NGÔ TIẾN SỸ - Michael Lang lo con bò trắng răng

Tôi muốn nói về bài viết “Thư ngỏ khẩn cấp gửi các đồng chí lãnh đạo Đảng” của Michael Lang đăng cách đây mấy hôm trên blog Lề Trái này. Anh chàng này muốn chơi trội, ra vẻ quan tâm đến sự tồn vong của Đảng, của chế độ, và lên giọng dạy dỗ các đồng chí lãnh đạo cao cấp của Đảng ta! Căn cứ vào khẩu khí và cách hiểu của anh chàng này thì chắc chắn anh ta chưa bao giờ giữ một chức vụ gì trong Đảng. (Tôi thậm chí nghi rằng anh ta chưa có vinh dự được đứng trong hàng ngũ của Đảng quang vinh.) Vì vậy nên anh chàng không thể nào hiểu được góc nhìn của các nhà lãnh đạo Đảng ta.

Lê Thăng Long - Chọn Đường

Tôi ra tù đã gần 1 năm. Vụ án chúng tôi đã tròn 4 năm. Gần đây, từ cuối năm 2012, trong những lần làm việc với các sĩ quan an ninh, họ thường nói với tôi rằng: "Đảng và nhà nước cũng đã phần nào nhận ra sai lầm… và cũng đang cố gắng thay đổi. Các anh cũng không nên làm quá sẽ gây khó xử." Những thành viên khác của phong trào Con đường Việt Nam khi bị nói chuyện với an ninh cũng nghe họ thừa nhận những gì anh Thức cảnh báo đã được thực tế chứng minh. Họ còn nói rằng vụ án của anh Thức sẽ phải xét lại, tuy nhiên không thể là ngày một ngày hai. Những hành xử của các cơ quan an ninh và những bản án chính trị của chính quyền mới đây khiến người ta thật khó tin vào những thiện ý như vậy. Nhưng một điều có thể thấy rõ là vụ án Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long đã tác động sâu sắc đến suy nghĩ của những người cầm nắm quyền lực.

Nguyễn Văn Thạnh - Cáo trạng Trần Huỳnh Duy Thức dưới góc nhìn Quyền Con Người

Ngày 24 tháng 5 năm 2009, Trần Huỳnh Duy Thức bị bắt tại nhà riêng với tội danh ban đầu là trộm cắp cước điện thoại, nhưng sau đó ra tòa với các cáo buộc hoạt động chính trị nhằm lật đổ chính quyền nhân dân. Cùng với một số bạn hữu như Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long bị tòa án nhân dân TP.Hồ Chí Minh đưa ra xét xử vào ngày 20 tháng 01 năm 2010, riêng cá nhân ông bị tuyên án 16 năm tù giam. Như vậy cho đến ngày hôm nay, ông Trần Huỳnh Duy Thức đã ở đúng 4 năm tù. Ai có thấu hiểu “nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại”, thì mới biết là thời gian ở tù dài đằng đẵng như thế nào; chưa nói là cơ nghiệp ông tạo dựng cả đời giá hàng trăm tỷ và một tương lai rộng mở bị tiêu tan. Không một ai được sinh ra trên đời lại muốn ở tù cả. Nhà tù là nơi để trừng phạt những người phạm tội. Rõ ràng như thế, có tội mới vào tù. Ở tù là cách mà một cá nhân phải trải qua để trả giá cho những hành động tội phạm của mình đồng thời răng đe những cá nhân khác nhìn vào đó mà không được làm những việc giống người đó làm. Vậy ông Thức phạm tội gì?

