang không đáp ứng đủ để giữ những bước đi cùng với sức tiêu thụ đang dâng cao, và có những lo lắng cho rằng lượng dự trữ hiện tại sẽ không còn đủ duy trì được lâu hơn nữa. Những mối quan ngại này được các nhà cung cấp dầu khí trên Biển Đông trong đó có Việt Nam, Malaysia, và Indonesia chia sẻ. Các nước này hiện tại là những nhà xuất khẩu ròng dầu lửa hoặc khí gas hoặc cả hai, song có thể nhìn thấy thời gian đang tới gần khi mà năng lượng dự trữ của họ sẽ không còn đủ để đảm bảo cho nhu cầu trong nước

Không một nhà lãnh đạo Việt Nam nào có thể duy trì vị thế của họ trong đảng và trong quần chúng mà không giữ một lập trường vững chắc trong vấn đề tranh chấp chủ quyền lãnh thổ với Trung Quốc. Cách đây vài năm khi ông Dũng đến thăm ngôi trường cũ của mình ở tỉnh Quảng Tây, thì báo chí Trung Quốc đã rộng rãi đăng tải nhiều bài tường thuật về sự kiện này với hình ảnh của nhà lãnh đạo Việt Nam cổ được choàng hoa; nhưng không có bài báo hay hình ảnh nào xuất hiện trên báo chí quốc doanh trong nước.

Xét cho cùng đó cũng là mục đích của giáo dục: cung cấp tri thức để học sinh có chọn lựa đúng hướng đi cuộc đời. Nếu người Việt Nam không biết sáng tạo, không biết học hỏi cái hay của người khác đó là do nền giáo dục thấp kém đẩy cả dân tộc đi xuống. Giáo dục lỗi thời không khuyến khích sáng tạo. Phần lớn giáo trình tập trung nhồi nhét tư tưởng phục vụ quyền lợi của đảng Cộng Sản. Rào cản học phí khiến con em nhà nghèo không thể đi học được.

Nhưng phía Việt Nam có vẻ đủng đỉnh, "tích cực điều tra" và "hợp tác một cách chặt chẽ với phía Nhật" chỉ trên đầu lưỡi. Cho đến phiên họp quốc hội tháng 11 này, khi bị chất vấn, ông thủ tướng cũng như bộ trưởng công an, tổng thanh tra chính phủ đều không đưa một chi tiết nào dù nhỏ nhất của vụ án lớn, ngoài một lời hứa hão của ông Dũng: "sẽ hợp tác với phía Nhật và sẽ cùng giải quyết vụ này với quyết tâm chính trị chống tham nhũng cao (!)".

Tiếng nói của công luận báo chí được xem như cách thức giám sát hiệu quả, vì nếu không tôn trọng lợi ích chung, hình ảnh doanh nghiệp sẽ rất xấu trước cơ quan nhà nước và xã hội. Với hiệp hội ngành nghề, dự án đánh giá là có sự am hiểu thiết thực với hoạt động doanh nghiệp thông qua việc đề ra các quy tắc về đạo đức nghề nghiệp. Đáng tiếc, theo ông Trần Hữu Huỳnh, trưởng ban Pháp chế của VCCI, kết quả nghiên cứu nói trên có được Tổ Công tác thi hành Luật Doanh nghiệp kiến nghị nhưng cơ chế này không được soạn thảo thành quy định pháp quy, chỉ được xem như một dạng cẩm nang cho các hiệp hội kinh tế.

Thâm hụt tất nhiên phải dẫn đến nợ nần. Cái lý thuyết nợ nần không trở thành vấn đề gì, với rất nhiều mệnh đề… “nếu”, đã được người Việt Nam chúng ta cố tình quên đi hoặc hiểu chưa đầy đủ, để từ đó chúng được phát triển thêm lên ở một tầm cao mới, theo những cách thức vô cùng lạ lẫm. Tiền thuế của dân lại được công khai đưa ra Quốc hội biểu quyết như là một khoản chi ngân sách cho các tập đoàn? Đó chẳng qua chỉ là một trong nhiều ví dụ cho điều mà một số báo chí nước ngoài từng nhận định rằng Việt Nam đúng là đất nước của những điều kỳ diệu


Suy ngẫm
Bữa trước có quyết định cấm xe ba gác, đó là một quyết định sáng suốt của Đảng, hợp lòng dân nên tôi đã hết sức tán thành.

Bữa nay có quyết định mới cho xe ba gác hoạt động, đây là một quyết định sáng suốt của Đảng, hợp lòng dân nên tôi hết sức tán thành (@Bums)
Chữ kỹ của thành viên Người Cộng Sản
Túm tụm tán dóc
Đang lấy dữ liệu...
Ủng hộ X-cafe
Nhập vào số tiền bạn muốn ủng hộ và nhấn nút Paypal Donate:
$