Hoàng Đức Doanh - Nhân bất khả vô sỉ

Một lần nữa tôi khẳng định pháp luật là công minh nên trong thư này tôi mong Thủ tướng đề nghị Quốc hội xử lý đơn của Lê Anh Hùng theo pháp luật. Kính thưa ông! Tôi chỉ là người dân rất bình thường mà không tiếc thời gian và công sức để bảo vệ danh dự. Khi một ai đó không biết bảo vệ danh dự thì người đời xếp vào loại vô liêm sỉ. Các cụ còn dạy "Nhân bất khả vô sỉ", có nghĩa rằng khi đã vô liêm sỉ thì không đáng làm người cho nên với tôi có thể thiếu đủ thứ nhưng danh dự thì phải giữ trọn.Với ông, giữ cương vị Thủ tướng tức là đang đại diện cho dân tộc Việt nam, một cử chỉ nào đó dù là sơ ý cũng làm mất đi ít, nhiều thể diện của dân tộc. Bất kể ai đọc những lá đơn tố cáo của Lê Anh Hùng đều không thể bình tĩnh được. Phần ông mất danh dự là đi một nhẽ, còn nhẽ khác là sư tồn vong của quốc gia, điều này mới là hệ trọng.

Đào Hiếu - Con đà điểu, gãi ngứa, thiếu lãnh đạo

-Những người xuống đường không phải vì muốn làm lãnh đạo. Họ chỉ muốn bày tỏ sự phản kháng trước xâm lược. Chúng ta có thể không có lực lượng, có thể yếu hơn “kẻ thù” gấp triệu lần nhưng không vì thế mà im lặng nhìn kẻ cướp vào đốt nhà, cướp của, đánh đập người thân của ta. Dù rất yếu vẫn phài lên tiếng phản kháng. Dù biết sẽ bị kẻ địch đánh cho tóe máu vẫn phải lên tiếng. Dù biết thất bại vẫn phải lên tiếng. Đó là nhân cách. Đó là tư cách công dân. Biện hộ cho sự im lặng của mình là sợ phải nhìn thẳng vào lương tâm mình. -Những tù nhân lương tâm đơn giản chỉ là những người yêu nước, muốn phản kháng chống lại cái ác chứ không phải để “được gì.” Đó là kẻ sĩ, đó là nhân cách. Đó là Nguyễn Thái Học, cho dù “không thành công thì cũng thành nhân.”

Bùi Tín - Dân vận là thế này ư ?

Công tác «dân vận» của đảng hiện nay là thế, nghĩa là làm ngược lại với phương châm trong nghị quyết dân vận là «kiên quyết làm mọi điều dân muốn, không làm bất cứ điều gì dân không muốn», thành ra là «kiên quyết làm mọi điều dân không muốn - nhưng ta muốn vì có lợi cho địa vị, bản thân và gia đình của ta», như hèn với giặc, buông lỏng chống tham nhũng, và kiên quyết không làm điều dân muốn là chống bành trướng và quét thẳng tay bầy sâu tham nhũng lớn, minh bạch hóa nền tài chính quốc gia.

Ngô Nhân Dụng - Ðổi luật chơi trong đảng

Trong lịch sử các đảng Cộng sản, thường thì người làm tổng bí thư nắm toàn quyền cài đặt người vào Bộ Chính Trị, trong ngôn ngữ của họ gọi là “cơ cấu.” Nhà báo Huy Ðức mới kể chuyện hồi Ðỗ Mười là tổng bí thư, ông lần lượt gọi hai người thuộc Bộ Chính Trị tới, nói với mỗi ông rằng: “Kỳ này tôi nghỉ, anh thấy sao?” Ông thứ nhất thật thà hỏi: “Thế ai sẽ thay anh?” Ông thứ hai thì đập tay xuống bàn kêu lên: “Trời ơi, đất nước đang như thế này làm sao anh nghỉ được?” Kết quả, ông thứ nhất bị mất chức, không được Ðỗ Mười cơ cấu cho nữa, còn ông thứ nhì giữ nguyên được ghế ủy viên Bộ Chính Trị. Thời Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, cho tới Ðỗ Mười chức tổng bí thư trong đảng Cộng sản tương đương với ngôi hoàng đế trong thời quân chủ chuyên chế. Không đoán được ý tổng bí thư là mất chức, có khi còn mất mạng. Ngày nay luật chơi đã thay đổi. Cái gì đã làm thay đổi luật chơi? Tiền!

Tâm Sự Y Giáo - Các thế lực thù địch không được xuyên tạc nữa, mà phải tin vào Ủy ban dự thảo hiến pháp!

Chiều hôm qua 20-5, đồng loạt các báo đưa tin: Không đổi tên nước, Vẫn giữ nguyên tên nước CHXHCN Việt Nam, Khẳng định vai trò lãnh đạo của Đảng… Ông Phan Trung Lý trong bản báo cáo đọc tại Quốc hội đã cho biết: Ủy ban dự thảo sửa đổi hiến pháp đề nghị giữ nguyên các vấn đề lớn về: Tên nước, vai trò lãnh đạo của Đảng, các lực lượng vũ trang và sở hữu toàn dân về đất đai. Các “thế lực thù địch” lập tức có những bài, những câu tỏ ra không hài lòng, rằng: vở hài kịch hạ màn, vẫn giữ nguyên như thế thì lấy ý kiến của nhân dân làm gì cho tốn tiền, tốn sức và tốn thời gian, nguyễn y vân là vẫn y nguyên… Dư luận viên Vo Văn Ve tôi lâu nay nằm im không buồn nói, nay thấy thế thì chịu không được, giống như cầu thủ đã giải nghệ lâu ngày nhớ sân cỏ đành xỏ giày tiếp tục ra sân “đá”.

Đoan Trang - Mặt trái của biểu tình

Sẽ là một nhà nước lưu manh, phản động, nếu chính nhà nước bí mật tổ chức cho một nhóm trong xã hội chuyên đi “biểu tình chống biểu tình”. Nói cách khác, nếu chính quyền dùng tiền ngân sách, dùng quyền lực của lãnh đạo, để huy động lực lượng “phản biểu tình”, “đấu tranh với các luận điểm sai trái, thù địch” của một số công dân, mà thực chất là tấn công vào quyền tự do ngôn luận của những công dân ấy, thì đó là biểu hiện của một nhà nước độc tài đáng ghê tởm...

T.N.T. - Dân chủ và cái giá phải trả

Với tình hình thực tế tại Việt Nam hiện nay, tôi nghiêng về tình huống 3+2 là nhân dân sẽ tiếp tục đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền một cách ôn hòa nhưng kiên trì, cho đến khi đạt được một bản Hiến pháp mới dân chủ, tự do hóa chính trị, trong đó khẳng định nhân dân là nguồn gốc của quyền lực, trực tiếp lựa chọn đảng lãnh đạo thông qua bầu cử tự do. Rồi sẽ có thêm nhiều cuộc biểu tình, bãi công, dã ngoại nhân quyền... rộng khắp trên cả nước, với nhiều thành phần tham gia. Một vài tiếng nói dân chủ thì lạc lõng nhưng hàng trăm, hàng ngàn tiếng nói cất lên cùng lúc thì sẽ tạo ra một âm thanh cuồng nộ. Ý thức trách nhiệm trước vận mệnh tương lai của chính mỗi người, của đất nước, sự căm phẫn trước những hành động xâm lấn từng bước chủ quyền biển đảo Việt Nam của Trung Quốc sẽ kết nối mọi người lại với nhau. Sự năng động, mạnh mẽ và quyết đoán của một bộ phận giới trẻ Việt Nam ngày nay đã thổi một luồng sinh khí mới – đúng hơn là đã đánh thức, một xã hội có xu thế tâm lý an phận, cam chịu, và e sợ của nhiều người. Các em hiểu rằng nếu sợ hãi, không những ảnh hưởng đến tương lai của chính các em mà nỗi sợ này sẽ tiếp tục truyền sang đời con cháu các em. Các em đã, đang và sẽ sẵn sàng ‘trả giá’ cho một tương lai tươi sáng hơn, vì một Việt Nam tự do, dân chủ và phồn vinh.

Syndicate content